Yêu Anh Hết Thuốc Chữa

Chương 3



“Hành Kiện! Hành Kiện……”

Bên trong phòng hóa trang hoa lệ dường như có thể nghe thấy tiếng hò hét từ bên ngoài dội vào, fan hâm mộ nhiệt tình dường như đã không thể chờ đợi mà muốn được nhìn thấy ngay thần tượng của bọn họ.

Nhưng, đó chỉ là những tiếng hò hét vang dội ở bên ngoài. Thanh âm trong phòng hóa trang lại khiến cho người nghe phải đỏ mặt tía tai.

“Ư… a…… Ư… a…… A…… A……”

Thiên Ân gục người vào bàn trang điểm, bộ ngực căng tròn trong vạt áo cứ nảy lên, bên dưới không có gì che đậy, hình ảnh phản chiếu trong gương chính là Hành Kiện đang ra sức ép chặt chiếc mông mềm mại của cô.

“A…… A…… Kiện…… Ư… a……”

Cũng trong tấm gương đó, tầm mắt cả hai chạm phải nhau, Hành Kiện hóa trang tựa như ác quỷ, theo lẽ thường đương nhiên là hưởng thụ xử nữ mà không mang theo một tia tội ác.

Đúng như hình tượng nhân vật anh đang sắm vai, Hành Kiện mang theo nụ cười tà ác dốc sức tiến thẳng vào mật huyệt ấm áp của Thiên Ân, khiến tiếng rên rỉ của cô càng thêm cuồng loạn.

“A…… Kiện……”

“Hành Kiện! Hành Kiện……”

Ngoài kia, tiếng hò hét càng thêm cuồng nhiệt, mặc dù đang chìm sâu trong đáy dục vọng, Thiên Ân vẫn cố gắng mở to mắt nhắc nhở: “Kiện … Ư…. Đến giờ rồi….. A….. Phải lên sân khấu… A….”

Hành động như vậy của cô khiến cho anh thấy khó chịu: “Rõ ràng là anh đã không đủ cố gắng, nên em mới có cơ hôi để phân tâm…” Như thể để trừng phạt cô, Hành Kiện càng mở rộng đùi cô ra, cố tăng thêm tốc độ xuất nhập.

“A…… Không được…… A…… A……”

Trong nháy mắt, sức mạnh của khoái cảm nóng rực chợt bùng nổ, Thiên Ân lập tức đạt tới cao trào, tê liệt gục xuống bàn trang điểm, yêu dịch đã ươn ướt đùi.

Tiếp theo một luồng nhiệt lưu bắn vào chỗ sâu nhất trong cô, thân thể của cô lại lần nữa run rẩy, một cao trào khác lại theo nhau mà đến.

“A……”

Ghé vào người cô run rẩy vài cái, Hành Kiện lập tức rút ra, lấy giấy ăn lau khô. Sau đó vội kéo quần nhỏ lên, chỉnh lại trang phục, tựa như cơn gió xoay người đi ra khỏi phòng hóa trang, hòa vào sự nhiệt tình của năm mươi vạn fan.

“Hành Kiện! Hành Kiện……”

Nghe những tiếng hò hét gào thét từ bên ngoài vọng vào, Thiên Ân vẫn cứ gục người vào bàn trang điểm, không còn sức để cử động.

Một lúc sau, hơi thở ổn định lại, cô mới chậm rãi đứng dậy, tự lau sạch cho mình, mặc lại quần nhỏ và váy bị vứt cạnh đó vào.

Anh luôn như vậy, trước mỗi lần biểu diễn nhất định sẽ hung hăng yêu cô, mặc kệ bên ngoài có mấy vạn người đang chờ anh, cứ như thể chỉ cần chinh phục được cô, là có thể chinh phục cả thế giới.

Thật ra, cô như không khí xung quanh anh, chỉ cần anh muốn hô hấp, cô vĩnh viễn cung cấp mà không hề cự tuyệt. Nhưng đối với anh mà nói, thứ có được dễ như trở bàn tay thì làm sao có thể gọi là chinh phục?

Mối dây tình cảm này đã kéo dài suốt tám năm, tám năm qua, Hành Kiện không thiếu những người phụ nữ tự động dâng hiến cho anh, tai tiếng về các mối quan hệ của anh không ngừng xuất hiện, nhưng anh chưa bao giờ ra mặt làm sáng tỏ hoặc thừa nhận, cũng không thấy anh cảm thấy hứng thú với bất kỳ ai, ngoại trừ âm nhạc.

Anh cũng không nhắc gì đến tương lai cả hai, kết hôn lại càng là giấc mộng không thể thực hiện. Nhưng cô vẫn ôm chặt hi vọng, dù sao bọn họ vẫn còn ở bên nhau.

Bởi vì cô yêu anh, cho nên để mặc anh cần lấy gì thì cứ lấy, lúc lạnh nhạt lúc nồng nàn. Anh bảo cô đi hướng đông, cô tuyệt đối không dám đi hướng tây, sợ sẽ làm anh tức giận.

“Ai! Ngao Thiên Ân, mày thật sự hết thuốc chữa rồi……” Thiên Ân thở dài một hơi, tự mình đánh trống lảng, tùy tiện cầm lấy quyển tạp chí trên bàn xem một chút, một cái tên quen thuộc hấp dẫn sự chú ý của cô.

Tiêu đề là ‘Hào môn danh gia Lộ Thiên Ái lần đầu công khai xuất hiện’, nội dung tự thuật chuyện con gái một của xí nghiệp Lộ thị là Thiên Ái vừa mới hoàn thành nghiên cứu sinh ở Mỹ, bắt đầu thay mẹ tham gia các hoạt động xã giao, đối với hoạt động từ thiện vừa hưởng ứng lại hết sức tận tình.

Lộ Thiên Ái!

Cái tên này giống như điều cấm kị, càng giống câu thần chú, bất cứ lúc nào cũng có thể hủy diệt những thứ mà Thiên Ân đang có được.

Cô mở to mắt nhìn nhìn gương mặt xinh đẹp của Lộ Thiên Ái đang tươi cười sáng lạng, còn rạng rỡ hơn cả minh tinh, phong cách duyên dáng, hoàn toàn là một mẫu mực cho kiểu dạng tiểu thư khuê các……

Không biết Hành kiện đã xem qua tạp chí này chưa? Anh ấy sẽ phản ứng thế nào?

Từ bé, hình ảnh hai mẹ con nhà Lộ phu nhân như một giấc mộng xa xăm không thể nào chạm tới được, vì đuổi theo giấc mộng này, nên Hành Kiện mới sớm thực hiện kế hoạch của anh. Bây giờ, giấc mộng nào cũng có thể dễ dàng thực hiện, Lộ Thiên Ái xuất hiện rồi……

Cô đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, vô thức mà muốn giấu tờ tạp chí này đi.

“Ai……” cô đột nhiên khép quyển tạp chí lại, giấu nó vào đống sách báo cũ, như thề nếu làm vậy có thể ngăn cản Hành Kiện tiếp xúc với Lộ Thiên Ái.

“Hừ! Làm thế cũng vô dụng thôi……” Nhìn hành động ngốc nghếch mà bản thân vừa làm, Thiên Ân tự mắng mình.

Chán nản ngồi tựa lưng vào ghế, cơn mệt mõi nhanh chóng kéo cô vào giấc mộng đẹp….

“Ưm?”

Giọng nói quen thuộc làm Thiên Ân tỉnh lại, mở mắt ra, đúng là Hành Kiện sau khi đã tẩy trang.

“Kiện…… Xong rồi sao?” Thiên Ân mỉm cười, hai má hồng hồng cực kì mê người.

Sau mỗi lần kết thúc buổi biểu diễn, Hành Kiện luôn vội vàng dây dưa với cô, trút hết những tinh lực dư thừa lên người cô, đến khi không còn chút sức lực nào mới thôi. (Yu: đúng là trâu hơn con trâu nữa.)

Cô khó khăn lắm mới dám làm nũng dang hai tay ra muốn anh ôm cô, nhưng không thấy phản ứng gì, mặt anh không chút thay đổi hỏi “Quyển tạp chí trên bàn đâu?”

“Hả?” Đầu cứ như bị dội vào gáo nước lạnh, Thiên Ân liền tỉnh táo, chột dạ, chỉ vào nới cô vừa cất giấu: “À … ở đó….”

Vừa nhìn đã biết có người cố tình giấu quyển tạp chí đi, Hành Kiện lườm cô một cái, cầm lấy quyển tạp chí, chỉ bỏ lại một câu “Đi thôi.” rồi bước ra ngoài.

Thiên Ân nhanh chân cầm lấy túi xách chạy theo, lần đầu tiên nhận ra bóng hình mà cô đang đuổi theo cách cô càng lúc càng xa……

Ngồi trong xe, Ngải Mễ báo cáo hành trình cùng một số hoạt động mới với Hành Kiện, Hành Kiện chỉ chăm chú nhìn quyển tạp chí.

“Tháng sau có một hoạt động từ thiện, chị nghĩ chắc em không có hứng thú tham gia…..” Công việc Hành Kiện rất bề bộn, ít khi tham gia những hoạt động công khai, thế nên Ngải Mễ mới chắc chắn như vậy.

“Em đi!” Hành Kiện trả lời mà không cần ngẩng đầu lên nhìn.

Ngải Mễ sửng người một chút, nhìn về phía Thiên Ân tìm kiếm đáp áp, nhưng Thiên Ân chỉ cười cười gượng gạo.

“Vậy thì…… Các hoạt động từ thiện sau này…… Em đều đồng ý tham gia sao?” Ngải Mễ hỏi thử, mặc dù cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng cũng không tỏ vẻ gì. Đối với một ngôi sao như anh, cô biết Hành Kiện không thích trả lời những vấn đề liên quan đến đời tư.

“Rảnh rỗi sẽ đi.” Anh vẫn lạnh lùng trả lời.

“Chị hiểu rồi” Ngải Mễ tiếp tục báo cáo.

Thiên Ân trộm nhìn dáng vẻ tập trung của Hành Kiện, chỉ có cô hiểu lý do, bởi vì anh chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh của cô tiểu thư nhà họ Lộ kia. Chuyện mà cô lo lắng nhất cuối cùng cũng tới.

Cô vẫn biết trong lòng Hành Kiện luôn có một góc cô không thể chạm tới, vì đó là vị trí của Lộ Thiên Ái.

Trong lòng anh, cô chỉ như một người tạm bợ để lấp đi chổ trống đó, đợi đến khi chủ nhân thật sự của nó xuất hiện, cô sẽ bị gạt qua một bên, dù sao cả hai cũng chẳng có đính ước hay hứa hẹn gì.

Thiên Ân quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, nén không cho nước mắt trào ra.

Ai! Cái gì nên đến thì sẽ đến, có tránh cũng không thoát.

Xe chạy thẳng một đường đến căn biệt thự trên núi, đây là một trong số những tài sản của Hành Kiện, cũng là nơi mà tạm thời Thiên Ân và Ngải Mễ đang sống cùng anh.

Xe dừng lại trước cửa, Thiên Ân đẩy cửa xe ra rồi lẫn nhanh vào phòng, không giống như trước đây luôn chờ đợi Hành Kiện và Ngải Mễ vào chung. Cô định trốn nhanh vào phòng để khóc một trận cho thỏa.

Nước mắt đã rơi khi cửa phòng còn chưa kịp đóng, lại bị Hành Kiện giữ chặt cánh cửa, nhìn nước mắt đong đầy quanh hốc mắt cô, anh nhướn mày.

“Khóc cái gì?”

“Không…… Không có gì…… Mắt em tự dưng thấy khó chịu……” Hành Kiện ghét nhất thấy cô khóc, Thiên Ân lúng túng lau nước mắt, nở một nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc.

“Em lại phát bệnh hâm à?” Hành Kiện không chấp nhận câu trả lời lấy lệ của cô, kiên quyết bắt cô phải nói ra.

“Thật sự không có gì, chỉ là em thấy vui mừng thay cho anh…… Cuối cùng người đó cũng xuất hiện rồi……” Cô thử tỏ ra tự nhiên rộng rãi, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, nước mắt lại không nghe lời mà không ngừng tuôn rơi.

“Đừng tự cho là mình đúng……” Hành Kiện rất ít khi nhìn thấy Thiên Ân khóc, nước mắt cô tựa như giọt nến làm tan chảy trái tim anh.

Để nước mắt người con gái này làm ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, Hành Kiện cảm thấy rất khó chịu: “Em cho rằng em hiểu tôi lắm sao? Liệu em hiểu tôi được bao nhiêu?”

Anh rất ghét phản ứng của Thiên Ân, cô luôn luôn như vậy, tự cho là mình hiểu anh, có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu hỉ nộ ái ố trong anh, biết anh muốn cái gì. Thật ra, có đôi khi ngay cả anh cũng không rõ anh thật sự muốn hay không nữa là, cô dựa vào cái gì mà có thể kết luận tâm tư anh?

Đúng vậy! Sự xuất hiện của Lộ Thiên Ái đã làm gợn sóng trong lòng anh, nhưng chẳng qua anh chỉ muốn gặp cô ấy, xác nhận chính mình có còn bị cô ấy cuốn hút mãnh liệt như trước đây hay không, chỉ là như vậy, hà cớ gì phản ứng của cô lại mãnh liệt như thế?

Cô luôn tự cho là mình bao dung, khiến anh cảm thấy vô cùng tức giận.

Đột nhiên, Hành Kiện đẩy Thiên Ân dựa vào cửa, cô bị ép đến khó thở, đôi mắt to tròn, gương mặt vô tội.

“Em…… Em biết anh hợp với Thiên Ái……Ưm—-”

Không để cô nói hết câu, Hành Kiện bỗng nhiên chặn lấy môi cô, giày vò nó. Anh thô bạo cởi hết quần áo của cô, chiếc váy lụa trắng như tuyết bị xé rách, cách lớp quần nhỏ, bên dưới, anh liên tục ma sát vào u cốc của cô.

“Ư…… Ư.. a…… Đừng mà……” Toàn thân Thiên Ân dường như sắp bốc cháy, liều mạng lắc đầu muốn cự tuyệt sự tấn công của anh, cơ thể bị ép tới mức không thể động đậy.

Cô chỉ nói lên suy nghĩ thật của mình, vì sao Hành Kiện lại tức giận như vậy? Hành động thô bạo không hề có chút dịu dàng của anh như một lời trừng phạt đối với cô.

Đôi môi sưng đỏ của Thiên Ân cất tiếng cầu xin “Kiện…… Đừng…… Em xin anh……”

Sự công kích mãnh liệt như thế này không giống với tác phong trước giờ của Hành Kiện, đối với dục vọng như đang muốn cắn nuốt mình làm cho Thiên Ân cảm thấy sợ hãi, nơi thần bí cũng không chịu nổi mà co rút.

Không để ý đến sự cầu xin của cô, Hành Kiện cởi quần lót của cô ra ném đi, đồng thời phóng thích con mãnh thú trong người anh, nâng đùi của cô lên một phát tiến vào thâm nhập u huyệt.

“Ư– a–” dũng đạo chưa ướt đẫm đã bị căng ra, bị lấp đầy, đau đớn cùng khoái cảm nhè nhẹ hòa cùng vào nhau, khiến Thiên Ân không khỏi rên rỉ.

Theo sự xuất nhập mãnh liệt của anh, cô chỉ có thể giữ chặt tay anh để không bị ngã.

“Ư… a…… Ư…… Ư…… Kiện…… Em không thể…… Ư……”

Đến khi Thiên Ân gần như kiệt sức, đôi tay rắn chắc của Hành Kiện lại dang rộng hai chân cô ra, khiến cho nơi đó của cô càng rộng ra.

Theo mỗi lần va chạm, cái vật to lớn của anh lại thâm nhập toàn bộ vào trong cơ thể của cô, vào sâu đến tận cùng.

“A…… A…… A……”

Thiên Ân dựa lưng vào cửa, hai tay bám vào anh để không ngã xuống đất, cô cảm thấy mình tựa như con thuyền nhỏ đang phiêu lưu giữa đại dương rộng lớn, chỉ có thể để mặc cho cơn sóng cao ngất trời kia nâng cô lên , không thể nào thoát được.

“A…… Kiện…… Kiện…… A……” Giọt nước mắt vui sướng và bất lực đan xen nhau, hai chân Thiên Ân run lên, cao trào như dòng nước chảy xiết rầm rầm đánh úp cô.

Hành Kiện tiếp tục hướng vào chỗ sâu kín của cô mà đánh tới, tạo ra tiếng bang bang nơi cánh cửa, sau vài cái co giật, anh lập tức buông chân cô ra, cơ thể mềm mại yếu ớt của cô theo người anh trượt ngã xuống đất.

Hành Kiện chỉnh lại quần áo, ngồi xổm xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn dáng vẻ chật vật của Thiên Ân, giọng điệu lạnh lẽo như thẩm vấn phạm nhân: “Còn dám nói hiểu tôi nữa không?”

Đây là lời cảnh cáo, từ sự trừng phạt tàn nhẫn kia mà rút ra kết luận.

Chờ anh xoay người rời khỏi phòng, cuối cùng thì Thiên Ân cũng không nén nỗi mà ôm mặt khóc thật to.

Cả đêm không ngủ được, Thiên Ân mệt mỏi đi xuống lầu. Hôm nay Hành Kiện có buổi thu hình trên chương trình truyền hình, nên sáng nay phải đến đài truyền hinh.

Vào phòng ăn, Hành Kiện và Ngải Mễ đang ăn bữa sáng.

“Thiên Ân, em ổn không?” Màn kích tình tối hôm qua có thể nói là kinh thiên động địa, Ngải Mễ không muốn nghe cũng không được

Thiên Ân xấu hổ cười cười với Ngải Mễ. “Em khỏe mà……”

Ánh mắt Hành Kiện trước sau cũng không nhìn về phía Thiên Ân, lúc này anh đã dùng xong cơm, đứng dậy, nói với Ngải Mễ, “Đi thôi!”

Thiên Ân cũng đi theo sau, Hành Kiện không quay đầu lại chỉ nói một câu, “Em không cần đi!”

Thiên Ân ngạc nhiên sững người. Từ khi làm trợ lý của Hành Kiện đến giờ cô và anh đều như hình với bóng, giúp anh chuẩn bị những việc vặt vãnh, trong tám năm qua đây là lần đầu tiên anh yêu cầu cô đừng đi cùng.

Là vì cơn giận ngày hôm qua còn chưa tiêu sao? Hay là chuỗi ngày vắng vẻ cô đã chình thức bắt đầu?

Vẻ mặt Thiên Ân cô đơn giống như đứa trẻ bị bỏ rơi, Ngải Mễ đang ngây người đứng cạnh đó cũng chạy lại trấn an cô, “Chắc cậu ấy thấy em mệt nên……”

“Chị Ngải Mễ, đi thôi!”

Từ xa vọng lại tiếng thúc giục của Hành Kiện, Ngải Mễ đành phải vỗ vỗ tay Thiên Ân, nhanh chân chạy ra.

Anh ấy không cần mình rồi…… Anh ấy không cần mình nữa rồi……

Thiên Ân ngơ ngẩn quay về phòng, ngồi trên giường, lòng không ngừng lặp đi lại những lời này.

Thiên Ân hoàn toàn bị cô lập, kế hoạch làm việc của anh đã không hề còn có tên cô.

Trước đây, để bảo vệ sự an toàn cho Hành Kiện, hành trình của anh chỉ có Ngải Mễ, Thiên Ân và hai người vệ sĩ kiêm lái xe được biết, giờ Thiên Ân đã bị loại ra, cũng không ai tiết lộ kế hoạch làm việc cho cô biết.

Đã lâu Thiên Ân và Hành Kiện không còn nói chuyện với nhau, dường như anh cố tình tránh né cô, ngoại trừ buổi tối. Anh luôn về nhà lúc nửa đêm, mang theo cả cơ thể lạnh như băng dùi vào chăn cô, sáng hôm sau lại mang theo sự ấm áp mà bỏ đi.

Ít nhất cô còn có tác dụng. Thiên Ân cười khổ.

Nhưng mà còn có thể tiếp tục được bao lâu đây?

Mặc dù Hành Kiện không cần Thiên Ân đi cùng, nhưng mỗi ngày cô đều đến công ty.

Đây là công ty con của tập đoàn Thiên Ưng, mới thành lập được gần hai năm, Hành Kiện vừa là nghệ sĩ vừa là cổ đông lớn nhất, cũng là ông chủ. Ngải Mễ là tổng giám đốc kiêm quản lý của Hành Kiện, Thiên Ân đảm nhiệm chức vụ quản lý, nhưng công việc của cô vẫn lấy Hành Kiện làm trung tâm, không có công tác thì cô lại giúp anh xử lý thư từ.

Lúc này, chỉ có làm cho bản thân luôn bận rộn, cô mới cảm thấy mình không cách anh quá xa.

Đêm nay, khi Thiên Ân vẫn còn ở lại văn phòng, một người quản lý khác của công ty là Mã Cơ vẻ mặt hào hứng đi tới.

“Thiên Ân, mau ra xem TV! Hành Kiện đang song ca cùng người đẹp này……”

Thiên Ân bật TV lên, tin tức về buổi lễ từ thiện đang được phát sóng, Hành Kiện đệm đàn dương cầm, ánh mắt tập trung nhìn người con gái đang hát bên cạnh anh.

Là Lộ Thiên Ái! Chỉ thấy hai tay cô ấy nắm microphone, thỉnh thoảng nhìn về phía Hành Kiện, hai người song ca bài hát do chính anh sáng tác ‘Cơ hội để yêu’ ánh mắt Hành Kiện nồng nàn như cổ vũ khích lệ, khóe miệng như khẽ mỉm cười.

“Oa! Thật hiếm thấy nha! Hành Kiện lại đi song ca với người ngoài nghề…..” Mã cơ lấy làm lạ, sao lại đột nhiên có chuyện hiếm thấy này.

Lúc này trên màn hình hiện lên phụ đề của bản tin — Thiên vương châu Á phá lệ tham gia tiệc từ thiện, có phải vì ‘yêu’?

Một bên là phóng viên phỏng vấn đang không ngừng thêm mắm thêm muối, nói là vì màn biểu diễn đêm nay, một tuần trước cả hai người đều đến Thiên Ưng mỗi ngày để luyện thanh và ghi âm. Hành Kiện thể hiện thái độ kiên nhẫn trước nay chưa từng có đối với Thiên Ái, lúc đó cả hai cứ như đang che dấu tình cảm của nhau.

Thất thần nhìn chằm chằm hình ảnh Hành Kiện trên màn hình, Thiên Ân run rẩy toàn thân, không thốt được lời nào.

Nàng chưa bao giờ nhìn thấy trên mặt Hành Kiện lại xuất hiện biểu cảm dịu dàng, kiên nhẫn, thậm chí nhiệt tình đến như vậy…… Ngoại trừ lần đầu tiên nhìn thấy Lộ Thiên Ái.

Màn biểu diễn kết thúc, như thường lệ, Hành Kiện không tiếp nhận phỏng vấn, chỉ có Lộ Thiên Ái xuất hiện trên màn hình, bộ lễ phục màu tuyết trắng càng khiến cô ấy trông thật tao nhã, giọng nói ngọt ngào bày tỏ sự kính trọng đối với Hành Kiện.

“Có thể hát cùng vớ thần tượng, tôi rất hồi hộp! Hy vọng biểu hiện của tôi không làm cho anh ấy thất vọng……” Thiên Ái cười khẽ, nhí nhảnh le lưỡi, “Anh ấy thật sự rất ân cần, rất kiên nhẫn, giống như người anh cạnh bên nhà vậy, không hề tỏ ra thái độ đại minh tinh gì cả……”

Ánh mắt Thiên Ái rạng ngời, hai má ửng hồng như nhuốm xuân tình, thật khiến ai nhìn cũng yêu.

“Ân cần? Kiên nhẫn? Người anh cạnh nhà? Có lầm không vậy?” Phản ứng của Mã Cơ thật sự khoa trương, “Chị thấy cô công chúa nhỏ này có vẻ để ý đến ‘Thiên hạ đệ nhất lạnh lùng’ của chúng ta rồi! Em nói có đúng không?” Cô ám chỉ đến Hành Kiện. Gương mặt Hành Kiện luôn lạnh như băng, rất ít khi mở miệng nói chuyện, cho nên đồng nghiệp trong công ty đều gọi anh sau lưng là ‘Thiên hạ đệ nhất lạnh lùng’.

Thiên Ân không trả lời, nụ cười của Thiên Ái như mũi tên nhọn đâm vào mắt cô, thế giới của cô sắp sụp đổ rồi. Cô luống cuống tắt TV, cứ như trong đó có cất giấu quái vật.

“Í? Sao lại không xem nữa? Thiên Ân, em sao thế?” Mã Cơ thấy khó hiểu nên muốn hỏi. Tuy rằng đồng nghiệp trong công ty đều biết Thiên Ân là em họ của ông chủ, nhưng cô ấy luôn hòa đồng cùng mọi người, thậm chí nhiều lúc còn trêu đùa ông chủ cùng với họ.

“Không có gì hay để xem, em phải về nhà……” Thiên Ân cố gắng nặn ra một nụ cười, nhanh chóng gom đồ rồi xông thẳng ra cửa.

Thấy vậy, vẻ mặt Mã Cơ vô tội nhìn theo bóng dáng của cô. “Mình đã nói sai cái gì sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.