Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Chương 19: Tuyệt vọng



... Vô cùng tuyệt vọng, lúc phải ra đi, cô không được nhìn thấy anh hạnh phúc, cũng không còn đủ sức để chúc phúc cho anh.


Tô Á Nam lái xe về Thượng Hải.

Trên xe, Giang Hạo Vũ không ngừng gọi điện cho Lâm Mặc. Không có ai nghe máy. Anh lo đến mức chứng đau nửa đầu của anh bắt đầu phát tác nhưng anh không để ý, ngón tay không ngừng bấm điện thoại.

“Đừng lo lắng, chắc chắn không có chuyện gì xảy ra đâu, có lẽ côấy ra ngoài với Vũ Trạch.” Tô Á Nam an ủi anh nhưng không hiệu quả, anh lại gọi điện cho Bách Vũ Trạch. Trả lời anh chỉ có tiếng phụ nữ lạnh lùng: Xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi đã tắt máy.

Giang Hạo Vũ gọi điện cho tất cả bạn bè nhưng đều không có tin tức gì của Lâm Mặc và Bách Vũ Trạch, anh còn gọi tới cả số máy bàn nhà Bách Vũ Trạch, nếu Tô Á Nam không nhanh nói khéo vài câu thì đã làm cho mẹ cậu ấy lo lắng rồi. Trong lòng anh có một dự cảm không hay, anh không ngừng giục Tô Á Nam lái xe nhanh hơn.

Thực ra lúc anh gọi điện, Lâm Mặc vẫn đang ở nhà, vì đang đắm chìm trong những suy tư của mình nên cô không để ý đến xung quanh.

Cô không ngừng đi đi lại lại trong phòng, lúc không thể kiềm chế cảm giác khó chịu, cô uống hai viên thuốc rồi tiếp tục đi như thế.Trong đầu cô chỉ có nét mặt đau thương của Tô Á Nam và câu nói cuối cùng của Giang Hạo Vũ, trước mặt cô hiện lên rất nhiều khuôn mặt, quen có, lạ có, nhưng đột nhiên cô không nhớ được tên của họ.

Thậm chí cô quên mất là mình đã uống thuốc hay chưa.

Cả đêm, cô không ngừng đi đi lại lại trong phòng, cách một lúc cô lại uống thuốc một lần cho đến khi hết thuốc mới dừng lại.

Cô lấy chìa khóa xe, không khóa cửa, vội vàng chạy xuống nhà lấy xe rồi lái nhanh ra khỏi bãi đỗ xe.

Cô muốn tìm Chương Vận, cô cần uống thuốc và nghỉ ngơi. Sau khi tỉnh dậy, chắc chắn mọi thứ sẽ trở lại bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Bách Vũ Trạch vẫn đang ngồi trước cửa nhà Lâm Mặc, thấy cô phóng xe vụt qua, nhìn cách cô lái xe, cậu cảm thấy rất lạ, vội vàng đứng dậy. Bình thường cô lái xe rất vững, vì sao bây giờ lại loạng choạng giống như đang say rượu?

Cậu vội vàng bắt taxi, dặn lái xe theo sát Lâm Mặc.

Cậu không biết cô đi đâu muộn như thế nhưng cậu cảm thấy hôm nay cậu sẽ biết thêm một bí mật nào đó liên quan đến cô.

Cậu đi theo cô, mấy lần bảo lái xe định chặn cô lại nhưng không thành công. Cậu cảm thấy chiếc xe của cô lao nhanh trong bóng tối, cậu có thể mất dấu vết bất kỳ lúc nào.

Chiếc xe của cô không biến mất mà rẽ vào một khu dân cư nhỏ, Lâm Mặc gõ cửa một căn hộ rồi bước vào. Cậu thấy trên cửa có treo một tấm biển, trên đó viết: “Phòng tư vấn tâm lý Chương Vận”.

Cậu ngạc nhiên đứng ở ngoài cửa, do dự hồi lâu rồi dứt khoát nhấn chuông.

“Bây giờ là giờ nghỉ, nếu có nhu cầu xin mời mai đến, trên biển có ghi thời gian làm việc.” Cửa không mở, bên trong có tiếng phụ nữ nói vọng ra.

Bách Vũ Trạch ngẩng đầu, đứng trước lỗ nhìn trên cửa nói: “Tôi là Bách Vũ Trạch, tôi muốn tìm Lâm Mặc, chị ấy có vẻ hơi lạ”.

Cửa được mở ra, một người phụ nữ xuất hiện ở cửa với dáng vẻ đang rất lo lắng.

Cậu bước vào phòng làm việc của Chương Vận rồi giải thích: “Tôi đi theo cô ấy nên tìm được đến đây”.

Chương Vận gật đầu, dường như không ngạc nhiên khi gặp cậu. Cô chỉ vào cánh cửa phía trong cùng nói: “Lâm Mặc ở trong đó, hôm nay cô ấy rất lạ và mệt mỏi, tinh thần rất kém, có lẽ cô ấy đã ngủ rồi, tôi khuyên cậu nên để cô ấy ngủ một giấc”.

Vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ của Lâm Mặc, Chương Vận giật mình. Cô ấy như người mất hồn, nói là đã uống hết thuốc. Cô đỡ cô ấy nằm lên giường rồi cho cô ấy uống hai viên, cô ấy nửa tỉnh nửa mê, hai tay buông xuống, không còn chút sức lực nào nữa.

Đúng lúc đó có tiếng chuông cửa.

“Tôi có thể nói chuyện với chị về cô ấy không?” Bách Vũ Trạch hỏi.

Chương Vận do dự một lát rồi đồng ý.

“Tôi đã từng cầm hai viên thuốc trong lọ thuôc Vitamin E của cô ấy cho bố của bạn tôi đem đi hóa nghiệm, chú ấy nói với tôi đó là thuốc chữa trầm cảm.”

“Không sai, đó là thuốc tôi kê cho cô ấy, cô ấy bị trầm cảm rất nặng. Vì cô ấy không chế rất giỏi nên khó nhận ra. Để mọi người không biết bí mật đó, cô ấy luôn cất thuốc trong lọ ghi chữ Vitamin E và mang theo người.”

“Cô ấy bị bệnh đó từ khi nào?”

“Lúc đó Tô Á Nam vẫn chưa nổi tiếng, có lẽ là vào khoảng thời gian họ tham gia cuộc thi hát. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy ở trên ti vi, vào đúng hôm đó, được một người bạn mời làm khách tham gia, lúc ra ngoài nghe điện thoại, tôi thấy cô ấy phát bệnh. Tôi đưa cho cô ấy danh thiếp của mình và cô ấy đến đây từ đó. Nhưng tôi chưa bao giờ chữa bệnh cho cô ấy, cô ấy chỉ đến đây ngủ và lấy thuốc mà thôi.”

“Ngủ?”

“Cô ấy mắc bệnh mất ngủ, mỗi ngày chỉ ngủ nhiều nhất được bốn tiếng, nhưng rất lạ, khi ở đây, cô ấy có thể ngủ rất ngon.”

“Tô Á Nam phải mất hơn sáu năm mới nổi tiếng, lẽ nào cô ấy luôn luôn như vậy?” Bách Vũ Trạch không dám tin.

“Đúng vậy.”

Chương Vận thấy Bách Vũ Trạch vừa cười khổ sở vừa rơi nước mắt, lòng cô cảm thấy vô cùng nặng nề. Cô có thể cảm nhận được tình cảm của cậu với Lâm Mặc sâu sắc như thế nào.

Nếu tình yêu không thể chữa được tâm bệnh, cô ấy làm sao có thể yên ổn sống tiếp được đây?

“Tôi có thể ở bên cạnh cô ấy không?” Bách Vũ Trạch cầu xin.

Nếu như thông thường, người bên trong không phải là Lâm Mặc thì chắc chắn cô sẽ dứt khoát phản đối vì cô cần tôn trọng sự riêng tư của bệnh nhân. Nhưng sau khi nói chuyện, cô đồng ý bỏ qua nguyên tắc của mình.

Bách Vũ Trạch nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, trong phòng tối đen, nhờ ánh đèn bên ngoài chiếu vào, cậu nhìn thấy Lâm Mặc đang nằm ngủ trên giường. Cậu đóng cửa lại, bước đến nhìn cô một lát rồi ngồi lên sofa kê cạnh giường bệnh.

Bỗng nhiên cậu cảm thấy, có thể yên lặng nhìn cô ngủ như thế này là cậu hạnh phúc rồi. Cảm giác hận cô hoàn toàn biến mất.

Cậu không thể hận cô khi nhìn thấy cô trong tình trạng như thế này. Cậu chỉ không hiểu vì sao cô lại mắc bệnh, hơn nữa lại kéo dài suốt nhiều năm như vậy?

Lâm Mặc cựa mình thay đổi tư thế quay người về phía Bách Vũ Trạch. Bỗng nhiên cậu nghe thấy cô nói.

Giọng nói của cô dịu dàng, nhẹ như gió thoảng, cậu như lạc vào một thế giới khác.

“Chương Vận, chị rất muốn biết bí mật của em phải không? Bây giờ chị có muốn nghe không?”

Bách Vũ Trạch ngồi yên lặng trong bóng tối nhìn Lâm Mặc, cậu như sắp ngừng thở, không dám nói gì.

Lâm Mặc không để ý có ai trả lời cô không, trong đầu cô hiện lên những hình ảnh của mười mấy năm về trước, có lúc hạnh phúc, có lúc đau thương mất mát.

Những ngày ở bên Giang Hạo Vũ trôi qua rất nhanh, cô bị cảm vẫn chưa khỏi hẳn nên Giang Hạo Vũ ở bên chăm sóc cô suốt hai ngày. Ngày thứ ba, cô yêu cầu anh về nhà, thời gian Giang Hạo Vũ được nghỉ không dài, cô không thể ích kỷ giữ anh cho riêng mình mà không nghĩ đến người thân của anh. Không còn lý do gì để phản đối, Giang Hạo Vũ lưu luyến rời khỏi nhà cô, vài ngày trôi qua không có tin tức gì của anh.

Cô vừa lo ỉắng vừa tự an ủi mình, người thân và bạn bè của Giang Hạo Vũ lâu rồi không gặp anh nên anh không đến thăm cô là bình thường, hàng ngày đi làm về cô đều ôm điện thoại nhưng không thấy Giang Hạo Vũ gọi cho cô lần nào.

Năm mới sắp đến, Giang Hạo Vũ đã nói sau khi ăn Tết sẽ quay lại trường học, họ hẹn nhau sẽ đếm ngược từng giây, cùng nhau đón năm mới. Nhưng ngày 27 tháng 12, cô nhận được tin dữ.

Tan học, cô đang chuẩn bị đi làm thêm, lúc bước ra khỏi cổng trường cô bị một người đàn ông trung tuổi chặn lại. Người đàn ông đó hơi khom lưng chào cô rồi ra hiệu mời cô ngồi lên xe.

Cô hơi sợ hãi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tay chân ngượng nghịu không biết phải làm gì, đứng im nhìn chiếc xe sang trọng.

Lúc này, kính trên cửa sổ xe từ từ hạ xuống, một người phụ nữ quý phái, nét mặt hiền hậu khoảng bốn mươi tuổi dịu dàng cười với cô rồi nói: “Bác là mẹ của Giang Hạo Vũ, bác có thể nói chuyện với cháu một lát được không?”.

Cô ngạc nhiên và cảm thấy vô cùng căng thẳng, không ngừng xoa hai tay vào nhau.

Cuối cùng cô cũng ngồi lên xe, ngoài mẹ của Giang Hạo Vũ, trên xe còn có chị gái của anh ấy, một cô gái rất xinh đẹp.

Họ đưa cô về rồi theo cô vào nhà. Cô bối rối lấy bánh ga tô vừa làm tối hôm trước trong tủ lạnh và pha hai cốc trà hoa quế.

“Bác, cháu làm không ngon, bác đừng để ý nhé!”

Bà Giang quan sát nhà của cô, nghe thấy cô nói thế, ánh mắt dừng lại trên chiếc bánh, mỉm cười ăn thử một miếng và hơi ngạc nhiên.

Cô cảm thấy rất căng thẳng, ngồi trước mặt họ, đầu cúi xuống, không hiểu người thân của Giang Hạo Vũ đến tìm cô có mục đích gì.

Lẽ nào...

“Cô Chung.” Bà Giang gọi cô.

“Bác gọi cháu là Tuệ Nhi được rồi ạ.” Cô ngẩng đầu nhìn bà Giang rồi bối rối nhìn xuống đất.

“Nhà Tuệ Nhi có những ai?”

“Bố mẹ cháu mất sớm, cháu có một anh trai làm trong công ty TMT ở Mỹ.” Cô thành thật trả lời, sợ biểu hiện của mình không tốt làm người nhà của Giang Hạo Vũ ghét cô.

Bà Giang nghe đến công ty TMT, ngạc nhiên quay đầu hỏi con gái: “Able cũng làm ở công ty đó đúng không?”.

Chị gái Giang Hạo Vũ gật đầu rồi nói thêm: “Anh ấy là giám đốc nhân sự của công ty đó”.

“Thật là trùng hợp!” Bà Giang cười, không tiếp tục chủ đề đó nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Hôm nay bác đến đây vì muốn nhờ cháu khuyên Hạo Vũ, bây giờ các cháu còn nhỏ, việc học là rất quan trọng, không thể vì chuyện tình cảm mà từ bỏ học hành. Nhưng các bác đã nói nhiều mà nó không nghe, vì thế nhờ cháu khuyên nó, không được bỏ học như thế.”

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, không dám tin nhìn bà Giang.

Bà vừa nói gì? Bỏ học?

“Không phải Evan nói anh ấy không muốn đi chơi Noel cùng bạn nên về nhà sao?”

Không cần nói nhiều hơn vì cô hiểu mình là nguyên nhân của chuyện này. Cô cảm thấy rất ân hận, nếu cô không bị ốm thì Giang Hạo Vũ sẽ không đưa ra quyết định như thế. Là cô đã cản đường anh, làm lỡ dở tiền đồ của anh.

Cô bối rối tiễn mẹ và chị gái Giang Hạo Vũ về, xe của họ đi xa rồi, cô vẫn đứng yên lặng ở cửa.

Cô hàng xóm chạy sang, nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ.

“Nhã Tuệ, sao cháu quen bà Giang?”

“Cô biết bác ấy sao?” Cô hỏi một cách ngốc nghếch.

“Làm gì có ai không biết? Gia tộc họ Giang chiếm già nửa nền kinh tế nước này, nổi tiếng như thế Cháu họ cô là người giúp việc cho nhà họ.”

Cô hàng xóm còn nói rất nhiều nữa nhưng không có lời nào lọt vào tai cô. Đương nhiên cô biết gia tộc họ Giang rất nổi tiếng nhưng chưa bao giờ cô liên tưởng đến môi quan hệ giữa anh với họ. Một gia tộc lớn như thếvì sao lại để con trai mình học ở một trường bình thường như vậy? Vì sao lại quen một người ở tầng lớp bình dân như cô? Điều khiến cô không dám tin là chưa bao giờ cô nhìn thấy ờ Giang Hạo Vũ một nét nào của con nhà quyền quý, anh rất thật thà, khiêm tốn, chăm chỉ giống như xuất thân từ một nhà nho giáo.

Cô không thể ngờ anh lại là con trai nhà họ Giang.

Cô yên lặng quay vào, ngồi thẫn thờ trong vườn, Giang Hạo Vũ gọi điện đến một hồi lâu cô mới nghe thấy.

“Sao thế? Em bận à? Sao em không nghe điện thoại?” Giang Hạo Vũ có vẻ hơi lo lắng, giọng điệu gấp gáp.

“Evan, vì sao anh quay vê?” Cô đột ngột hỏi anh.

“Tuệ Nhi, anh... Thật ra anh... Anh bỏ học rồi.”

“…”

“Tuệ Nhi, em đừng như vậy, dù sao anh cũng không thích chuyên ngành đó, lại phải xa nhà.”

Sao có thể như thế được? Sao anh có thể không thích chuyên ngành mà anh chọn lựa? Anh bỏ học hoàn toàn là vì cô. Nước mắt cô chảy dài.

Đột nhiên cô rất sợ anh sẽ rời xa cô. Cô bắt đầu nghĩ có lẽ bà Giang đến tìm cô không đơn giản chỉ vì việc Giang Hạo Vũ bỏ học. Có thể bà xuất hiện là để cảnh cáo cô.

Nghĩ cũng phải, gia đình hai bên khác biệt nhau nhiều như thế không nói đến việc cô không xứng với Giang Hạo Vũ, quan niệm xã hội cũng đủ khiến gia đình anh ngăn cản. Huống hồ, cô còn là nguyên nhân khiến Giang Hạo Vũ bỏ học.

Chắc chắn bà Giang rất hận cô! Mặc dù đến gặp cô với thái độ hòa nhã như thế nhưng sau khi biết được thân phận của cô, thái độ của bà càng khiến cô bất an.

“Tuệ Nhi, tha lỗi cho anh được không, anh không cố ý dối em.” Giang Hạo Vũ hơi lo lắng, cố gắng giải thích.

“Em không sao, em phải nói lòi xin lỗi mới phải. Evan, anh định làm gì tiếp theo?”

Yên lặng, đây là lần đầu tiên gọi điện mà hai người cùng yên lặng lâu như vậy.



Ba ngày trôi qua, mặc dù gọi điện cho cô nhưng Giang Hạo Vũ không đến gặp cô, rõ ràng tâm trạng của họ bị ảnh hưởng bởi việc này. Cô không dám kể cho anh nghe chuyện mẹ anh đến tìm cô, cũng không khuyên anh quay trở lại trường tiếp tục đi học như bà Giang hy vọng.

Hàng ngày, cô sống trong nỗi sợ hãi, cảm giác như chỉ cần Giang Hạo Vũ quay trở lại Anh là họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Cô không muốn xa anh nên trong lòng hơi ích kỷ, nghĩ rằng như thế này cũng tốt, dù sao anh cũng ở Singapore nên cô vẫn được gặp anh. Cô không muốn nghĩ đến gia đình anh, không muốn nghĩ đến khoảng cách giữa mình và Giang Hạo Vũ cùng những rào cản ngăn cách họ, cô giống như chim đà điểu chui đầu xuống cát.

Tối ngày 30, anh trai cô đột ngột về nước và kéo cô ra khỏi đống cát đó.

Tan làm, một mình cô về nhà trong tâm trạng treo ngược cành cây, bước vào cửa, cô ngạc nhiên thấy anh cô đang dựa vào sofa, mắt nhắm lại, tay trái vẫn còn đặt lên va li hành lý.

Cô ngạc nhiên chạy vào nhà, tiếng cửa đóng lại khiến cho anh cô giật mình.

“Anh, sao anh về mà không nói với em?” Cô sà vào lòng anh trai, vui mừng bật cười. Đây là lần đầu tiên cô cười vui vẻ trong những ngày này, quên tất cả những phiền muộn mà gia đình Giang Hạo Vũ đem đến.

Anh trai cô trở về, cô không còn phải ở một mình nữa nên cảm thấy yên lòng.

Nhưng anh trai cô không vui vẻ như cô, chỉ ôm cô rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô mà không nói gì.

Cô cảnh giác nhìn thái độ lạ lùng của anh trai, vội vàng ngồi dậy.

Vẻ mặt anh cô rất mỏi mệt, mấy ngày không cạo nên râu hơi dài, tóc rối không buồn chải, không còn tinh thần vui vẻ, thoải mái như trước đây.

“Anh, anh đi máy bay nên mệt à?”

Anh trai cô lắc đầu rồi cười, đó là một nụ cười rất khổ sở.

“Anh, sao thê? Vì sao anh về mà không nói một tiếng? Thời gian trước không phải anh nói anh rất bận sao? Ngày lễ Giáng sinh cũng phải làm thêm giờ, vì sao bỗng nhiên lại được nghỉ sớm thế?”

“…”

“Anh, anh nói đi, không phải chúng ta đã hứa không giấu nhau chuyện gì sao?”

Cô lắc lắc tay anh, dáng vẻ của anh khiến cô sợ hãi.

Một lát sau, anh đưa tay ôm cô rồi nói: “Anh không có việc làm nữa rồi”.

Không có... việc làm? Đối với cô, đây là một tin động trời. Cô biết anh trai cô rất yêu công việc này, luôn chăm chỉ và chú tâm, ngay cả trong các cuộc điện thoại hỏi thăm cô vào dịp nghỉ lễ, anh cũng kể về niềm vui trong công việc của mình, không cần biết cô có hiểu hết không. Hơn nữa, hai ngày trước anh còn gọi điện thông báo anh sẽ được thăng chức và tăng lương, vì sao bây giờ lại nói là không có việc làm nữa? Trong lòng cô cảm thấy bất an.

Anh trai cô nói rồi tiếp tục chìm đắm trong nỗi buồn của mình.

“Họ nói anh tiết lộ thông tin lưu trình thiết kế, vì sao anh có thể làm một việc như vậy được? Lưu trình đó là tâm huyết của anh, làm sao anh có thể tiết lộ ra bên ngoài? Sao có thể như thế?”

“Anh...”

Anh cầm lấy cánh tay cô với vẻ đang bị kích động: “Vì sao họ có thể hiểu nhầm anh như thế?”.

Anh ôm lấy đầu run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn làm cô sợ hãi. Nhưng không thể thoát khỏi cảm giác buồn bã và phẫn nộ, đột nhiên anh bật khóc.

Cô không biết phải làm gì, cảm giác bất an ngày càng lớn đến mức cô không sao khống chế nổi nữa. Mỗi từ anh trai nói như dao đâm vào trái tim yếu ớt của cô. Một suy nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu cô.

Liệu có phải vì cô không muốn từ bỏ Giang Hạo Vũ, nên... cô không dám nghĩ tiếp.

Anh trai cô mệt mỏi nên không để ý đến sự khác thường của cô, kéo va li về phòng mình. Trước khi đóng cửa, anh cố gắng nở một nụ cười an ủi cô: “Anh không sao, chỉ cần có bản lĩnh sẽ không sợ không tìm được việc. Hơn nữa, về đây làm việc, anh có thể ở gần em, như vậy cũng tốt”.

Anh không nói cho cô biết, trong ngành này, tiết lộ bí mật là một tội rất nghiêm trọng, anh sẽ mãi mãi không còn chỗ để đặt chân. Anh đã không có duyên với công việc mà anh yêu thích, rất có thể còn phải đối mặt với pháp luật.

Anh không nói không có nghĩa là cô không hiểu. Cô đang chìm trong những suy nghĩ của mình không sao thoát ra được.

Cô nhớ hôm bà Giang đến, cô đã nhắc đến công ty anh trai cô làm việc, rõ ràng bà Giang và con gái quen lãnh đạo cấp cao của công ty đó, hình như là giám đốc nhân sự.

Lẽ nào vì cô không muốn khuyên Giang Hạo Vũ quay về Anh, không muốn rời xa anh nên họ làm như vậy để cảnh cáo cô?

Tay chân cô lạnh ngắt như vừa bị rơi xuống nước, cô không sao thở được.

Tối hôm đó, cô không nấu cơm, ngồi trong phòng khách suy nghĩ mông lung. Anh trai cô cũng không ra khỏi phòng, ngôi nhà yên lặng như không có người.

Sau một đêm không ngủ, tinh thần cô suy sụp. Cô thấy anh trai bước ra khỏi phòng.

Cả đêm không khóc, lúc này cô không kìm nén được nữa. Là cô có lỗi với anh trai, là cô đã hại anh không phát triển sự nghiệp được nữa. Sau khi bố mẹ mất, anh trai đã gánh vác mọi việc trong gia đình, từ học phí, sinh hoạt phí cho đến món nợ mà bố mẹ để lại. Anh trai đã vất vả và phấn đấu vì cô, còn cô lại ngáng đường anh, cản trở anh.

Nếu cô không yêu Giang Hạo Vũ, nếu cô hiểu chuyện hơn, không chỉ biết nghĩ đến tình cảm của mình, có lẽ mọi chuyện sẽ không xảy ra.

“Em gái, đừng khóc nữa, anh không sao.” Anh trai cô bước lại gần an ủi, ôm cô vào lòng. “Em có nhớ khi bố mẹ mất anh đã nói gì không? Từ nay về sau anh em mình sẽ ở bên nhau, cho dù gặp khó khăn vất vả đến đâu, chúng ta đều phải đỡ nhau bước tiếp. Anh em mình không được để bố mẹ thất vọng đúng không? Bố mẹ ở trên thiên đường sẽ luôn phù hộ chúng ta. Em gái, hãy tin anh, những gì không tốt đẹp sẽ trôi qua, nhất định chúng ta sẽ ổn.”

Cô vùi đầu vào lòng anh, mọi thứ sẽ tốt đẹp, chỉ cần cô từ bỏ.

Lúc đó, cô đã đưa ra quyết định, cô sẽ từ bỏ tình cảm khắc cốt ghi tâm của mình với Giang Hạo Vũ.

Cô nên rời xa anh, cô không muốn là một hòn đá ngăn bước chân anh, không muốn anh vì cô mà xung đột với gia đình, không muốn mọi chuyện trở nên ầm ĩ.

Anh trai luôn luôn chăm sóc bảo vệ cô, cô nên toàn tâm toàn ý với anh trai mình, có lẽ mối tình trẻ con của cô chỉ là bóng câu qua cửa sổ, sẽ phai nhạt rất nhanh theo thời gian.

Không có cô, sẽ có một nàng công chúa thật sự xuất hiện bên Giang Hạo Vũ. Cô chỉ là một cô gái lọ lem không được hạnh phúc bên hoàng tử, mối tình tốt đẹp trong câu chuyện cổ tích đó chỉ có thể lừa dối những cô gái bé nhỏ như cô mà thôi.

Sau khi biết về hoàn cảnh gia đình của Giang Hạo Vũ, cô luôn trôn tránh vờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng hiện thực không cho phép cô tiếp tục nói dối lòng mình, sớm muộn gì cô cũng phải đối mặt với vấn đề này.

Cô không xứng với Giang Hạo Vũ, nếu không có chuyện xảy ra với anh trai cô, cô và Giang Hạo Vũ cũng không thể đến với nhau. Lời thề mãi mãi yêu anh của cô trở nên ấu trĩ. Mãi mãi, thế nào là mãi mãi, một năm? Hai năm? Mười mấy năm? Mấy chục năm? Cô và Giang Hạo Vũ không có nhau mãi mãi, mãi mãi không có nhau.

Cô đi học như mọi ngày nhưng không có chữ nào lọt vào đầu. Cả ngày cô chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để chia tay với Giang Hạo Vũ, cô đau đớn run rẩy khi nghĩ tới từng chi tiết. Nhưng khuôn mặt khổ sở của anh trai hiện lên trong đầu cô khiến cô hạ quyết tâm.

Ngày mai là năm mới, cô chỉ lên lớp nửa buổi rồi được nghỉ, cô không về bằng cổng chính vì biết Giang Hạo Vũ đang đứng đó đợi cô. Anh là người biết giữ chữ tín, anh đã hứa cùng cô bước sang năm mới nên sẽ dùng mọi cách để giữ lời hứa của mình. Cô chạy nhanh đến quán cà phê nơi mình làm việc rồi cố gắng thuyết phục một nhân viên nam làm cùng cô diễn vở kịch phản bội khi Giang Hạo Vũ tới tìm cô.

Quả nhiên, Giang Hạo Vũ không tìm được cô, gọi điện cô không nghe máy, sau khi hỏi thăm bạn học của cô, anh đến nơi cô làm việc.

Tất cả đều đã được sắp xếp sẵn, bao gồm cả việc tắt điện thoại ở nhà, nhờ bạn học tiết lộ địa chỉ cô làm việc cho Giang Hạo Vũ.

Anh đến, cô cố tình bước đến bên vị khách háo sắc, đặt cà phê lên bàn. Vị khách không bỏ qua cơ hội chạm vào tay cô. Thấy Giang Hạo Vũ bước nhanh lại, cô hạ tay bưng khay xuống bối rối, anh bạn làm cùng cô lao lại. Anh kéo tay cô giúp cô giải vây rồi hai người chạy vào ngõ nhỏ phía sau quán.

Giang Hạo Vũ suýt nữa thì đấm vào mặt anh bạn làm cùng cô. Cô không thể tin đó là Giang Hạo Vũ mà cô đã quen. Cô chưa bao giờ nghĩ đến anh có thể có hành động bạo lực như vậy. Tất cả đều vì cô, cô đã khiến anh mất bình tĩnh mà quên đi phẩm chất tốt đẹp của mình.

Cố gắng kìm nén đau khổ, cô thốt lên những lời tuyệt tình trước thái độ kinh ngạc và đau đớn của Giang Hạo Vũ.

“Em và anh ta đang làm gì?”

“Làm những điều anh đã nhìn thấy.” Cô lạnh lùng trả lời.

“Anh nhìn thấy? Tuệ Nhi, thế là có ý gì? Rốt cuộc là em có ý gì?”

“Anh ấy là bạn trai của em.”

“Thế còn anh? Anh là gì?”

“Bạn trai cũ.”

“Bạn trai cũ? Chúng ta chia tay nhau từ lúc nào? Vì sao anh không biết?”

“Bây giờ. Anh đã biết quan hệ giữa em và anh ấy, quan hệ của chúng ta đã kết thúc rồi.”

Cô không hiểu cảm giác của cô lúc đó là gì? Cô dựa vào người anh bạn, không dám ngẩng đầu lên, mắt nhìn xuống đất, cô biết Giang Hạo Vũ đang rất đau khổ, cảm giác bi thương như sắp nhấn chìm cô. Cô nhìn thấy nước mắt không ngừng rơi xuống dưới chân Giang Hạo Vũ.

Anh khóc sao? Xin lỗi, xin lỗi...

“Có phải anh có gì không tốt không? Anh sẽ sửa sai có được không? Không được chia tay anh, đừng thích người khác được không? Được không?”

Đừng cầu xin cô được không? Cô không đáng được anh đối xử như vậy. Cái ôm của anh vẫn ấm áp như thế, lúc này giống như một ngọn lửa thiêu đốt cô. Cô kìm nén cảm xúc của mình, lạnh lùng nhìn Giang Hạo Vũ đang bỏ tất cả lòng tự trọng cầu xin cô: “Anh không có gì không tốt, chẳng qua em không thích nữa mà thôi. Khi anh đi du học ở Anh, em phát hiện ra em không thích anh như em vẫn nghĩ. Bây giờ, em rất yêu anh ấy, mong anh đừng như thế này nữa được không? Tất cả đều hội ngộ rồi phân ly, không nên níu kéo như thế này nữa, rất khó coi”.

Đây là câu nói tuyệt tình nhất của cô, người nghe là người mà cô yêu nhất. Trong lòng cô không ngừng tự dặn mình phải kiên trì, chỉ có kiên trì cô mới có thể bảo vệ được người thân và trả lại hết tình cảm cho anh.

Hãy hận cô đi! Hận cô đi! Thời gian trôi qua, anh sẽ hiểu tình yêu thời trẻ ngốc nghếch như thế nào, anh đã lãng phí thời gian yêu một cô gái không xứng đáng với anh, sau đó anh sẽ quên và bắt đầu một cuộc sông hạnh phúc mới.

Cô bé lọ lem là cô chỉ cần có người thân bên cạnh là hạnh phúc rồi.

Khi Giang Hạo Vũ quay người chạy đi, chân cô mềm nhũn và khuỵu xuống. Cô nhìn theo hướng bóng dáng Giang Hạo Vũ biến mất, trong lòng là một khoảng không trống rỗng.

Cô ngồi yên trên đất, không biết anh bạn làm cùng đã đi từ lúc nào, chỉ thoáng nghe thấy anh ấy nói: “Rõ ràng là yêu anh ấy như thế, vì sao phải chia tay?”.

Cô yêu anh, mãi mãi yêu anh, cô không thể yêu bất kỳ ai khác. Nhưng, cô không thể không chia tay anh.

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn sông rất vui vẻ. Bố mẹ chiều chuộng cô, dành cho cô cuộc sống tốt đẹp nhất; anh trai yêu quý cô, dù phải chịu mệt mỏi khổ sở như thế nào cũng luôn bảo vệ cô để cô không bị tổn thương; Giang Hạo Vũ yêu cô, luôn mang hạnh phúc và vui vẻ đến cho cô. Vì thế cô không hiểu đau khổ là gì, cô nghĩ việc phải xa bố mẹ và Giang Hạo Vũ là nỗi đau khổ lớn nhất trên thế giới này, cô đều có thể chịu đựng. Nhưng không ngờ, trên đời này lại có những nỗi thống khổ lớn hơn cả sinh ly tử biệt, giống như cảm giác cô đang phải trải qua lúc này.

Cô đã làm tổn thương người cô yêu nhất và làm tổn thương chính mình.

Cô ngồi đó, bất động như một bức tượng. Cô không cảm thấy những giọt mưa lớn đang rơi lên người mình đau buốt.

Cô ngồi đó đến khi trời tối mịt.

Cô nhớ là phải nấu cơm cho anh nên không thể không đứng dậy trở về. Cô bước trên đường không có một bóng người trong màn mưa. Cô biết cô sẽ không còn hạnh phúc trong tình yêu nữa, hạnh phúc đã đi theo Giang Hạo Vũ rồi.

Cô đẩy cửa vào nhà, không nhìn thấy anh đang bước đi bước lại trước cửa đợi cô về.

“Sao em về muộn thế? Vì sao lại tắt điện thoại bàn?” Anh trai thấy cô ướt sũng nước mưa, vội vàng chạy tới cầm tay cô, định đưa cô vào nhà.

Nhưng cô né tránh khi tay anh chạm vào cô, bước vào phòng ngủ rồi khóa cửa lại.

“Em sao thế? Em mở cửa được không?”

Anh trai ở ngoài cửa lo lắng gọi cô. Nhưng tiếng gọi của anh khiến cho cô không kìm nén được những đau khổ trong lòng, cô trùm chăn khóc.

Anh dùng chìa khóa dự phòng mở cửa lao vào, kéo cô dậy, ôm chặt lấy cô rồi hỏi: “Sao thế? Em nói cho anh biết có chuyện gì nào!”.

Cô sà vào lòng anh không nói gì và tiếp tục khóc.

“Vì anh sao? Vì chuyện công việc của anh nên em buồn sao?”

Câu nói của anh khiến cô phản ứng lại. Cô đã làm tổn thương Giang Hạo Vũ, làm tổn thương chính mình chì vì một mục đích là giữ lại công việc cho anh, giữ lại những hy vọng cho anh.

Cô thoát ra khỏi lòng anh, vừa chạy vào phòng anh vừa nói với chính mình: “Dọn đồ đạc, đúng rồi, đi dọn đồ đạc”.

Cô lấy quần áo của anh nhét vào va li, không gấp gọn gàng mà vò vào thành một đống. Anh trai cô đi theo, giữ lấy cô lúc đó đang trong tâm trạng hoảng loạn, hỏi lớn: “Tuệ Nhi, em đang làm gì thế?”.

“Thu dọn đồ đạc, giúp anh thu dọn đồ đạc, anh đi mua vé máy bay về Mỹ đi.” Cô bị anh giữ chặt không động đậy được, mắt mở tròn nhìn anh rồi khóc, nhưng ánh mắt cô không bộc lộ cảm xúc gì.

Anh nhẹ nhàng kéo cô ngồi xuống, đang chuẩn bị nói gì với cô thì có tiếng chuông điện thoại bàn vang lên.

Cô sực tỉnh khi nghe thấy tiếng chuông, biết rằng có người gọi cho cô, vội vàng chạy ra nghe. Cô không thể để anh trai cô biết chuyện này, không thể để anh phải lo lắng cho cô.

Trong lòng cô có một chút hy vọng Giang Hạo Vũ gọi đến, hy vọng anh có thể biết sự thật và giúp cô giải quyết.

Duy gọi điện đến từ một nơi rất ầm ĩ, có vẻ như đang ở sân bay. Không đợi cô lên tiếng, Duy lắp bắp: “Nhã Tuệ, chuyện gì xảy ra giữa cậu và Giang Hạo Vũ thế? Bây giờ Hạo Vũ muốn bay đi Anh, ai khuyên cậu ấy cũng không được. Cậu ấy dầm mưa cả chiều nay và đang bị sốt!”.

“Bọn mình chia tay rồi.” Nghe nói Giang Hạo Vũ đang bị sốt, cô cảm thấy vô cùng đau lòng, mắt tối lại nhưng cô vẫn cần nói điều phải nói.

“Chia tay? Sao lại chia tay? Cho dù các cậu chia tay hay không thì cậu hãy mau đến đây, lừa thế nào để cậu ấy ở lại cũng được, bây giờ sức khỏe cậu ấy như thế không lên máy bay được!”

“Mình không đến được.” Cô cắn mạnh đầu lưỡi mình để lấy đủ lý trí tiếp tục giả vờ lạnh lùng.

Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu. “Bây giờ trời mưa to nên chuyến bay bị hoãn, cậu...” Duy vẫn chưa nói xong thì Giang Hạo Vũ hét lên, sau đó điện thoại tắt.

Cô nghe thấy Giang Hạo Vũ hét lên trong điện thoại: “Gọi điện cho cô ấy làm gì? Suốt cuộc đời này, mình không muốn gặp lại cô ấy nữa.”

Lúc đó, lòng cô đã chết. Cô cảm thấy tuyệt vọng, như thể có một cây gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến cô hoa mắt. Cô bắt đầu nôn như thể lục phủ ngũ tạng sắp rơi ra ngoài.

Anh trai cô chạy lại, đỡ lấy cô rồi hỏi: “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì? Không phải hôm qua em nói chúng ta sẽ không giấu nhau điều gì sao? Có việc gì em cứ nói với anh, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết.”

Tư duy của cô không còn rõ ràng nữa, cô chỉ cảm thấy đầu mình có muốn vàn chiếc kim đang xuyên vào, đau đến mức không nghe thấy gì nữa.

Cô tự nói với chính mình, lúc thì nói muốn tiếp tục dọn đồ đạc cho anh đi Mỹ, lúc lại nói chỉ cần chia tay với Giang Hạo Vũ, anh trai cô sẽ không bị đuổi việc nữa.

Đột nhiên, anh trai cô giơ tay tát mạnh lên mặt cô, như vậy mới khiến cho cô tỉnh táo lại.

“Vấn đề công việc của anh có liên quan đến bạn trai của em sao?”

Cô bị anh đánh nên sợ hãi rơi nước mắt và gật đầu.

“Gia đình họ không muốn các em ở bên nhau nên lấy anh để uy hiếp em sao?”

Cô lại gật đầu.

“Sao em hồ đồ thế làm như vậy có lấy lại được công việc cho anh không?” Anh trai cô hơi tức giận, trong ánh mắt hiện lên đầy vẻ đau xót.

Cô xúc động nói, “Có thể, chỉ cần em và Evan chia tay, anh sẽ được quay lại làm việc. Em đi giúp anh thu dọn đồ đạc, anh đi Mỹ rồi sẽ biết, tất cả chỉ là hiểu nhầm.”

“Em gái, sao em lại như vậy? Em yêu cậu ấy không? Vì sao yêu cậu ấy lại làm tổn thương đến cậu ấy? Lẽ nào em không thấy đau lòng sao?”

Đau lòng, đương nhiên cô đau lòng, đau đến mức sắp chết, nhưng cô không còn cách nào khác.

“Em gái, anh không cần em làm như vậy, em hiểu không? Nếu nguyên nhân thật sự là như vậy, anh không cần đi làm ở công ty đó nữa. Anh có tay có chân, làm gì cũng được, không nhất thiết phải làm trong ngành đó. Cậu ấy rất yêu em phải không? Em làm tổn thương cậu ấy như thế lẽ nào không sợ có chuyện gì xảy ra với cậu ấy sao? Nếu có chuyện gì xảy ra với cậu ấy thì em sẽ làm thế nào?”

Có thể có chuyện gì không hay xảy ra với Evan sao? Anh ấy đang bị sốt!

“Em ở nhà đợi anh, anh đi mượn xe, chúng ta sẽ ra sân bay nói chuyện rõ ràng với cậu ấy.”

“Không, không cần...”

Đáng tiếc cô chưa kịp nói dứt lời, anh cô đã chạy ra ngoài. Cô chóng mặt nên không còn đủ sức đuổi theo, đành ngồi trên nền nhà, ôm lấy hai chân và suy nghĩ mông lung.

Một lát sau, anh trai cô mượn được một chiếc xe chở hàng nhỏ của nhà hàng xóm. Anh kéo cô ra khỏi cửa, đưa cô ngồi vào xe rồi lái xe ra sân bay.

Trên đường, cô không ngừng yêu cầu anh đừng đi, càng đến gần sân bay, cô càng cảm thấy lo sợ.

Chắc chắn người thân của Giang Hạo Vũ đều có mặt ở sân bay, nếu thấy cô đến giải thích với Giang Hạo Vũ, họ sẽ rất tức giận, cô không đủ sức gánh chịu hậu quả. Cô hy vọng anh trai cô sẽ về Mỹ làm việc, hy vọng Giang Hạo Vũ sẽ chọn một cô gái tốt hơn cô, vì hai lý do đó, cô không thể đến sân bay, không thể xuất hiện trước mặt Giang Hạo Vũ.

Ngoài trời mưa không ngừng rơi, gió gào thét, tầm nhìn rất ngắn, đèn phía trước xe hầu như không còn công dụng.

Cách sân bay khoảng một cây số, cô cảm thấy hốt hoảng hơn. Cô kéo tay anh trai, khóc và nói: “Anh, chúng ta quay về được không? Chúng ta quay về coi như chưa hề có việc gì xảy ra, coi như em chưa từng có bạn trai. Anh, em sẽ đi Mỹ với anh được không? Chúng ta cùng đi Mỹ và không xa nhau nữa.”

Anh trai cô quay đầu lại nhìn cô, lắc đầu một cách dứt khoát.

Đột nhiên có tiếng sấm vang lên, sét đánh ngang bầu trời, cô sợ hãi đến mức hai tay run rẩy, bám lấy tay cầm vô lăng của anh trai, chiếc xe bắt đầu chạy xiên sang dải phân cách.

Anh trai cô hoang mang bẻ tay lái để xe chạy về đúng làn đường, nhưng lâu rồi không lái xe nên anh hơi mạnh tay, chiếc xe chạy thành hình chữ S.

Đúng lúc đó có một chiếc xe tải chạy ngược lại, vì mưa bão nên không nhìn rõ phía trước.

Có một ánh sáng mạnh làm cô lóa mắt, cô sợ hãi hét lên, sau đó là tiếng va chạm rất mạnh, chiếc xe chở hàng bay lên và rơi xuống bên đường.

Thời gian như ngừng trôi, con đường ra sân bay trở lại yên tĩnh.

Cô không biết gì nữa, mưa nhỏ dần, gió thổi tan đi những đám mây đen u ám, ánh trăng soi sáng bầu trời đêm. Có một chiếc máy bay bay ngang qua, không biết đến vụ tai nạn đáng sợ dưới mặt đất.

Khi cô tỉnh dậy sau cơn hôn mê dài, sự việc đã trôi qua được hơn một tháng.

Bác sỹ lo tình trạng của cô chưa ổn định có thể bị shock nên giấu cô việc anh trai cô đã mất ngay tại hiện trường trong vụ tai nạn đó, chỉ nói với cô anh trai cô bị thương giống cô, đang được điều trị ở phòng bên cạnh, không hề nguy hiểm đến tính mạng nhưng không thểra khỏi giường để đến thăm cô.

Họ giấu cô không được lâu, khi cô có thể tự mình ra khỏi giường, cô phát hiện ra bác sỹ điều trị đã lừa cô.

Khi nhìn thấy hộp tro cốt của anh trai, trong đầu cô không ngừng hiện lên câu nói: Chính cô đã hại chết anh trai, chính cô đã hại chết anh trai, chính cô. Vì sao người chết đi không phải là cô? Lẽ ra phải là cô mới đúng, vì sao anh trai cô bất hạnh như thế vì sao anh lại phải chết thay cô?

Cô dường như phát điên đẩy hộp tro cốt ra, không tin đó là của anh trai cô, cô không tin anh trai cô đã chết, không tin cô không còn người thân, cô khóc, ngồi thu mình ở góc phòng, không ngừng nói nhảm, đầu óc cô không còn tỉnh táo nữa.

Tình trạng của cô rất xấu, tinh thần không ổn định, các vết thương trến người bị cô cào cho tóe máu. Lúc y tá của bệnh viện nghĩ rằng cô đã phát điên thì đột nhiên cô tỉnh táo trở lại, cảm giác đau đớn trên cơ thể khiến cô quay về hiện thực. Nhưng nghĩ đến anh trai cô lại đau đớn không sao chịu nổi.

Hơn một tuần trôi qua, cô dần dần chấp nhận việc anh trai cô đã mất, tâm trạng của cô bình tĩnh hơn rất nhiều. Nhưng khi y tá cảm thấy thở phào nhẹ nhõm thì có chuyện xảy ra.

Cô vô cùng căm ghét bản thân mình, hận rằng vì sao mình không chết, nhân lúc y tá không để ý, cô dùng một miếng kính vỡ cứa vào động mạch cổ tay trái của mình rồi bình thản đắp chăn lại, ngủ thiếp đi.

Nhưng khi cô mơ hồ tỉnh lại, thấy mình vẫn còn sống, tinh thần cô bị kích động đến mức phải dùng thuốc mới có thể giúp cô trấn tĩnh.

Những ngày sau đó, cô còn có ý định tự sát mấy lần nữa, bác sỹ không còn cách nào khác đành mang tất cả mọi đồ vật trong phòng cô đi, đồng thời cử một y tá đặc biệt ở bên cô suốt cả ngày. Cô biết mình không còn cơ hội để tự sát nên nằm yên lặng trên giường, không nói gì, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ có một mình cô biết, cô đang đợi, đợi đến lúc có cơ hội được chết.

Cuốỉ cùng có một ngày, nhân viên y tá bị đau bụng, thấy cô ngủ say nên vào nhà vệ sinh một lát. Cô tranh thủ cơ hội đó, chầm chậm leo lên nóc nhà bệnh viện.

Cô ngồi trên mép trần nhà, ngẩng đầu nhìn bầu trời, tóc cô dài bay trong gió, cô nở một nụ cười mơ màng.

Cô không nghe thấy tiếng mọi người đang la hét ở phía dưới, không nghe thấy những lời nhân viên y tá lúc đó đã theo cô lên đến nơi để khuyên nhủ cô. Cô vẫn nhìn lên bầu trời và không có phản ứng gì.

Trong tâm tưởng, cô nhìn thấy bố mẹ cô đang đón cô lên thiên đường, đưa cô rời xa thế giới đau khổ này. Cô chớp mắt nhìn lên bầu trời, có ảo giác đang nhìn thấy cảnh bố mẹ cô cưỡi mây xuống với cô.

Bỗng nhiên, cô cười rất vui vẻ, trên khuôn mặt trẻ trung nở một nụ cười trong sáng. Cô nghiêng người về phía trước, đứng dậy trong tiếng hò hét của mọi người, có lẽ, chỉ cần cô bước lên một bước là có thể vĩnh biệt thế giới này.

Bệnh viện đã báo cảnh sát, phía dưới một chiếc đệm không khí được trải ra.

Mọi người lên trên nóc nhà đông dần, không chỉ có bác sỹ, y tá mà còn có rất nhiều cảnh sát. Một người cảnh sát già cẩn thận bước lại gần và bắt đầu nói chuyện với cô.

“Cô gái, cô vẫn còn trẻ, có điều gì nghĩ không thông sao?”

Cô không bộc lộ cảm xúc gì khi thấy ông bước lại gần, nhưng chỉcần ông tiên lên một bước cô cũng sẽ tiến lên phía trước một bước. Nhân viên cảnh sát già đành đứng nguyên chỗ cũ, tiếp tục khuyên giải.

“Cô gái, cô vẫn còn có người thân phải không? Vẫn còn có bạn bè phải không? Nếu mọi người biết được cô có ý định này, họ sẽ rất buồn! Họ sẽ đau khổ, đau khố suốt đời, vì chết không đáng sợ, chết rồi sẽ không biết gì nữa, còn người sống sẽ sống trong đau khổ. Lẽ nào cô nhẫn tâm để mọi người đau khổ vì cô? Cô nhẫn tâm sao?”

Giọng người cảnh sát già đều đều như đọc sách nhưng cô không bỏ sót chữ nào. Cô quay đầu lại nhìn ông hỏi khẽ: “Vậy sao? Người sống sẽ đau khổ sao?”.

Người cảnh sát gật đầu, có vẻ như không hề có ý định lừa cô.

Cô quay người lại, sau khi leo lên nóc nhà, cô không còn đủ sức nữa, cô ngã xuống và ngất đi.

Cô không muốn làm gì, yên lặng suốt cả ngày và chấp nhận sự điều trị của bác sỹ. Thời gian trôi qua, hơn bốn tháng sau, cô hồi phục sức khỏe và về nhà.

Cô cắt tóc, đem chôn cùng tro cốt của anh trai bên cạnh mộ của bốmẹ, sau đó bán nhà để bồi thường tiền xe cho nhà hàng xóm, trả hết nợ nần. Cô tìm trong giấy tờ của mẹ để lại cách liên lạc với bác của cô, làm thủ tục di dân và về nhà bác ở Hàng Châu, Trung Quôc. Lúc đi, nhà hàng xóm hỏi cô đi đâu, cô nói đến Mỹ ở cùng anh trai.

Thật ra cô có thể ở lại Singapore nhưng cô không muốn vì ở đất nước này cô đã trải qua biết bao đau khổ, cô hy vọng có thể chọn cách nào đó để trừng phạt bản thân mình, giống như người cảnh sát già đã nói, cả cuộc đời sống trong đau khổ.

Cả cuộc đời này, cô sống tiếp là vì đau khổ, muốn dùng đau khổ chuộc lại những tội lỗi đã gây ra và có cơ hội được gặp lại người thân của cô trên thiên đường.

Đến Trung Quốc, sống nhờ ở nhà người khác, cô đổi tên thành Lâm Mặc, tiếp tục học rồi lao đầu vào đi làm, tất cả tiền kiếm được cô đều đưa cho bác, coi như đó là tiền cô ở nhờ nhà bác.

Cô luôn sống yên lặng và cô độc, không kết bạn giao lưu với ai, hàng ngày sau khi đi làm về, cô nằm trên giường, ôm chú gấu Pooh Giang Hạo Vũ tặng cô, nhớ lại những sai lầm của mình và chịu đựng cảm giác đau khổ trong lòng.

Dần dần, cô nhận ra mình có điều gì đó rất lạ. Cô cảm thấy máu trong người mình chảy một cách bất thường, tim cô như bị cào xé. Cô không khống chế được nhịp thở, không khống chế được cơ thể, thậm chí không không chế được cảm xúc của mình. Tình trạng này xuất hiện ngày càng thường xuyên và nghiêm trọng hơn khiến cô không biết phải làm thế nào.

Cho đến một ngày, cảm thấy rất khó chịu, vô tình cô làm rơi một chiếc cốc thủy tinh xuống nền nhà, cô ngã xuống, bị những vết thủy tinh võ cứa vào người chảy máu. Điều kỳ lạ là vào lúc đó, cảm giác khó chịu đột nhiên biến mất.

Cô tiếp tục thử vài lần và phát hiện ra đó là một cách rất tốt để giải tỏa cảm giác khó chịu. Từ đó, mỗi lần lâm vào tình trạng như vậy, cô lại dùng sao sắc cứa lên da mình, nhìn máu chảy ra từ miệng vết thương. Khi cảm giác khó chịu hoàn toàn biến mất, cô tự bôi thuốc và băng vết thương một cách chuyên nghiệp như một bác sỹ phẫu thuật thẩm mỹ.

Đương nhiên, không phải chỗ nào trên cơ thể cô cũng có thể áp dụng cách chữa trị đó, ngoại trừ những vùng da không che đi được, trên bụng, trên lưng cô, những phần da thịt nào mà hai tay cô có thể chạm đến đều không còn lành lặn. Vết thương cũ vừa lành, vết thương mới đã xuất hiện, dần dần các vết sẹo không thể mờ đi được nữa.

Cô vẫn bình thản sống như thế nghĩ rằng có thể tiếp tục duy trì tình trạng đó mãi mãi. Trên cổ tay cô có đeo một chuỗi hạt lấy từ cửa Phật, đó là món quà bác gái tặng cho cô khi cô trở về, hy vọng cô có thể từ bỏ mọi đau thương trong lòng để dũng cảm sống tiếp. Cô không cần đến công dụng của chuỗi hạt đó, cô chỉ cần nó giúp cô che đi vết sẹo đáng sợ trên cổ tay trái của mình. Cô không thể để ai biết bí mật này, cô giấu vào tận sâu trong tim, hàng đêm nhớ lại và đau khổ, rồi tiếp tục tự hành hạ mình.

Nếu không gặp Tô Á Nam ở một cửa hàng phục vụ đồ ăn nhanh, có lẽ cô sẽ tiếp tục sống như thế cho đến khi nào cô không còn chịu đựng nổi nữa.

Lúc đầu, cô không thích làm việc cùng Tô Á Nam vì Tô Á Nam sông rất vui vẻ giống hệt cô trước đây, cô sợ cô không chịu nổi. Cô biết Tô Á Nam cũng không thích cô vì nghĩ cô xinh đẹp và kiêu ngạo nên không thèm để ý đến ai.

Tô Á Nam là một người sống nhiệt tình, thẳng thắn, quan hệ rất tốt với mọi người. Chỗ nào có cô ấy chỗ đó vang lên tiếng cười nói vui vẻ, ngược lại, cô là một người cô độc, luôn một mình thu dọn bàn ăn, mang thức ăn cho khách, rửa hàng đống bát đĩa. Không ai giúp đỡ cô vì cô không cần ai giúp đỡ.

Trong mắt của mọi người, cô là một người đẹp lạnh lùng, đi một mình, về một mình.

Cho đến ngày hôm đó, trên đường đi làm về bước qua một ngõ nhỏ, cô thấy Tô A Nam giúp đỡ một học sinh nữ đang bị nhóm côn đồbắt nạt. Lúc đó cô nghĩ, Tô Á Nam sẽ gặp phiền phức vì nhóm côn đồ đó có thế lực đằng sau nâng đỡ và bọn chúng quen biết ông chủ của một tổ chức xã hội đen.

Lúc đó cô không dừng lại, đi thẳng qua con ngõ nhỏ. Việc này không liên quan đến cô, cô không cần tham gia vào vấn đề của Tô Á Nam, ngoài bản thân mình ra cô không còn quan tâm đến người nào khác.

Nhưng hôm sau, khi thấy Tô Á Nam bị nhóm côn đồ bao vây, không kịp suy nghĩ, cô cầm một chiếc gậy gỗ ở bên đường, dùng hết sức lực đánh một tên đứng ở ngoài cùng. Đầu hắn bị cô đánh cho chảy máu khiến tất cả những người có mặt đều ngạc nhiên, Tô Á Nam nhân cơ hội đó bắt đầu đánh lại bọn chúng, một cuộc hỗn chiến xảy ra.

Kết cục rất buồn cười, những tên côn đồ dày dạn kinh nghiệm đột nhiên bị hai cô gái đánh cho không còn mặt mũi nào và bỏ chạy.

Cô cảm thấy rất lạ, hóa ra đánh nhau là một việc rất thú vị, trước đây cô chưa bao giờ làm như vậy. Cô nhận ra mình đã thay đổi, không giống con người Chung Nhã Tuệ trước kia nữa. Như thế cũng tốt, đây là kết quả mà cô mong muốn, Chung Nhã Tuệ đã chết rồi, mái tóc dài của Chung Nhã Tuệ đã được chôn cùng anh trai anh và bố mẹ, người đang sống để đền tội cho những sai lầm của cô là Lâm Mặc.

Bọn côn đồ chạy rất nhanh, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng chúng đâu nữa, cô vứt cây gậy rồi quay đầu bỏ đi. Lúc này, Tô Á Nam hét lên sau lưng cô: “Này, làm bạn nhé!”.

Cô quay đầu lại không nói gì, nở một nụ cười. Khi cô vẫn còn đang ngạc nhiên vì thái độ của mình thì nhận ra Tô Á Nam đã quyết định coi cô là người bạn thân suốt cả cuộc đời.

Sau đó, họ cùng nhau học tập, cùng nhau đi làm. Tô Á Nam rất thích hát, họ thường xuyên tham gia các cuộc thi để kiếm tiền, cuộc sống rất đơn giản và vui vẻ. Còn cô, mặc dù ở bên Tô Á Nam nhưng vẫn không quên mục đích sống của mình, cô không bị ảnh hưởng bởi tính cách khoáng đạt của cô ấy. Cô che giấu tất cả mọi bí mật của mình, cô nói với Tô Á Nam mình một đứa trẻ mồ côi sống cùng với bác ở Hàng Châu từ nhỏ.

Vào năm chuẩn bị tốt nghiệp, Tô Á Nam nói muốn tham gia một cuộc thi hát ở Thượng Hải. Cuộc thi này không giống các cuộc thi họ đã tham gia, người giành giải nhất sẽ được ký hợp đồng giá trị một trăm nghìn nhân dân tệ với công ty ca nhạc. Cô biết Tô Á Nam rất thích ánh đèn sân khâu nên cùng cô ấy đến Thượng Hải, thi qua rất nhiều vòng, cô vẫn nghĩ Tô Á Nam sẽ giành chiến thắng, không ai ngờ cô đứng đầu cuộc khi và giành được hợp đồng.

Cô không muốn làm nghệ sỹ, ca hát không phải là niềm đam mê quá lớn của cô, vào giây phút cô đổi tên mình thành Lâm Mặc, cô đã không còn mơ ước và sở thích nào nữa. Vì thế, cô thuyết phục tổng giám sát bộ phận âm nhạc của công ty để cô chuyển nhượng hợp đồng cho Tô Á Nam, cô sẽ làm trợ lý cho cô ấy, cùng cô ấy vượt qua mọi vất vả khó khăn trên con đường nghệ thuật để giành được ánh hào quang như mong ước.

Những ngày ở Thượng Hải, cô tình cờ quen bác sỹ tâm lý Chương Vận, biết những cảm giác khó chịu của mình là triệu chứng của bệnh trầm cảm và tìm ra được loại thuốc giúp cô không cần tự cứa lên da thịt mình nữa.

Cô không muốn Chương Vận điều trị cho cô nhưng thường xuyên đến chỗ cô ấy để có thể ngủ ngon, lấy thuốc do cô ấy kê đơn và bắt đầu một mối quan hệ không rõ tên với Chương Vận.

Vài năm trôi qua, số phận của cô bắt đầu chuyển sang một bước ngoặt mới khi gặp lại Giang Hạo Vũ. Tất cả đều do vận mệnh sắp đặt, với lòng hối lỗi, cô muốn giúp anh hoàn thành ước nguyện và có được hạnh phúc như cô mong muốn.

Đáng tiếc, cô đã thất bại, vì thế cô không cần tiếp tục tồn tại nữa.

Cô sẽ yên lặng ngủ như thế này rồi ngừng thở, không cần biết linh hồn cô sẽ bay lên thiên đường hay rơi xuống địa ngục.

Cô sẽ rời xa thế giới này, thế giới đã bị cô làm cho đảo lộn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.