Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Chương 21: Chăm sóc



... Anh quyết định mãi mãi chăm sóc cô, cho dù cô không còn quan tâm đến sự tồn tại của anh.


Máy bay hạ cánh xuống sân bay Singapore, Giang Hạo Vũ nói với Lâm Mặc: “Chúng ta về nhà rồi.” Lâm Mặc có vẻ hơi mệt, ngồi trên xe lăn nhắm mắt lại.

Giang Hạo Vũ hít thở không khí của quê hương, dường như điều đó giúp anh có thêm dũng khí, anh đẩy xe đưa Lâm Mặc ra khỏi cửa.

Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy bố anh đứng ngoài cửa.

Ông Giang nhìn Lâm Mặc ngổi trên xe lăn rồi thở dài, vỗ vai Giang Hạo Vũ: “Quay về là tốt rồi”.

Giang Hạo Vũ cười khổ sở, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với bố: “Bố, chúng con định không về nhà ở”.

“Vì sao?”

Anh quỳ xuống vuốt nhẹ má Lâm Mặc: “Con đã nhờ bạn mua lại ngôi nhà Tuệ Nhi ở trước kia, đó là nhà cô ấy, có lẽ sống ở đó sẽ có lợi cho việc chữa bệnh”.

Ông Giang yên lặng một lát rồi gật đầu: “Vậy hãy chăm sóc cô ấy cho tốt! Bố đưa các con về”.

Quay trở về ngôi nhà nhỏ có hai tầng, tâm trạng của Giang Hạo Vũ rất phức tạp. Anh đã nhờ Duy giúp anh mua lại căn nhà, căn cứ theo trí nhớ của mình vẽ lại thiết kế rồi đưa cho Duy để cậu ấy mời người đến tu sửa, tất cả đều được trang trí giống mười mấy năm trước, mọi đồ dùng trong nhà được sắp đặt theo trí nhớ của anh, vừa bước vào, anh có cảm giác đang quay về quá khứ mười mấy năm về trước.

Anh ôm lấy Lâm Mặc, nhẹ nhàng đặt cô nằm lên giường. Lông mi Lâm Mặc hơi động đậy, mở mắt. Cô nhìn về phía Giang Hạo Vũ như đang nhìn xuyên qua anh hướng về nơi nào đó xa xăm. Bên ngoài cửa sổ, trong vườn, Giang Hạo Vũ đã dặn Duy giúp anh trồng quế, đợi đến mùa hè sẽ nở hoa.

“Thích không? Em thích nhất hoa quế anh muốn họ trồng thật nhiều, đợi đến khi hoa nở, em có tỉnh lại, có tha thứ cho anh không?” Anh cảm thấy buồn bã, mấy chữ cuối cùng nói nhỏ không thành tiếng. Đây có phải là một ước vọng quá xa xôi của anh không?

Lâm Mặc không trả lời anh, ánh mắt vẫn dừng lại ở hàng cây ngoài đó, bất động. Đối với cô, thế giới này không còn ý nghĩa gì nữa, cô đã nhốt mình ở một góc khuất để không nhìn thấy bất kỳ ai, bất kỳ việc gì.

Giang Hạo Vũ không nói gì nữa, đứng dậy sắp xếp đồ đạc. Anh mang tất cả đồ đạc mà Lâm Mặc đã mang đến Hàng Châu về đây, đặt ở các vị trí như trước kia. Khung ảnh gia đình được đặt trong phòng khách, chú gấu Pooh đang đặt bên cạnh giường của Lâm Mặc...

Từng ngày êm đềm trôi qua, Giang Hạo Vũ không đi đâu, một lòng một dạ chăm sóc Lâm Mặc.

Anh đặt thêm một chiếc giường đơn trong phòng ngủ của Lâm Mặc và ngủ ở đó, buổi tối, chỉ cần Lâm Mặc cựa mình anh cũng tỉnh giấc.

Mỗi sáng, anh thức dậy rất sớm nấu bữa sáng rồi nói chuyện với Lâm Mặc, đưa cô ra vườn phơi nắng, nhẹ nhàng xoa bóp chân tay cho cô để cô không bị tê vì thiếu vận động.

Anh đưa Lâm Mặc đi Anh, tìm đến thầy giáo của Chương Vận. Thấy giáo đã dạy anh rất nhiều cách điều trị, anh nghiêm túc thực hiện hàng ngày, ngay cả Duy cũng phải khâm phục nghị lực của anh.

Thật ra anh đang nhẫn nại, kiềm chế những khủng hoảng trong lòng mình, anh không muốn từ bỏ. Lâm Mặc đã trải qua mười mấy năm khổ sở, còn anh mới chỉ vài tháng mà thôi, không đáng để nhắc đến. Khi biết Lâm Mặc lâm vào tình trạng như thế này, anh đã tự nhắc mình, cho dù cả cuộc đời Lâm Mặc vẫn như thế, anh cũng khôngđược bỏ cuộc. Cuộc đời này anh sẽ ở bên cô không bao giờ rời xa, đây là lời thề thứ hai của anh.

Những ngày đó, tình hình của Lâm Mặc không phải là không có biến chuyển tốt. Khi bị kích thích, có lúc cô có một chút tri giác. Cô không ngồi bất động nữa mà có thể đi lại, cử động, thu dọn đồ đạc. Nhưng cô vẫn không quan tâm đến ai, dường như trong nhà chỉ có một mình cô.

Nhưng cùng với việc có thể tự vận động, cô càng ngày càng suy nhược. Vì sau khi thoát khỏi nguy hiểm, cô không ăn gì, chỉ dựa vào việc tiêm chất dinh dưỡng để duy trì sự sống.

Đây là việc Giang Hạo Vũ lo lắng nhất, anh sợ một thời gian dài sống dựa vào tiêm chất dinh dưỡng, các cơ quan tiêu hóa của cô sẽ bị thoái hóa nên tìm mọi cách để cho cô ăn. Lúc đầu cô không có phản ứng gì, đồng ý để cho Giang Hạo Vũ bón cháo. Nhưng không biết vì vấn đề tâm lý hay chức năng tiêu hóa của cô ngừng hoạt động quá lâu, chỉ cần nuốt vào là cô bị nôn, nôn đến mức gẩn như ngất đi.

Giang Hạo Vũ rất đau khổ khi thấy cô như vậy nhưng không thể dừng lại, vì bác sỹ đã dặn anh, nếu không tiếp tục kiên trì như thế các cơ quan tiêu hóa sẽ bị thoái hóa và chết.

Mỗi lần cho cô ăn cháo, anh lại cảm thấy như mình đang chết, ôm chặt lấy cô đang không ngừng run rẩy và lặng lẽ khóc.

Hoa quế đã nở và tỏa hương thơm ngát.

Lâm Mặc thích ngồi trong vườn ngắm hoa, cô ngồi đó rất lâu, Giang Hạo Vũ bế cô vào phòng, cô lại tự mình ra vườn tiếp tục ngắm hoa. Giang Hạo Vũ không còn cách nào khác, đành trồng cành nhỏ vào chậu rồi đặt ở các phòng để Lâm Mặc có thể ngắm ở bất kỳ đâu.

Mọi người ở Thượng Hải vẫn giữ liên lạc với Giang Hạo Vũ, đặc biệt là Tô Á Nam, thỉnh thoảng cô gọi điện hỏi thăm tình hình của Lâm Mặc. Gần đây họ rất bận, biểu diễn, đóng phim, ra album mới.Tô Á Nam còn gửi đĩa sang cho anh, bên trong ghi lại những cảnh quay bị lỗi lúc cô và Secret đóng phim.

Sáng hôm đó, Giang Hạo Vũ nhận được số đĩa này, anh lấy một chiếc cho Lâm Mặc xem rồi quay vào bếp nấu cháo cho cô.

Khi mang cháo lên, anh thấy Lâm Mặc đang rất chăm chú nhìn lên màn hình, khóe miệng nở một nụ cười.

Trên màn hình là cảnh Tô Á Nam và Bách Vũ Trạch đang đấu khẩu, có thể thấy đó là chỗ MV đóng phim. Tô Á Nam mặc một bộ lễ phục màu đỏ đuổi đánh Bách Vũ Trạch lúc đó đang mặc vest trắng, thỉnh thoảng lại quay ra ống kính máy quay làm mặt hề.

Thật sự đó là một cảnh rất hài, nếu Giang Hạo Vũ xem anh cũng phải ôm bụng cười. Tiếc rằng lúc này anh đang bị lôi cuốn bởi nụ cười trên mặt Lâm Mặc, anh đứng ở đó, đầu óc trống rỗng.

Một thời gian dài trôi qua, anh đã quen với vẻ mặt vô hồn của Lâm Mặc, quen với việc cô không hề có bất kỳ cảm xúc gì, đột nhiên thấy cô cười, anh không dám tin vào mắt mình.

Anh bước lại ngồi bên Lâm Mặc, gọi tên cô “Tuệ Nhi”. Lâm Mặc vẫn nhìn lên ti vi, không phản ứng gì với anh và không cười nữa.

Quả nhiên đó là ảo giác của anh, anh quá hy vọng cô sẽ tỉnh lại nên sinh ra ảo giác.

Anh tự cười mình, nhẹ nhàng khuấy cháo, thổi cho nguội rồi đưa lên miệng Lâm Mặc.

Lúc này, Lâm Mặc lại cười, thậm chí cười thành tiếng nho nhỏ.

Giang Hạo Vũ ngạc nhiên, trong lòng vô cùng vui mừng.

Anh cầm thìa không ngừng bón cháo cho Lâm Mặc, cô há miệng ăn rồi lại tiếp tục cười. Mười mấy giây sau không thấy cô bị nôn.

Giang Hạo Vũ vội vàng bón cho cô, Lâm Mặc ăn cháo, mắt vẫn dán lên màn hình, không có phản ứng nào không tốt. Anh vội vàng làm động tác nhanh hơn, không đợi cô có phản ứng, cho cô ăn hết bát cháo.

Anh vừa khóc vừa cười, đặt bát cháo đã hết xuống rồi cầm lấy tay Lâm Mặc.

“Tuệ Nhi...”

Lâm Mặc quay sang nhìn anh, ánh mắt rất lạ lẫm, có vẻ hơi lo lắng. Cô vẫn không nói gì, nhưng sự thay đổi của cô khiến Giang Hạo Vũ vô cùng vui mừng.

Anh cầm bát vào bếp, đột ngột ngồi xuống nền nhà, bắt đầu khóc không thành tiếng. Mắt anh nhòa đi, hình ảnh Lâm Mặc lúc gần lúc xa. Anh tức giận tự cấu mình rồi ngẩng đầu nhìn, thấy Lâm Mặc bước lại gần, đứng trước mặt anh, tay cầm một tờ giấy ăn.

Nước mắt anh càng chảy xuống nhiều hơn.

Đang định đứng dậy ôm lấy Lâm Mặc, không ngờ thấy anh không cầm giấy ăn, cô lại quay người bước ra ngoài, tiếp tục ngồi trên ghếsô pha xem cảnh bạn bè đang vui đùa.

Anh không thể yêu cầu quá cao, thầy giáo của Chương Vận đã nói, để có thể giải thoát bản thân, cô ấy cần cố gắng rất nhiều nên không thể vội vàng.

Anh lau sạch nước mắt, trong lòng thấy yên tâm hơn, anh tin rằng sẽ có một ngày Lâm Mặc trở lại bình thường.

Những ngày tiếp theo có một chút thay đổi, Lâm Mặc nhận thức được rất nhiều điều. Hàng ngày, cô đều ngồi trước ti vi chờ đợi, nhìn Giang Hạo Vũ, muốn anh bật đĩa cho cô xem.

Khi cô nghe thấy người trong đĩa phim gọi tên “Lâm Mặc”, cô chau mày nghĩ ngợi rồi bị cuốn hút bởi nội dung đĩa phim.

Mỗi lúc như vậy, Giang Hạo Vũ đều ở bên cho cô ăn, cô không bị nôn lần nào nữa. Anh đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, bác sỹ nói cô đã khôi phục lại các chức năng cơ bản.

Hai người sông chung một mái nhà nhưng có cảm giác rất kỳ lạ. Lâm Mặc khôi phục lại một phần tư duy, nhận ra sự tồn tại của Giang Hạo Vũ, cô biết anh đang chăm sóc cô nhưng không hiểu anh là ai, vì sao lại ở bên cô.

Cô không nghĩ được nhiều hơn, chỉ cảm thấy cô không nên làm như vậy, cô dần dần quen với việc lúc ăn cơm, người đàn ông đó gắp vào bát cô những món ăn ngon, quen với việc hàng ngày anh ấy nói với cô những điều cô không hiểu, quen với việc anh mở đĩa phim cho cô xem, đọc sách cho cô nghe, thậm chí lên mạng tìm rất nhiều mô hình tàu thuyền để cùng lắp ghép với cô.

Cô rất thích như vậy, mặc dù không nói ra nhưng cô chú ý đến anh nhiều hơn chính bản thân mình.

Cô là ai, cô ở đâu, những câu hỏi này không quan trọng bằng người đàn ông đó là ai.

Có một hôm, bỗng nhiên cô phát hiện ra trên màn hình xuất hiện người đó, anh với một cô gái đi đi lại lại trên màn hình, không biết đang làm gì nhưng đem đến cho cô một cảm giác rất quen thuộc. Cô nhìn lên ti vi rồi lại nhìn sang người bên cạnh cô với vẻ rất nghi ngờ.

Giang Hạo Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô, cùng cô xem bộ phim tình yêu mà anh và Tô Á Nam là diễn viên chính, đây là đĩa phim anh nhờ Tô Á Nam gửi cho anh để Lâm Mặc ân tượng với sự tồn tại của anh. Anh nhận ra phim ảnh là một cách giúp tư duy của Lâm Mặc có thể khôi phục khá nhanh.

Thấy cô có vẻ không hiểu, anh giải thích: “Đây là bộ phim anh và Tô Á Nam đóng, em có nhớ không? Em đã đi cùng nhóm phim và chăm sóc bọn anh rất chu đáo”.

Lâm Mặc không hiểu những lời anh nói, quay đi tiếp tục xem phim, thấy Tô Á Nam cười, cô cũng cười, thấy Tô Á Nam khóc, cô cũng khóc. Điều rất lạ là khi cô thấy cảnh Giang Hạo Vũ hôn Tô Á Nam, cô thấy căng thẳng và vô tình lại làm động tác xoa tay vào nhau.

Giang Hạo Vũ tách tay cô ra, ôm cô vào lòng rồi cúi đầu hôn cô. Cô không phản ứng, chỉ mở mắt anh, không hiểu anh đang làm gì.

Cứ như vậy cho đến hết hè rồi lại qua mùa thu, chớp mắt đã đến sinh nhật của Giang Hạo Vũ.

Buổi trưa hôm sinh nhật, Giang Hạo Vũ nấu rất nhiều thức ăn, anh còn tập làm một chiếc bánh ga tô. Anh dắt Lâm Mặc ngồi xuống trước bàn, chỉ lên các món ăn rồi nói với cô: “Đây là món anh đã ăn ở Anh, đây là món anh đã ăn ở Mỹ, đây là món ở Đài Loan, đây là món ở Hổng Kông... Anh đã đồng ý với em, ghi chép lại các món mà chúng ta chưa ăn rồi giới thiệu với em. Em cũng đã nói em rất giỏi, chỉ cần biết nguyên liệu và hương vị là em có thể làm được. Nhiều năm qua, anh đã ghi lại nhiều món đến nỗi đủ để mở một nhà hàng, nhưng bao giờ em mới nấu cho anh ăn được?”. Anh cầm quyển sổ ghi chép lại các món ăn đặt trước mặt Lâm Mặc, giở từng trang cho cô xem hình ảnh và nội dung anh viết.

Thấy thái độ không hiểu gì của Lâm Mặc, anh cười khổ sở. “Không sao, chúng ta còn có cả cuộc đời, anh sẽ luôn chờ em. Hôm nay là sinh nhật anh, em nếm thử tài nghệ nấu nướng của anh là được rồi, mặc dù không giỏi bằng em nhưng không đến nỗi khó ăn. Đây là lần đầu tiên anh làm bánh ga tô nên không biết có vấn đề gì không.”

Anh vừa dứt lời thì thấy Lâm Mặc dùng tay quệt một ít bơ đưa lên miệng, khóe miệng cô hơi nhếch lên, ngẩng đầu nhìn anh vẻ nghịch ngợm khiến anh sững sờ nhìn cô.

Hai người yên lặng ăn cơm, Giang Hạo Vũ không ngừng gắp thức ăn cho Lâm Mặc, còn Lâm Mặc cũng học theo anh gắp thức ăn vào bát anh và cười dịu dàng với anh.

Đối với Lâm Mặc, cô chỉ đang học theo hành động của Giang Hạo Vũ. Mặc dù chưa nhận ra anh, không biết cách biểu đạt nhưng trong lòng cô, Giang Hạo Vũ đang dần dần trở thành một người quan trọng nhất đối với cô.

Bỗng nhiên trời tối lại, mây đen kéo đến.

Sau bữa trưa, Lâm Mặc đi ngủ. Giang Hạo Vũ ở bên cô đến khi cô ngủ, sau đó mới nhẹ nhàng khép cửa phòng ra phòng khách thu dọn rồi mở máy tính xem tin tức.

Nhiều bạn bè gửi thư chúc mừng sinh nhật, trong đó có rất nhiều fan của anh nhờ Tranh Tinh gửi video chúc mừng đến hòm thư của anh. Anh mở ra xem và vô cùng cảm động. Anh không ngờ, anh rời khỏi làng giải trí đã gần một năm nhưng vẫn còn nhiều fan hâm mộ nhớ đến anh và đợi anh quay lại.

Có lẽ anh sẽ không quay lại nữa! Cho dù Lâm Mặc khỏi bệnh, anh cũng muốn ở Singapore sống một cuộc sống bình yên.

Ngoài trời tối dần, trong nhà tối lại, Giang Hạo Vũ nhìn ra rồi đóng máy tính lại.

“Đùng”, có tiếng sấm dội lên nóc nhà kèm theo ánh chớp rạch ngang bầu trời, mưa bão nổi lên.

Giang Hạo Vũ đứng dậy, đang định vào xem Lâm Mặc có tỉnh giấc không thì nghe thấy tiếng hét của cô.

Giang Hạo Vũ hoang mang chạy vào, thấy Lâm Mặc đang ngồi trên giường, hai tay bịt chặt lấy tai, toàn thân run rẩy. Anh ôm lấy cô, đặt tay lên tay cô, không ngừng an ủi: “Không sợ, không sợ, chỉ là sét đánh mà thôi”.

Không ngờ, cô cứng đờ người lại rồi cố gắng vùng vẫy thoát khỏi anh. Cô bắt đầu nói những lời rất khó hiểu, Giang Hạo Vũ nghe thấy cô nói, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị cô đẩy mạnh, anh đành thả lỏng tay ra.

Lâm Mặc xuống khỏi giường, bắt đầu tìm kiếm đồ đạc trong phòng rồi tự nói với mình: “Thu dọn đồ đạc... Mua vé máy bay... Vé máy bay...”.

Giang Hạo Vũ bước lại giữ lấy cô: “Tuệ Nhi, em muốn làm gì?”.

“Làm gì? Muốn làm gì? Em muốn làm gì?” Cô không biết cô muốn làm gì, chỉ nhớ lúc đó cô cần thu dọn đồ đạc và mua vé máy bay.

“Không được đi, anh, không được đi, em không muốn ra sân bay. Chỉ cần em rời xa anh ấy, anh có thể tiếp tục làm việc. Anh, em không yêu anh ấy nữa, không yêu nữa, anh ấy có thể chọn người con gái khác tốt hơn em, em chỉ làm liên lụy đến anh ấy thôi.”

Giang Hạo Vũ biết cô đang nhớ lại buổi tối đau khổ đó, cô bối rối không biết phải làm gì. Anh quỳ xuống, không dám chạm vào cô vì sợ làm cho cô hoảng hốt. Nghe thấy cô nói thế, anh vô cùng đau khổ.

Hóa ra sau khi biết gia cảnh nhà anh, cô luôn che giấu sự tự ti của mình, vì yêu anh nên cô cố gắng kìm nén cảm giác bất an và đau khổ, không nói gì với anh. Anh trai cô mất việc khiến cô sụp đổ, trong tình trạng hoảng loạn đó, cô đành lựa chọn chia tay với anh.

Giang Hạo Vũ không chịu nổi, đưa tay kéo Lâm Mac vào lòng. Anh cố gắng không bật khóc, tiếp tục an ủi cô. Lâm Mặc không nghe thấy anh nói gì, nhưng cảm thấy yên tâm khi ở trong lòng anh, tiếng sấm bên ngoài không còn đáng sợ nữa.

Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, ngẩng đẩu nhìn anh, ánh mắt cô trở nên linh hoạt rồi đột nhiên tỏ vẻ vô cùng vui mừng. Cô sà vào lòng anh, ôm lấy cổ anh rồi hỏi: “Evan, anh về rồi sao? Sao anh lại về lúc này?”.

Anh không hiểu thái độ của cô, dường như anh đang quay về những ký ức của mười mấy năm về trước khi anh vừa xin thôi học từ Anh trở về.

“Evan, sao anh không trả lời em?” Lâm Mặc thả lỏng anh ra, nét mặt vui mừng đổi sang ngạc nhiên: “Evan, vì sao... vì sao anh thay đổi nhiều thế?”. Tay cô cẩn thận chạm lên má anh, dường như không tin anh là Evan, người mà cô yêu nhất.

“Không giống sao? Mười mấy năm rồi, sao có thể không thay đổi gì được?” Giang Hạo Vũ khổ sở tự nói với mình.

“Mười mấy năm...” Lâm Mặc có vẻ không tin, đưa tay sờ lên tóc mình và cảm thấy lạ.

“Evan, vì sao tóc em ngắn thế? Em không nhớ gì là em đã cắt nó.” Cô cảm thấy sắc mặt Giang Hạo Vũ rất khó coi, căng thẳng hỏi: “Có việc gì xảy ra sao?”.

Lúc này, Giang Hạo Vũ cảm thấy rất bối rối. Rõ ràng cô đã quên mọi chuyện khiến cho cô đau khổ, nếu anh nói ra, liệu có làm cho cô phải chịu đau thương thêm một lần nữa không? Không, anh không được phép để cho cô đau khổ, anh phải giấu cô và bắt đầu lại từ đầu. Cô đã không nhớ gì nữa, anh chỉ cần nghĩ ra một câu chuyện mà thôi.

Anh không nghĩ đến việc khi hồi phục lại trí nhớ Lâm Mặc sẽ như thế nào, chỉ hy vọng lúc này có thể giúp Lâm Mặc trở lại thành Chung Nhã Tuệ đáng yêu và đơn giản như trước.

Anh xoa đầu cô, cố gắng cười một cách tự nhiên nhẩt và bắt đầu bịa ra một câu chuyện.

“Tuệ Nhi, tại anh không chăm sóc em chu đáo nên đã để xảy ra một tai nạn xe, mặc dù vết thương không nặng nhưng em quên hết những chuyện đã xảy ra.”

“Quên hết sao? Nhưng... Em nhớ anh mà, em nhớ anh đi du học ở Anh, em nhớ ngày sinh nhật năm đó, anh đã nhờ Duy tặng cho em một chú gấu Pooh rất to.”

“Đó là vì... vì...” Bỗng nhiên anh nhớ đến một thuật ngữ y học, cố gắng giải thích cho Lâm Mặc, “Có thể là sự mất trí nhớ có lựa chọn, đúng, đúng là theo nghĩa đó.”

“Mất trí nhớ có lựa chọn?” Lâm Mặc có vẻ không tin lắm.

“Tuệ Nhi, lẽ nào em không tin anh sao? Bây giờ đã là năm 2010 rồi, trí nhớ của em đã dừng lại từ mười mấy năm về trước, đây không phải là phần ký ức bị mất có tính lựa chọn thì là gì? Em không tin chúng ta cùng đi hỏi bác sỹ.”

“Không, Evan, em tin anh, luôn luôn tin anh.” Cô giả bộ rất sợ Giang Hạo Vũ tức giận nhưng ánh mắt của cô đang cười.

Giang Hạo Vũ không giỏi nói dối nên đỏ mặt khi thấy cô tin anh như thế. Anh đỡ Lâm Mặc đứng dậy, đưa cô ngồi lên giường rồi cố gắng lấy lại bình tĩnh.

“Tự nhiên em lại quên mọi việc xảy ra trong suốt mười mấy năm, thật là không thể tin được. Evan, mười mấy năm qua có chuyện gì đặc biệt xảy ra không?” Lâm Mặc rất thích thú với những gì mình đã quên trong suốt mười mấy năm, luôn tay chạm lên mặt Giang Hạo Vũ rồi soi mình trong ánh mắt của anh.

“Không có chuyện gì đặc biệt, sau khi tốt nghiệp về đây, anh tìm được một công việc bình thường rồi chúng ta luôn luôn ở bên nhau.”

Lâm Mặc không thắc mắc gì về lời giải thích đó, cô nhớ đến anh trai của mình.

“Anh trai em thì sao? Anh trai em ở Mỹ có khỏe không? Đã kết hôn chưa? Đã có em bé chưa?” Một loạt các câu hỏi hiện lên, đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không đúng, “Evan, vì sao em bị tai nạn xe nặng như thế mà anh trai em không về thăm em? Anh ấy không nhớ đến em sao?”.

Tim Giang Hạo Vũ đập mạnh, anh quay người đi tỏ vẻ thản nhiên: “Anh trai em có về, nhưng lúc đó em bị hôn mê nên không biết. Sau đó thấy em khỏe lại, hơn nữa có anh chăm sóc em nên anh ấy...Công việc của anh ấy rất bận nên phải đi rồi”.

Xin lỗi Tuệ Nhi, vì em nên anh chỉ có thể nói dối em như vậy.

Anh nghĩ khi đã nói dối, cần phải nói dối thêm rất nhiều lần để che đậy lời nói dối ban đầu. Anh không biết anh có thể lừa dối đến lúc nào, nhưng hiện tại anh không thể để cho Lâm Mặc biết sự thật. Anh muốn biết chắc chắn Lâm Mặc đã hiểu tình yêu của anh dành cho cô, chắc chắn sức khỏe và tâm lý của cô đã ổn định trở lại.

Cũng may Lâm Mặc vẫn ngây thơ như mười mấy năm về trước nên không nghi ngờ gì câu chuyện của anh. Cô ngại ngùng kéo tay Giang Hạo Vũ và hỏi: “Evan, anh có việc để làm, còn em thì sao? Mười mấy năm qua em làm việc gì?”.

“Em ở nhà chăm sóc anh.”

Lâm Mặc không có gì không hài lòng với câu trả lời đó, cười và gật đầu, giống như đó là điều cô luôn hy vọng, toàn tâm toàn ý chăm sóc cho người mình yêu.

Bỗng nhiên cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên đầu giường, trên đó có ghi ngày 10 tháng 12 năm 2010.

“Evan, hôm nay là sinh nhật của anh.”

Giang Hạo Vũ gật đầu, mỉm cười.

“Nhưng em chưa kịp chuẩn bị quà tặng anh.” Lâm Mặc hơi buồn, cô không biết mười mấy năm qua mình đã chuẩn bị sinh nhật cho Giang Hạo Vũ như thế nào, nhưng bắt đầu từ bây giờ, cô không muốn bỏ lỡ.

Giang Hạo Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Em tỉnh lại là món quà tuyệt vời nhất dành cho anh rồi”. Anh nói với giọng rất xúc động, tất cả mọi điều trên thế giới này đều không so sánh được với việc Lâm Mặc đã thực sự tỉnh táo trở lại. Điều đáng tiếc là phần ký ức mười mấy năm đang bị đóng kín như một quả bom, không biết sẽ nổ bất kỳ lúc nào.

“Evan, không phải là anh luôn ở bên em sao? Lời anh nói rất lạ.” Lâm Mặc hơi nghi ngờ nhưng không suy xét nhiều hơn vì muốn đi làm bánh ga tô cho Giang Hạo Vũ. Anh không muốn làm cô mất vui, đành vào bếp giấu chiêc bánh mình đã làm. Khi Lâm Mặc vào bếp, anh đã mang tất cả nguyên liệu ra đặt lên bàn.

Lâm Mặc làm bếp rất điêu luyện, không vội vàng lóng ngóng như anh, anh muốn giúp cô nhưng bị cô đẩy ra phòng khách. Lâm Mặc nói, việc bếp núc là việc của phụ nữ nên không cần anh giúp.

Anh đứng trong phòng khách nhìn Lâm Mặc đang bận rộn, không biết quyết định của mình là đúng hay sai. Bỗng nhiên anh nhớ ra điều gì đó, hoang mang chạy vào phòng. Anh giấu tất cả mọi thứ có thể làm lộ bí mật để Lâm Mặc không phát hiện ra.

Rất nhanh, bánh ga tô đã được làm xong, Lâm Mặc cẩn thận đặt trước mặt Giang Hạo Vũ, giục anh mau ước nguyện.

Giang Hạo Vũ hy vọng Lâm Mặc sẽ mãi mãi vui vẻ, không phải chịu đau khổ và hạnh phúc bên anh suốt cuộc đời. Lâm Mặc ngại ngùng hôn lên má anh, chúc mừng sinh nhật anh.

Đó là ngày vui nhất của Giang Hạo Vũ suốt nhiều năm nay. Tạm thời anh quên hết mọi buồn phiền, giống như được quay lại mười mấy năm về trước, yêu Chung Nhã Tuệ với một tình yêu sâu sắc và vui vẻ. Anh muốn mãi mãi được sống trong quãng thời gian của thời thanh xuân tươi đẹp.

Bỗng nhiên anh cảm thấy rất ngưỡng mộ Lâm Mặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.