Yêu Cậu Học Sinh Cá Biệt

Chương 4



Sau một đêm khóc hết nước mắt vì xấu hổ, trưa hôm nay, người ta lại thấy Bảo An gương mặt tràn đầy tự tin, đứng trước cổng trường Trung học Phổ thông Bình Minh, tiếp tục thực hiện kế hoạch.

Hôm nay Hoài Phong không đau bụng, trống trường vừa điểm là cậu hòa cùng đám học sinh ra khỏi trường luôn. Giữa bao nhiêu học sinh, ai nấy đều mặc bộ đồng phục như nhau, Bảo An vẫn có thể xác định được “con mồi” của mình. Đúng là tiếng gọi của tình yêu có khác!

Bảo An hí hửng cưỡi con chiến mã đến trước mặt Hoài Phong. Cậu nói với một giọng điệu không thể chán nản hơn:

“Lại là mày à?”

“Tớ đến đón cậu mà. Hì hì.”

“Không khiến.”

Nói đoạn, Hoài Phong đút tay túi quần, đủng đỉnh đi tiếp. Bảo An gương mặt thoáng chút thất vọng, nhưng lại nhanh chóng phi xe lên chặn trước mặt Hoài Phong.

“Cậu hứa là sẽ trả ơn tớ mà.”

“Vậy bây giờ mày muốn gì?” Hoài Phong nói với giọng đều đều.

“Tớ muốn... cậu thực hiện mọi yêu cầu của tớ vô điều kiện và vô thời hạn.”

“Mày mơ à? Chỉ là cho đi nhờ xe thôi mà.”

Hoài Phong hét to làm cho con bé trước mặt giật mình đến co rúm cả người. Bảo An cũng không vừa, nó vênh mặt lên hét:

“Vậy được! Để tớ hét lên cho mọi người biết hôm qua suýt nữa thì phải ấy ở gốc cây nhá.”

Một vài học sinh nghe thấy tiếng “vàng oanh” của nó thì cũng quay lại nhìn, chỉ chỉ trỏ trỏ:

“Hình như là Hoài Phong mà.” Học sinh số một.

“Ờ đúng rồi. Mà con kia nó nói anh ý ‘ấy’ ở gốc cây là sao?” Học sinh số hai.

“Hay là nó bị ảo tưởng, nghĩ cái cây là đứa nào đấy, rồi...” Một nam sinh với gương mặt hết sức biểu cảm bình luận.

“...”

Ở cái trường này, có ai mà không biết tới cậu. Độ “nổi tiếng” của cậu còn phủ sóng khắp mấy trường gần đó nữa. Học sinh ngoan, học sinh hư ai cũng từng nghe danh cậu. Hoài Phong là thủ lĩnh của “Lượn” – một “băng đảng” nổi tiếng trong thế giới của những đứa học sinh cá biệt. Ở cái thế giới ấy, có nhiều người nể cậu, cũng có nhiều người thù cậu. Nhưng dù là nể hay thù thì cái chuyện đáng xấu hổ kia không thể để cho ai biết được.

Đám học sinh bu lại ngày càng nhiều, lời bình luận về từ “ấy” của Bảo An càng lúc càng tăng. Hoài Phong bắt đầu nóng mặt, cậu nhìn con lùn trước mặt bằng ánh mắt hằn lên tia đỏ, bàn tay nắm chặt khiến gân xanh gân đỏ nổi lên hết, hàm răng nghiến lại đầy tức giận. Bảo An thấy vậy cũng hơi tái, nhưng vẫn ương bướng:

“Sao? Cậu... đồng ý chứ?”

Hoài Phong cố kìm chế, hít một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra, điềm tĩnh nói:

“Được. Giữ mồm giữ miệng là được.”

“Okay. Điều đầu tiên tớ muốn là cậu cho phép tớ đến đây đón cậu mỗi ngày.”

Bảo An cười híp cả mắt.

“Nhưng tao không ngồi xe mày đâu. Mày chỉ được phép đi theo bên cạnh thôi.”

“Ơ...”

Bảo An định phản bác lại, nhưng nhìn thấy đôi mắt đang trừng trừng nhìn thẳng mặt mình thì cũng ngậm ngùi đồng ý. Thế là trên con đường ngập tràn tiếng ve kêu, bằng lăng nở tím hai bên đường, người ta thấy một cậu con trai đủng đỉnh, tay đút túi quần đi phía trước, một đứa con gái lái xe chậm chậm, lẽo đẽo theo sau. Nhìn cậu con trai kia sang chảnh quá chừng!

Được sự đồng ý của Hoài Phong, ngày ngày Bảo An chăm chỉ ngược nắng, ngược gió, ngược đường đến đón bạn... con trai. Vì nắm được thóp Hoài Phong, nên Bảo An càng lúc càng lấn tới, đòi hỏi vô tội vạ.

Chuyện kể là, hôm đấy Hoài Phong đang điếc hết cả tai vì tiếng Bảo An léo nhéo đằng sau, bỗng dưng im bặt. Cậu quay lại thì thấy nó đứng nhìn chằm chằm vào quán “sữa chua bà già” bên đường. Cậu gọi nó, nó quay lại nhìn cậu với ánh mắt cún con.

“Cậu mua cho tớ đi.”

“Sao tao phải mua cho mày? Con nhà giàu mà phải đi xin ăn cái thằng nghèo kiết như tao à?”

“Nhưng hôm nay tớ quên ví.”

“Vậy quên ăn luôn đi.”

Bảo An định lấy chuyện cũ uy hiếp, nhưng rồi nó nghĩ ra cách khác. Nó cúi gằm mặt xuống, nói giọng tủi tủi:

“Cho bốn điểm A,B,C,D lần lượt thẳng hàng. Nhà tớ là điểm A, trường tớ là điểm B, trường cậu là điểm C, nhà cậu là điểm D. Tớ sẵn sàng hy sinh tiền điện, bỏ công bỏ sức, đi ngược cả đoạn đường dài đến đón cậu mà giờ đến mấy cốc sữa chua cậu cũng không mua cho tớ được à?”

“Ai bắt mày đến? Biến về đi.”

Định nói mấy câu phũ phàng nhưng nhìn thấy con dở kia đang rơm rớm nước mắt, cậu lại dịu giọng xuống:

“Rồi rồi, ngồi xuống. Mệt!”

Bảo An hí hửng ngồi xuống, ăn lấy ăn để. Hoài Phong ngồi cạnh đó bất chợt phì cười.

Lại một hôm khác, Hoài Phong vừa ra khỏi cổng trường thì thấy Bảo An đứng ở bên đường, không thấy xe. Hoài Phong tiến lại, chưa kịp hỏi, thì nàng ta đã òa lên khóc.

“Lúc sáng đi học tớ bị tông xe, giờ cái xe đang ở hàng sửa xe rồi.”

“Mày có bị thương ở đâu không? Rồi mày đi bộ đến đây à? Xe hỏng rồi thì đi về đi, đến đây làm gì nữa?”

Hoài Phong tuôn ra cả một tràng. Dù cậu quát rất to, nhưng giọng điệu lại có chút lo lắng. Thế mà con ngốc kia còn hồn nhiên trả lời:

“Tớ muốn đi gặp cậu mà. Vui chứ? Tớ đi xe ôm đến đây, có điên đâu mà đi bộ.”

Lời nói vừa thốt ra, Hoài Phong đùng đùng tức giận, gạt người Bảo An sang một bên, cắm đầu cắm cổ đi về phía trước. Đi được một đoạn xa, ngoảnh đầu lại, thấy cái dáng người lùn lùn kia vẫn đứng yên vị chỗ cũ, gương mặt mếu máo nhìn cậu. Hoài Phong lại cắm cổ cắm đầu đi ngược lại.

“Sao?”

“Chân tớ đau, không đi được. Cậu cõng tớ về được không?”

Hoài Phong cúi xuống nhìn cái chân đang bị băng của Bảo An, trong lòng có chút xót. Nhưng mà bảo cậu cõng nó á? Đừng hòng.

“Gọi xe mà về. Tao có rảnh đâu mà cõng mày về? Nhà mày gần lắm đấy? Tự đến được thì cũng tự về được.”

“Vậy cậu về đi. Tớ ở đây đến khi nào chân hết đau thì tớ sẽ tự về.”

Con dở kia đang dọa cậu đấy à? Được thôi, thích thì cứ đứng đấy đi, cậu không quan tâm. Hoài Phong “hừ” một tiếng thì bỏ đi. Thế nào mà đi được một đoạn lại quay lại, cúi người xuống nói:

“Lên đi.”

Bảo An đang cúi gằm mặt xuống, ngẩng lên đã thấy cái lưng Hoài Phong thù lù trước mặt, lòng sung sướng vô cùng. Hai tay ôm chầm lấy cổ Hoài Phong, lấy hết sức bình sinh nhảy một phát lên lưng cậu. Hoài Phong hơi loạng choạng, quát:

“Chân đau mà nhảy khỏe gớm?”

“À thì... á... á... đau muốn chết.”

Bảo An kêu gào thảm thiết. Hoài Phong thở dài một cái, rồi bắt đầu “làm phước” cho Bảo An quá giang.

Bảo An tì cằm lên bờ vai rộng của Hoài Phong, nhắm mắt tận hưởng cảm giác hạnh phúc. Bờ vai rộng, tấm lưng vững chắc của Hoài Phong khiến cho Bảo An cảm thấy an toàn và bình yên, giống như lúc nó ôm món quà cuối cùng mà bố nó tặng. Bảo An cứ cười khì khì, thỉnh thoảng hát mấy câu. Hoài Phong mặt nhễ nhại mồ hôi, đã bị hành xác, lại bị tra tấn lỗ tai. Bực mình quá, cậu gắt:

“Im hộ cái.”

“Tớ xin lỗi. Cậu mệt lắm không?”

“Mệt.”

Bảo An lúc này mới để ý gương mặt đầm đìa mồ hôi của Hoài Phong. Hà Nội những ngày tháng năm thì nóng và oi bức vô cùng, lại phải cõng thêm con heo 40 kilogam và hai cái cặp sách, thì quả là hành hình. Nghĩ cũng tội. Nhận ra trò đùa có vẻ hơi quá, Bảo An xuống giọng:

“Vậy để tớ xuống đi.”

“Thôi ngồi im đi. Mà đến đoạn kia thì đi như thế nào nữa?”

Bảo An từ đó im bặt, thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ đường cho Hoài Phong. Sau hơn bốn mươi lăm phút đi bộ, cuối cùng Hoài Phong cũng “hộ tống” Bảo An về nhà an toàn. Bảo An cảm ơn cậu, rồi lấy chìa khóa mở cổng vào nhà. Hoài Phong nhìn ngôi nhà hai tầng to đùng màu trắng với thiết kế theo phong cách châu Âu, lại nhìn cái dáng người nhỏ nhỏ đang tra chìa vào ổ khóa.

“Mày ở nhà một mình à?”

“Ừ. Mẹ tớ tối mới về cơ.”

“Trưa mày ăn gì? Tự nấu à?”

“Tớ có biết nấu nướng quái gì đâu. Bình thường trưa tớ toàn lang thang ngoài đường, thấy quán nào hay hay thì vào ăn thôi. Hoặc có hôm thì đến nhà ông bà. Nhưng mà trưa nay thì chắc...”

Bảo An ngước lên nhìn Hoài Phong với ánh mắt thăm dò. Hoài Phong cũng nhìn lại nó.

“Nhìn gì mà nhìn?”

“Cậu có thể đi mua đồ ăn về cho tớ không?” Nó trưng ra cái khuôn mặt đáng thương, nói với cái giọng tội nghiệp nhất có thể.

Hoài Phong suy nghĩ một lúc, nhưng rồi cũng đồng ý. Một lúc sau cậu quay về, bước qua cánh cổng trắng, cậu nhận ra vườn nhà Bảo An rất rộng với thảm cỏ xanh mướt bao phủ quanh tòa nhà. Bảo An đang ngồi ở bộ bàn ghế gỗ phía bên trái ngôi nhà, thấy cậu thì tíu tít gọi. Hoài Phong tiến lại gần, đặt lên bàn mấy cái túi. Bảo An háo hức mở ra, nó reo lên:

“Oa, cậu mua nhiều đồ thế?”

“Ừ. Ăn đi. Tao về đây.”

“Cậu không ở lại ăn cùng tớ à? Nhiều đồ thế làm sao tớ ăn hết? Bỏ đi thì phí lắm. Với lại... với lại... ăn một mình cũng chán lắm.”

Hoài Phong nghe xong, nghĩ lại cũng thấy hợp lý. Cậu bỏ cả đống tiền ra để mua chỗ này, chẳng lẽ lại không ăn. Hơn nữa nhìn cái mặt nó cũng tội. Cậu ngồi xuống, tự nhiên rút một cái bánh mỳ que ra, vừa ăn vừa nói:

“Ăn đi. Nhìn gì nữa?”

Bảo An thấy Hoài Phong ngồi xuống ăn, trong lòng vui sướng muốn chết, cười không thấy Tổ quốc.

Ngồi ăn ở ngoài vườn, gió thổi hiu hiu, mát rượi cả người, Hoài Phong lại nhớ tới cái võng mắc ở vườn nhà mình, nằm ở đó cũng mát lắm. Trong vườn, bà nội cậu trồng rất nhiều loại cây, nhưng toàn cây rau với cây ăn quả. Bà bảo làm thế để tiết kiệm tiền đi chợ. Vườn nhà Bảo An cũng có nhiều cây, nhưng lại toàn cây cảnh quý, đắt tiền. Ở nhà cậu, vườn không chỉ là nơi trồng cây mà còn là cái bãi rác, ở một góc vườn chất đầy những mảnh gỗ gãy, bàn ghế cũ, tủ cũ,... Còn vườn nhà Bảo An thì thơ mộng hơn, có thảm cỏ xanh, có hòn non bộ, có cả cái xích đu trắng xinh xinh. Hoài Phong bật cười với có so sánh khập khiễng của mình. So sánh cái vườn “nông dân” với khu vườn “thành phố”.

Ăn xong, Hoài Phong ngỏ ý muốn giúp Bảo An đi lên phòng, nhưng nó nhất quyết từ chối với lý do con gái phải biết giữ mình, giữ gìn thanh danh. Buổi trưa, nhà không có ai, nếu nó cho cậu vào nhà, nhỡ có ai nhìn thấy thì thật là mất hình tượng “thục nữ” của nó quá.

Bóng Hoài Phong vừa khuất, Bảo An vội chạy tót vào nhà, leo lên giường, cởi bỏ lớp băng trắng cuốn quanh chân. Nó ôm bụng cười ngặt nghẽo! Ôm lấy con gấu bông, nó thủ thỉ:

“Với kinh nghiệm của một người đàn ông, bố nói xem, bạn ý quan tâm tới con như vậy, có phải là bạn ý đã có tí thích rồi không? Khì khì, mà bố thấy con diễn giỏi chứ? Hay là con thi vào Đại học Sân khấu Điện ảnh nhỉ? Hê hê...”

Nó cứ thao thao bất tuyệt nói chuyện với “bố”, rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay.

Ngoại truyện: Bảo An, xe buýt và... gã “chồng hờ”

Xe hỏng! Cô sinh viên Bảo An không còn lựa chọn nào khác là phải đi xe buýt đến trường. Mấy ngày gần đây, báo chí đưa tin rầm rộ về những vụ dàn cảnh nhận làm người thân, trấn lột trên xe buýt khiến Bảo An không khỏi hoang mang.

Để đề phòng mình bị rơi vào tầm ngắm, có nguy cơ trở thành “vợ” của mấy anh, mấy chú, mấy bác, mấy ông lừa đảo, Bảo An phải ngụy trang hết sức cẩn thận. Nó mặc áo chống nắng, đội mũ trùm kín đầu, đeo cả khẩu trang nữa. Nhìn nó lúc này trông... rất khả nghi. Giống hệt mấy tên móc túi.

Khi Bảo An đến điểm dừng xe buýt, chỉ có một bạn nam đang ngồi trên hàng ghế đợi. Cậu ta mặc bộ đồng phục thể dục của ngôi trường đại học mà Bảo An đang học, sau lưng là chiếc balo xẹp lép, mũ lưỡi trai kết hợp với cái khẩu trang che hết khuôn mặt. Cậu con trai cúi gằm mặt xuống, có lẽ đang ngủ. Nhìn không có vẻ gì là lừa đảo cả. Bảo An yên tâm ngồi xuống bên cạnh. Cùng lúc ấy, có một gã đàn ông đi tới. Hắn ta tầm hai bảy, hai tám tuổi, dáng người que củi, làn da đen kết hợp bộ đồ đen từ chân lên đến đầu, nhìn không thời trang chút nào! Hắn ta không làm gì cả, không lân la hỏi chuyện, chỉ đứng đợi xe thôi.

Xe buýt đến, Bảo An lên xe, hai người kia cũng lên cùng. Trên xe chỉ còn hai ghế trống. Một chiếc đơn và một chiếc ở hàng ghế cuối cùng. Cậu bạn cùng trường Bảo An đi thẳng xuống cuối xe. Bảo An sau khi mua vé xong, cũng ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Gã đàn ông kia thì đứng cạnh ghế của Bảo An.

Quả thật người tính không bằng trời tính, Bảo An bất thình lình hắt xì ba cái liên tiếp, nước bọt văng đầy chiếc khẩu trang đang đeo. Thật là kinh khủng! Không chịu được ẩm ướt, Bảo An đành cởi nó ra. Trong lòng không khỏi bất an, run sợ. Và sự lo lắng của Bảo An cuối cùng cũng được “đền đáp”. Gã đàn ông vừa lúc ấy cũng ngồi xổm xuống, bắt chuyện nho nhỏ với Bảo An:

“Hi, em đáng yêu quá. Cho anh làm quen nhé!”

Hic hic, có biến rồi. Hắn ta đang chuẩn bị dàn cảnh ư?

Bảo An không nói gì, chỉ cười mỉm.

“Em tên là gì? Nhà ở đâu?”

Á à, bà biết rồi nhé, kịch bản này bà thuộc lòng luôn rồi.

Bảo An vẫn không nói gì, lại tiếp tục cười mỉm.

“Kiêu thế! Vậy cho anh biết tuổi được không?”

Tất nhiên là không rồi, biết để mày vu cho là vợ mày à?

Bảo An vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm thay cho câu trả lời.

Hỏi mấy câu nữa mà Bảo Anh vẫn kiêu không trả lời.

Cuối cùng, hắn ta quát um lên, gây sự chú ý của cả xe, đúng như Bảo An dự đoán.

“Con lăng loạt này nhé, bây giờ mày có tình nhân bên ngoài nên không coi lời tao nói ra gì đúng không? Đồ vợ hư hỏng.”

Biết ngay mà, nhưng Bảo An đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nên là...

“Are you talking to me?”

Nó ngước đôi mắt không thể ngơ ngác hơn lên nhìn vào gã “chồng” trước mặt.

Mặt hắn thoáng chút ngạc nhiên, những vẫn tiếp tục “diễn”.

“Á à, cả nhà tao tích góp tiền cho mày đi xuất khẩu lao động, để bây giờ mày nói chuyện với tao thế này à? Hả?”

Công nhận hắn diễn chuyên nghiệp thật, Bảo An dù lúc trước đã chuẩn bị rất kỹ càng, bây giờ vẫn không tránh khỏi mất bình tĩnh. Nói vói giọng run run:

“I am... sorry, but I can’t speak Vietnamese. And... I don’t... understand what... what you are talking about. Can you speak English? Or... Korean? I am from Korea.”

“Mày... mày...”

Gã “chồng” miệng mấp máy không nói thành lời.

“This is the first time I have come to Vietnam. I just have come here for two days. I don’t have any friend and relative in this country. I think you get wrong person.”

Bảo An vẫn tiếp tục nói một tràng tiếng Anh đã được chuẩn bị sẵn. Gương mặt dù không cố cũng lộ rõ sự hoảng sợ. Như thế càng tốt, càng thật!

Mặt gã “chồng” vẫn nghệt ra.

Cả xe lúc này cũng chú ý quan sát gương mặt của nó. Nhìn cũng khá... “Hàn Quốc”. Chuyện, hôm nay trước khi đi học, nó đã phải nhờ chị hàng xóm trang điểm để “Hàn Quốc hóa” ngoại hình mà.

Trên xe bắt đầu có tiếng xì xào.

“Bạn ý nói bạn ý là người Hàn Quốc.” Một bạn nam “phiên dịch” cho cả xe.

“Nhìn cũng giống giống. Hình như là người Hàn thật, mày nhỉ? Nhìn phong cách giống mấy cô diễn viên ý.” Một bạn nữ đam mê điện ảnh Hàn Quốc lên tiếng. Cô bạn bên cạnh gật gù tán thành.

Rồi một nam thanh niên đứng lên, bảo vệ cô gái người Hàn, cũng như giữ gìn hình ảnh đẹp về đất nước trong mắt bạn bè quốc tế. Nam thanh niên ưỡn ngực nói:

“Cô ý nói anh nhầm người rồi. Tôi đề nghị anh giữ trật tự và cư xử văn minh.”

“Đúng rồi. Xấu như anh mà đòi có vợ xinh như kia được.” Một người khác xen vào, nói giọng khinh bỉ. Nói xong, không quên tặng cho gã đàn ông một cái nguýt thật kêu.

“Thôi, ông xuống xe hộ cái. Ồn ào quá.” Bác lái xe lúc này đã vào cuộc.

Khi ấy xe cũng vừa tới điểm đỗ, gã đàn ông cũng luống cuống, vội vã xuống xe.

“Chắc là lừa đảo đấy mà.”

“Bọn này bây giờ ghê thật.”

“...”

Mọi người vẫn bàn tán không ngớt.

Xe tiếp tục lăn bánh. Bảo An cám ơn tất cả mọi người trên xe rồi ngồi phịch xuống ghế, thở phào. Thật là hú hồn. Khi nãy nó hoảng quá, nói cứ ấp úng, lộn xộn hết cả thảy. Chả biết có đúng ngữ pháp không nữa. Nhưng thôi, mọi người đều tin và nó đã thoát nạn là tốt rồi. Mà công nhận, nó diễn cũng giỏi thật! Chắc chuẩn bị lấn sân vào showbiz quá!

Đi thêm mấy điểm nữa thì đến trường Bảo An. Nó cúi đầu cảm ơn và tạm biệt mọi người rồi mới xuống xe, bạn nam cùng trường lúc nãy cũng xuống theo. Vừa xuống xe, cậu ta kéo vai Bảo An lại, hỏi thăm:

“Tiểu thư Lương Bảo An không sao chứ?”

Bảo An vẫn ngơ ngác, chưa xác định được vật thể đang đứng trước mặt mình.

Cậu ý cởi mũ, tháo cả khẩu trang ra, rồi cười tươi, lộ ra cái răng khểnh.

“Ô, Tuệ Minh? Sao hôm nay anh cũng đi xe buýt à?”

“Ừ. Anh biết xe em hỏng, nên cố ý đi cùng để bảo vệ mà.”

“Vậy mà lúc nãy anh chẳng giúp em.”

Bảo An xì mặt tỏ vẻ giận dỗi kết hợp chán nản.

“Anh đang định ra tay bảo vệ thì em đã tự vệ rồi. Thấy không có gì nguy hiểm nên anh để em tự lập luôn” Tuệ Minh phân bua.

“Hì. Mà anh thấy em giỏi không?” Bảo An cười tít mắt.

“Ừ, nghĩ được cách hay đấy.” Tuệ Minh đưa tay ra dấu hiệu “like” khen ngợi Bảo An.

“Là Hoài Phong bày cho em đấy.”

Bảo An luôn thế. Nó luôn sáng mắt và nói giọng hãnh diện khi nhắc tới Hoài Phong. Và điều đó khiến cho Tuệ Minh cảm thấy khó chịu. Lần này cũng vậy. Nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngóm.

“Khá khen cho Hoài Phong. Dù ở xa mà cậu ta vẫn bảo vệ được em, xem ra anh không có cơ hội làm điều đó rồi.”

“...”

“Còn đang định nếu có dịp bảo vệ em khỏi những chuyện như lúc nãy, thì sẽ bắt em phải...”

“Anh Tuệ Minh, cho dù hôm nay anh có cứu em một mạng, thì em cũng không bao giờ đáp lại tình cảm của anh đâu.”

Bảo An phũ phàng cắt ngang.

“Có nhất thiết phải phũ thế không An?” Tuệ Minh cười khổ.

“Nhất thiết. Vì anh luôn cố tình không hiểu.” Đôi mắt Bảo An hiện rõ sự cương quyết và dứt khoát, nó trả lời.

“Hiểu gì? Anh chỉ định xin em một bữa ăn tối thôi mà.”

“Hể?!”

Nhìn thấy cái mặt thộn thộn của Bảo An, Tuệ Minh ngửa mặt cười ha hả.

Anh cười mà trong lòng thấy... đau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.