Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Chương 17: Đầu mối



... Để lộ ngày càng nhiều đầu mối, sinh mệnh của cô cận kề vực thẳm.


Rất nhanh, Lâm Mặc nhận được một vai diễn, phía Hàn Quốc mời đích danh Giang Hạo Vũ đóng vai

nam chính. Lâm Mặc gọi điện cho Trương Như nhờ cô ấy hỏi ý kiến của Giang Hạo Vũ.

Nghe nói có thể đến Hàn Quốc làm việc trong một thời gian dài, Giang Hạo Vũ đồng ý. Mơ ước được nổi tiếng trở thành lý do thứ yếu, điều anh mong muốn nhất là có nhiều cơ hội tiếp xúc với Lâm Mặc hơn. Trước đây anh không chú tâm quan sát vì anh luôn nghĩ Chung Nhã Tuệ là Chung Nhã Tuệ, Lâm Mặc là Lâm Mặc, sau khi ý nghĩ Chung Nhã Tuệ chính là Lâm Mặc xuất hiện trong đầu, anh muốn quan sát kỹ lưỡng mọi hành động của Lâm Mặc.

Một người cho dù thay đổi tính cách như thế nào thì trong hành động vẫn có thể vô tình để lộ dấu vết nào đó. Trước khi nhận được kết quả điều tra, anh không thể bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tìm ra đáp án.

Bộ phim Lâm Mặc giúp Giang Hạo Vũ nhận vai là một bộ phim tình yêu có tên Remember I love you, nhân vật nữ chính là diễn viên đang nổi Li Sun Ah, một cô gái rất đáng yêu.

Đúng là ông trời giúp Giang Hạo Vũ.

Do Bách Vũ Trạch và Liễu Vân Dật cũng có vai diễn của mình nên cần có trợ lý giúp đỡ, mấy người trợ lý của họ mới vào nghề nên công việc ở Thượng Hải cũng đã không cáng đáng nổi rồi, đừng nói đến việc đi cùng Giang Hạo Vũ sang Hàn Quốc. Vì thế, Lâm Mặc được giao nhiệm vụ hỗ trợ Giang Hạo Vũ công việc quay phim ở đó.

Họ trở thành một nhóm.

Giang Hạo Vũ vừa vào đến phòng, chưa kịp chuẩn bị hành lý, anh đã nghe thấy tiếng gõ cửa và giọng nói của Lâm Mặc. Anh vứt đồđang xếp dở ở đó, vội vàng chạy ra mở cửa.

Giây phút nhìn thấy Lâm Mặc, tâm trạng nóng ruột của anh mấy ngày gần đây bỗng nhiên bình lặng trở lại.

“Cô đến lúc nào thê?” Anh hỏi một cách ngốc nghếch.

“Sớm hơn anh một chút, tôi vừa nói chuyện với đạo diễn vài câu, đạo diễn nói để anh đọc kịch bản trước rồi thử phục trang.” Lâm Mặc vẫn giữ thái độ lạnh lùng.

Hình như cô gầy đi.

Giang Hạo Vũ không phản ứng gì trước câu nói của cô ngược lại anh quan sát cô rất kỹ, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng. Cô gầy quá, từ khi gặp cô, anh luôn thấy cô rất gầy. Nếu cô gầy thêm nữa, e rằng sẽ thành da bọc xương mất.

Lâm Mặc không để ý thấy những suy tư trong ánh mắt của anh, đặt kịch bản phim lên bàn viết trong phòng. Nhìn thấy đồ của anh lộn xộn trên giường, cô giúp anh thu dọn.

Cô lấy quần áo và áo khoác ngoài của anh treo vào tủ, xếp gọn những quần áo nhỏ hơn vào ngăn kéo rồi phân loại đồ ăn anh mang theo, một số đồ ăn cô cất vào tủ lạnh, chỗ còn lại cô đặt lên trên bàn cùng với laptop của anh. Một lát sau, căn phòng đã trở lại sạch sẽ và gọn gàng.

Giang Hạo Vũ đứng đó bất động, anh không chớp mắt nhìn Lâm Mặc làm mọi việc. Một kỷ niệm về Chung Nhã Tuệ hiện lên trước mắt anh.

Có một lần anh đến nhà Chung Nhã Tuệ tìm cô đúng lúc cô đang thu dọn đồ đạc. Anh không muốn buồn chán ngồi đó nên giúp đỡ cô. Hai người vừa trêu đùa vừa thu dọn nên một lát đã làm xong.

Chung Nhã Tuệ kiểm tra thành quả lao động của anh rồi bật cười.

“Evan, chắc chắn anh chưa bao giờ làm việc nhà, sao anh gấp quần áo xấu thế này?”

Anh đỏ mặt rồi lên tiếng phản đối: “Việc nhà là việc của con gái, anh không cần biết phải làm như thế nào”.

Chung Nhã Tuệ nghĩ anh nổi giận, vội chạy đến ôm lấy anh.

“Vâng, vâng, Evan của chúng ta không cần phải làm những việc nhỏ nhặt! Sau này em sẽ làm hết, được không?”

Giang Hạo Vũ được giải tỏa, anh cảm động trước thái độ của Chung Nhã Tuệ. Nhưng anh chưa kịp nói ra những lời muốn nói thì đã nghe thấy Chung Nhã Tuệ nhẹ nhàng trách móc: “Nhưng nếu em không ở bên anh thì làm thế nào? Anh sẽ làm thế nào để tự chăm sóc bản thân?”.

“Vì sao em lại không ở bên anh?” Anh hơi tức giận, đẩy cô ngã xuống giường, rồi hôn cô mãnh liệt. “Mãi mãi không được rời xa anh, được không? Mãi mãi giúp anh làm việc nhà, anh sẽ nuôi em, được không?”

Chung Nhã Tuệ ngượng ngùng nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu.

Hai người ngồi dậy, cảm thấy hơi bối rối. Chung Nhã Tuệ gấp lại quần áo. Tay cô rất nhanh và linh hoạt nên một lát đã làm xong.

Giang Hạo Vũ ôm lấy cô và khen: “Tuệ Nhi nhà ta thật giỏi”.

Lúc đó anh không nghĩ đến có một ngày Chung Nhã Tuệ sẽ rời xa anh, hơn nữa anh còn ra nước ngoài học và làm việc nên không thể không học cách tự chăm sóc bản thân mình. Thậm chí có một thời gian anh rất thích làm việc nhà, học theo dáng vẻ của Chung Nhã Tuệ, tập đi tập lại nhiều lần. Nhưng anh không thể học được cách gấp quần áo của cô.

Giang Hạo Vũ không biết cách gấp quần áo của Lâm Mặc có giống Chung Nhã Tuệ không vì cô quay lưng lại phía anh. Anh định bước lại gần thì Lâm Mặc đã gấp xong rồi.

“Cảm ơn.” Hôm nay anh có vẻ rất ngốc nghếch.

Lâm Mặc nhìn anh, không có ý định tìm hiểu vì sao anh lại có thái độ kỳ lạ như vậy.

“Tôi làm việc lĩnh lương mà.”

Nếu cô nói câu này trước mặt Tô Á Nam, cô ấy sẽ không hiểu theo đúng nghĩa của từ ngữ mà cho rằng Lâm Mặc đang nói đùa, nhưng Giang Hạo Vũ lại cảm thấy vô cùng bối rối.

Bỗng nhiên cô nhận ra hành động của mình đã vượt quá phạm vi công việc của một người trợ lý, cô buồn bã không hiểu vì sao mình lại làm những việc không nên làm như thế.

Để Giang Hạo Vũ không hiểu nhầm, cô vội vàng giải thích: “Á Nam dặn tôi chăm sóc anh”.

Giang Hạo Vũ không nói gì mà chỉ nhìn cô khiến cô bối rối đến mức gần như không thở được. Cô xoa hai tay rồi nói với Giang Hạo Vũ: “Anh xem kịch bản đi, tôi về phòng đây”.

Khi cô vừa chạm vào tay vịn cửa, chợt nghe thấy Giang Hạo Vũ hỏi.

“Bộ phim này có nội dung như thế nào?”

Lâm Mặc quay lại ngạc nhiên nhìn anh.

“Anh nên đọc qua kịch bản rồi chứ? Chị Trương Như nói anh đồng ý ký kết vì kịch bản phim, vì sao bây giờ còn hỏi nội dung như thếnào?”

Thấy anh hỏi thẳng thắn như thế Lâm Mặc cũng không có lý do để từ chối, đành quay lại kể nội dung kịch bản cho anh.

“Đây là một câu chuyện về cô bé lọ lem và hoàng tử phiên bản hiện đại, cô bé lọ lem không biết thân phận thật của hoàng tử nên yêu chàng, họ đã trải qua những khoảnh khắc rất tuyệt vời. Nhưng khi họ quyết định kết hôn, gia tộc của hoàng tử ngăn cản, cô bé lọ lem tự sát vì tuyệt vọng, còn hoàng tử vì không muốn sống trong cô độc nên cũng chết theo cô.”

Đây là một cốt truyện tình yêu rất cũ, nhưng khi nhận được kịch bản phim cô vô cùng xúc động bởi câu chuyện rất giống những gì cô đã trải qua, cô có cảm giác kịch bản phim đang viết về cuộc đời cô. Cô đồng ý ký kết để Giang Hạo Vũ đóng vai nam chính.

“Ngoài đời, cô tin có những tình yêu sống chết bên nhau như thế không?”

Cô không nói gì vì nghĩ mình không còn tư cách để nhắc đến hai chữ “tình yêu” nữa.

“Tôi tin vì tôi sẽ như vậy.”

Khi nghe thấy Giang Hạo Vũ nói câu đó, trong lòng cô cảm thấy vô cùng đau đớn. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, thậm chí còn cười và nói một câu: “Vậy sao? Á Nam thật hạnh phúc”. Sau đó cô mở cửa rồi bước ra khỏi phòng.

Cửa đóng lại, ngồi trên sàn nhà thở gấp, cô có cảm giác trái tim mình đang vỡ vụn.

Sống chết bên nhau! Cần phải có bao nhiêu dũng khí? Cần phải có một tình yêu sâu đậm như thế nào? Sống chết bên nhau là câu nói dành cho những đôi uyên ương không được chúc phúc, giống như cô bé lọ lem và hoàng tử trong phim.

Cô bắt đầu thấy vui mừng vì quyết định của cô không sai, cô không cần một tình yêu không được ủng hộ cho dù đã thề sống chết bên nhau. Điều cô mong muốn là người cô yêu được hạnh phúc.

Giang Hạo Vũ ngồi lặng yên trên giường, nhớ lại hành động vừa rồi của Lâm Mặc.

Trước đây lúc căng thẳng, Chung Nhã Tuệ cũng không ngừng xoa tay vào nhau như thể trên tay có gì đó bẩn cần xoa cho sạch. Anh đã cười cô nhiều lần nhưng cô không thể thay đổi được thói quen đó.

Vừa rồi, có lẽ Lâm Mặc rất căng thẳng nên vô tình làm động tác đó, rõ ràng là giống hệt Chung Nhã Tuệ.

Đột nhiên Giang Hạo Vũ nhớ ra điều gì đó, anh đứng dậy mở cửa tủ. Quần áo bên trong được treo rất gọn gàng, anh quan sát rồi nhớ lại, cảm giác như những việc này do chính tay Chung Nhã Tuệ làm.Nhưng anh không có ý định hỏi cô sự thật bởi anh biết cô rất thông minh, lanh lợi. Trước đây, Chung Nhã Tuệ thích trêu chọc anh và chiếm được thế thượng phong, thuần khiết, đáng yêu, luôn luôn vui vẻ, còn Lâm Mặc lại kiên cường mạnh mẽ, biết cách đối xử với mọi người, ăn nói khéo léo. Trước mặt cô, anh không thể hiện được nhiều ưu điểm của mình.

Vì thế trước khi có chứng cứ chắc chắn, anh chọn cách yên lặng, tiếp tục quan sát những điểm giống nhau giữa Chung Nhã Tuệ và Lâm Mặc.

Thời gian từ từ trôi, nhóm phim đã làm việc được một thời gian...

Đó là những ngày giày vò Lâm Mặc. Khi gặp cô, Giang Hạo Vũ đột nhiên trở nên trầm tĩnh, lúc chỉ có hai người, cô cảm thấy ánh mắt của anh không ngừng dõi theo cô.

Cô không hiểu ánh mắt của anh có hàm ý gì nhưng luôn khiến cô hoang mang, căng thẳng, cảm thấy những bí mật mà mình giấu kín bao lâu nay sắp bị phơi bày ra ánh sáng.

Chỉ cần để ý là có thể nhận ra sự kỳ lạ giữa hai người, ngay cả Li Sun Ah cũng đã từng hỏi riêng cô có phải Giang Hạo Vũ thích cô không. Sự phủ nhận của cô nhận được ánh mắt đầy nghi ngờ của Li Sun Ah.

Cuối cùng, khi vai diễn của Giang Hạo Vũ chưa hoàn thành, cô lấy lý do mình bận việc không thể tiếp tục tham gia vào nhóm phim yêu cầu Trương Như điều sang cho anh một trợ lý mới.

Nhiều ngày trôi qua, cô thậm chí không đến buổi biểu diễn của công ty sản xuất nước ngọt Hàn Quốc tổ chức cho Secret, nếu không vì lời hứa với Bách Vũ Trạch sẽ về Thượng Hải trong ngày sinh nhật của cậu, có lẽ cô đã không gặp lại Giang Hạo Vũ sớm như vậy.

Công ty thường mời fan tham gia vào lễ sinh nhật của các nghệ sỹ nên thông thường, nếu muốn ở bên cạnh bạn bè người thân, họ đều chọn tổ chức sinh nhật trước đó một ngày.

Bách Vũ Trạch cũng vậy. Sinh nhật năm ngoái cậu có một điều ước là năm nay có riêng một ngày được ở bên Lâm Mặc, đáng tiếc việc thực hiện nguyện vọng này có lẽ là vô thời hạn, vì vậy, hôm nay cậu ăn mừng sinh nhật với tất cả bạn bè của mình.

Vừa xuống máy bay, Lâm Mặc đến ngay nhà hàng, tay vẫn còn xách hành lý. Khi biết Lâm Mặc lùi kế hoạch làm việc để về chúc mừng cậu, Bách Vũ Trạch vô cùng cảm động. Điều đáng tiếc duy nhất là, Giang Hạo Vũ đã về Singapore, nhanh nhất ngày mai anh mới quay lại.

Nhưng Giang Hạo Vũ đã nhờ Tô Á Nam tặng quà cho cậu, đến đúng ngày sinh nhật anh ấy sẽ chúc mừng cậu sau.

Bạn bè rất hào phóng, biết cậu sùng bái hàng hiệu nên tặng rất nhiều những đồ cậu thích. Nhận được nhiều quà nên cậu rất vui, nhưng cậu mong đợi nhất món quà của Lâm Mặc.

Lâm Mặc nói với cậu vì về vội quá nên chưa kịp chuẩn bị quà.

Cậu thấy hơi thất vọng.

Lúc này, không biết có ai hét lên một câu: “Vì sao sinh nhật lại không có bánh ga tô?”.

Tô Á Nam đề nghị Lâm Mặc đi mua một chiếc bánh ga tô làm quà!

Nhưng Liễu Vân Dật phản đối: “Chỉ mua một chiếc bánh ga tô thôi thì không đủ thành ý! Không được, không được!”.

Mọi người xôn xao, nhưng cuối cùng quyết định không mua bánh nữa. Lúc ăn xong bước ra khỏi nhà hàng, mọi người đều viện cớ ra về, chỉ còn lại Lâm Mặc và Bách Vũ Trạch.

“Xin lỗi. Hay là đi đâu đó, cậu thích gì tôi sẽ tặng?”

Trong bữa ăn mặc dù Bách Vũ Trạch luôn mỉm cười nhưng không nói nhiều như mọi khi, rõ ràng là cậu có gì đó không vui. Thật ra Lâm Mặc không quên mua quà tặng cậu nhưng vì không biết mua gì cho thích hợp, cùng do công việc bận nên cô không kịp chuẩn bị quà. Thấy cậu không vui, cô cảm thấy có lỗi.

Bỗng nhiên Bách Vũ Trạch nhớ đến món cháo đã ăn ở nhà Lâm Mặc. “Hay là chị nấu cháo cho em ăn nhé!” Mặc dù đã ăn no nhưng cậu vẫn rất nhớ vị thơm ngon của món cháo Lâm Mặc nấu, trong đó có hương vị của hạnh phúc.

Lâm Mặc nghĩ một lát rồi đồng ý, nhưng cô không nấu món cháo đơn giản như thế, cô muốn làm bánh ga tô để bù đắp cảm giác tiếc nuối sinh nhật không có quà và bánh ga tô cho cậu. Mặc dù ngày mai công ty sẽ chuẩn bị nhưng đó chỉ là hình thức mà thôi, Lâm Mặc hiểu rất rõ điều đó.

Cô cùng Bách Vũ Trạch đi mua nguyên liệu làm bánh và về nhà.

Lâu rồi cô không về, đồ đạc trong nhà đã phủ một lớp bụi. Bách Vũ Trạch để cô vào bếp làm quà sinh nhật, còn mình tình nguyện trở thành lao công giúp cô dọn dẹp.

Lúc đó, dường như Lâm Mặc quay trở về quá khứ. Cũng giống hệt như thế này, anh cô ở ngoài quét dọn, cô nấu các món ăn ngon, cuộc sống rất đơn giản nhưng vui vẻ.

Khóe mắt cô hơi ướt, cô rất muốn cảm ơn Bách Vũ Trạch đã đem đến cho cô cảm giác đó nhưng không nói được thành lời, chỉ biết đem tất cả tình cảm và thành ý của mình vào trong món bánh.

Đây là một chiếc bánh nhỏ có hình chiếc đàn dương cầm, thân đàn và các phím màu đen được làm bằng sô cô la, các phím màu trắng được làm từ bơ, Lâm Mặc cho mật hoa quế vào bánh nên mùi hương rất thơm.

Khi bánh được mang đến trước mặt Bách Vũ Trạch, cậu tròn mắt nhìn như thế cô đã dùng phép màu để làm chiếc bánh này. Cậu không biết Lâm Mặc biết làm bánh ga tô.

“Sao thế? Không thích à?”

“Không... Không phải, chỉ vì em ngạc nhiên quá. Lâm Mặc, chị biết làm bánh ga tô à?”

Lâm Mặc cười: “Lâu rồi tôi không làm nhưng mùi vị cũng không đến nỗi”.

Bách Vũ Trạch nhận bánh, cẩn thận cầm lên ngắm nghía, niềm vui của cậu lên đến đỉnh điểm. Không ngờ cậu chỉ nói muốn ăn cháo, cuối cùng lại nhận được một chiếc bánh tuyệt vời như thế này, hơn nữa lại do chính tay Lâm Mặc làm. Không phải điều này đã chứng minh trong lòng cô cậu có một vị trí rất đặc biệt sao?

Có lúc cậu đã định từ bỏ những tình cảm của mình nhưng vì chiếc bánh nhỏ này, bỗng nhiên cậu cảm thấy tràn đầy hy vọng.

Lâm Mặc cầm một cây nên cắm lên bánh rồi đốt nên và tắt đèn. Trong ánh sáng dịu dàng, cô nhẹ nhàng hát bài hát chúc mừng sinh nhật rồi ra hiệu cho Bách Vũ Trạch ước một điều ước.

Ánh sáng chiếu lên đôi mắt long lanh của cô khiến Bách Vũ Trạch cảm thấy chúng rất đẹp.

Nhưng đúng lúc Bách Vũ Trạch nhắm mắt lại chuẩn bị ước, có tiếng chuông cửa vang lên.

Hai người đều ngạc nhiên, đã muộn rồi, ai có thể đến vào giờ này? Ngoài bạn bè trong làng giải trí, còn có ai biết hôm nay Lâm Mặc về nhà?

Lâm Mặc đi ra, nhìn thấy hai người đứng trước cửa, cô giật mình. Một người chào cô rất vui vẻ.

“Ngạc nhiên chưa! Lẽ ra ngày mai Hạo Vũ mới về nhưng vì Vũ Trạch, hôm nay anh ấy vội vàng về đây. Biết hai người đang ở với nhau nên bọn mình đến. Tiểu Mặc, lâu rồi không gặp, hôm nay chúng ta phải nói chuyện thâu đêm!”

Giang Hạo Vũ kéo vali, người đầy bụi theo Tô Á Nam bước vào nhà. Thật ra, anh vội vàng về đây là vì Tô Á Nam nói Lâm Mặc về Thượng Hải.

Anh rất ghét phản ứng đó của mình, nếu anh muốn biết Lâm Mặc có phải là Chung Nhã Tuệ không thì cũng không nên liên tưởng nhiều đến cô ấy vì dù sao bây giờ anh cũng đang hẹn hò với Tô Á Nam. Anh chỉ muốn biết chân tướng sự việc, không nên có những suy nghĩ có lỗi với Tô Á Nam như vậy. Đáng tiếc là anh không thể kiềm chếđược những tình cảm của mình.

Mặc dù không gian đẹp đẽ của hai người bị họ phá vỡ nhưng Bách Vũ Trạch không buồn, ngược lại, nghe thấy Giang Hạo Vũ vì cậu mà vội quay lại, cậu vui mừng đến mức bước lên đấm trêu anh vài quả, cười nói: “Thật là đúng lúc, có phải anh ngửi thấy mùi bánh ga tô không?”.

Lúc đó, Tô Á Nam cũng để ý đến chiếc bánh ga tô trên bàn nên chạy lại xem.

“Ồ, vừa rồi không hiểu vì sao Lâm Mặc không đi mua bánh, hóa ra muốn mua riêng tặng cậu! Chà chà, chiếc bánh này rất đặc biệt!”

“Ai bảo đó là bánh Lâm Mặc mua? Chiếc bánh này vừa mới ra lò, có thương hiệu là “tình yêu”. Bách Vũ Trạch hơi đắc ý, không để ý đến Lâm Mặc đang đứng ở cửa, sắc mặc xanh tái.

Tô Á Nam ngạc nhiên, ngay cả Giang Hạo Vũ cũng ngạc nhiên.

“Lâm Mặc, cậu biết làm bánh ga tô à?” Vì sao cô không biết Lâm Mặc biết làm bánh ga tô? Thật kỳ lạ.

“Ha ha, sư tỉ không biết sao? Không chỉ biết làm bánh, Lâm Mặc nấu cháo cũng rất ngon, có thể coi là đầu bếp giỏi bậc nhất, đúng không, Lâm Mặc?”

Lâm Mặc không nói gì, chọn cách yên lặng đứng trong bóng tối.

Cô không nên làm bánh ga tô, cho dù Giang Hạo Vũ không đến, cô cũng không nên làm những việc chỉ Chung Nhã Tuệ mới có thể làm. Khi cô quyết định đến Thượng Hải, đổi tên thành Lâm Mặc, cô đã từ bỏ tất cả những gì thuộc về Chung Nhã Tuệ, vì sao bây giờ lại để lộ ra khiến người khác nghi ngờ?

“Cậu chưa thổi nên sao? Chúng tôi đến thật đúng lúc, cậu mau thổi đi, tối nay tôi vội lên máy bay nên vẫn chưa kịp ăn cơm!” Thái độ của Giang Hạo Vũ rất bình tĩnh, giọng nói có vẻ đang trêu đùa nhưng trong lòng đang rất nóng ruột. Anh muốn ăn bánh ga tô Lâm Mặc làm vì đó là một bằng chứng quan trọng để chứng minh cô ấy có phải là Chung Nhã Tuệ không. Bánh do Chung Nhã Tuệ làm cóhương vị độc nhất vô nhị, nhiều năm qua anh chưa được gặp lại hương vị ấy ở bất kỳ hiệu bánh nào.

Tô Á Nam chạy lại kéo Lâm Mặc ngồi xuống sofa, không ngừng trách móc cô, thậm chí yêu cầu cô làm bánh ga tô vào mỗi lần sinh nhật sau này, kiên quyết không để cho Giang Hạo Vũ chiếm thế thượng phong. Lâm Mặc yên lặng nhìn chiếc bánh, đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Bách Vũ Trạch ước xong rồi thổi tắt nến, đèn của phòng khách được bật sáng.

Lâm Mặc bị ánh sáng đột ngột làm cho lóa mắt, bất giác lấy tay che mặt. Ba người còn lại đều nhìn cô.

“Tiểu Mặc, cậu sao thê? Sắc mặt cậu không được khỏe!” Tô Á Nam nhận ra vẻ kỳ lạ của Lâm Mặc, hình như từ lúc họ vào nhà, Lâm Mặc không nói một câu nào.

“Không phải chị lại bị đau đầu chứ?” Bách Vũ Trạch căng thẳng hỏi. Cậu nhớ lại giây phút khủng khiếp lúc Lâm Mặc phát bệnh.

Lâm Mặt miễn cưỡng cười: “Không sao! Có lẽ mấy hôm rồi không được nghỉ ngơi nên hơi mệt. Tôi vào lấy đĩa, mọi người đợi một lát”. Cô đứng dậy bước nhanh vào bếp.

Làm thế nào bây giờ? Cô nên làm thế nào bây giờ? Một lát nữa Giang Hạo Vũ ăn bánh, anh ấy sẽ cảnh giác. Cô nên giải thích ra sao? Cô phải làm gì để trốn chạy quá khứ?

Cô đứng cạnh bồn rửa, không ngừng xoa tay vào nhau, mạnh đếnnỗi da tay đỏ lên.

Đột nhiên có ai đó tách hai tay cô ra. Cô ngạc nhiên quay đầu lại, thấy Giang Hạo Vũ đang đứng đó, nghiêm nghị nhìn cô.

“Cô biết không? Lúc căng thẳng Chung Nhã Tuệ cũng làm như vậy. Mỗi lần cô ấy giày vò bàn tay như thế tôi rất đau lòng.”

Sắc mặt Lâm Mặc tái xanh.

“Vậy... sao?” Cô cảm thấy đau đầu.

Nhưng Giang Hạo Vũ không nói gì nữa, chỉ hỏi chỗ cô để để bát đĩa, giúp cô rửa sạch đĩa và thìa rồi mang ra. Lúc ra khỏi bếp, thấy Lâm Mặc vẫn đứng ở chỗ cũ, anh cười rồi nói: “Đi thôi, tôi rất nóng ruột muốn nếm món bánh cô làm, không biết có còn giống hương vị trước đây không?”.

Anh... biết rồi! Cuối cùng anh cũng phát hiện ra. Lâm Mặc cảm thấy không còn sức lực, hai tay cô phải chống vào bồn rửa mới không bị ngã.

Cô phải làm thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.