Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 35: Mê cung



Những ngày sau đó, Ái Ngọc như người mất hồn. Nó chẳng cười nói nhiều với ai.Anh Phong muốn giải thích cho nó hiểu cũng chẳng có cơ hội. Hễ gặp Anh Phong chỗ nào là nó tránh ngay chỗ đó. Nhiều lần hắn cố tình ép nó nói chuyện riêng thì chắc chắn sẽ bị Minh Khiết can ngăn. Dường như cậu cũng hiểu lầm nên đâm ra ghét hắn. Điều này khiến hắn cáu gắt hết cả lên:

- Mày nhiều chuyện quá rồi đấy. Đây là chuyện riêng giữa tao với Ngọc, không liên quan tới mày

- Không liên quan thì đã sao. Tao không bao giờ để Ái Ngọc chịu khổ vì một tên sở khanh như mày.

Minh Khiết bay tới túm cổ áo hắn, gằn giọng. Cậu có thái độ thái hóa ấy cũng thông cảm thôi. Cậu và hắn vốn là bạn chơi thân từ nhỏ. Chưa bao giờ cậu nghĩ Phong là một người đê hèn như thế. Nhưng chuỵên từ chính ông Lã kể ra thì làm sao cậu có thể không tin. Cả Hoàng Thảo cũng tỏ tình với hắn rồi. Cậu còn cơ sở nào để xây dựng lòng tin nơi hắn đây.

Dường như sự uất ức đã vượt xa giới hạn chịu đựng, hắn tức tối giựt phắt tay cậu ra, đồng thời dùng hết sức bình sinh mà hét:

- Tất cả là hiểu lầm. Tao từ chối Thảo rồi. Mày bình tĩnh nghe tao nói được không

Cậu nhìn hắn chằm chằm. Đôi mắt ánh lên sự nghi ngờ. Ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, Minh Khiết lạnh lùng ra lệnh:

- Nói

Hình như cả hai đổi tính cách cho nhau rồi nhỉ? Đành chịu khi hắn đang ở thế bị động như hiện giờ. Lúc này hắn mà dám ra vẻ lạnh lùng, bất cần trước mặt Khiết, dám chắc cậu khỏi cho hắn gặp Ái Ngọc luôn. Ái Ngọc luôn là nguồn động viên lớn cho hắn. Thế nên khi tình trạng rạn nứt này cứ kéo dài khiến hắn thật sự mệt mỏi. Phong thở dài não nề, thả mình ngồi kế cậu và chậm rãi phân trần. Đôi mắt hắn bỗng trở nên sao mà xa xăm.

- Ba tao...)@+%-;4+"(#?&

Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn chịu tâm sự mọi chuyện sau nhiều rắc rối xảy ra. Dù chẳng giúp ích đựơc gì nhưng hắn thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn phần nào.

- Vậy ra mày bị bác ép bắt ép từ hồi hè đến giờ

- Ừ. Vì hình như ông ấy muốn mở rộng công ti.

- Nhưng bây giờ nếu làm hòa được với Ngọc thì hợp đồng kia mày tính giải quyết ra sao?- cậu nhìn hắn lo lắng hỏi

- Sẽ cùng nhau vựơt qua

Một giọng nói thứ ba vang lên làm hai cậu con trai hơi bất ngờ. Một giọng nói mà bao lâu hắn luôn mong chờ. Ái Ngọc bước ra từ một gốc cây gần đó. Đôi mắt nó rưng rưng, đỏ hoe. Đôi môi run run cất thành từng lời chẳng mấy rõ ràng:

- Tại sao anh không kể với em. Tại sao lại một mình chịu đựng như vậy?

Hắn nhanh chóng đi tới siết chặt Ái Ngọc vào lòng. Mặt nó áp vào ngực hắn. Hơi ấm phả vào mặt nó, len lỏi đến từng tế bào. Bỗng chốc, nó òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Hắn chỉ biết xoa đầu nó và khẽ thì thào vào mang tai:

- Anh ở đây rồi. Chỉ cần bên cạnh em, đau khổ mấy anh cũng chịu được.

Nước mắt lại chảy trên khuôn mặt Ngọc. Nhưng đó là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc. Nhưng niềm hạnh phúc ấy sao mong manh quá khi trước mặt cả hai là vô vàn thử thách phải vượt qua.

- Tình cảm mùi mẫn thế đủ rồi. Giờ thì lo nghĩ xem làm sao để thuyết phục ông Lã kìa

Minh Khiết bỗng nhiên chen ngang phá vỡ hết cả không gian lãng mạn. Thật ức chết với cậu mà.Biết rằng sự thật rất phũ phàng nhưng cậu cũng phải để họ có những phút ngọt ngào lâu một tẹo chứ. Bởi ai biết trước được tương lai sẽ ẩn chứa những gì: đau khổ, bi thương, ai oán?

- Tao nghĩ trước hết cần thương lượng với cha con ông Đặng.

- Sẽ chẳng có nguy hiểm gì chứ?- Ái Ngọc nhìn hắn thủ thỉ

- Sẽ chẳng sao đâu. Cùng lắm thì công ti mất cơ hội phát triển lần này. Thời gian còn dài, vẫn còn nhiều cơ hội khác mà.

Có chắc mọi chuyện sẽ ổn chứ ông trời. Có chắc thử thách này cả hai sẽ có thể vượt qua? Âu cũng phải vạn sự tùy duyên.

Như kế hoạch đã định, những ngày sau đó, Anh Phong đã đến gặp cha con chủ tịch Đặng. Nhưng lần nào ông cũng gây khó khăn cho hắn, không chịu gặp. Thế nhưng ông không ngờ sự kiên trì của hắn lại khiến Hoàng Thảo mủi lòng mà chịu gặp.Điều con gái muốn,ông Đặng dù không thích cũng đành phải chiều theo ý cô

- Cậu muốn nói gì thì nhanh lên. Tôi rất bận

Ông Đặng ngồi bệ vệ trên chiếc ghế sofa tiếp khách. Nhấm nháp tách trà trên tay, đôi mày ông khẽ nhíu khó chịu. Cũng phải thông cảm cho ông.Với vị trí là một người cha, thấy đứa con gái thân yêu buồn như vậy sao ông không xót, không thương và rồi giận Anh Phong cho kham. Hít một hơi thật sâu, hắn cố trấn tĩnh mình và bắt đầu thưa chuyện:

- Sau mọi chuyện, cháu thật sự xin lỗi. Hoàng Thảo là một cô gái tốt. Thế nhưng cháu...

- Cậu đến chỉ để tiếp tục nói những lời đau lòng này?- chủ tịch Đặng tức tối cắt ngang

- Ngoài ra... cháu mong dự án hợp tác giữa công ti bác và gia đình cháu không vì chuyện này mà chấm dứt.

"Cạch". Chủ tịch Đặng đặt tách trà xuống bàn. Ông nhìn hắn không chớp mắt và đáp lại với giọng đầy thách thức:

- Cậu nghĩ tôi sẽ tiếp tục hợp tác với gia đình cậu lần này? Tôi không muốn con gái tôi liên lạc với cậu trong thời điểm nhạy cảm sau khi bị cậu từ chối.

Ngay từ đầu Anh Phong đã thừa biết câu trả lời. Nhưng vì được ở bên Ái Ngọc, vì danh dự của bản thân, hắn đành chấp nhận.

- Nếu thế cháu cũng đành chịu. Thế nhưng thiết nghĩ trong tương lai, công ti hai bên sẽ không vì chuỵên ở quá khứ mà ảnh hưởng

- Tôi cũng là một người làm ăn cậu Lã à. Tôi sẽ không vì một chuyện cỏn con mà làm những điều bất lợi cho công ti.

Trong giọng nói của chủ tịch Đặng đầy vẻ mỉa mai. Nhưng Anh Phong chẳng mấy bận tâm. Xem như kế hoạch của hắn bước đầu đã thành công. Thật buồn cười. Hắn tưởng hắn đã biết tất cả, nhưng thật sử hắn là kẻ ngu ngơ, không biết gì. Hắn ngỡ hắn đã và đang chuyển sang thế chủ động. Nhưng hắn là quân cờ trong ván chơi số phận thì mãi mãi vẫn hoàn về vị trí ấy.

- Chủ tịch Đặng quả là người rộng lượng

Đáp lại lời khen, ánh chút niềm hân hoan của Anh Phong, chủ tịch Đặng lại nhếch mép cười khó hiểu.Ông đứng dậy, bước tới bàn làm việc. Rất thong thả, ông mở ngăn kéo, lấy ra sấp hồ sơ và quay lại chỗ ngồi của mình. Vừa đi ông vừa chậm rãi nói:

- Khoan mừng vội đã nào. Việc chấm dứt dự án lần này, đối với tôi chẳng thiệt hại bao nhiêu cả. Nhưng với tình hình công ti nhà cậu thì e là...

- Ý chủ tịch là gì?

Hắn nhướn mày khó hiểu. Đồng thời xem kĩ từng dòng bản hợp đồng mà ông Đặng vừa đặt trước mặt.

- Việc công ti nhà cậu bị một cú lừa lớn bên Mĩ, cả giới bất động sản này, ai mà chả biết. Tiền bồi thường chỉ đang trong quá trình hoàn thành, không thể một lúc hoàn lại nhanh chóng. Trong khi đó, ngân hàng lại chẳng chịu cho công ti cậu vay vốn khi thấy tình hình tệ hại của công ti cậu.

Nhấp một ngụm trà cho đỡ khản giọng, ông tiếp tục nói khi khuôn mặt Anh Phong ngày càng biến sắc:

- Thế nên ông Lã đã đến gặp tôi thương lượng. Dự án lần này là để trả số nợ mà công ti nhà cậu mượn tôi. Đồng thời số tiền lời để cứu vát cổ phiếu đang rớt giá của nhà cậu

"Bộp" Xấp hồ sơ rơi xuống bàn. Mọi thần sắc trên khuôn mặt hắn dường như tan biến hết. Những con số hàng trăm tỉ cứ múa may trước mắt hắn. Vậy ra từ trước đến giờ ông Lã, tức ba hắn vẫn một mình âm thầm chống đỡ. Ông đã nói dối hắn rằng công ti vẫn ổn. Và hắn vẫn thờ ơ không quan tâm để dễ dàng tin lời nói dối ấy là sự thật. Hắn quá ngu ngốc. Hắn quá bất hiếu. Hắn chưa từng nghi ngờ trước hành xử lạ của ba mình. Hắn còn bất hiếu bảo ông ham danh lợi. Đầu hắn chợt rối bời. Tai hắn ù ù đi. Hắn như rơi vào một mê cung. Một mê cung không lối thoát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.