Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 4: Anh là cấp dưới của tôi nhé!!!



Vậy là một ngày đã trôi qua. Hôm nay là ngày thứ hai nó chính thức là học sinh trường Ánh Dương và cũng là ngày lớp nó bầu ban cán sự và chi đoàn cho lớp. Thật thì Ái Ngọc chẳng quan tâm lắm bởi chính những cái chức vụ ấy mới khiến nó đứng đầu danh sách tẩy chay của tụi hư hỏng, a dua. Mà đau làm sao khi ai ai cũng như thế cả. Họ chỉ luôn tin vào những thứ đẹp đẽ, giá trị chứ đâu thèm tin một đồ vật cũ kĩ, xấu xí dù nó là một món đồ tốt. Vì vậy mấy năm cấp III này nó chỉ mong mình được học yên ổn vậy là đủ. Vừa nghĩ nó vừa mệt mỏi đi vào bàn của mình. Chưa kịp đặt mông xuống, nó đã nghe tiếng hot-boy mỏ dài Minh Khiết leo lẻo đằng sau:

– Tới rồi à?

– Ừ!- Nó nhẹ cười

– Chồi ôi!- Cậu tự nhiên hét toáng lên làm nó giật bắn cả mình- Lần đầu tiên thấy cậu cười nghen!

Câu nói ấy khiến nó đỏ bừng cả mặt. Thật ra thì Minh Khiết cũng tốt, cũng chẳng có gì đáng đề phòng nên nó mới thế. Ngượng ngùng nó ấp úng nói:

– Thì… bạn…bè…có…

Chưa kịp nói hết câu, cậu đã lao vào họng nó ngồi luôn rồi.

– Chịu làm bạn rồi nghen! Đừng chửi tôi nhiều chuyện rồi giận nha- giọng Minh Khiết hớn hở,tíu tít như trẻ lên ba được thửơng kẹo.

Chợt một giọng lạnh đến quen thuộc vang lên như con dao đâm vào tim đen của nó.

– Đừng có dại. Nhỏ dữ lắm!

Vô duyên như thế thì không ai khác ngoài hắn. Quay lại nhìn dù tức lắm nó cũng phải nuốt xuống bụng vì từ nãy đến giờ bao nhiêu ánh mắt ngạc nhiên có, ghen tị có,…. đang hướng về phía nó. Ấy dà! Tại sao lại như thế à? Bởi từ hôm qua tới giờ hai chàng của chúng ta chỉ nói chuyện với mình nó thôi. Lại còn hỏi cả tên nữa. Không ghen mới lạ.

– Sao mày biết hay vậy?- Khiết ngơ ngác ngước lên hỏi

– Thì hứng phải một trận rồi chứ sao! Một giọng ca “oanh vàng” phá luôn giấc mơ đẹp của người khác

Nó cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tay thì nắm lại thành nắm đấm. Trong đầu nó bây giờ không ngừng rủa thằng chết bầm ấy sao không chết quách đi cho đỡ chật đất. “Chờ đấy! Có cơ hội bà đây sẽ cho mày biết tay >.

– Các em mau ổn định chỗ ngồi đi- Tiếng cô giáo trên bục nói vọng xuống.

1s…2s…3s…

Vo…ve… Lớp học im phăng phắc không một tiếng động. Nhìn thì lớp có vẻ ngoan lắm nhưng vỏ bọc thôi. Tụi con nhà giàu ấy chỉ giả nai là giỏi. Thử gặp chúng giờ ra về đi sẽ thấy. Không thể tin nổi luôn. Thấy lớp ngoan ngoãn, cô khẽ hắng giọng và dịu dàng nói:

– Như đã hẹn ngày hôm qua, hôm nay chúng ta sẽ bầu ra ban cán sự và chi đoàn cho lớp. Tránh bất công nên tự cô sẽ quyết định -_-Cô đã xem sơ yếu lý lịch của các em và quyết định như sau.Lâm Hải Nhật lớp trưởng…

Nó nghe mà ngáp ngắn ngáp dài. Buồn ngủ. Nó thật sự chẳng quan tâm lắm! Ai làm mà chẳng được miễn đừng gây rắc rối cho nó là OK. Chợt một dòng chữ “nhẹ nhàng” lọt vào tai Ái Ngọc khiến nó đứng hình tại chỗ.

– Bí thư chi đoàn: Vương Ái Ngọc

– Hả????- tất cả 48 cái miệng trong lớp đều tròn vo như quả trứng gà (có cả nó nữa) chỉ trừ hắn và Minh Khiết.

– Tại sao vậy cô?- tiếng con nhỏ ngồi kế Anh Phong khó chịu lên tiếng.

Và sau ấy là hàng loạt tiếng xầm xì to nhỏ khó chịu hướng về phía nó. Ái Ngọc thật sự chẳng thích chút nào. Nó cũng muốn biết lí do lắm chớ! “Rõ ràng là mình không điền cột đó trong sơ yếu lý lịch mà!” Nó thầm nghĩ

– Trật tự- tiếng cô giáo trên bục ổn định lại kỉ luật và chậm rãi giải thích- Cô chọn em ấy vì trong đây ghi rõ hồi cấp I và II Ngọc là liên đội trưởng với nhiều thành tích xuất sắc. Cô mong em sẽ dẫn dắt chi đoàn ta cũng tốt như thế. Được không?

– Dạ…em…

Nó ấp úng chẳng biết phải làm sao mới đúng. Vừa không muốn phật lòng cô, vừa không muốn nắm giữ chức vụ đó. Chợt nó vô tình thấy hắn đang quay xuống nhìn nó nở một nụ cười bán nguyệt làm đê mê cái ả sói già kế bên. Nhìn mà phát bực. Ôi! Trông hắn sao mà đểu cáng thế không biết.

– Em đừng lo.Anh Phong sẽ phụ giúp em một tay vì em ấy sẽ là phó bí thư chi đoàn của lớp- cô giáo tiếp tục thuyết phục mà không hề nhận ra mình đã gián tiếp hại chết một mạng người (các bác đoán thử xem là ai)

Nghe đến đây nó như mở cờ trong bụng. Trong đầu nó đã nghĩ ra hàng loạt cách đày đoạ cái tên kênh kiệu đó trả thù. “Hahaha. Kì này cưng chết với bà nhé! Lã Anh Phong”. Trong khi nó cố mím chặt môi nhịn cười thì hắn…đứng chết trân trước mặt nó. Nhìn bộ dạng ấy của hắn nó càng hả hê hơn bội lần. Nó vui vẻ trả lời cô không một chút ngần ngại suy nghĩ và ung dung, thong thả ngồi xuống. Trên môi nó còn đọng lại nụ cười mãn nguyện xinh tươi:

– Em làm thưa cô

” Ôi! Cái số mình…”Anh Phong lắc đầu cười khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.