Yêu Anh Trong Từng Phút Giây

Chương 15



Chẳng cần nồng nhiệt, lại chẳng cần đắm say. Đôi khi chỉ cần được ở gần bên nhau, là điểm tựa vững chắc khi cô ấy ngủ gật đã là quá đủ cho một tình yêu.

Buổi sáng ngày hôm sau, Dương dậy từ khi rất sớm. Hôm qua mải nghĩ cộng với “trăng thanh gió mát”, nên cô ngủ trên xích đu lúc nào không hay. Bây giờ dậy không hiểu sao mình lại nằm ở trên giường rồi. Cô đi vệ sinh cá nhân xong rồi sắp xếp hành lí, tối qua cô vẫn chưa kịp chuẩn bị gì hết cả.

Cô lôi từ trong tủ ra một cái ba lô chuyên dùng cho việc đi cắm trại và picnic. Chạy vào nhà tắm, mở chiếc tủ sau tấm gương ra, cô lấy một lọ kem đánh răng và một cái bàn chải mới. Lấy thêm từ trong tủ đựng đồ khoảng 3,4 bộ quần áo: một cái quần short trắng, một cái áo ba lỗ xanh dương, một bộ váy đi biển dài gần tới đầu gối, … cô sắp xếp gọn gàng đống quần áo ấy vào đáy ba lô. Bên trên là mấy cuốn tiểu thuyết và truyện tranh Conan. Trên nữa là mấy thứa đồ dùng cá nhân, và cuối cùng, đỉnh ba lô chứa toàn là kẹo. Kẹo singum, kẹo ngậm, kẹo mút, bim bim…. Trông cái ba lô này chẳng khác nào một tiệm tạp hóa cả.

Xong đâu đó, cô lấy một chiếc áo sơ mi caro cộc tay và một cái quần thô màu đen bó rồi chạy vào nhà tắm thay đồ. Bộ đồ này càng làm tôn lên làn da trắng và mịn màng như em bé của cô. Trông cô tuy giản dị nhưng lại đẹp vô cùng. Khoác ba lô, cô khóa cửa cần thận. Hôm nay cô định bụng tới đón Vũ rồi cả hai sẽ tập trung ở sân trường. Có lẽ anh sẽ rất ngạc nhiên vì mọi lần cô luôn bị anh phàn nàn về thói “mèo lười” của mình.

Hôm nay là một ngày mùa thu rất đỗi bình thường. Trời vẫn trong xanh, gió vẫn thổi, cây vẫn đu đưa theo điệu nhạc của gió mà từ lâu nó đã làm như vậy như một bản năng khi ra đời. Hai mươi phút sau, chiếc xe của cô đỗ trước của kí túc xá. Đây là lần đầu tiên cô vào khu kí túc xá này. Trong nó có vẻ đã cũ.

Những vệt rêu xanh rờn trên những bức tường sơn màu vàng. Hành lang. Nơi in dấu bàn chân của biết bao con người. Phải rồi, cô cũng chẳng thể nào biết nổi đã có bao nhiêu người lớn lên và thành tài từ cái trường này nữa. Nghe nói hàng năm tới ngày Nhà giáo đều có các cựu học sinh giờ đã là ông này bà nọ về thăm trường. Cô ven theo những hành lang dài và cũ ấy. Phòng của anh ở đâu nhỉ? Phải rồi. Phòng 208. Cô reo thầm trong bụng. Bước chân của cô ngày càng nhanh hơn.

206 … 207 … 208.

- A. Đây rồi. Không biết hắn đã dậy chưa nhỉ?

Cô đưa tay định gõ cửa thì cánh của đó bật mở. Và thứ bị cô cốc không phải cái cửa màu xanh cũ kĩ kia mà là cái gì đó cứng cứng. Phải rồi. Đó chính là đầu của Vũ. Dương ngớ người. Vũ lập tức nhăn mặt. Đang định đi đón cô mà không ngờ “heo con” đã đứng sẵn ở cửa và cho anh ăn ngay mấy trưởng vào đầu nữa.

- Á. …xin lỗi cậu. Cậu không sao chứ?

Vũ không đáp mà chỉ đứng yên nhăn mặt nhíu mày. Dương thấy vậy liền nuốt nước bọt khan rồi lên tiếng bao biện;.

- Cũng tại cậu mở cửa bất ngờ quá thôi. Sao lại mở cửa đúng lúc tôi định gõ chứ. – Dương nói mà mắt cứ nhìn chân chân xuống đất.

- Bao biện cũng không biết bao biện. Sáng sớm tới đây làm gì?

Vũ nói thẳng luôn mà chẳng thèm giấu giếm giúp cô. Thấy Vũ nói vậy, Dương khảng khái ngẩng đầu đáp:

- Bộ không biết hả, định rủ cậu cùng đi tập trung thôi.

- Vậy thì đi thôi.

Dứt lời, Vũ khóa cửa rồi lôi Dương đi theo.

- Buông ra.

Dương cựa mạnh, Vũ bị bất ngờ nên đã để tuột cô ra. Do đó mông cô tiếp đất ngon lành. Đau ê ẩm, Dương đành phải đứng dậy. Vũ thấy vậy thì bất giác cười mỉm. Dương nhìn thấy nụ cười ấy nên cảm thấy không vui bèn nói:

- Con trai gì mà, thấy con gái ngã còn đứng cười chớ. – Dương lầm bầm.

- Đáng đời. – Vũ đáp.

- Cậu nói cái gì? – Cô hét lên.

Vũ nhún vai một cái rồi bình thản bước tiếp. Dương thấy ai kia không thèm đôi co với mình nữa thì cũng ngồi dậy rồi lóc cóc chạy theo hỏi:

- Bộ cậu không cho tôi vào nhà một chút hả?

- ….

- Hay cậu giấu gái trong đó sợ tôi phát hiện vậy? – cô cười nham hiểm.

Vũ lập tức đứng khựng lại. Giấu gái sao. Cô không nhận ra rằng từ đó rất ám muội sao. Đen mặt, Vũ ném một cái lườm sắc lạnh về phía người con gái đang lẽo đẽo đi đằng sau. Dương nhìn thấy vậy thì có chút sợ. Hắn ta giận rồi à? Có lẽ từ ngữ cô dùng hơi quá. Biết mình thất thố, cô liền cười trừ.

- Hì … Ây da, 5 rưỡi rồi, đi nhanh thôi kẻo muộn.

Dương đánh trống lảng rồi kéo tay Vũ đi thật nhanh. Quả thực nếu còn đứng đó nhìn khuôn mặt ông cụ ấy của anh một giây nào nữa thì cô nhũn thành nước mất.Ánh mắt ấy rất lạnh lùng, những qua đó, cô có thể nhận ra đủ sắc thái tình cảm. Và quan trọng hơn hết, nó có một sức hút kì lạ. Cô sợ mình không thể chống nổi ánh mắt ấy được nữa.

Ra tới chỗ tập kết, Dương nhận ra không chỉ có một mình cô dậy sớm. Mà hầu như, học sinh toàn trường đã đông đủ cả rồi. Cô ngớ người trước cảnh tượng nhộn nhịp ấy, ai cũng tranh thủ nói chuyện, có người còn bàn về vịnh nữa. Có lẽ họ được nghe tới Một trong bảy kì quan thiên nhiên mới của thế giới nhiều rồi. Được ngày dậy sớm, tưởng là có thể tới xí chỗ trước một tí, coi như chứng minh mình không phải một con mèo lười thuần chủng, ai dè,… Dương khóc mà không ra tiếng.

Tâm đang đứng nói chuyện với mấy người con gái trong lớp thì nhận thấy Dương và Vũ đã tới. Cô liền dã từ bọn bạn đồng bào chuyên hóng hớt để chạy tới chỗ Dương.

- Dương, Vũ! Hai cậu tới rồi à.

- Ừ. – Dương đáp gọn lỏn, còn Vũ thì vẫn đứng như tượng.

Tâm cũng không lấy làm lạ trước thái độ của Vũ vì từ trước tới nay anh đều vậy. Nếu anh mà trả lời cô thì đó mới là điều bất thường đó. Nhìn xuống tay của Dương. Cô há hốc miệng khi nhận ra hai người họ đang nắm tay nhau.

- Hai người….hai người….. – Tâm ngạc nhiên tới nỗi không thể thốt nên lời.

- Có chuyện gì thế? – Dương hỏi.

Tâm không đáp mà chỉ trỏ ngón tay. Dương nhìn về phía cô chỉ. Nhận ra mình đang nắm tay Vũ, chặt, rất chặt thì thoáng giật mình. Cô vội buông tay của anh ra. Mặt Dương lại bắt đầu đỏ như gấc chín. Vũ thì chỉ nhếch mép một tí. Không hiểu sao, trông cô lúc này, anh lại thấy rất buồn cười. Có lẽ đây là một hình ảnh hiếm gặp chăng? Cùng lúc đó, tiếng loa thông báo vang lên.

- Các em chú ý, đã tới giờ xuất phát, các em nhanh chóng tìm xe của lớp mình và ổn định chỗ ngồi. 15 phút nữa toàn trường sẽ tiến tới vịnh Hạ Long, một trong 7 di sản thiên nhiên đẹp nhất Thế Giới.

- Yeah! Yeah!….

Xung quanh cô có rất nhiều người đang tung hô một cách phấn khích. Có cớ để chuồn, Dương đẩy đẩy Tâm đi tìm xe của lớp mình. Tâm vẫn đang trong tình trạng có thể đút vừa một quả dưa đỏ vào miệng nên cô phải gắng sức lắm mới đẩy được Tâm đi. Vừa đẩy Tâm đi, cô vừa ngoái đầu lại nói với Vũ.

- Đi thôi. Sắp muộn rồi.

Vậy là ba người lóc cóc đi tìm xe của mình. Năm phút sau, họ đã yên vị trên ghế xe mà họ vất vả lắm mới tìm thấy. Xe của lớp 11A1 là xe số 04. Theo thói quen, Dương chọn ghế cuối cùng, gần cửa sổ. Tâm theo sau thấy vậy liền nói.

- Tớ say xe, cậu cho tớ ngồi gần cửa sổ đi.

- Say xe sao không lên đầu xe mà ngồi.

- Ngồi đây nói chuyện với cậu vui hơn.

Dù không muốn, nhưng cô vẫn phải nhường cho con bạn (tạm gọi là) thân của mình chiếc ghế yêu quý. Được một lúc sau, cô thấy Vũ lù lù đi vào. Anh chọn ghế ngay cạnh cô. Tuy nhiên, giữa anh và cô đã có một bức tường an toàn. Đó chính là chiếc ba lô quá cỡ. Do đút nhiều đồ quá nên cô không thể treo nó lên giá được. Đành phải để tạm ở ghế kế bên. Quyên cũng vào ngay sau đó, cô ta nhìn cái ba lô rồi đành chẹp miệng và chọn ghế ngay bên trên Vũ để ngồi.

Ngồi trên xe được khoảng 10 phút, xe bắt đầu chuyển bánh. Theo như cô biết, từ Thành Phố Hà Nội, theo tuyến đường 5 tới Ngã ba Sài Đồng, rồi từ Sài Đồng qua Bắc Ninh, theo đường 18 lên Phả Lại, qua Chí Linh, Đông Triều và Uông Bí mới tới Hạ Long. Đó là con đường ngắn nhất. Nếu đúng như vậy, đoàn xe của trường sẽ phải vượt qua 155km, tức là khoảng hai tiếng rưỡi. Còn trừ trường hợp tài xế muốn mua đường thì cô không thể đoán trước được.

Đường đi khá êm, chỉ có những con đường cao tốc lát nhựa mượt mà. Dương thản nhiên bỏ hết kẹo và bim bim trong cặp ra “xử lí”.

Một tiếng sau, cảnh ngắm cũng đã chán, kẹo ăn cũng ngán luôn rồi, “căng da bụng thì trùng da mắt”, ăn rồi thì phải ngủ, cô bỗng cảm thấy hơi mệt, đôi mắt không chịu nghe lời cứ dần dần khép lại. Dương bèn bỏ ba lô xuống nền xe ô tô và nằm trên ghế ngủ. Cái ba lô bây giờ đã giảm được một khối trọng lượng đáng kể, nhưng do chứa toàn đồ nhẹ nên thỉnh thoảng có xê dịch lung tung trên sàn xe. Để như vậy cũng không ổn, cô lấy chân cắp chúng trở lại ghế xe, còn mình thì lại bắt đầu ngủ ngon lành.

Gần hai tiếng sau, chiếc xe dần dần dừng lại. Sự giảm tốc độ của xe khiến cô và tất cả những thành viên khác trên xe dần tỉnh ngủ. Thì ra đoàn đã đến Hạ Long. Bên trên còn có vài bạn thích thú reo lên: “Nhìn kìa, nhìn kìa, biển đây rồi”, “Cầu kìa, cầu kìa, cầu dài nhất Đông Nam Á, Cầu Bãi Cháy!”. Cô ngáp dài một tiếng rồi cũng dần tỉnh lại. Bên tai vang lên một giọng nam lạnh lùng:

- Ngủ ngon không?

Dương giật mình quay ngoắt sang bên cạnh. Vũ. Sao lại thế này? Chẳng lẽ cô đã dựa vào anh ta ngủ suốt đường đi sao? Rõ ràng là cô ngủ trên ghế cơ mà. Lệ rơi đầy mặt, Dương thề sau này sẽ “cai” thói mộng du.

- May mà trời không mưa và cũng không có nước.

Wtf? Hắn đang nói cái gì thế? Tên biến thái. Thôi được, cô thừa nhận là “đôi khi” cô cũng hay mộng du, nhưng rơi nước xuân thì chưa hề nha. Ngượng quá cô bèn quay mặt đi lẩm bẩm. Cô ngẩng đầu lên nhìn tất cả mọi người trên xe, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt nhìn cô. Có lẽ họ đang nhìn một vật thể lạ từ sao Hỏa rơi xuống thì đúng hơn. Trong đó còn có một ánh mắt thù địch của một bạn ghế trên. Ây da, chỉ là ngủ quên trên xe thôi mà, có cần thiết phải “long trọng” như thế không? Mà có phải chỉ mình cô ngủ thôi đâu.

Ngượng ngùng, cô quay sang phía Tâm. Hoảng hốt lần hai. Tâm sao trông thê thảm thế kia, bộ trên xe vừa rồi có cướp hả? Cô vội vàng chạy ra phía đó hỏi.

- Tâm, cậu sao vậy?

- Say xe…ọe….

Tâm chỉ kịp trả lời cô một cách ngắn gọn rồi lại chú “mỏ” vào cái bao bì nilon hai ngìn một lạng ấy và nôn thốc nôn tháo. Nhìn vào đó cô còn có thể đọc tên vanh vách thực đơn bữa sáng của Tâm cơ. Dương thấy cũng thương Tâm nên liền lại gần đỡ cô xuống xe.

- Tới nơi rồi, xuống thôi.

Xuống tới nơi, cô choáng luôn trước cảnh đẹp của vịnh Hạ Long. Quả không hổ danh là một trong bảy kì quan thiên nhiên mới của thế giới. Từ trên cao nhìn xuống, vịnh Hạ Long như một bức tranh thủy mặc khổng lồ vô cùng sống động với hàng ngàn đảo đá. Có chỗ thì quây quần, tụ lại xúm xít chen chân, có chỗ lại tách rời riêng biệt tạo những nét chấm phá cực kỳ tài nghệ.

Dưới bàn tay khéo léo, tài hoa của tạo hóa, các đảo đá vô tri, tĩnh lặng trở thành những nhân vật sống động, thân thuộc với con người. Đảo thì giống như đôi gà bên nhau chờn vờn trên sóng nước (hòn Trống Mái), đảo lại giống một chú rùa khổng lồ lim dim ngủ (hòn Rùa) hay như một vị sư già đang chắp tay hướng ra mặt biển tụng kinh niệm Phật (hòn Ông Sư).

Rồi có đảo lại giống như một chiếc lư hương khổng lồ đứng giữa biển khơi như để cúng tế trời đất (hòn Đỉnh Hương) và còn nhiều, nhiều đảo khác có hình dáng quen thuộc mà chúng ta còn chưa khám phá hết những bí mật thần kỳ. Biển của Hạ Long một màu xanh đằm thắm. Bây giờ, giữa mù thu này, sóng nước mênh mông trong làn sương bạc che phủ, những đảo đá trở nên uyển chuyển mềm mại, bồng bềnh trên sóng nước.

Vẻ đẹp của Hạ Long không chỉ phơi bày ở dáng núi, sắc nước mây trời mà còn ẩn chứa trong lòng các đảo đá, với một hệ thống hang động vô cùng phong phú tập trung ở vùng trung tâm của di sản. Động Thiên Cung nguy nga lộng lẫy, hang Đầu Gỗ khỏe khoắn, hang Sửng Sốt thì kín đáo thâm trầm… Dương định buông tay Tâm rồi chạy đi cùng chúng bạn ra biển thì bị một cánh tay kéo lại.

- Oái. – Dương kêu lên.

- Bộ cậu định bỏ cái ba lô này cho tôi rồi ra đó chơi hả? – Vũ một tay kéo Dương, một tay đưa chiếc ba lô to đoành lên trước mặt cô.

- A…ha…ha… xin lỗi cậu nhé.

Dương liền đưa tay nhận lấy cái ba lô rồi chạy theo các bạn ra biển chơi. Được một lúc, cô Huyền cùng đoàn giáo viên cũng vừa tới. Cô dẫn lớp đi phân công phòng để ở. Những chiếc xe điện tiện dụng đưa họ lên phòng. Do quy định hai người một phòng nên cô và Tâm ở chung. Đáng lí ra Vũ và Hoàng Việt ở chung, nhưng do họ Hoàng kia là cậu ấm nên được ưu tiên. Vậy nên ngoài cô và Tâm thì ba người kia đều được ở phòng riêng cả.

Bình thường các phòng cách khá xa nhau, nếu muốn di chuyển đều phải đi bằng xe điện, hoặc sải những bước dài qua những bậc thang bằng đá, những lối lòng vòng nhân tạo rất lãng mạn nhưng không hiểu sao bốn phòng của nhóm họ lại khá gần nhau. Dương cô cũng không để ý lắm tới chúng. Sau khi nhận phòng, cô vào phòng tham quan một chút, rồi liền quăng cái ba lô lên giường và ra ngoài bãi dựng lều trại. Tâm còn mệt do say xe nên chẳng lên phòng mà nhờ cô mang hành lí hộ và ra bãi cắm trại luôn.

Đã nói là cắm trại thì tất nhiên phải có cắm trại và đốt lửa trại. Hôm nay, các lớp sẽ phải dựng lều trại thi. Đội nào dựng đẹp thì sẽ được thưởng. Tới tối thì trường cho học sinh tham quan chợ đêm Hạ Long một chút. Ngày mai là hoạt động du lịch thăm thú Hạ Long. Tối thì sẽ có giao lưu ca nhạc giữa các khối rồi đốt lửa trại. Ra ngoài dựng trại xong thì trời cũng vào ban trưa. Tất cả mọi người chia nhóm rồi rủ nhau đi ăn.

Chắc các bạn đều đoán được, Dương, Tâm và Vũ cùng chung một nhóm. Nhưng theo quy định, một nhóm phải có 5 người, do đó, nhóm của họ còn có thêm sự góp mặt của Quyên cùng Hoàng Việt. Phải chăng đó là lí do khiến phòng của họ gần nhau? Nhưng các nhóm khác đều tách ra cả mà. Bữa ăn diễn ra trong không khí bình thường tới gai người, họ ngồi cùng bàn mà chẳng ai nói với ai câu nào. Trong họ, mỗi người đều có một suy nghĩ riêng cả.

***.

Chiều tới, mọi người lên du thuyền thăm thú Hạ Long. Đáng lẽ việc đi thăm quan phải đợi tới ngày mai. Nhưng do nhà trường chưa thể đáp ứng nhu cầu an toàn khi cho học sinh tắm biển nên hoạt động ấy đổi sang ngày mai. Trời xầm xì một màu buồn, cả đoàn đoán là sẽ có mưa, nhưng hướng dẫn viên đã xem thời tiết và khẳng định mưa vẫn đảm bảo ra vịnh an toàn.

Lần đầu tiên lên thuyền ra biển, không biết bơi, rụt rè và nhút nhát, cô theo đoàn người tiến về chiếc thuyền của mình. Mưa bắt đầu lác đác rơi. Cô chọn cho mình vị trí gần cuối khoang thuyền cạnh cửa sổ để ngắm biển. Tâm lúc đầu còn đi cùng cô, nhưng không biết giờ đã đâu mất rồi. Vũ cũng ngồi cạnh cô nhưng đã ngủ. Lúc này trời vẫn còn quang, nhưng nhiều hạt mưa và sóng biển bắn lên làm ướt của kính.

Cô thu mình và cảm thấy se lạnh. Bỏ mặc mọi người đang vui vẻ trò chuyện, cô trèo lên trên, lên chỗ khoang lái, bắt chuyện với anh lái tàu và nhìn ra ngoài. Ôi lái nhưng chiếc tàu thật lớn mới nghệ thuật làm sao, tàu cứ gần nhau san sát thế, biển thì sóng, tàu rung lắc mà họ cứ vô tư như thể lái xe ôtô vậy.

Cô không mang máy ảnh, chẳng có máy quay, nhiều hình ảnh và góc ảnh đẹp vụt qua trong trí nhớ, nhưng có lẽ chính vì thế mà mưa ở Hạ Long đã ăn sâu vào trong ký ức và trong trái tim cô. Nơi đây, những chuyện bây giờ và sau này, mãi mãi cô chẳng thể quên.

Trời xầm xì hơn và mưa nặng hạt, cô trèo xuống khoang tàu và lặng lẽ ngắm biển, những con sóng trắng dài mãi phía sau đưa đoàn ngày càng xa bờ. Những hòn đảo lớn nhỏ cứ chạy qua ô cửa sổ cô ngồi, hòn thì nhô lên sắc cạnh, hòn thì uốn cong, hòn thì rộng, có hòn thì rất nhỏ ….

Trong mưa, Hạ Long chìm sâu trong màn sương trắng, huyền ảo và lung linh đến kỳ diệu, những hạt mưa xối xả, con sóng trắng thì lăn dài trên nước, những hạt mưa rơi xuống biển liên tiếp không ngừng.

Thời khắc ấy, cảnh đẹp Hạ Long trong màn sương trắng màn mưa ấy như cuốn lấy cô, khiến cô chìm đắm và say sưa trong khung cảnh ấy. Cô áp má vào cửa kính và mong cảm nhận được một chút mưa của biển, mưa trên biển, gió trên biển và cảnh đẹp trên biển cứ thế trải dài trước mắt cô. Nhưng chẳng bao lâu sau, tiếng ồn ào của mọi người với bài hát tập thể kéo cô về với thực tại, và cô thôi không còn chìm đắm vào cơn mê Hạ Long nữa.

Cô tưởng như như thế là đã đủ, nhưng khi thuyền cập bến, mưa đã ngớt hơn, nhưng vẫn còn tròn hạt lắm, mọi người nháo nhác tìm áo mưa mượn ô để đi về phía hang động. Vũ lúc nãy đã tỉnh hẳn, không biết anh kiếm đâu ra một chiếc ô và đang che cho cô. Cô và anh theo dòng người bước xuống mạn thuyền. Trời ơi, trước mắt cô là núi, và cả một dẫy dài cầu gỗ màu đen tuyền ôm sát vào triền núi. Cô không biết gọi đó là gì, chỉ biết mải ngắm dải dài cầu gỗ ấy mà suýt nữa lao mình xuống biển.

Theo chân người hướng dẫn viên vào hang Sửng Sốt, cô cảm thấy càng vào sâu trong hang càng lạnh, hai bên vòm hang những phiến đá như bị ai đó cắt thành những đường thẳng kéo dài suốt từ đầu hang vào sâu tận bên trong.

Một vài người đùa với anh hướng dẫn viên là hàng nghìn năm nay sóng biển đánh vào hang đã cắt thành những phiến như vậy. Càng vào sâu bên trong cái lạnh càng thấu vào da thịt, mát lạnh sâu như thế nhưng lại rất dễ chịu, hang rất ẩm ướt, thi thoảng từ trên vòm hang vài giọt nước nhỏ xuống rơi và thấm nhanh vào cát trong lòng hang.

Cô bỏ dép đi chân trần đặt nhẹ lên những khoảng cát ẩm ướt đó cảm thấy vô cùng dễ chịu. Càng vào trong càng xuất hiện nhiềunhũ đá kỳ diệu, chịu sự tác động của thời gian những nhũ đá sắp đặt biến thiên theo nhiều cảnh sắc và hình thù kỳ lạ. Với trí tưởng tượng của riêng mình, cô có thể hình dung ra đó là những gì cô muốn: có thể là người đàn bà, là hoa, là cây cỏ, là giếng nước… cái hình thù kỳ bí và huyền diệu ấy cứ theo cô mãi.

Cô ngây dại trước sức mạnh và sự kỳ vĩ của tự nhiên, khám phá cái đẹp và tận hưởng nó khiến cô ngây ngất và thấy mình đổi khác. Cô thấy mình trở lên nhỏ bé hẳn, cô cảm thấy thật may mắn có cơ hội tận hưởng cái đẹp này, ghi dấu nó, trải nghiệm nó, tận mắt nhìn nó và có thể chạm vào nó.

Khi ra khỏi hang, thời tiết đã đẹp hơn nhiều. Sau mưa Hạ long bừng sáng và lộng lẫy khôn xiết. Thuyền tròng trành, dải sóng biển trắng xóa chạy dài sau thuyền mất dần ở phía đằng xa. Kết thúc buổi chiều đoàn cô còn đi thăm làng chài nữa.

Tới tối, nhóm cô rủ nhau đi tham quan chợ đêm Hạ Long. Nằm bên bờ biển Bãi Cháy xinh đẹp, phía trên là công viên giải trí quốc tế Hoàng Gia, dưới là bến phà cũ, có cầu Bãi Cháy bắc qua sông Cửa Lục sang trung tâm thành phố, chợ đêm Hạ Long mở cửa từ 6 giờ chiều cho tới tận đêm khuya.

Mỗi dịp hè về lại hấp dẫn du khách với nhộn nhịp những sắc màu mang màu sắc rất Hạ Long, chợ đêm Hạ Long trở thành một địa chỉ không thể bỏ qua khi đến thành phố biển xinh đẹp này.

Nằm trong quần thể khu du lịch Hoàng Gia- Bãi Cháy, chợ đêm Hạ Long là một địa điểm thú vị khi du khách sau một ngày dạo chơi, tắm biển Bãi Cháy thỏa thích, ăn hải sản ở Cái Dăm, Hòn Gai, có dịp đến chợ đêm chọn những đồ lưu niệm mang về.

Chợ đêm Hạ Long gồm hơn một trăm gian hàng, bày bán nhiều nhất là đồ lưu niệm, thủ công mĩ nghệ, nữ trang, và không thiếu từ áo tắm, ba lô, mũ nan, đến những chiếc túi xách ngọc trai long lanh. Đồ lưu niệm mà du khách hay chọn nhất ở chợ đêm Hạ Long là những món quà mang hương vị biển. Những móc chìa khóa xinh xắn, những chuỗi dây chuyền làm từ vỏ ốc biển, những con tàu tuyệt đẹp, những chiếc áo phông in hình biển Hạ Long, Tuần Châu.

Du khách nước ngoài đến với chợ đêm Hạ Long phần nhiều là khách châu Á, Thái Lan, Trung Quốc. Một số ít đến từ Mỹ, Hà Lan, Pháp… Người bán hàng ở đây rất niềm nở, nói tiếng Anh lưu loát, khách du lịch đến với chợ đêm không ngại mặc cả, tha hồ tạo dáng, chụp ảnh vui vẻ. Sau khi tham quan một vòng, Dương mua cho mình một chiếc mũ rộng vành và một chiếc kính râm. Còn Tâm thì ham hố chạy hết chỗ này sang chỗ khác.

Sau khi thăm chợ đêm xong, thấy còn khá sớm mọi người lại rủ nhau sang công viên giải trí quốc tế Hoàng Gia chơi. Đầu tiên mọi người dùng cáp treo thăm thú toàn bộ khu công viên giải trí. Sau đó họ rủ nhau chơi vòng xoay cảm giác mạnh. Ban đầu Tâm là người sợ hãi trước. Nhưng sau khi chơi xong, Dương mới chính là người sợ hãi hơn:

- Đây là cái thứ gì vậy chứ? Muốn biến người ta thành sâu sao?

- Mình thấy rất vui mà. Cái này người ta gọi là “Vòng xoáy vũ trụ” đó. Mà không phải lúc trước cậu nói chẳng có gì đáng sợ sao? – Thấy Dương nói vậy, Tâm đáp.

- Được được, xem như cậu giỏi. Tôi giờ ngoài sợ sấm còn sợ thêm thứ sâu cuốn người này nữa.

Dương nói xong mọi người bên cạnh đều cười thật lớn khiến cô cảm thấy ngượng ngùng. Họ cùng nhau chơi một số trò nữa rồi trở về khu nghỉ mát. Sau khi tắm xong, Dương gọi về báo bình an cho bố mẹ rồi đi ngủ. Ngày hôm đó kết thúc bằng sự yên tĩnh đến lạ kì của cả khu nghỉ mát và tiếng sóng biển rì rào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.