Yêu Anh Hết Thuốc Chữa

Chương 4



Đêm nay, Thiên Ân muốn đợi Hành Kiện trở về. Kì thật cô cũng không dám chắc chắn anh có về nhà hay không.

Căn phòng không ánh đèn bị bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng rọi vào từ khung cửa sổ. Cô ôm gối, thẫn thờ nhìn trăng.

Trước đây, cô cùng Hành Kiện thường thích ra ngoài vào buổi tối, ngồi trên xích đu ngắm trăng. Cô luôn tưởng tượng thấy cha mẹ cô lúc này đang ở trên cung trăng mà nhớ đến cô, thật ra bọn họ vẫn luôn ở bên cạnh cô, nhưng lại không biết cô đang ở nơi nào mà thôi.

Vì thế, cô khẩn cầu ánh trăng chỉ đường cho cha mẹ tìm được cô, đối với cử chỉ này của cô, Hành Kiện chỉ cười nhạt.

“Đừng mơ mộng nữa! Nếu bọn họ đã không cần em, thì sẽ không đến tìm em!”

Câu nói này đã làm cho cô khóc, anh liền lúng túng lau nước mắt cho cô, nhưng lại không kiên nhẫn nói, “Khóc cái gì? Bọn họ không cần em, anh cần!”

Chính là những lời này, đã khiến cô có thể an tâm mà dựa vào, từ đó về sau không còn cảm thấy cô đơn nữa.

Hiện tại, cô cảm thấy mình cũng sắp mất đi chỗ dựa duy nhất này rồi……

Tiếng mở cửa như làm ngắt quãng suy nghĩ của Thiên Ân, vừa quay đầu lại, Hành Kiện đã đứng bên cạnh cửa nhìn cô.

Lúc này cô mới ý thức được chính mình đang khóc, cô nhanh chóng lau đi dòng nước mắt đã lăn dài trên má. Anh bây giờ sẽ không giống như trước đây lau nước mắt giúp cô rồi.

“Anh về rồi à?”

Khó khăn lắm mới đợi được anh, Thiên Ân không muốn làm anh mất vui, cô nở mỉm cười dịu dàng với anh, giống như người vợ ngoan hiền chờ đón người chồng thân yêu của mình.

Hành Kiện ngơ ngẩn nhìn cô đang chìm đắm dưới ánh trăng, bất chợt, anh cũng như cô hồi tưởng về quá khứ. Gương mặt Thiên Ân vẫn như trước, điềm đạm, thanh khiết đáng yêu, khi đó, lòng anh bắt đầu có ý niệm sẽ bảo hộ cô cả đời.

Nhưng mà, giấc mộng bao năm qua giờ đã ở ngay trước mắt, anh chỉ cần vươn tay ra……

Lộ Thiên Ái, khát vọng duy nhất của đời anh cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt, trải qua những ngày ở bên nhau, sự đam mê quyến luyến trong quá khứ dường như chưa bao giờ dừng lại. Giờ anh đã không còn là một cô nhi phải sống dựa vào sự bố thí của người khác, mà là một siêu sao có thể danh chính ngôn thuận ngồi dùng bữa cùng cô.

Mấy ngày nay, Lộ Thiên Ái luôn nhìn anh bằng ánh mắt ái mộ và thần tượng, hoàn toàn không hề có dáng vẻ chán ghét như trước đây.

Chỉ cần anh vươn tay ra, Lộ Thiên Ái chắc chắn là của anh!

Đêm nay, tâm tình của anh tràn đầy hưng phấn, cao hứng hơn cả khi nhận được giải thưởng lớn. Nhưng mà, vừa nhìn thấy Thiên Ân, lòng anh lại nảy lên cảm giác tội lỗi.

Để bắt lấy giấc mộng, anh nhất định phải buông tay, nhưng vì sao tâm tình anh lại trở nên nặng nề như vậy, cứ như anh đã bỏ qua thứ gì đó rất quan trọng?

Trong lúc tâm tư Hành Kiện còn đang bất ổn, Thiên Ân lại như nhìn ra suy nghĩ của anh qua ánh mắt ấy. Cô đại khái đoán ra được ý anh, vậy ra anh đang tự hỏi làm thể nào để cô tự ra đi.

“Kiện, anh có sao không?” Thiên Ân bất an hỏi.

Thời điểm này cuối cùng cũng phải đến rồi sao? Cô đã nghĩ về chuyện này từ lâu lắm rồi, nếu không để Hành Kiện theo đuổi khát vọng bao năm qua của anh, cô cũng không cách gì có được anh trọn vẹn. Mấy năm qua, cô cảm nhận được tim Hành Kiện chưa bao giờ đặt nơi cô, dường như anh vẫn luôn chờ đợi một điều gì đó…..

Thiên Ân thở dài. Cô vĩnh viễn không bao giờ làm cho anh khó xử.

“Kiện…… Em nghĩ…… Chúng ta dừng lại tại đây thôi! Dù sao cũng không ai biết quan hệ giữa chúng ta, anh có thể theo đuổi người con gái anh thich, em cũng có thể tìm một người đàn ông để lấy làm chồng. Trong mắt mọi người, chúng ta vẫn là anh em họ…..” Thiên Ân cười gượng gạo, chủ động nói lời chia tay. Nói xong, cúi thấp đầu, không dám nhìn anh, nếu không làm thế chắc cô sẽ khóc mất.

Câu nói này lại làm Hành Kiện cảm thấy vô cùng chói tai và phẫn nộ.

Cô cứ thế mà vứt bỏ anh? Không hề cố gắng tranh đấu chút nào sao? Vì sao không hỏi đến ý kiến anh thế nào?

Nếu cô có thể dễ dàng đẩy anh ra như vậy, anh cũng không muốn nói thêm lời nào, nhưng lại có một cảm giác mất mát rất mãnh liệt khiến ngực anh đau nhói.

Như muốn nắm bắt thứ gì đó, Hành Kiện không nén được, xông lên ôm lấy Thiên Ân, cùng ngã lên giường, vội vàng hôn lên môi cô.

Thiên Ân sửng sốt hơn một giây, lập tức hưởng ứng cơn lửa tình nóng bỏng của anh.

“Kiện…… A…… Kiện…… Kiện……”

Bọn họ vội vàng cởi quần áo cho nhau , điên cuồng đòi hỏi đối phương.

Cho cô trầm luân một lần cuối cùng đi! Thiên Ân chủ động ôm lấy anh, tiếng rên yêu kiều cao vút không hề che dấu dục vọng.

“A…… Kiện…… Kiện……”

Không có vuốt ve âu yếm, Hành Kiện trực tiếp gia nhập thật sâu thiên đường ấm áp của cô, chuyển động điên cuồng.

“Kiện…… Yêu em…… Yêu em…… Nhanh một chút…… Em muốn anh……”

Mặc dù bọn họ đã ân ái vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên Thiên Ân không có áp lực tình cảm, thân thể của cô kịch liệt vặn vẹo hùa theo tiết tấu của anh, hai chân vòng qua eo anh, tiếng rên càng lúc càng cao.

Hai người đều liên tục thở dốc, cứ như khao khát đối phương điên cuồng, cư như đây là lần ân ái cuối cùng trước ngày tận thế, cùng lúc đạt đến cao trào…..

“Hô…… Hô……”

Cơn sóng tình qua đi, Hành Kiện nằm trên người Thiên Ân thở dốc, vật nhỏ đã mềm nhũn vẫn đặt trong cơ thể Thiên Ân.

Thiên Ân vẫn chưa hồi phục được sau dư vị của cao trào ấy, nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ bừng, hai má ươn ướt không rõ là nước mắt hay là mồ hôi.

Dáng vẻ của cô lúc này làm khuấy động tim Hành Kiện, anh không ngờ mình lại khó dứt bỏ đến như vậy, thật không nỡ buông tay cô ra.

Anh nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, lông mi cô, môi cô, tựa như là lời chào từ biệt đối với chúng.

Thiên Ân không mở mắt, để mặc cho mình sa lầy vào sự dịu dàng lần cuối cùng này, sau đó nước mắt lại trào ra, như muốn anh phải hôn cô cả đời.

Đi đi! Tình yêu của em! Cô thở dài trong lòng.

“Anh đi đi……” Thiên Ân khó khăn lắm mới có thể nói ra những lời này, cô sợ sự dịu dàng của anh cành khiến cô khó dứt bỏ, mặc dù hai mắt vẫn nhắm chặt nhưng nước mắt lại không tuôn rơi, từng giọt từng giọt mang theo tình yêu của cô rơi xuống.

Cô quả nhiên không hiểu……

Hành Kiện nhìn ánh mắt của cô mà trong lòng trào lên cảm giác mất mát .

Là cô đã đẩy anh ra, tự cho là mình suy nghĩ vì anh, sự tiêu cực của cô dường như đã giết chết tình cảm tám năm của hai người. Vì sao cô không giống như trước đây luôn tích cực chủ động? Chỉ để được ở bên anh……

Hay cô đã xem tình yêu trở thành thói quen, giờ lại cảm thấy mệt mỏi?

Hành Kiện bất đắc dĩ nhìn cô rơi lệ, thật lâu sau mới nói ra một câu, “Cám ơn em……” Anh cũng không biết cám ơn cô vì cái gì, có lẽ là cám ơn cô đã làm bạn của anh, cám ơn cô không oán không hối hận trả giá vì anh, nhưng chắc chắn không phải cám ơn cô đã bao dung mà lùi bước.

Lúc này Thiên Ân mới mở to mắt ra nhìn anh. Yêu say đắm một thời, cuối cùng cô cũng nhận được ba chữ từ anh, nhưng lại không phải là ba chữ mà cô muốn nghe nhất.

Cô hiểu ý Hành Kiện, anh cảm ơn vì cô đã thành toàn cho anh, cảm ơn cô không làm to chuyện, cảm ơn cô đã lấp đầy khoảng trống trong anh trước khi Lộ Thiên Ái xuất hiện.

Hành Kiện nhìn cô thật lâu, sau đó mới đứng dậy mặc quần áo rời đi, không hề quay đầu lại.

Thiên Ân cũng xoay lưng về phía anh, nước mắt lặng lẽ tuôn.

Một tuần sau, Thiên Ân rời khỏi ngôi biệt thự cô đã sống ba năm với Hành Kiện, chuyển vào căn hộ mà mình đã mua trước đó.

Có lẽ tình cảm không xác định giữa hai người bọn họ khiến cô có không có cảm giác an toàn, thế nên trước đây mới mua căn hộ này, không ngờ nhanh vậy đã có tác dụng.

Mỗi ngày, khi Thiên Ân vừa bước chân vào căn phòng này, cô đều phải nén cảm giác muốn khóc, nhưng khi đi ngủ ngủ sự cố gắng của cô lại không thể kiềm chế được nữa.

Không có Hành Kiện giường có vẻ rộng lắm, nhưng cũng lạnh như băng.

Sự mong nhớ cứ như cơn sóng trào, khiến cô không thể ngủ say. Thì ra, không có người làm bạn, người gặp ác mộng sẽ là cô, Hành Kiện hẳn là đã sớm giải thoát khỏi ác mộng rồi, bởi vì anh đã không chủ động liên lạc với cô, trừ những lúc chạm mặt ở công ty.

Từ khi rời khỏi nhà anh, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ở công ty, hôm đó là ngày báo cáo tình hình kinh doanh. Hội nghị kết thúc, anh bảo cô nán lại.

“Em không cần phải chuyển ra ngoài, đó cũng là nhà của em……” Trong giọng nói của anh có phần chua xót.

Thiên Ân không dám nhìn anh, sợ tình yêu mà cô đang che giấu sẽ hiện ra ngoài ánh mắt. “Anh đừng để ý, như vậy đối với mọi người đều tốt……” cô không muốn khiến anh cảm thấy áy náy, vì như vậy bản thân cô cũng không vui vẻ gì . “Với lại…… sống một mình cũng rất thoải mái, phòng ở của em tuy nhỏ, nhưng có cảm giác rất ấm áp!” Cô ra vẻ thoải mái, muốn xua đi bầu không khí nặng nề này.

“Thật vậy sao?” Phản ứng của Thiên Ân làm cho Hành Kiện thật buồn bực. Cô chuyển đi rồi, anh không cảm thấy tốt gì cả, trong nhà luôn lạnh lẽo, nhất là đêm đến anh không thể nào ngủ say, cứ như mắc phải lời nguyền, ác mộng luôn quấy nhiễu giấc ngủ của anh.

“Ừm……” Thiên Ân gật đầu dứt khoát. Chỉ cần cô thốt lên lời nào, nhất định cô sẽ không nén được mà khóc lên mất.

“Vậy là tốt rồi……” Hành Kiện nhìn cô, dáng vẻ như muốn nói lại thôi, cuối cùng lại không nói gì bước ra khỏi phòng.

Anh đi rồi, Thiên Ân chạy nhanh vào phòng hóa trang, lúc này mới dám cho nước mắt tuôn ra.

Hai tháng sau, Thiên Ân bắt đầu làm công tác tuyên truyền cho một nghệ sĩ mới, không gặp lại Hành Kiện, cô cũng không biết lịch trình của anh thế nào.

Sự nhớ mong mỗi giây mỗi phút cũng chưa từng dừng lại, cô rất muốn hỏi Ngải Mễ, nhưng nghĩ rằng nhất định cô ấy sẽ không tiết lộ, không ngờ tới Ngải Mễ lại tìm tới tận cửa.

“Hi! Em khỏe không?”

Hôm nay, Ngả Mễ xuất hiện trước văn phòng của Thiên Ân, đôi mắt không dấu vẻ quan tâm.

“Em tốt lắm!” Thiên Ân vờ lạc quan, không muốn ai thấy dáng vẻ bị chồng ruồng bỏ. “Sao chị lại rảnh rổi đến đây?”

“Ông chủ đi nghỉ phép……” Ngải Mễ đóng cửa lại, bước lại ngồi ghế đối diện với Thiên An, nhỏ giọng nói ra hành tung của Hành Kiện, , “Đi Paris.”

“Ah?” Thiên Ân nghi hoặc nhìn cô ấy. Hành Kiện không thích Paris, sao lại tới nơi đó nhỉ?

Dường như nhìn ra nghi vấn của cô, Ngải Mễ trực tiếp trả lời, “Đừng hỏi chị, chị cũng không biết. Lần xuất ngoại này của cậu ấy rất thần bí…… Nói thật thì, hành vi của cậu ấy thật sự luôn làm cho người khác cảm thấy khó hiểu, em tốt với cậu ấy như thế, cậu ta còn muốn cái gì nữa?”

“Chị đừng nói nữa, cẩn thận bị nghe thấy……” Thiên Ân ngăn không cho Ngải Mễ nói tiếp. Quan hệ của cô và Hành Kiện không ai được biết, dù sao giờ cũng đã chia tay rồi, nên lại càng không thể công khai.

“Ai! Chuyện gì em cũng nghĩ cho cậu ấy, đổi thành người phụ nữ khác, chắc đã sớm lôi kéo phóng viên giới truyền thông, khóc lóc kể lể Hành Kiện bội tình bạc nghĩa……” Ngải Mễ vô cùng bức xúc.

Thiên Ân không nói gì, chỉ yên lặng cầm khăn giấy lau nước mắt.

“Thiên Ân, chị không biết giữa các em đã xảy ra chuyện gì, nhưng chị khuyên em, bất kể thế nào đều phải biết yêu bản thân mình một chút……” Ngải Mễ nhìn ra Thiên Ân vẫn còn rất yêu Hành Kiện, nếu không cô đã không thất vọng bi thương như thế.

“Hành Kiện là người đàn ông độc thân đáng giá hơn hai mươi triệu, có tài hoa lại có sức hút, có biết bao nhiêu người phụ nữ đều muốn cậu ấy, em lại không thèm để ý đến, mặc kệ trước kia cậu ấy thường xuyên qua lại với ai, cuối cùng chả phải vẫn trở lại bên cạnh em sao……”

Ngải Mễ đang ám chỉ đến chuyện Hành Kiện song ca cùng Thiên Ái, Thiên Ái không hề che dấu tình cảm cùng thần tượng đối với Hành Kiện, Ngải Mễ đoán Thiên Ân và Hành Kiện chia tay là vì chuyện này.

“Không phải…… Không phải……” Thiên Ân thấp giọng khóc nức nở, trong lòng cô có nỗi khổ không thể nói ra.

Giống như Ngải Mễ nói, cô làm việc đều suy nghĩ vì Hành Kiện, đương nhiên không thể nói ra bí mật của Hành Kiện, cô tuyệt đối không bán đứng anh.

“Ai! Nhìn em đau khổ như vậy, chị cũng không đành lòng…… Nhưng mà, nếu thật sự hai người không thể ở cạnh nhau, vậy em hãy sớm quên cậu ấy đi, sau này vẫn còn nhiều người đàn ông tốt, tuổi em cũng không nhỏ rồi……”

“Em không sao……” Thiên Ân kìm không cho nước mắt chảy ra, cảm kích nhìn Ngải Mễ “Em sẽ cố quên anh ấy……”

Chỉ có bản thân Thiên Ân mới hiểu được đây chỉ là câu nói lấy lệ, bởi vì cô không có ý nghĩ sẽ quên anh.

Hai tuần sau khi Ngả Mễ tìm đến Thiên Ân, trang bìa tạp chí đăng hình của ngôi sao châu Á Hành Kiện và Thiên Ái cùng nhau đi du lịch Paris, ví dụ như thân mật cùng nhau bước ra từ cửa hàng LV ở Paris.

Những bức ảnh này được du khách Đài Loan chụp được, mặc dù chất lượng ảnh rất kém, nhưng chỉ cần nhìn sơ đều có thể nhận ra. Người chụp ảnh kiên trì bám theo hai người, đến tận khi hai người họ đi vào khách sạn năm sao George ở gần đó.

Tạp chí vừa phát hành, điện thoại của công ty Thiên Ưng lập tức vang lên không ngừng, mỗi người đều tiếp điện thoại không ngừng tay.

Thiên Ân cố nén đau xót trong lòng, bình tĩnh đối phó. Sau khi thương lượng với Ngải Mễ, cô quyết định để Hành Kiện chủ động mở họp báo, mời phóng viên, nhờ phương tiện truyền thông làm sáng tỏ mọi chuyện.

Chiều hôm đó, phóng viên tụ hội đông đủ tại hội trường công ty Thiên Ưng, Thiên Ân làm chủ trì.

Phóng viên đến, cô vẫn một mình trong toilet, cố gắng kìm nén không để bản thân bật khóc, cố sức nói với chính mình phải bình tĩnh mà chống đỡ, không thể để tình cảm cá nhân làm ảnh hưởng

Nhiều năm qua, lần đầu tiên, đời sống tình cảm của thiên vương châu Á được xác minh đối tượng, toàn bộ giới truyền thông đương nhiên huy động toàn bộ lưc lượng, rất nhiều phương tiện truyền thông tham dự khiến cho hội trường của Thiên Ưng trở nên vô cùng chật chội.

Thiên Ân tới hội trường cùng các phóng viên giao lưu trước, thuyết minh với các phóng viên lịch trình buổi họp báo, một lát sau Hành Kiện và Ngải Mễ mới cùng đi vào hội trường.Gương mặt sáng giá của anh đột nhiên nở nụ cười, khoảnh khắc này lập tức được chụp lại

Ở trước mặt các phóng viên, Hành Kiện nói chuyện hài hước mà trước đây không dễ gì có được.

“Đến nước Pháp xa xôi như vậy mà cũng bị chụp, sớm biết vậy thì đã đi châu Phi, du khách châu Á hẳn là ít hơn nhiều……”

Câu nói này khiến toàn hội trường cười to, Hành Kiện cũng cười ngượng ngùng.

Tiếp theo, anh bắt đầu công khai quan hệ giữa hai người, “Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi và Lộ tiểu thư đã có cảm tình với đối phương, yêu thích đối phương…… Cô ấy là một cô gái đáng yêu, rất tình cảm, lại xinh đẹp hào phóng…… Cám ơn mọi người đã quan tâm, cũng hy vọng mọi người có thể chúc phúc cho chúng tôi……” Anh nói tuy ngắn gọn, nhưng lại không giấu được thần thái hưng phấn.

Thiên Ân nhìn anh, thấy đau đến tận đáy lòng.

Lần này Hành Kiện đồng ý mời phóng viên dự họp thật sự là ngoài dự kiến của cô. Trước đây, anh đều không quan tâm những chuyện thế này, lần này lại công khai thừa nhận, tất nhiên là rất xem trọng Lộ Thiên Ái. Vẻ mặt rạng ngời của anh lúc này đối với cô thật xa lạ.

Thiên Ân nén đau, tiếp tục chủ trì buổi họp mặt của phóng viên.

Đối với những câu hỏi của phóng viên Hành Kiện đều rất phối hợp hưởng ứng, hỏi có dự định kết hôn không, anh cười khẽ trả lời, “Hy vọng mọi người cho chúng tôi một chút không gian cùng thời gian, đoạn quan hệ này thuận lợi mới có khả năng duy trì đến giai đoạn kia……”Ngụ ý là không loại trừ khả năng kết hôn.

Cuối cùng, có một phóng viên đưa ra vấn đề hướng về Thiên Ân.

“Quản lí Ngạo, mọi người đều biết cô là em họ Hành Kiện, đối với hành động công khai tình cảm lần này của Hành Kiện, cô cảm thấy thế nào?”

“Tôi?” Đột nhiên bị hỏi vấn đề này, theo phản xạ tự nhiên cô lập tức nhìn về phía Hành Kiện, thì thấy anh lại mỉm cười với mọi người, không hề nhìn cô.

Cô đành lấy nụ tươi cười để che dấu sự thất thường của mình, nói: “Ừm…… Họ thật đẹp đôi…… Tương lai…… Tôi hy vọng có vinh hạnh trở thành người một nhà với Lộ tiểu thư……” Câu nói này không làm cho mọi người bất ngờ.

Trái tim Thiên Ân giờ đang nhỏ máu. Nâng ly rượu lên trước mặt mọi người, như hòa rượu cùng với máu, cô uống một hơi cạn sạch, bao gồm cả Hành Kiện……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.