Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Chương 9: Hồi ức



... Hồi ức là một bữa tiệc có nhiều món, món chính ngọt ngào còn đồ điểm tâm lại đắng ngắt.


Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam đến một nhà hàng Nhật có không gian khá riêng tư.

Tô Á Nam nhìn Giang Hạo Vũ ngồi đối diện với mình đang xem thực đơn, trong lòng nghĩ, có nên nhân cơ hội này bày tỏ tình cảm của mình không? Ôi, trước đây cô chưa bao giờ như vậy, muốn làm gì là làm ngay, không hề do dự như bây giờ.

Lẽ nào Giang Hạo Vũ chính là chân mệnh thiên tử của cô nên cô mới thận trọng như thế vì sợ rằng có thể làm hỏng phút giây vui vẻ này giữa họ.

Được rồi, cứ từ từ rồi nói.

“Cô đang làm gì vậv? Vì sao không gọi món? Quyển thực đơn sắpbị cô làm hỏng rồi “

Giọng Giang Hạo Vũ đột nhiên vang lên làm cô giật mình, suýt chút nữa thì làm rơi quyển thực đơn.

Cô vội vàng cúi đầu nhìn vào trong thực đơn, căng thẳng nói: “Đang xem, đang xem”. Trời ơi, cô đang làm gì thế?

Giang Hạo Vũ không để ý, anh đang nghĩ về Lâm Mặc. Không biết cô và Bách Vũ Trạch đang làm gì? Bách Vũ Trạch vẫn đang ở trong kỳ nghỉ, công ty không bắt cậu ấy phải làm việc, vậy vì sao cậu ấy cần Lâm Mặc đi cùng để giải quyết?

“Gần đây Vũ Trạch thế nào rồi? Tâm trạng có tốt hơn không? Cậu ấy đi với Lâm Mặc có chuyện gì mà ngay cả thời gian cùng nhau ăn một bữa cơm cũng không có?” Anh không bộc lộ bất kỳ cảm xúc gì, giả vờ quan tâm đến Bách Vũ Trạch nhưng thực ra là muốn biết thông tin về hai người.

Tô Á Nam đang rất buồn vì không nghĩ ra chủ đề gì để nói chuyện, nghe thấy anh hỏi, ngay lập tức nói thao thao bất tuyệt: “Tôi không biết! Hai người đó gần đây rất bí mật, luôn luôn cùng đến cùng đi. Lúc Tiểu Mặc bận rộn ở công tỵ, Vũ Trạch cũng đến luyện hát, lúc không có việc gì không ai rõ hai người đó đi đâu”.

Đột nhiên giọng cô nhỏ đi, có vẻ rất bí mật nói với Giang Hạo Vũ: “Nói cho anh biết một bí mật, hình như Vũ Trạch rất thích cô ấy, hơn nữa không chỉ là thích kiểu của trẻ con, hình như là đang yêu rồi! về mặt tình cảm có vẻ như Tiểu Mặc không nhạy cảm lắm, nhiều năm qua, không ít đồng nghiệp có ý với cô ấy nhưng mỗi lần ngầm tỏ ý, cô ấy đều không hiểu, lúc họ nói thẳng ra cô ấy mói vô cùng ngạc nhiên rồi từ chối. Vậy mà trước đây tôi vẫn nghĩ, nhất định cô ấy sẽ kết hôn trước tôi”.

“Lâm Mặc luôn luôn như vậy sao?”

“Ừ? Như vậy là sao?”

“Là... là... là luôn lạnh lùng với tất cả mọi người.” Không biết vì sao, anh cảm thấy cô ấy rất lạnh lùng với mình.

Tô Á Nam đã chọn xong món mình muốn ăn, cô đưa quyển thực đơn cho nhân viên đang đứng đợi rồi mới trả lời anh: “Có lẽ các anh đều cảm thấy cô ấy lạnh lùng, vì các anh và cô ấy chưa quen biết nhau lâu. Thực ra đó chỉ là vẻ bề ngoài của cô ấy mà thôi, thực ra cô ấy là một người rất tốt. Cô ấy không dùng lời nói để tỏ vẻ quan tâm đến người khác mà dùng hành động để thể hiện. Anh cho rằng vì sao các anh có thể đối diện với những lời cáo buộc trắng trợn một cách nhẹ nhàng như thế? Mọi người có biết rằng trong đó là bao nhiêu tâm huyết của cô ấy không? Cô ấy luôn luôn như vậy, rất tận tình với bạn bè và công việc, tốt hơn rất nhiều so với những kẻ chỉ biết nói lời hay mà thôi”.

Vậy sao? Trong đầu Giang Hạo Vũ hiện lên thái độ lạnh lùng của Lâm Mặc.

Thức ăn lẩn lượt được mang lên, các món rất phong phú.

Nhân viên phục vụ bưng một khay tempura bước lại.

“Đây là món ăn mới của nhà hàng, mời hai quý khách dùng thử miễn phí.”

Tô Á Nam vừa nhìn thấy món tempura đẹp mắt, vui đến mức khóe mắt như cũng đang cười, cô luôn miệng cảm ơn. Nhân viên phục vụ mang đến một quyến sổ mời hai người ký tên rồi mới hài lòng rời đi.

“Tôi cứ nghĩ rằng tự nhiên có việc tốt như vậy, hóa ra vẫn vì để được ký tên. Nhưng ký tên mà đổi được món ăn ngon vẫn có thể coi là rất lời rồi.”

Cô vừa định gắp một miếng, Giang Hạo Vũ đã giơ tay ngăn lại ra hiệu cho cô đợi một lát. Cô thấy anh lấy từ trong túi ra một chiếc máy ảnh kỹ thuật số và một quyên sổ, chụp ảnh khay thức ăn rồi mới mời Tô Á Nam. Anh cẩn thận gắp một miếng đưa lên miệng thưởng thức món ăn, cảm nhận hương vị của nó và viết gì đó lên quyển sổ của mình.

Tô Á Nam vô cùng ngạc nhiên.

“Anh làm gì thế? Không phải anh đang định mở một nhà hàng chứ?”

Giang Hạo Vũ không ngẩng đầu lên, viết lên cuốn sổ rồi chuẩn bị cất vào trong ba lô mà không hề muốn chia sẻ với Tô Á Nam.

Tô Á Nam vô cùng tò mò trước hành động của anh, không dễ dàng bỏ qua cho anh như thế, cô đứng dậy cướp lấy cuốn sổ đúng lúc anh đang định nhét vào trong ba lô.

Cô vừa giữ không cho anh lấy lại, vừa giở xem, nội dung bên trong khiến cô giật mình.

Toàn bộ cuốn sổ có ghi rất nhiều thông tin về các món ăn ngon, không chỉ có ảnh, các nguyên liệu làm món ăn, hương vị mà có một số món anh còn ghi lại cách làm. Cô thấy sau mỗi món ngon anh đều viết một câu thể hiện tình cảm của anh với một người nào đó.

Điều làm cô ngạc nhiên nhất là cuốn sổ bắt đầu được ghi từ mười mấy năm về trước.

“Anh... viết những cái này làm gì?”

Giang Hạo Vũ có vẻ tức giận, anh lấy lại cuôn sổ cất đi như một bảo bối, không bộc lộ thái độ gì rồi bắt đầu thưởng thức các món ăn trước mặt.

Anh ăn rất nhanh giống như đang vội vã khiến Tô Á Nam cảm thấy đau lòng.

Do cô quá tùy tiện sao? Nhưng bình thường cô cướp đồ của anh, anh đều không tức giận, vì sao với cuốn sổ này lại khác? Lẽ nào đây là thứ quan trọng nhất đối với anh? Không phải chỉ có nhật ký mới quan trọng sao? Cuốn sổ này chỉ ghi các món ăn sao lại quý giá như vậy? Trừ khi có liên quan đến Chung Nhã Tuệ?

Tô Á Nam cảm thấy hơi khó xử đành đặt đũa xuống, khoanh tay lại một cách đầy thành ý xin lỗi Giang Hạo Vũ: “Xin lỗi, tôi không biết vật đó quan trọng với anh, tôi hứa, sau này sẽ không cẩm đồ của anh lung tung nữa, đừng giận nhé!”.

Giang Hạo Vũ ngẩng đầu nhìn cô không nói gì nhưng không ăn nhanh như trước nữa.

Hai người cùng yên lặng ngồi ăn.

Một lúc lâu, đột nhiên Tô Á Nam nghe thấy Giang Hạo Vũ cất lời: “Đã từng có một người yêu cầu tôi phải ghi lại tất cả các món ăn mà chúng tôi chưa ăn bao giờ bởi cô ấy rất giỏi, nấu ăn rất khéo chỉ cần nhìn ảnh, biết được nguyên liệu và mùi vị là có thể nấu được. Cô ấy làm bánh ga tô rất ngon, hương vị không hề kém bánh làm ngoài hàng, thậm chí còn ngon hơn. Mười mấy năm nay, tôi đều ăn bánh ga tô mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ được ăn lại món bánh có hương vị mà cô ấy từng làm. Rất có khả năng tôi sẽ mãi mãi không bao giờ được thưởng thức nữa”.

Một cảm giác buồn thương bao trùm lấy hai người.

Tô Á Nam có thể khẳng định, người anh ấy nói chính là Chung Nhã Tuệ. Hóa ra anh không hề quên, tình cảm của anh càng ngày càng phức tạp, không ai khác có thể bước vào trong lòng anh. Nhưng Tô Á Nam vẫn muốn thử, cô hy vọng có thể kéo Giang Hạo Vũ bước ra khỏi hình bóng của Chung Nhã Tuệ và sống vui vẻ.

Cô hạ quyết tâm, cúi đầu nhìn món sushi trong đĩa, nét mặt bôi rồi. Chỉ nghe thấy một giọng nói nhỏ hơi run run của cô: “Giang Hạo Vũ, tôi cảm thấy tôi đã yêu anh rồi”.

Đợi một lát, cô không thấy có bất kỳ phản ứng gì, vì sao lại không có phản ứng gì?

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt của Giang Hạo Vũ.

Rõ ràng anh ấy nghe thấy, nhưng vì sao anh không phản ứng gì?

“Tôi nói thật đây, sao thế? Anh có muốn chúng ta thử hẹn hò không?” Cô cứng cỏi nói tiếp. Việc đã quyết định làm nhất định phải có kết quả, cô không thích điều gì không rõ ràng, hoặc là ở bên nhau, hoặc là chỉ làm bạn bè, chọn một trong hai, rất đơn giản.

“Xin lỗi.” Giang Hạo Vũ nói một câu khiến cho cô cảm thấy lòng mình hóa đá, “Tạm thời tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương”.

Cô nhếch miệng cười tỏ vẻ không để ý: “Lúc nào anh muốn hãy nói với tôi, tôi sẽ đợi”.

Giọng nói nửa đùa nửa thật nên rất khó để người khác nhận ra sự tổn thưong trong lòng cô, chỉ có cô biết mình đau đớn như thế nào. Cô không muốn hỏi vì sao, sự thật đã trả lời là anh không thể quên người yêu cũ nhưng trong lòng cô vẫn hoài nghi, một tình cảm đã qua mười mấy năm liệu có thể sâu đậm như vậy không?

Rõ ràng là cô không thể tưởng tượng được.

Ăn xong, không hề giống như mong muốn của Tô Á Nam, hai người ai về nhà người đó. Giang Hạo Vũ về chỗ ở của mình, không bật điện, anh nằm bất động trên sofa.

Trời tối dần, đèn đường bật sáng, cả thành phố chìm trong một biển đèn.

Anh lấy cuốn sổ ra khỏi ba lô đem đến ngồi xuống bên cửa sổ, đầu dựa vào tấm kính cửa nhìn ánh đèn phía xa.

Căn phòng này do công ty thuê theo yêu cầu của anh, mặc dù ờ khu vực trung tâm của thành phố nhưng rất yên tĩnh, an toàn và có không gian riêng tư. Thêm vào đó, anh ở tầng rất cao nên mới được thiết kế một chiếc cửa sổ lớn như vậy.

Anh rất thích khu vực này, đặc biệt là vào buổi tối, anh vừa nhìn dòng xe nườm nượp đi lại vừa nghĩ đến những tâm sự của mình. Có lúc anh cảm thấy rất cô đơn, rõ ràng anh có thể tìm một người cùng anh ngồi ngắm cảnh này nhưng anh chọn cách từ chối suốt mười mấy năm qua.

Mấy trang đầu tiên của cuốn sổ đã ố vàng, các trang trắng còn rất ít, có lẽ không bao lâu nữa, cuổn sổ sẽ hoàn thành sứ mệnh của nó. Yên lặng nâng niu vật lưu giữ những ký ức đã qua của mình, tâm trạng của anh trở nên nặng nề.

Giang Hạo Vũ giở cuốn sổ, trên trang bìa có viết một câu mà Tô Á Nam không nhìn thấy. Cuốn sổ này là Chung Nhã Tuệ tặng anh, trên đó có viết: “Dear Evan, I love you forever”.

Đáng tiếc, cô đã không giữ lời hứa đó đến cùng, họ hẹn hò được hơn một năm rồi chia tay.

Rốt cuộc là không biết tình cảm của họ bắt đầu thế nào, kết thúc ra sao? Những ngọt ngào, vui vẻ, đau thương lần lượt hiện lên trước mắt, anh chìm đắm vào hồi ức của mình.

Một ngày xuân tươi đẹp thời trung học, anh vừa lau bảng vừa để ý đến Chung Nhã Tuệ đang thu dọn sách vở.

Anh biết, thực sự cô cũng đang để ý đến nhất cử nhất động của anh, nếu không, vì sao cô cất hai, ba quyển sách mất nhiều thời gian như thế, hình như từ lúc tan học cho đến lúc bạn bè đã về hết mà vẫn chưa thu xong.

Anh rất hy vọng cô sẽ mãi mãi không bao giờ thu xong sách vở, đợi đến khi anh trực nhật xong, họ có thể có lý do chính đáng để cùng nhau rời khỏi trường học. Đáng tiếc, có vẻ như Chung Nhã Tuệ đang từ từ bước ra khỏi lóp học. Trái tim anh dường như cũng đang bay theo cô.

Anh cảm thấy hơi hối hận, vì sao vừa rồi không nắm lấy cơ hội bày tỏ tình cảm của mình với Chung Nhã Tuệ, anh bước đi trong khuôn viên trường, không ngừng tự mắng mình. Không lâu sau, anh phát hiện ra có một bóng người nhỏ bé đang bí mật đi theo anh.

Hai bên đường trồng rất nhiều hoa, mỗi hoi thở đều có thể cảm nhận thấy hương hoa thơm ngát. Anh cố ý bước chậm lại giống như đang đi dạo, không ngừng để ý đến người đang đi phía sau.

Cô ấy còn trốn bao lâu? Vì sao không nhanh chân bước lên phía trước?

Nghĩ đến đó anh đột nhiên dừng chân quay người nhìn Chung Nhã Tuệ, cô cũng dừng lại, nét mặt vô cùng ngạc nhiên,

“Muộn thế này vẫn chưa về nhà sao?” Anh nhịn cười hỏi cô.

Chung Nhã Tuệ cúi đầu, hai tay bám lấy dây đeo cặp sách, chần chừ một lát rồi đột nhiên bước nhanh đến gần anh, nhìn vào mắt anh nói: “Evan, mình có chuyện muốn nói với cậu”.

“Việc gì?”

“Mình... mình...”

“Mình thích cậu.” Hóa ra, nói câu này không phải là quá khó như tưởng tượng.

Chung Nhã Tuệ tròn mắt ngạc nhiên, dường như không tin được rằng anh vừa nói ra câu đó, tâm trạng của cô thay đổi liên tục rồi buồn bã cúi đầu xuống.

“Evan, sao cậu có thể như vậy, người ta rất khó khăn mói có thể nói ra.”

Anh rất thích nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu đó của Chung Nhã Tuệ, không muốn trêu cô lâu nên nhẹ nhàng nói: “Được rồi, mình sai, vậy làm lại nào. Chung Nhã Tuệ, tìm mình có việc gì thế?”.

Chung Nhã Tuệ thấy anh rất bình thản nên càng không nói nên lời, mặt đỏ như gấc, cô vẫn không ngừng lắp bắp: “Mình... mình... mình...”.

“Mình thích cậu.” Anh khẳng định lại một lần nữa câu nói mà anh và cô đều muốn nói với nhau.

Không ngờ Chung Nhã Tuệ lại hiểu nhầm ý của anh, cho rằng anh chỉ đang trêu đùa mà thôi, khóe mắt cô hơi đỏ rồi quay người như muốn bỏ chạy. Anh hoảng hốt, không muốn cô có cơ hội chạy thoát, đưa tay kéo cô lại ôm vào lòng.

Anh hít một hơi thật sâu lấy dũng khí nói với cô gái đang vùng vẫy ở trong lòng mình: “Câu… Mình thích cậu thứ nhất là mình nói, câu Mình thích cậu thứ hai là giúp cậu nói. Đồ ngốc, bộc lộ tình cảm đương nhiên là việc của con trai, con gái không cần nói”.

Chung Nhã Tuệ ngẩng đầu nhìn anh đầy nghi ngờ: “Evan, cậu thích mình sao? Cậu cũng thích mình giống như mình thích cậu sao?”.

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bộc lộ tình cảm đang trào dâng trong lòng: “Chung Nhã Tuệ, mình thích cậu, luôn luôn thích cậu”.

Chung Nhã Tuệ ở một ngôi nhà có hai tầng chật hẹp và một khu vườn nhỏ, đó là tài sản mà bố mẹ cô để lại cho hai anh em cô trước khi qua đời. Anh trai của Chung Nhã Tuệ thi đỗ vào một trường đại học của Mỹ, sau khi tốt nghiệp anh ở lại Mỹ làm việc nên chỉ có một mình Chung Nhã Tuệ ở đó. Sau khi thổ lộ tình cảm, anh trở thành khách quen thường xuyên đến nhà Chung Nhã Tuệ.

“Evan, anh có đói không? Anh có muốn ăn bánh ga tô không?”

“Anh không thích ăn đồ ngọt, có món gì khác không?”

“Không có, chỉ có bánh ga tô thôi.” Chung Nhã Tuệ bưng một khay đầy bánh ga tô ra vườn, đặt vào tay anh. “Anh ngày nào cũng chăm chỉ đọc sách, chơi bóng rổ, nên bổ sung thêm đường. Bánh này là do em tự tay làm! Anh nể mặt em ăn thử xem!”

Anh ngạc nhiên nhìn cô có vẻ như không dám tin vào tai mình. Trong nụ cười rạng rỡ của cô, anh cầm thìa xúc một miêng bánh đưa lên miệng.

Rất ngon. Không kịp nuốt hết miếng bánh, anh lại xúc một thìa nữa đưa lên miệng.

Bánh của Chung Nhã Tuệ làm không quá ngọt, có một vị thanh thanh rất đặc biệt, bơ rất mịn, bánh rất mềm, không hề giống với bánh ga tô mà anh đã từng ăn trước đây. Ăn từng miếng, anh đã vô cùng yêu thích hương vị này.

“Ăn từ từ thôi, trong nhà vẫn còn mà, em đi lấy cho anh.”

Anh đặt đĩa xuống ôm lấy Chung Nhã Tuệ. “Tuệ Nhi, sao em có thể làm bánh ngon thế?” Anh hỏi.

Chung Nhã Tuệ cúi đầu, nét mặt cô trở nên rất kỳ lạ và vô cùng buồn bã. Cô nghịch chiếc nhẫn của anh rồi đáp: “Do di truyền, mẹ em nấu ăn rất giỏi, cho dù nấu cơm ngày ba bữa hay các món ăn vặt đều rất ngon. Từ nhỏ em đã học mẹ cách làm nên biết làm!”.

“Không có bố mẹ, em có buồn không?” Từ khi anh biết bạn gái mình mồ côi cha mẹ, anh luôn cảm thấy rất đau lòng, đấu tranh trong lòng hồi lầu anh mới dám hỏi. Từ khi họ hẹn hò, chưa bao giờ họ nói đến chuyện gia đình của nhau. Gia đình của Chung Nhã Tuệ rất đơn giản, ngược lại, gia đình anh là một gia tộc lớn và phức tạp, không biết phải bắt đầu kể từ đâu. Cũng may Chung Nhã Tuệ chưa bao giờ hỏi, anh cũng không chủ động nói tới.

Chung Nhã Tuệ lắc đầu, cười vui vẻ nhìn anh: “Em không buồn vì em biết bố mẹ em đang ở thiên đường, trong tương lai em cũng sẽ được đoàn tụ với họ”.

Anh xoa đầu nói cô là đồ ngốc rồi nghĩ, nhất định anh sẽ đem hạnh phúc đến cho cô, nhất định anh sẽ dùng tình yêu của mình để bù đắp cho cô, nhất định như thế.

“Evan, anh đưa em đi đâu đây? Mau bỏ bịt mắt ra đi, như thế này em sẽ bị ngã mất.”

Trong ngày Lễ Tình nhân đầu tiên của họ, anh bí mật đưa Chung Nhã Tuệ đi chơi, còn dùng khăn bịt mắt cô. Họ đi rất lâu, ngồi xebus, đi bộ, có lẽ phải mất đến hai tiếng đồng hồ.

“Đến ngay bây giờ đấy, em chịu khó nhẫn nại một chút.” Anh dắt cô và nói bên tai cô. Hương thơm trên người cô khiến anh mê mẩn.

Chung Nhã Tuệ nghe thấy anh nói thế không trách móc gì nữa, yên lặng để anh dắt tay dẫn về phía trước.

Khi bịt mắt được tháo ra, trước mắt Chung Nhã Tuệ hiện ra một chiếc du thuyền. Chiếc du thuyền được trang trí rất đẹp, khắp nơi có treo bóng bay màu hồng. Trên boong đặt một chiêc bánh ga tô và một bó hoa hồng màu đỏ thắm, trên lan can treo băng rôn: “Chúc Tuệ Nhi & Evan Lễ Tình nhân vui vẻ”.

Chung Nhã Tuệ ngạc nhiên đến mức cô đưa tay bịt miệng lại, từ từ bước về phía chiếc du thuyền, không dám tin vào những gì đang hiện ra trước mắt. Cô không ngờ, chỉ một câu nói vô tình của mình mà anh cũng nhớ, hơn nữa còn mang đến cho cô một niềm vui bất ngờ như vậy.

Anh rất hài lòng trước thái độ của cô, vô cùng hài lòng vì kế hoạch lần này của mình.

Chung Nhã Tuệ quay lại ôm chặt lấy anh, cảm động đến phát khóc.

Cô nói: “Evan, thuê chiếc du thuyền này chắc là đắt lắm? Anh chi cần đưa em đến xem là được, không cần phải tôn nhiều tiền thế.

Đột nhiên sắc mặt anh trầm xuống không nói gì nữa. Anh không biết vì sao lúc đó mình không nói cho Chung Nhã Tuệ biết, chiếc du thuyền đó là của anh, là món quà bố anh tặng vào sinh nhật lần thứ mười tám của anh.

Thực sự anh không muốn để khoảng cách kinh tế của hai gia đình trở thành rào cản giữa họ.

Hôm đó, Chung Nhã Tuệ rất vui, cùng anh ngồi trên boong du thuyền và nhìn ngắm biển rộng bao la.

Anh ôm cô, nâng mặt và hôn nhẹ lên môi cô. Anh nói với cô: “Tuệ Nhi, anh yêu em, mãi mãi”.

“Evan, em cũng yêu anh, mãi mãi.”

Chớp mắt đã sắp đến ngày họ tốt nghiệp.

Những ngày này anh có vẻ hơi lơ đãng, trong lòng cảm thấy nặng nề, những lúc ở bên Chung Nhã Tuệ, anh thường ôm cô rất lâu mà không nói gì cả.

Anh biết Chung Nhã Tuệ cảm thấy bất an, nhưng không hề hỏi.

Trước ngày thi tốt nghiệp, cuối cùng anh cũng nói cho Chung Nhã Tuệ biết quyết định của mình. Anh ôm cô rất chặt, dường như không muốn rời xa cô.

“Tuệ Nhi, xin lỗi, bố mẹ anh muốn anh đi Anh du học.”

Toàn thân cô như hóa đá nhưng rồi lập tức trở lại bình thường.

“Evan, rất tốt, không phải là anh vẫn luôn muốn đi đây đi đó sao?” Cô dựa vào vai anh, một tay nghịch nghịch tóc mình, cố gắng giấu đi tâm trạng thực.

“Tuệ Nhi, anh không muốn xa em.” Anh không muốn xa cô nhưng anh cũng không thể thay đổi được nguyện vọng của bố mẹ anh.

Chung Nhã Tuệ là người biết suy nghĩ, mặc dù trong ánh mắt chứa chan lưu luyến nhưng cô vẫn cố gắng an ủi anh: “Evan, bây giờ chúng ta vẫn còn đi học, học là điều quan trọng nhất, xa nhau cũng chỉ là tạm thời trong bôn năm mà thôi. Hơn nữa, lúc được nghỉ học anh vẫn về thăm em được mà!”.

“Tuệ Nhi, em đi cùng anh được không? Anh không thể chịu đựng được nếu xa em lâu thế Chúng ta cùng đi nhé?”

“Xin lỗi anh, Evan, em không thể.” Chung Nhã Tuệ không nói lý do vì sao nhưng anh biết, gia đình cô không có nhiều tiền để cô đi du học. Nếu anh cho cô tiền học phí thì sẽ làm tổn thương đến tâm hồn nhạy cảm của cô.

Bốn năm, chỉ bốn năm mà thôi. Sau bốn năm, anh có thể dựa vào chính bản thân mình để đem hạnh phúc đến cho Chung Nhã Tuệ mãi mãi.

Trong kỳ nghi tốt nghiệp, họ luôn cố gắng ở bên nhau mỗi ngày vì sắp phải xa nhau.

“Tuệ Nhi, ngày kia, ngày kia anh phải đi rồi.”

Tay Chung Nhã Tuệ đang cắt bánh ga tô hơi run run rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô đặt bánh vào đĩa rồi đưa cho anh.

“Vâng, em cũng sắp khai giảng rồi.” Cô tránh ánh mắt buồn bã của anh, giả vờ thu dọn bàn học, nói với giọng nhàn nhạt: “Anh đã chuẩn bị hết đồ chưa?”.

Lúc đó anh hơi buồn vì sự điềm nhiên của cô. Anh giận giữ ôm lấy cô, tinh thần bị kích động tới mức không để ý là có thể làm cô đau.

“Tuệ Nhi, em không buồn sao? Xa anh, lẽ nào em không thèm để tâm?”

Giây phút đó Chung Nhã Tuệ cảm thấy lòng mình sụp đổ, cố gắng đẩy anh ra, nước mắt cô tuôn rơi không sao kìm nén được.

“Làm sao anh biết được là em không buồn? Làm sao anh biết được là em không để tâm? Đêm nào em cũng không ngủ được, ngắm ảnh của chúng ta mà chảy nước mắt, anh có biết không? Mỗi lần nhìn thấy máy bay bay qua trên trời, em luôn cảm thấy đó chính là chiếc máy bay sẽ đưa anh đi xa em, nỗi khổ đó anh có thấu hiểu được không? Anh căn cứ vào đâu mà nói em không buồn? Dựa vào đâu?” Cô từ từ khuỵu xuống, ôm lấy hai chân mình ngồi khóc.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô đau khổ vì cô vốn luôn hoạt bát và vui vẻ.

“Xin lỗi, xin lỗi, Tuệ Nhi.”

Chung Nhã Tuệ kìm nén cảm xúc của mình, lau khô nước mắt, cô đứng dậy kéo anh đến bên giường.

Cô tháo cúc áo, cởi bỏ mọi thứ trên người rồi ôm chặt lấy anh lúc đó đang kinh ngạc nhìn cô.

“Evan, em là của anh. Em mãi mãi là của anh.”

Cô hơi run rẩy, da thịt cô nóng bỏng, nét mặt kiên quyết của cô khiến anh đau lòng. Anh cũng run rẩy chạm lên người cô, hôn cô, hôn người con gái mà anh nguyện sẽ yêu cả cuộc đời.

Không biết thời gian đã trôi bao lâu, hai người nằm yên trên giường ôm chặt lấy nhau, họ như hòa vào làm một.

Chung Nhã Tuệ giơ tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh, cười dịu dàng: “Lúc anh đau khổ, em không được đau khổ, nếu không chúng ta sẽ bị đau thương làm cho gục ngã. Evan, anh phải nhớ, chúng ta chỉ có thể cùng nhau vui vẻ, nhưng tuyệt đối không được cùng nhau đau khổ, vì thế khi em đau khổ, anh nhất định phải vui vẻ để có thể giúp em vượt qua đau khổ”.

Ngày anh đi, vì bận đi làm nên Chung Nhã Tuệ không đi tiễn.

Lúc đợi máy bay, nghĩ đến thời gian dài biệt ly, anh không kìm nén được tình cảm nên bật khóc. Anh tìm một trạm điện thoại gọi tới nhà ăn Chung Nhã Tuệ làm việc.

“Evan, anh đã ăn cam chưa?” Chung Nhã Tuệ dịu dàng hỏi.

“Chưa, anh không ăn được.”

“Vậy anh mau đi ăn đi. Evan, mẹ em vẫn nói với em, chỉ cần ăn no thì tâm trạng sẽ vui vẻ và thoải mái. Evan, anh nghe lời em được không? Cho dù anh vui vẻ hay buồn bã, anh đau khổ hay bình yên, anh đều phải ăn, ăn những món thật ngon và những món mình thích. Được không?”

“Tuệ Nhi, anh chỉ thích ăn bánh ga tô và các món em làm thôi.”

“Vậy thì làm thế nào được? Em cảm thấy trình độ nấu ăn của em vẫn chưa tốt, hay là như thế này, Evan, ở nước ngoài anh phải ăn thử nhiều món, ăn thử những món mà chúng ta chưa ăn, khi nào anh về kể về hương vị các món đó cho em, em nhất định sẽ nấu cho anh đúng các món đó! Anh có tin không?”

“Anh tin, em yên tâm, anh nhất định sẽ mua các món ngon để ăn trên máy bay.”

Tâm trạng của anh tốt hơn, anh thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy giọng nói hơi khoa trương của Chung Nhã Tuệ, mỉm cười.

Chung Nhã Tuệ tiếp tục nói với anh bằng giọng nhẹ nhàng: “Evan, nhà em có trộm”.

“Gì? Em không sao chứ?”

“Không sao, thực ra cũng không ăn trộm thứ gì giá trị, em chỉ không thấy cái chăn của em đâu nữa, rõ ràng là hôm qua em phơi ở trong vườn.”

Anh bật cười. “Tuệ Nhi, anh mang chăn của em đi đây.”

“Anh mang chăn của em đi làm gì?”

“Anh muốn đắp nó lúc đi ngủ! Như vậy, anh sẽ cảm thấy em đang ở bên anh.”

“Đáng ghét, thế anh không để lại gì cho em, em cần anh thì làm thế nào?” Lúc này, đến lượt Chung Nhã Tuệ rơi nước mắt.

Anh hơi hốt hoảng, vội vàng an ủi cô: “Đừng khóc, đừng khóc được không? Lần sau về, anh sẽ cho em chăn và gối của anh được không? Nếu không, anh sẽ tặng em cả giường của anh”.

Hai người, một người ở trong trạm điện thoại ngoài sân bay, một người đứng ở nhà ăn đang khóc bỗng nhiên bật cười.

Những ngày đi du học ở Anh, chương trình học nhẹ nhàng nên có nhiều thời gian rảnh rỗi, anh rất nhớ Chung Nhã Tuệ. Nhưng anh không thể thường xuyên gọi điện thoại cho cô vì cô còn đi học, đi làm, múi giờ lệch nhau nên lâu rồi họ không nói chuyện điện thoại.

Ngày 10 tháng 12 là sinh nhật của anh, anh hẹn trước sẽ gọi điện cho cô nhưng không nói cho cô biết, mình đã bí mật gửi một món quà cho cô, đó là một chú gấu Pooh cao bằng chính anh được đặt làm ở nước ngoài.

Anh nhờ bạn mình là Duy mang gấu đến nhà Chung Nhã Tuệ, gọi điện thoại cho bạn nhưng không tắt máy để nghe thấy tiếng reo vui vẻ của Chung Nhã Tuệ.

Chuông cửa reo một hồi lâu, cuối cùng cũng thấy Chung Nhã Tuệ ra mở cửa. Anh nghe thấy Duy nói: “Tuệ Nhi, Hạo Vũ dặn tôi mang món quà này đến tặng cô, cô có cảm động không?”. Sau đó, Duy đưa điện thoại cho Chung Nhã Tuệ.

“Hạo Vũ.”

“Tuệ Nhi, em có thấy bất ngờ không?” Anh cười nhẹ nhàng.

“Evan, hôm nay là sinh nhật của anh, vì sao anh lại tặng quà cho em?”

“Đồ ngốc, sự tồn tại của em là món quà tuyệt vời nhất của cuộc đời anh. Anh sợ em nhớ anh, không giống anh có chăn của em nên tặng em gấu Pooh, từ giờ hãy coi nó là anh nhé!”

Anh nghĩ một người dễ xúc động như Chung Nhã Tuệ sẽ bật khóc không nói nên lời, nhưng không ngờ cô lại bị ngất.

Anh nghe thấy Duy không ngừng kêu thất thanh: “Tuệ Nhi, Tuệ Nhi, cô sao thế? Mau tỉnh lại”. Anh vô cùng hoảng hốt.

Chung Nhã Tuệ bị ốm, sốt rất cao, cô nằm trong bệnh viện ba ngày, cơn sốt mới dần lui. Duy nói, sau khi tan học cô ấy đi làm thêm nhiều nên mệt quá sinh bệnh. Mặc dù điều đầu tiên cô ấy làm sau khi tỉnh là mong Duy không kể sự thật bệnh tình của cô với anh, nhưng sao có thể thế được? Anh biết vậy nên rất lo lắng.

Anh ăn không ngon ngủ không yên và tự trách mình.

Đột nhiên anh cảm thấy mình không thể ở lại Anh nữa ở đây anh không thể gặp được Chung Nhã Tuệ. Trong lúc xúc động, anh xin thôi học rồi bay về Singapore với nỗi nhớ cô vô hạn.

Duy nói Chung Nhã Tuệ đã ra viện nên anh không về nhà mà xách hành lý đến thẳng nhà cô.

Giây phút nhìn thấy Chung Nhã Tuệ, anh làm rơi cả hành lý, ôm chặt lấy cô vào lòng. Lúc này anh mới thực sự cảm thấy yên tâm. May quá, Tuệ Nhi của anh không sao, nếu không anh sẽ không thểtha thứ cho bản thân mình.

“Evan...” Giọng của Tuệ Nhi vô cùng ngạc nhiên như không tin được vào mắt mình.

“Là anh, là anh. Anh sẽ không rời xa em nữa.”

Cô khóc như trẻ con trong lòng anh, làm ướt hết ngực áo anh. Anh ôm cô chặt hơn, nước mắt anh cũng chảy ra.

Mặt trời dẩn lặn dưới đường chân trời, gió mùa thu thổi nhè nhẹ khắp nơi.

Trước ngôi nhà nhỏ, hai người ôm nhau đứng yên lặng, giống như một bức tượng đẹp mãi mãi ở đó.

Ở nhà Chung Nhã Tuệ suốt hai ngày, cô khuyên anh nên về gặp bố mẹ.

Khi giải thích lý do vì sao đột ngột trở về, anh đã nói dôi cô. Anh không dám nói mình xin thôi học, muốn đợi bao giờ cô khỏe hơn nên viện cớ nhân dịp nghỉ lễ Giáng sinh, anh không muốn đi chơi với bạn bè nên về nước.

Chung Nhã Tuệ khuyên anh nên về nhà, cô cảm thấy rất khó để anh có cơ hội về nước một chuyến, cô không thể chiếm anh cho riêng mình, nếu không người thân của anh sẽ rất buồn.

Không thể từ chối lời khuyên của Chung Nhã Tuệ, hơn nữa dù sao anh cũng phải về nhà để chịu trách nhiệm vì hành động của mình nên cuối cùng, Giang Hạo Vũ cũng rời khỏi nhà Chung Nhã Tuệ với tâm trạng lưu luyến không nỡ rời xa.

Dù thế nào anh cũng đã xin thôi học, sau này có thể thường xuyên ở bên Chung Nhã Tưệ nên anh không thấy buồn nhiều.

Anh về nhà, nói rõ lý do rồi nhất định không chịu nghe theo lời khuyên của bố mẹ. Đây là lần đầu tiên anh kiên trì với quyết định của mình như thế.

Bố anh tức giận nhốt anh trong nhà mấy ngày liền nhưng anh không hối hận, cuối cùng ông đành bỏ cuộc không buồn quản lý anh nữa. Được tự do, anh đến trước cửa trường Chung Nhã Tuệ học để đón cô.

Đứng đợi ở cổng trường khá lâu mà không thấy bóng dáng của Chung Nhã Tuệ. Anh hỏi chuyện bạn bè cô ấy mói biết, sau khi tan học cô đến làm thêm ở một quán cà phê gần đó.

Anh thấy rất đau lòng nhưng không có cách nào ngăn cản cô, trong lòng vô cùng buồn bã.

Bước từng bước nặng nề về phía quán cà phê, anh thấy Chung Nhã Tuệ đang làm việc ở bên ngoài. Cô cầm một chiếc khay, nghiêng người cẩn thận đặt một tách cà phê trước mặt khách. Vị khách trước mặt cô có vẻ trăng hoa, bàn tay đang định cầm lấy tách cà phê cố ý chạm vào tay Chung Nhã Tuệ.

Đang ở trong tâm trạng không vui, anh thấy máu nóng bốc lên đỉnh đầu, bất giác bước nhanh về phía đó.

Bỗng nhiên một nhân viên phục vụ nam từ trong quán cà phê chạy ra gạt tay người khách rồi kéo Chung Nhã Tuệ chạy rất nhanh vào trong một ngõ nhỏ phía sau quán.

Anh sững người ngạc nhiên rồi chạy theo hướng mà họ vừa biến mất.

Ngõ rất nhỏ, sâu và vắng người.

Đúng lúc bước chân vào ngõ, anh dừng bước, không dám tin vào mắt mình. Tuệ Nhi của anh đang dựa vào tường, hai tay của người đó chống lên tường giữ lấy cô rồi cúi đầu xuống. Từ góc nhìn của mình, anh có thể thấy đó là một đôi tình nhân đang âu yếm hôn nhau.

Tay Chung Nhã Tuệ ngượng ngùng đặt trước ngực rồi dần dần buông xuống, cùng với tình cảm trào dâng, cô ôm lấy eo người đó.

Anh không kiềm chế được nữa chạy đến, kéo mạnh người đó ra và định đấm hắn. Nhưng tay anh dừng lại vì đúng lúc đó, Chung Nhã Tuệ đã nhào đến đứng chắn ngang để bảo vệ hắn.

Anh không tin vào những hành động đó của Chung Nhã Tuệ. Tay của anh vẫn đang túm lấy cổ áo người kia nhưng mắt anh nhìn cô, không bỏ sót bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt cô.

Đáng tiếc, trên mặt Chung Nhã Tuệ không tỏ vẻ bối rối trước sự căng thẳng của anh, cô lo lắng xem hắn ta có bị sao không.

“Evan, anh làm gì thê? Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ đánh người.” Sau khi thấy người đó không sao, cô mới quay đầu lại nói với anh vẻ trách móc.

Anh dường như tức giận đến mức có thể nổ tung. Vừa rồi anh còn muốn biết vì sao Chung Nhã Tuệ phản bội anh, nhưng giờ nhìn thấy thái độ của cô, trái tim anh tan vỡ. Tuệ Nhi của anh, người con gái mà anh yêu nhất đã vì người đàn ông khác mà trách móc anh. Anh không thể chịu đựng được.

“Em và anh ta đang làm gì?” Anh buông hắn ta ra rồi cầm tay Chung Nhã Tuệ dồn hỏi.

“Làm những điều anh đã nhìn thấy.” Cô lạnh lùng trả lời.

“Anh nhìn thấy? Tuệ Nhi, thế là có ý gì? Rốt cuộc là em có ý gì?”

Chung Nhã Tuệ khoác tay người bên cạnh rồi dựa vào người hắn ta.

“Anh ấy là bạn trai của em.”

“Thế còn anh? Anh là gì?”

“Bạn trai cũ.”

Đột nhiên anh thấy buồn cười. Anh từ nơi xa xôi cách trở về đây, bất chấp tất cả, bỏ học ở Anh vì cô, chưa hạnh phúc được vài ngày thì đã trở thành “bạn trai cũ” rồi sao? Tất cả thay đổi nhanh quá, nhanh đến mức anh không sao hiểu nổi.

“Bạn trai cũ? Chúng ta chia tay nhau từ lúc nào? Vì sao anh không biết?” Tất cả xảy ra quá bất ngờ khiến anh cảm thấy như đang ở giữa sương mù.

Chung Nhã Tuệ vẫn vô tình, không hề quan tâm đến việc cô đang khiến anh cảm thấy như bị rơi xuống địa ngục.

“Bây giờ. Anh đã biết quan hệ giữa em và anh ấy, quan hệ của chúng ta đã kết thúc rồi.”

Chung Nhã Tuệ vẫn dựa vào người đàn ông đó, không ngẩng đầu lên nhìn anh mà nhìn xuống đất.

Anh rất đau lòng, cảm giác đó như một dòng nước sắp nhấn chìm anh. Nước mắt anh rơi xuống, anh không biết Chung Nhã Tuệ có nhìn thấy không, hay là cô cũng không còn để tâm đến nước mắt của anh nữa.

Không cam lòng, một lần nữa anh kéo cô ra khỏi người đó rồi ôm lấy cô. Cơ thể anh run rẩy, nước mắt anh làm ướt vai Chung Nhã Tuệ. Đột nhiên anh trở nên vô cùng yếu đuối, không để ý đến sự có mặt của người kia, anh van xin tình yêu của cô.

“Có phải anh có gì không tốt không? Anh sẽ sửa sai có được không? Đừng chia tay anh, đừng thích người khác được không? Được không?”

Chung Nhã Tuệ cố gắng đẩy anh ra như thể cái ôm của anh có thể đốt cháy cô, cô không thoát ra không được. Cô lạnh lùng trước sự khẩn cầu của anh: “Anh không có gì không tốt, chẳng qua em không thích nữa mà thôi. Khi anh đi du học ở Anh, em phát hiện ra em không thích anh như em vẫn nghĩ. Bây giờ, em rất yêu anh ấy, mong anh đừng như thế này nữa được không? Tất cả đều hội ngộ rồi phân ly, không nên níu kéo như thế này nữa, rất khó coi”.

Anh không dám tin vào tai mình, bỗng nhiên cảm thấy mình không hề quen biết người con gái này. Trong đầu anh hiện lên những hình ảnh lúc họ ở bên nhau, ngọt ngào và say đắm, tự nhiên tất cả chỉ là bong bóng xà phòng bị vỡ tan dưới ánh nắng mặt trời.

Trong lòng anh vọng lại tiếng thúc giục anh: Đi thôi, mau đi thôi, vì sao còn đứng ở đây? Vì sao phải tiếp tục chịu nỗi nhục nhã, đau khổ này?

Nhưng chân anh nặng như đeo đá, không sao bước đi được.

Tay anh giơ lên như muốn ôm lấy một tia hy vọng, muốn chạm lên mặt cô để biết đây chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Nhưng khi tay anh sắp chạm lên mặt cô, cô nghiêng đầu tránh với vẻ căm ghét và mất kiên nhẫn.

Thái độ của cô đâm vào trái tim anh khiến nó vỡ vụn thành trăm nghìn mảnh. Anh hiểu ra, đây không phải là một cơn ác mộng mà là một sự thật tàn khốc.

Anh đã bị Chung Nhã Tuệ bỏ rồi.

Anh quay người bước ra khỏi ngõ, không kiềm chế được sự đau khổ của mình, bước từng bước với vẻ khổ sở khác thường. Đột nhiên, anh vấp phải một viên đá ngã sấp xuông đất nhưng rồi nhanh chóng đứng dậy và chạy thật nhanh. Anh không được yếu đuối, cô không hề xứng đáng với tình yêu sâu đậm của anh.

Anh chạy mãi, chạy mãi đến bên tàu của nhà anh, anh nhảy lên du thuyền, chính là chiếc du thuyền anh và Chung Nhã Tuệ đã từng thề nguyền, tăng động cơ hết công suất rời khỏi bến.

Trời đột nhiên tối sầm lại, mây đen vần vũ bao phủ khắp bầu trời. Giang Hạo Vũ gào khóc trong mưa bão, chiếc du thuyền rung lắc chao đảo trên sóng nước.

Đột nhiên anh có một suy nghĩ, hãy để sóng biến cuốn anh đi, không thở được nữa, anh nôn ra tất cả mọi đau khổ trong lòng. Anh không muốn chịu đựng những đau khổ này, vậy hãy để sóng biển cuốn anh đi!

Anh không bị sóng biển nuốt trôi nhưng về nhà trong tâm trạng buồn bã. Anh nhanh chóng thu dọn hành lý rồi đi vội ra sân bay. Anh không muốn ở đây nữa, anh sẽ quay lại Anh để sửa chữa lỗi lầm của mình.

Bố mẹ không biết phải làm gì, dỗ dành dọa dẫm anh đều không được, ngay cả bạn thân nhất của anh là Duy cũng được nhờ đến nhưng không thể ngăn cản được anh. Anh ôm, đầu nặng trịch, hai mắt đỏ ngầu, anh chỉ có một suy nghĩ là rời khỏi Singapore, rời khỏi nơi làm trái tim anh tan nát.

Trời mưa không ngừng suốt mấy ngày. Buổi sáng sớm của ngày đầu năm mới, chuyến bay bị trễ giờ cuối cùng cũng cất cánh đưa anh đi. Trái tim mệt mỏi của anh được thả lỏng, anh không còn lưu luyến bất kỳ điều gì nữa.

Anh ốm thật rồi, anh dính mưa nên bị cảm lạnh và sốt trên máy bay, bay đến nơi anh không còn chút sức lực nào nữa, rất khó khăn anh mới thoát khỏi tay thần chết.

Chính vì thế nên anh bị di chứng là căn bệnh đau nửa đầu khó chịu.

Đột nhiên anh gập cuốn sổ lại, tay ôm lấy trán, cố gắng chịu đựng từng cơn đau.

Không thể không thừa nhận, Chung Nhã Tuệ để lại trong lòng anh những hồi ức vô cùng sâu đậm, anh không cần nhớ đến, hình ảnh của cô cũng có thể tự nhiên hiện lên trước mắt. Bỗng nhiên anh muốn biết bây giờ Chung Nhã Tuệ trông như thế nào. Cô ấy có còn để tóc dài như anh vẫn thích không, hay là giống Lâm Mặc có một mái tóc cắt ngắn gọn gàng? Bây giờ cô ấy vẫn còn độc thân hay đã lấy chồng và một lòng chăm sóc gia đình? Nếu lấy chồng rồi, có phải là người năm đó không? Cô vì người đó phũ phàng chia tay với anh, để mặc cho trái tim anh rỏ máu. Thực sự anh rất muốn biết, người đã từng khiến mình tổn thương có hạnh phúc không.

Có lẽ lần sau về Singapore, anh có thể tìm bạn bè hỏi thăm về cô ấy.

Thật sự có lúc anh thấy mình rất ngốc, vì một tình cảm thoáng qua như thế vì một người không trân trọng anh mà anh sống cô đơn suốt mười năm. Nhưng anh không muốn quên đi tình cảm đó, anh đợi đến ngày mình có thể từ bỏ hoàn toàn tình yêu với Chung Nhã Tuệ, khi đó anh sẽ bắt đầu một tình yêu mới để không làm tổn thương đến người khác.

Anh thực sự không chắc mình có thể từ bỏ được không?

Đến Thượng Hải gặp Lâm Mặc có ngoại hình giống hệt Chung Nhã Tuệ, trái tim anh tự nhắc mình, anh sẽ mãi mãi không quên được mối tình đầu khắc cốt ghi tâm đó.

Có thể anh sẽ mãi mãi ngốc nghếch như vậy.

Anh hít thở thật sâu, cơn đau đầu đã giảm bớt. Anh mở cuốn sổ lật từng trang, cảm nhận từng thay đổi trong suốt mười năm qua.

Vài ghi chép đầu tiên được anh viết lúc bắt đầu đến Anh. Thực sự lúc đó, do xa gia đình, xa Chung Nhã Tuệ nên anh ăn không ngon. Nhưng anh đã đồng ý với Chung Nhã Tuệ, nhất định sẽ ăn nhiều, hơn nữa còn ghi lại những món ngon mà họ chưa ăn bao giờ nên vào các ngày nghi anh đều đến các nhà hàng ngoài trường học để thưởng thức. Trong sổ có ghi món sườn dê nướng, các món hải sản tươi ngon nổi tiếng ớ London, món rau trong một làng nhỏ, đặc biệt nhất là món cá bơn bắt ở biển Dover.

Nhìn những bức ảnh mình chụp, anh bật cười, tay lướt qua dòng chữ phía dưới ảnh: Tuệ Nhi, sau này anh sẽ cùng em đi du lịch khắp thế giới, em phải chờ anh nhé!

Thời đó anh đứng là quá trẻ con, trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến Chung Nhã Tuệ, hình ảnh cô đi sâu vào trong óc, vào tận đáy trái tim anh, anh không muốn nếm lại một lần nữa nỗi đau khổ đó.

Vì thế anh thấy tình cảm của mình đã thay đổi.

Thói quen ghi chép lại các món ăn ngon vào cuốn sổ này cũng vậy, trong lòng anh luôn tự nhắc nhở phải đối xử tốt hơn với chính bản thân mình, phải đối xử tốt hơn với mọi người, vì trên thế giới này chỉ có mình và người thân là không bao giờ phản bội.

Từng năm trôi qua, anh dần dần trưởng thành. Theo thời gian, nỗi căm hận lúc đầu đã nhạt nhòa đi và biến mất. Anh biết, cho dù Chung Nhã Tuệ có làm gì anh cũng không thể hận cô, tình yêu của anh đối với cô có lúc khiến anh cảm thấy đáng sợ, nhưng anh không còn cách nào khác.

Cho đến giờ, anh vẫn rất muốn cảm ơn Chung Nhã Tuệ bởi vì cô đã nói với anh: “Chỉ cần ăn no thì tâm trạng sẽ có vui vẻ và thoải mái”.

Đúng vậy, cho dù đi đâu, chỉ cần ăn các món ngon ở đó, anh đều cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái. Có người bạn đã cười sở thích này của anh nhưng anh không quan tâm, anh không cần trở thành một nhà ẩm thực, anh chỉ cần mình cảm thấy vui vẻ mà thôi.

Vì thế, anh cảm ơn Chung Nhã Tuệ đã cho anh những hồi ức tốt đẹp, dạy anh những thói quen thay đổi cuộc đời anh.

Anh cầm bút, viết thêm một câu trong ngày hôm nay: Tuệ Nhi, anh không còn bắt mình quên em nữa vì chỉ có nỗi nhớ mới có thể khiến ta từ bỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.