Yêu Còn Khó Hơn Chết

Chương 39: Anh sẽ cùng cô ấy kết hôn sao




Lúc học đại học, mỗi lần đến kỳ thi thể dục, chỉ chạy 800m cũng có thể làmcho cô đau lưng trong mấy ngày, chứ đừng nói tối hôm qua bị anh ta xếpthành đủ loại kiểu như , dây chằng cũng bị ảnh hưởng rồi. Toàn thân trên dưới không có một chỗ nào là thoải mái , cô mở toan mắt đón nắng sớm,nhìn thấy bóng dáng anh trước giường. Anh đã ăn mặc chỉnh tề, hình nhưlà sắp đi ra ngoài.

Cô kéo tấm ga che ngực rồi ngồi dậy trên giường.

Trần Mặc Dương đang gài cúc áo trên tay đi tới, ngồi ở mép giường, thấy vaicô mượt mà lộ ra, lại nhớ đến khoái cảm đêm qua không khỏi liếm môi, kéo tấm ga xuống, mặt vùi vào ngực cô không ngừng chà sát.

Cho dù tối hôm qua đã thân mật, nhưng bây giờ là sáng choang, động tác anhcàng gỡ làm cho cô thẹn thùng, có một cảm giác làm sai, sa đọa ác cảm.

Cô đẩy đầu anh lên, nói: “Anh không phải muốn ra ngoài sao?”

Anh nhìn đồng hồ, nhíu mày không hài lòng, dường như có chút tiếc nuối,tiếp tục cúi xuống ngực cô cắn một cái, rồi đứng dậy, nói: “Em vẫn ngủtiếp hay là dậy rồi?

Cô bĩu môi: “Em phải về nhà, còn chưa biết làm thế nào để giải thích với mẹ nữa.”

Cô dù sao cũng không dám để gia đình cô biết được cô đang hẹn hò với TrầnMặc Dương, nếu để mẹ cô biết, có lẽ sẽ cho cô vài cái tát.

Anh cuốn lấy lọn tóc dài của cô: “Để anh dạy cho em, em bảo hôm qua trênđường trở về gặp đại sói hoang, em đã rất dũng cảm cùng anh ta chiến đấu cả đêm, cho đến giờ mới kiệt sức trở về!”

Cô lấy gối đập anh: “Dẹp đi!”

Anh mỉm cười né ra: “Mau dậy đi, anh đưa em ra ngoài.”

Điện thoại của cô vẫn còn nằm thẳng tấp trên sàn, cô đặt pin vào lại, khởiđộng máy quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, của Mã Tuấn là nhiều nhất, còn có của nhà, và Đinh Tĩnh gọi đến . Cô đọc tin nhắn.

Đinh Tĩnh: Tối qua nhà cậu tìm cậu khắp nơi, tớ bảo tâm trạng Văn Kỳ khôngtốt, cậu đến tâm sự với cô ấy nhưng cả hai người đều quên tắt máy, cậuvề nhớ đừng nhỡ miệng. . . . . Còn nữa, tự bảo vệ bản thân tốt nhé.

Mã Tuấn: Sao tự nhiên lại dập máy ?

Mã Tuấn: Đã xảy ra chuyện gì thế ?

Mã Tuấn: Em không sao chứ, tôi rất lo!

Mã Tuấn: Em đợi tôi, tôi sẽ đến nhà tìm em .

Từ Y Khả chán nản vò tóc, thật là đáng ghét, sao lại có người nhiều chuyện như thế, cô có thể tưởng tượng được hôm qua anh đến nhà tìm cô, hôm nay cô sẽ gặp nhiều phiền phức!

Trần Mặc Dương có việc bận, đưa cô ra ngoài nơi có thể dễ dàng bắt taxi, anh đưa cho cô một chìa khóa, nói: “Là chìa khóa nhà anh, em có thể qua bất cứ lúc nào.”

Cô cầm lấy cái chìa khóa, nhớ đến những lời Triệu Vịnh Lâm nói, có lẽ anhta đối với cô có chút thật lòng, nhưng cô vẫn không đủ đặc biệt đến nổiđể anh ta tự nguyện từ bỏ thế giới hào hoa ấy.

Cô không xuống xe ngay lập tức, hỏi: “Anh sẽ cùng cô ấy kết hôn sao?”

Tay anh đặt trên vô lăng gõ gõ nhịp, nghe vậy, quay đầu nhìn cô: “Ai? Cùng ai kết hôn?”

” Triệu Vịnh Oái!”

“Vẫn còn nhớ đến việc này à? Ai nói cho em anh muốn cùng cô ta kết hôn!”

Cô cúi đầu: “Tại sao không chứ? Anh luôn muốn kết hôn, cô ấy thích anh, gia đình hai người lại môn đăng hộ đối.”

Anh ta nói: “Phụ nữ môn đăng hộ đối thích anh nhiều lắm.”

Anh nghiêng người ôm cô: “Đừng suy nghĩ lung tung, phụ nữ được anh giao chìa khóa nhà chỉ có em thôi.”

Nhưng, cô vẫn dựa đầu vào vai anh rầu rĩ, cái chìa khóa lúc nào cũng có thểtrả lại, mà người phụ nữ khác sẽ có thể cùng anh sống cả đời.

Anh buông cô ra, tháo dây an toàn cho cô, nói: “Trưa anh gọi điện thoại cho em, còn nữa, không được đi xem mắt nữa!”

Về nhà, mẹ đang chờ cô. Vừa mở cửa ra cô thấy da đầu run lên.

Bà Từ theo cô vào phòng, nói: “Con tối hôm qua không về nhà

“Dạ, con ở cùng Văn Kỳ.” Cô cảm thấy bản thân bây giờ nói dối ngày càng giỏi , mặt không đỏ, tim không run.

“Thế điện thoại nó làm sao?”

“Bị hết pin .”

“Con có biết tối qua con làm cho Mã Tuấn lo lắng như thế nào không, đang nói chuyện điên thoại nữa chừng lại bị ngắt, con có biết cậu ta đã qua đây, làm cho cậu ta gấp đến nỗi phải chạy đến đây!”

“Tối hôm qua không phải con cùng anh ta đi xem phim sao?”

“Không có, vì sao con phải cùng một người đàn ông xa lạ đi xem phim.”

Bà Từ ngồi xuống bên cạnh cô: “Y Khả, điều kiện của Mã Tuấn không tệ, quan trọng nhất là nó thích con, tối hôm qua nó còn ở đây cùng mẹ và bố nóichuyện nửa ngày, hợp hay không hợp, cũng phải thử mới biết được.”

Chỉ vì mẹ cô nói những lời nói đó, cô bây giờ đối với Mã Tuấn một chút thiện cảm cũng chẳng còn.

Từ Y Khả nói: “Mẹ, con không thích anh ta, mẹ xem không thích người ta,bảo con làm sao thử với anh ta, làm sao có thể nói những lời yêu đương,con sẽ tự tìm.”

“Sao con lại không thích Mã Tuấn ? Người ta muốn ngoại hình có ngoại hình,muốn gia thế có gia thế, chỉ có điều công việc có chút nhàm chán, nhưngkết hôn với người đàn ông như vậy sau này người ta mới an phận!”

Được lắm, đã nhảy lên đến kết hôn , cô không biết sao mẹ cô lại thích MãTuấn như thế, mà nguyên nhân lớn nhất có lẽ là vì con của ông chủ Mã,cho nên ba mẹ là một người không dễ dàng gì, có thể xem cô như món hàng, khẩn cấp tống cô đi báo đáp ân tình!

Thật vất vả mới tiễn được mẹ cô miệng lưỡi đã khô đi ra ngoài, Từ Y Khả nằmlên giường ngủ một giấc, buổi chiều Đinh Tĩnh gọi điện thoại đến bảo côđi thử trang phục phụ dâu.

Đối tượng Đinh Tĩnh kết hôn là Trương Minh. Từ Y Khả trước đó chỉ nhìn thấy một lần, là một người đàn ông chính trực, chỉ lớn hơn Đinh Tĩnh mộttuổi. Làm việc ở viện kiểm soát, nghe nói hai người lúc trước là xem mắt , nhưng Từ Y Khả cảm nhận được hai người kia thật sự rất hợp nhau.

Lúc Từ Y Khả đến tiệm áo cưới chỉ thấy mình Đinh Tĩnh, lại hỏi: “Chú rể đâu?”

Đinh Tĩnh bảo nhân viên cửa hàng lấy lễ phục nói: “Trong viện có việc phảilàm, lúc nãy đã thử rồi, nên đã đi trước rồi . Văn Kỳ cũng không thờigian đến đây.”

Từ Y Khả nói: “Sắp kết hôn rồi chú rễ cũng không nghỉ à!”

Đinh Tĩnh nói: “Không vội, còn hai tuần nữa cơ mà.”

Từ Y Khả nói: “Tớ thật không hiểu cậu, có phải anh ta không muốn kết hônkhông, nói cậu tốt nghiệp rồi kết hôn, uhm bây giờ thì kết hôn, chú rễthì bận rộn, cậu cũng chẳng thấy sao.”

Đinh Tĩnh chỉ cười cười, lấy lễ phục đưa cho cô: “Đi vào thử xem.”

Lúc ra khỏi tiệm áo cưới, hai người cùng đến một của hàng bánh ngọt ngồi.

Đinh Tĩnh múc một miếng bánh ngọt, vẫn chưa cho vào miệng, nói: “Chuyện kết hôn, suy nghĩ nhiều sẽ kết hôn không thành.”

Từ Y Khả nói: “Cậu không thích anh ta sao?”

“Không biết, dù sao cũng không chán ghét.”

“Vậy sao lại vội vã kết hôn, nhưng trước đây cũng cùng anh ta hẹn hò.”

Đinh Tĩnh lắc đầu: “Kết hôn, chỉ tàn tàn là tốt rồi, tình cảm quá nồng nhiệt sẽ làm cạn kiệt sực lức , đời dài như vậy, tình cảm cũng sẽ chịu khôngnổi. . . . . Cậu sao, với anh ta thế nào rồi ?”

Từ Y Khả nhăn nhó lại, còn chưa nói, mặt đã đỏ lên, giọng nhỏ đến khôngnghe được: “Đinh Tĩnh, tớ… Tớ tối hôm qua đã cùng anh ta làm rồi.”

Đinh Tĩnh như là sớm đoán được , cười nói: “Cậu quả nhiên tối qua làm chuyện xấu .”

Từ Y Khả cắn môi, hỏi Đinh Tĩnh: “Có phải tớ ngốc lắm không?”

“Nói như thế nào nhỉ?”

“Tớ biết quen với anh ta sẽ rất khó khăn, không có tương lại, nhưng lại đã đầu hàng rồi”

“Có những người ngay từ đầu hết lòng yêu thương , nghĩ rằng đời này xa nhau là không thể, chắc chắn sẽ bên nhau mãi mãi, nhưng cuối cùng vẫn chiatay thôi , không phải sao?”

Từ Y Khả nói: “Nhưng tớ vẫn thấy rất sợ, sợ một ngày anh ta sẽ chán tớ , liền trở mặt, tớ sẽ chịu không nổi”.

“Y Khả, tớ còn muốn khuyên cậu một câu, nếu có thể, đừng để bản thân bịchìm quá sâu, luôn giữ tỉnh táo, tình cảm nồng nhiệt quá sẽ giống nhưrượu lạnh, bị thương là chính bản thân mình

Cô sao mà không biết đạo lý đấy chứ, nhưng nói thì dễ, làm được rất khó,cô muốn bản thân mình đừng để ý nhiều, để có thêm một chút cơ hội chiếnthắng.

Trần Mặc Dương nói muốn đến đây đón cô, Đinh Tĩnh bắt xe đi trước, cô đứng ở đầu đường chờ.

Phía trước có một đôi nam nữ đi ra từ khách sạn, Từ Y Khả nhìn qua nhận ralà Trương Uyển, người đàn ông đứng bên cạnh Trương Uyển rất tục tằng, để một đầu tóc rất ngắn.

Từ Y Khả nhìn thấy quen quen, Trương Uyển cũng nhìn thấy cô , nhàn nhã đi đến chào hỏi.

Đến gần , Từ Y Khả mới nhận ra người đàn ông tóc ngắn kia, là thủ hạ củaTrần Mặc Dương, cô nhớ lại chuyện hôm ở khách sạn Kim Đĩnh. Anh ta chính là người đầy hình xăm, cơ bắp cuồn cuộn, hung hăng giẫm lên người đànông máu me be bét kia.

Lúc ấy khuôn mặt dữ tợn kia làm cho cô về còn gặp ác mộng vài lần.

Trương Uyển giới thiệu nói: “Đây là Cổ Phong…” Lại quay lại bên kia nói: “Đây là Từ Y Khả, bạn của em.”

Từ Y Khả nơm nớp lo sợ đưa tay ra bắt tay, cảm thấy rất khủng khiếp, tayanh ta giống như thép, sực mạnh của người đàn ông này có lẽ giết mộtngười cũng đơn giản như bẻ một con gà mà thôi.

Trương Uyển không trò chuyện cùng cô nhiều, chỉ đơn giản nói hai ba câu rồirời đi , Từ Y Khả nhìn ra được Trương Uyển đối với Cố Phong không nhiềutình cảm lắm. Từ Y Khả thở dài, đàn ông này khó qua ải mỹ nhân, dù anhta đối với người khác rất tuyệt tình, thô bạo, thì vẫn có một người phụnữ làm anh ta dịu dàng hơn.

Từ Y Khả thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, đợi đến lúc Trương Uyển bị người đàn ông kia thuần phục, thì có lẽ cũng sẽ quên dần đi chuyện của cô và Trần Mặc Dương.

Cô làm sao biết được, cặp đôi này, có một ngày sẽ trở thành tai họa lớn của đời cô!

Một lát sau, Trần Mặc Dương đến, khó mới thấy được, thế nhưng anh lại tặngcho cô một bó hồng lớn, anh cũng khinh thường những chuyện như vậy.Nhưng điều này làm cho cô rất ngạc nhiên vui mừng, ngửi ngửi , nói: “Anh mua sao?”

Anh nhìn bộ dạng cô ngây ngô cười, nói: “Vui vậy sao.”

“Đương nhiên , con gái đều thích hoa.”

“Em còn thích cái gì?”

Cô đỏ mặt, giọng nhẹ nhàng: “Còn thích anh.”

Cô rất ít khi biểu lộ tâm tình của mình , hơn nữa bộ dạng thẹn thùng lấylòng anh, anh thích nhất lúc cô giống con mèo nhỏ không muốn rời xa chủnhân.

Trần Mặc Dương vuốt vuốt đầu cô, nói: “Đưa em đến một nơi.”

HẾT PHẦN MỘT