Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Chương 26: Người một nhà




Nhiêu đó thôi cũng đâu thể làm Thế Thiên thỏa mãn, anh liền đè cô ở thân dưới mình, ra vào nơi mật huyệt đáng yêu kia mà thâu đêm. Hành hạ cô gái nhỏ đến khi cô ngất đi mà vẫn cứ duy trì một tư thế cho đến khi tinh lực của anh thả hết vào người của Song Y, lại một chút nữa ham muốn nhưng lại nhìn cô gái nhỏ này đã không thể thở tốt được nữa nên cố nhịn dục vọng xuống. Đem cô gái nhỏ cùng bản thân đi tắm rửa rồi quay lại phòng ôm cô ngủ đến trời sáng hẳn.

Hôm nay, lại là một ngày rãnh rỗi của 2 cô gái nhỏ, ăn sáng xong, cả hai lên kế hoạch để đi chơi nhưng dòm tới dòm lui cả một tuần hơn 2 cô đi gần hết các khu trung tâm thương mại rồi, đâu còn nơi nào nữa để đi.

Buồn chán nằm trên sopha, mỗi người một cuốn tiểu thuyết đọc cho qua một ngày rãnh rỗi. Khúc gây cấn đang đến thì tiếng điện thoại bàn vang lên, Lương quản gia đi đến bắt máy Thế An liếc nhìn quản gia có chút hiểu cái cách ôm cung kính kia thì chỉ có thể là anh hai gọi về.

Sau khi đợi quản gia nghe điện thoại xong Thế An liền cất tiếng " Anh hai gọi về sao? " Cô bé vốn dĩ không kiên nể ai từ nhỏ, được sự yêu chiều của lão gia và phu nhân nên khá là tùy ý trong việc giao tiếp.

_ Dạ! Thiếu gia gọi về, cậu ấy để quên hồ sơ ở nhà bảo tôi đem sai người mang đến cho thiếu gia - Lương quản gia cung kính đáp

_ A! vậy để đó đi, con và Song Y sẽ mang đến cho anh hai, Song Y chuẩn bị đi thôi - Cơ hội đến là phải bắt cho kịp, từ rất lâu rồi Thế An không đến công ty nữa, để xem nào, a là từ lúc ba giao công ty cho anh hai thì cô không còn cùng ba đến nữa nên cũng khá nhớ chỗ này.

Song Y bỏ quyển sách xuống, có chút còn mơ hồ trong truyện luyến tiết mắt vẫn không rời sách mà đầu thì gật đồng ý đi chung với Thế An đến công ty anh.

Trên xe, mắt Song Y vẫn dán chặt vào quyển tiểu thuyết, Thế An thì ngáp ngắn ngáp dài, ngã hết đầu xuống nằm trên đùi mềm mại của Song Y đánh một giấc.

Từ biệt thự anh đến công ty quả thật khá xa, phải mất gần 1 tiếng hơn mới đến được. Song Y quá quen thuộc với cái tòa cao ốc này. Nó là nơi cô cũng từng bị sỉ nhục bởi anh.

Chút thương lòng lại hiện lên nhưng rồi cũng tắt vội bởi vì bây giờ anh đã thay đổi hoàn toàn không còn như trước nữa nên cô yên tâm mà giao phó mình cho anh .

Đến lễ tân, hai cô gái nhỏ sánh vai nhau đi đến. Thế An tự tin bước đến trước

_ Thế Thiên có trên phòng không? - Vốn cách ăn nói đã tùy tiện nên không phân biệt được lúc nào nên để mặt mũi cho người nhà.

_ Cô bé! giám đốc chúng tôi không rãnh! - Tiếp tân đang nhập dữ liệu của một tuần, nghe tiếng nói mềm mại lại có phần vô phép kia khẽ nhíu mày nhìn lên lộ vẻ phiền toái.

_ Được! - Thế An không muốn tranh cãi với tiếp tân này làm gì, dù sao thì cô ta đang làm đúng quy tắt nhưng câu nói có phần khinh mỉa. Nên không so đo nữa quay lưng lại móc điện thoại trong túi ra nhấn một dãy số.

_ Anh hai! tụi em đến rồi! - Rất nhanh đầu dây bên kia bắt máy nhưng Thế An đã nói trước.

chưa đến 2 phút, một thân hình cao lớn tuấn kiệt bước ra từ thân máy chỉ dành cho giám đốc, vẻ mặt vẫn cứ lạnh như băng ở trước mặt mọi người.

Lễ tân thấy được giám đốc liền trợn tròn mắt, lúc nãi không lẽ cô bé kia nói một tiếng " Anh Hai " chẳng lẽ lại là em ruột của giám đốc sao?

Vào đây làm việc gần 3 năm, chưa hề thấy tiểu thư của tập đoàn xuất hiện nên chẳng biết được đó là ai. " Thôi rồi! mình bị đuổi rồi " Trong lòng của lễ tân khóc lên "chén cơm này tự cái mỏ này đập đổ thật ngu xuẩn mà " trong lòng lại tự mắng chửi mình không biết điều.

Thế Thiên liếc sang lễ tân, ánh mắt tỏ vẻ rất hung hăng, Song Y biết được anh nghĩ gì liền bước tới giải cứu " Không phải lỗi của cô ấy, do tụi em không tự nói thân phận mình trước " Song Y biết rõ quy tắc làm việc trong Thế Thị rất nghiêm ngặt, người ngoài đâu thể nào nói một chữ gặp giám đốc liền có thể gặp. Nên đây là Lễ tân làm đúng, không nên tùy tiện mà đuổi người như vậy.

Thế Thiên nhìn sang cô gái nhỏ lương thiện như thế ánh mắt hung hăng vừa rồi đã trở thành dịu dàng đến người ta kinh ngạc.

_E hem! đây là tài liệu của anh hai. đưa xong rồi, tụi em về đây - Một màn vừa rồi hiện rõ trước mắt Thế An, lúc này đây cô bé khẳng định ông anh hai khó tính này của cô đã phải lòng cô bạn thân này co6 rồi.

Điều này khiến cho Thế An cũng khá vui, bạn thân trở thành chị dâu thì cũng đã sao, như thế thì chính thức trở về thành người một nhà rồi hay sao. Lúc ấy, cô sẽ ngày ngày danh chính ngôn thuận mà ở bên Song Y yêu yêu của cô. hắc hắc

Thế Thiên không nói tiếp, chỉ thị cho mọi người lui lại, tự mình đem hai cô gái lên phòng làm việc, đúng lúc này anh có cuộc hợp liền căn dặn hai cô gái nhỏ không nên làm rộn, ở yên đến khi anh về sẽ dẫn hai người đi ăn trưa.

Thế Thiên vừa đóng cửa thì Thế An đã sẳn sàn quậy tung cái cao ốc này, từ nhỏ đến lớn nơi nào trong cái cao ốc này mà cô không đến không phá đâu, phá đến nổi nhân viên phải gọi điện lên báo với thư ký để giám đốc của mình trực tiếp đi sách cô con gái đáng yêu kia về lại nhốt trong phòng không cho đi nữa.

Thế An dở mặt quỷ ra, hắc hắc, sau một hồi thăm dò đã biết nơi đây chỉ còn có hai người quay mặt lại cười lớn không nói gì nắm lấy tay Song Y lao như bay chạy ra ngoài, cùng cô dạo quanh các phòng làm việc.

Các nhân viên ở đây đang làm việc có chút giật mình khi lần đầu thấy hai cô gái lạ mặt xuất hiện, một người thì hớn hở, một người thì lặng lẽ theo sau không mở miệng nói tiếng nào .

Quậy từ tầng 80 xuống đến tầng 40.

Theo trí nhớ của Thế An tầng 40 là tầng của Bác Hứa làm trưởng phòng kinh doanh, vốn bác Hứa thương yêu cô vô cùng, cô có thể bị bắt ở đâu nhưng mà lúc ở phòng của bác Hứa sẽ được che chở.

Suy xét lại nãy giờ cô lôi Song Y đi náo loạn cả hơn 20 tầng rồi chắc chuyện này cũng đã đến tay anh, liền tìm chỗ trốn thôi không thì có mà bị xử chém nên là trốn ở phòng bác Hứa là tốt nhất.

Không nói nhìn nữa cô trực tiếp dẫn Song Y đi ngang qua đám nhân viên đi thẳng vào phòng bác Hứa.

Bên trong phòng, sau chiếc vi tính lớn là một người đàn ông trung niên có thể nói là lớn hơn ba mình vài tuổi.

_ An Nhi! con sao hôm nay lại đến đây!-Nghe tiếng mở cửa, lại không có gõ cửa mà tự ý xông vào, vốn rằng sẵn giọng tính quát nhưng nhìn lên thì ra là đứa cháu gái mà ông xem như con gái đây mà liền mặt hiền hòa nhìn cô bé nhỏ trước mắt mình .

_ Bác Hứa, hôm nay rãnh rỗi, con đến tìm bác chơi có được không? - Thế An biết rõ mọi thứ trong căn phòng này, dù đã bao năm rồi vẫn cứ giữ nguyên vị trí cũ nên thật tùy ý mà nghịch đồ.

_ Được được! Còn đây là ? -Mắt của ông đã sớm hướng về cô bé đáng yêu đang đứng sau Thế An.

_ Dạ đây là bạn con....! - Thế An vui vẻ đi đến bên bác Hứa đưa tay chỉ về phía Song Y giới thiệu.

_ Dạ! con chào bác hứa con là Song Y bạn cùng lớp với Thế An! - Cô cũng biết rõ về vị trưởng bối này ,ông vốn không con cái, có được cô cháu gái luôn nịnh lòng ông từ bé nên cái gì cô muốn ôm cũng đều chiều theo không khác gì Thế Tường ba của Thế An.

_ Nè! con đã quậy tới đâu rồi hả, lát nữa mà anh hai con đến đây, bác thật sự đỡ con không được đâu đó. - Bác Hứa có chút đắng đo, thật sự Thế Thiên còn lãnh khốc hơn cả ba hắn, nhiều lúc hắn xử người mà ông không thể lên tiếng được.

_ Hắc Hắc, con mà sợ sao. Anh hai con sẽ không dám đến đây đâu, ba con còn nể bác thì anh con là cái...... aaaaaa! - Chữ " Thá gì " chưa kịp nói ra thì cổ áo của cô bị xách lên cao, khiến cho Thế An phải la lên, nhìn cô lúc này như con cún con bị tóm gọn bị chủ nhân xách lên treo lũng lẳng.

_ Anh... anh hai... hợp xong rồi a aaa? - Ánh mắt lấp lánh, sao bắng tung tóe bộ mặt đáng yêu vô tội lỗi hiện ra trước mắt, tỏ vẻ " Em vô tội em đâu biết gì ".

Nhưng Thế An nhầm rồi, Anh là Thế Thiên chứ không phải ba cô Thế Tường. Điệu này chết chắc luôn.

_ Em gái! chơi vui lắm phải không? - Thế Thiên vừa hợp ra, liền nghe thư ký báo cáo lại hành tung của hai cô gái nhỏ kia, sắc mặt anh tối thui, liền như ba anh, đích thân đi bắt hai con cún đang chạy loạn trong cao ốc này của anh.

Mặt mũi của Thế gia hai con nhóc này lại dám chà đạp một cách vui vẻ vậy ư. Anh bắt về, trừng phạt dã man nhất có thể.