Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 38: Đoạn tuyệt (phần 1)



Trước câu nói của chủ tịch Lã, ông Vương không chỉ ngạc nhiên mà còn vô cùng tức giận. Đôi mắt ông bỗng chốc sắc lạnh đến lạ, không còn nét hiền hoà khi nãy. Ông tằng hắng giọng:

- Bác nghĩ cháu không cần phải đắn đo quyết định. Bác tự nguyện trả hết khoản bồi thường một lượt.

- Ý của bác...

Đôi mắt hắn ánh lên vẻ xót xa. Điều hắn chưa bao giờ muốn nghe đã đến lúc phải nghe hay sao?

- Bác muốn con chia tay Ái Ngọc. Bác muốn con bé khi sang Mĩ sẽ chẳng còn gì tiếc nuối ở đây

- Con thích Ngọc thật lòng. Chẳng nhẽ không còn cách nào khác hay sao bác. Xin bác hãy cho phép...

- Anh Phong... Quả thật bác rất thích con. Con là một chàng trai tốt. Một năm qua bác nhận thấy rõ Ái Ngọc thay đổi rất tích cực. Thế nhưng... hãy thông cảm cho bác. Dù có cách giải quyết khác thì hết cấp 3, Ngọc vẫn phải theo gia đình về Mĩ, chẳng bao giờ trở về đây. Người bên này, người bên kia Trái Đất, sao có thể hạnh phúc?

Vừa nói ông vừa rướn người mở bản hợp đồng bồi thường trước mặt Anh Phong

- Bác biết con rất khó xử. Thế nhưng nếu con yêu Ngọc thật lòng thì... hãy giúp nó vui vẻ mà đi, mà sống. Công ti con cũng tránh nguy cơ sụp đổ. Đối với hai bên đều có lợi

Ông Vương cố gắng đốc cây bút vào tay hắn. Nhưng tay hắn giờ đây chẳng còn chút sức lực. Hắn thật sự không muốn. Hắn kí vào bản hợp đồng tức hắn đã từ bỏ. Thế nhưng hắn phản kháng thì liệu kết quả có khác đi? Đến sau cùng Ngọc vẫn phải định cư sang Mĩ. Hắn và nó vẫn phải mỗi người một phương. Phải để Ngọc sống trong nhớ nhung mà đau khổ, hắn không đành lòng. Thôi thì cứ để hắn một mình chịu nỗi đau dày vò. Còn nó, chỉ đau một lần thôi là có thể bình thản bước đi về con đường mới, về chân trời mới. Ông Lã khẽ siết vai hắn truyền thêm sức mạnh. Ông có thể cảm nhận rõ nỗi đau này của con trai. Cái cảm giác không thể bảo vệ người mình yêu sao mà bất lực, sao mà xót xa. Một nét...hai nét... rồi ba nét. Chữ kĩ dần hiện lên trên bản hợp đồng. Cơn gió chẳng biết từ đâu chợt ùa tới, cuốn bay những chùm hoa bò cạp mỏng manh. Như tình cờ, một cánh hoa nhỏ rơi ngay ngắn dưới nét mực chưa khô. Chính hoa bò cạp vàng mở đầu cho cuộc tình vụn dại này thì nay chính sắc vàng của nó đánh dấu sự kết thúc. Từ giây phút này trở về sau, hắn và nó... đã chính thức xa nhau.

- Xem như vấn đề đã được giải quyết.Bác sẽ nhanh chóng trả số tiền đó. Cuối năm học này Ái Ngọc sẽ về Mĩ. Cho đến lúc ấy, bác mong con sẽ khiến Ái Ngọc thật sự quên con. Con hãy xem như đó là việc cuối cùng con có thể giúp nó

Nói rồi ông nhanh chóng đứng dây bỏ ra về, đồng thời vẫn không quên thay cha con họ Lã trả tiền cho bữa ăn hôm nay. Có lẽ trong thâm tâm ông có chút áy náy với hành động vô cảm của mình khi nãy chăng? Hay đó chỉ lả phép lịch sự tối thiểu của một công ti bồi thường?

- Con trai, chúng ta về thôi

Ông Lã cũng nhanh chóng đứng dậy, khẽ bảo. Thế nhưng hắn vẫn cứ ngồi lì ở đấy, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình- đôi bàn tay chỉ một vài phút trước đã làm một việc thật ích kỉ.

- Con muốn ở một mình

Hắn nói trong vô thức và lững thững đi vào khu vườn của nhà hàng, nơi có những cánh hoa bò cạp đang bay. Bỗng nhiên hắn muốn ngồi dưới gốc cây ấy, một mình. Những cánh hoa thật đẹp. Một cơn gió lại thoảng qua. Hàng trăm cánh hoa lại lìa cành, bay là đà xuống đất, tạo nên một chiếc màn mỏng trước mặt Anh Phong. Lớp hoa ấy như cánh cửa đưa hắn về quá khứ có người con gái mang tên Vương Ái Ngọc.

.

.

.

.

- Đừng làm phiền tôi ngủ

Nó ngước mắt ngơ ngác nhìn hắn với hai con mắt in rõ dấu chấm hỏi:

- Cút. Cô ồn ào quá!

Cục tức dường như dồn lên tới tận não.Thấy trong trường giờ này cũng vắng, nó quên luôn nỗi mặc cảm và bản tính thật sự của nó là đây:

- Anh nghĩ mình là vua một cõi à. Tôi ngồi đâu là quyền của tôi. Bộ chỗ này anh đăng kí là người sở hữu à. Mà nãy giờ tôi có đụng chạm gì anh. Anh ngủ ở phía ghế đá đằng sau thì liên quan gì tôi.

- Cô hát

- Tôi hát đâu có lớn. Ai biểu tai anh thính. Trả anh đó. Ông cụ non- nó bỉu môi khó chịu rồi ôm truyện, cặp ngúng nguẩy bỏ đi

.

.

.

.

- Cô nói sẽ dạy tôi bài học sao hoài chẳng thấy?

- Anh có biết bao người bảo vệ, sao tôi dám? Tôi muốn cấp III này được yên ổn

- Yên ổn???- hắn đột nhiên phá lên cười- Dù cô không làm gì tôi thì cũng như thế mà thôi.Vì cô quá xấu xí, quá lập dị.

Nó tức giận, giơ tay chuẩn bị giáng một bạt tay lên mặt hắn.1s...2s...3s... Không một tiếng động gì cả, nó khẽ bỏ tay xuống. Thay vào đó là những giọt nước như pha lê khẽ rơi .

- Có lẽ anh nói đúng.

Nói rồi nó quay gót bỏ đi, che đi những giọt nước mắt.

.

.

.

.

Dịu dàng, nhẹ nhàng, hắn từ từ tháo dải băng trên chân cho nó. Rửa sạch vết thương và cẩn thận băng lại. Nó cố cắn răng chịu đựng, chẳng dám rên một tiếng. Mặt nhăn nhúm lại chả khác gì cún con. Nhìn nó như thế, Anh Phong chợt mỉm cười nhẹ. Nó nhìn hắn thay băng cho mình không chớp mắt.

- Tôi biết tôi đẹp nhưng không cần ngắm lộ liễu thế đâu.

Vừa làm hắn vừa nói đá đểu nó mà chẳng cần nhìn nó lấy một lần. May là như thế đấy, không thì hắn sẽ chiêm ngưỡng được dung nhan đỏ như quả cà chua của nó rồi.

- Tôi...tôi ngắm anh hồi nào? Tôi chỉ...chỉ...ngắm cái chân tôi thôi chứ bộ. Ôi! Cái chân ngọc ngà.-_-

- Cô gọi cái chân voi này ngọc ngà?- Hắn hỏi mà nắm nguyên chân nó kéo giựt lên

- ĐAU

.

.

.

.

Anh Phong từ từ ngồi đến bên nó. Những nét lạnh lùng trên mặt hắn tan biến đâu hết. Bỗng hắn đưa tay lên lau dòng máu rỉ nơi khoé môi nó. Hắn cười nhẹ

- Có đau lắm không?- Giọng hắn nhẹ nhàng đến lạ

Chưa kịp suy nghĩ, Ái Ngọc liền rướn người ôm chặt lấy hắn, khóc như một đứa con nít

- Sao giờ này anh mới tới. Tôi ... mong hức ...anh biết... hức ... nhường nào.

Hắn hơi bất ngờ trước hành động của nó. Nhưng rồi lại ôm chặt nó vào lòng. Khẽ vỗ vỗ lưng

- Ngốc quá! Tôi tới rồi nè. Xin lỗi.

.

.

.

.

- Tôi thích anh rồi đó. Anh đã hài lòng chưa? Tôi thích anh. Thích anh nhiều lắm!

Anh Phong liền chạy tới ôm gọn nó vào lòng, thật chặt, thật chặt. Hắn sợ sẽ lạc nó mất. Đưa bàn tay lên xoa đầu nó, cậu an ủi nó với cả tấm chân tình

- Đừng nói nữa. Anh nghe rồi. Anh sẽ không rời xa em nữa. Lã Anh Phong này sẽ không bao giờ buông tay Vương Ái Ngọc

Và rồi, hắn nhẹ đặt lên trán nó một nụ hôn.

.

.

.

.

Cả hai đang lao xuống dốc với tốc độ chóng mặt. Trong truờng hợp như thế, Ái Ngọc chẳng những không cố gắng giữ chặt tay lái mà còn buông thõng cả hai tay để che mặt và la oai oải. Thoáng nghĩ thôi cũng đủ hiểu kết quả sau cùng. Vâng, ngay lập tức Anh Phong hét lên khi thấy trước mặt là bờ hồ:

- Bỏ xe

Thế là cả hai té sõng soài ra đất và chỉ cách hồ nước tầm một thước hơn. Tim Ngọc và Phong đập thình thịch trong lòng ngực. Nhanh chóng, hắn đi đến bên nó hỏi han với khuôn mặt tái mét vì lo:

- Em không sao chứ?

Người ta ga lăng, lịch thiệp như thế, vậy mà nó lại cười hì hì đáp lại.

.

.

.

.

- Sẽ cùng nhau vựơt qua

Một giọng nói thứ ba vang lên làm hai cậu con trai hơi bất ngờ. Một giọng nói mà bao lâu hắn luôn mong chờ. Ái Ngọc bước ra từ một gốc cây gần đó. Đôi mắt nó rưng rưng, đỏ hoe. Đôi môi run run cất thành từng lời chẳng mấy rõ ràng:

- Tại sao anh không kể với em. Tại sao lại một mình chịu đựng như vậy?

Hắn nhanh chóng đi tới siết chặt Ái Ngọc vào lòng. Mặt nó áp vào ngực hắn. Hơi ấm phả vào mặt nó, len lỏi đến từng tế bào. Bỗng chốc, nó òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Hắn chỉ biết xoa đầu nó và khẽ thì thào vào mang tai:

- Anh ở đây rồi. Chỉ cần bên cạnh em, đau khổ mấy anh cũng chịu được.

Nước mắt lại chảy trên khuôn mặt Ngọc. Nhưng đó là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc.

.

.

.

.

Bất giác hắn nở một nụ cười. Nụ cười ấy có chan chứa niềm vui nhưng cũng đầy nét xót xa, tiếc nuối. Một nụ cười đắng lòng khiến tâm can người nhìn thấy cũng bỗng chốc quặn thắt. Những kỉ niệm đẹp xưa cũ dường như mới chỉ xảy ra gần đây chứ chẳng phải từ lâu. Mới ngày hôm qua, cả hai vẫn còn đắm chìm trong màu hồng của niềm hạnh phúc. Ấy vậy mà giờ đây, tất cả đã chấm dứt. Tất cả đã tan thành cát bụi. Giữa cả hai chẳng còn gì ngoài dĩ vãng dành cho nhau. Vẫn còn yêu nhiều lắm nhưng cũng đành "lực bất tòng tâm". Nếu ông trời đã sắp đặt cả hai không thể bên nhau thì thôi hắn sẽ giúp nó quên sạch sẽ những gì liên quan đến người con trai bội bạc này để nó đừng mãi đau khổ, để nó tiếp tục giữ nụ cười tươi tắn kia trên môi. Còn những vết bụi của tuổi thanh xuân, hắn sẽ thay nó ôm trọn vào lòng mà gìn giữ thật kĩ.

- Alo! Minh Khiết hả? Đến nhà hàng "hoa điệp vàng" đi, tao có việc cần nhờ.

Lôi chiếc điện thọai ra khỏi túi. Hắn nhanh chóng gọi cậu đến. Mặc cho trái tim đang rỉ máu, hắn vẫn đành thực hiện ý định mà ông Vương nhờ vả. Một vở kịch lớn do chính hắn dàn dựng.

*****************************

Sau bao phút đắn đo, Na quyết định sẽ mở sòng cá cược về kết thúc của "yêu anh có bao giờ hạnh phúc" .Nó bắt đầu từ chap 37 nghen... Có ba lựa chọn

1)SE

2)HE

3)OE

Các bạn cmt để cá cược hen. Đến khi chốt Na sẽ thông báo xem cái nào được nhiều người chọn nhất. Nếu đó là đáp án chính xác Na sẽ tặng các bạn ngoại truyện nga

(phần thưởng chẳng hấp dẫn mấy đâu, chỉ là mang tính chất giải trí thôi ^_^, để mấy bạn thoải mái khi đọc truyện của Na ấy mà)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.