Yêu Đôi Môi Em

Chương 2: Một thoáng xao động



Lâm Nam Vũ bước nhanh ra khỏi khách sạn, nhảy lên ô tô, lấy điện thoại ra gọi tới công ty:

- Thư ký Lý, hôm nay tôi không tới công ty, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.

Nghe thấy tiếng trả lời bên kia xong, anh cúp điện thoại, suy nghĩ một lát, cái dáng vẻ thê thảm của mình lúc này nếu về nhà cũng không được, chắc chắn mẹ anh sẽ đi theo hỏi mãi không thôi. Anh lại gọi điện thoại cho Bạch Hạo Uy:

- Đường 15, khu Hương Xá, gặp nhau ở sân golf nhé. – Không để bạn có cơ hội từ chối, anh ngắt điện thoại luôn.

Bạch Hạo Uy ở đầu dây bên kia ngạc nhiên, mới sáng sớm đã bị cái gã dở hơi này quấy rầy. Anh nhìn khuôn mặt cô gái nằm bên cạnh, véo nhẹ lên má cô, nở nụ cười xin lỗi:

- Cục cưng, tối nay anh đền cho nhé.

Anh cũng chẳng buồn để ý xem cô ta có đồng ý hay không, đã vội vàng ngồi dậy mặc quần. Đàn bà không có thì tìm người khác, nhưng bạn bè mà mất rồi thì khó khăn lắm. Khi tới sân golf, lên tầng hai, anh thấy Lâm Nam Vũ vẫn hằm hằm nét mặt ngồi trên hàng ghế đặt ở hành lang, đôi mắt đầy lửa giận, không biết là ai đã đắc tội với anh. Giang Lỗi Hằng ngồi bên cạnh Lâm Nam Vũ cũng thấy kỳ lạ trước thái độ của anh, anh ra hiệu bằng mắt cho Bạch Hạo Uy, cười nói:

- Hạo Uy, cái gã này hôm nay bị điên rồi, chúng ta mặc kệ hắn, không có tới lúc bị hắn giết lại không hiểu vì sao.

Bạch Hạo Uy vỗ vỗ lên vai Lâm Nam Vũ, tỏ ra rất tò mò.

- Sáng sớm ra, ai đắc tội với Giám đốc Lâm vậy? Sao mặt mũi khó chịu thế? Chúng tôi đâu có đắc tội với cậu, ồ… - làm ra vẻ ngạc nhiên. – Có phải là cô gái tối qua có vấn đề không?

Bạch Hạo Uy không nhắc tới cô gái đó còn tốt, vừa nhắc tới, sắc mặt Lâm Nam Vũ càng trở nên khó coi hơn, lửa giận lại bốc lên. Anh cầm cốc nước đặt trên bàn, uống một hơi hết sạch.

Giang Lỗi Hằng ngơ ngác nhìn Bạch Hạo Uy rồi lại quay sang nhìn Lâm Nam Vũ, tò mò hỏi:

- Cô gái nào? Hai cậu đang nói gì vậy? Sao tôi chẳng hiểu gì cả!

Bạch Hạo Uy mỉm cười giảo hoạt, hất mặt về phía Lâm Nam Vũ. Bạch Hạo Uy thấy Lâm Nam Vũ không nói năng gì, sắc mặt càng u ám hơn thì cười:

- Sao hả Vũ? Chẳng nhẽ không ăn được cô ta sao? Hay là… hay là cậu không được? Ha ha ha…

- Bạch Hạo Uy, nếu cậu còn muốn sống thì mau câm miệng lại cho tôi, nếu không tôi không khách sáo với cậu đâu. – Lâm Nam Vũ hình như đã thực sự nổi giận, dứ dứ nắm đấm về phía Bạch Hạo Uy.

Bạch Hạo Uy thấy Lâm Nam Vũ nổi giận thì lập tức im lặng, không nói nữa, nhưng một lúc sau, anh không nhịn được lại tò mò hỏi:

- Rốt cuộc là cậu làm sao? Nói với anh em xem nào, biết đâu giúp được gì cho cậu. Dù sao cũng hơn là một mình ôm nỗi tức giận trong lòng. – Nói được một câu nghiêm túc, Bạch Hạo Uy lại quay lại với bản tính cợt nhả vốn có, chế giễu Lâm Nam Vũ.

– Có phải là vì cô gái nhỏ nhắn tối hôm qua lợi hại quá không? Người anh em không chống đỡ nổi nên nảy sinh tâm lý tự ti, bởi vậy hôm nay mới buồn rầu không vui, ha ha ha…

Câu nói của Bạch Hạo Uy làm tổn thương tới lòng tự trong của Lâm Nam Vũ, khiến anh nổi giận:

- Thằng chết tiệt, cậu nói gì vậy? Chán sống rồi phải không, cút mẹ đi.

- Thế thì cậu nói mau lên để bọn tôi đỡ phải đoán mò. Cậu mà không nói thì Bạch Hạo Uy còn nói nhiều lời khó nghe hơn, tới lúc đó đừng có trách tôi không nhắc nhở cậu. – Giang Lỗi Hằng lại thêm dầu vào lửa.

Đối với chuyện tối hôm qua, Lâm Nam Vũ thật khó mà mở lời, cảm thấy mình thật là mất mặt, đúng là làm hỏng cả cái danh hiệu “công tử đào hoa”. Lúc đầu anh không chịu nói, nhưng không chống nổi sự tò mò của Bạch Hạo Uy và Giang Lỗi Hằng nên anh bèn kể cho họ nghe chuyện xảy ra hôm qua.

Bạch Hạo Uy nghe xong, ngoác miệng ra cười, cười bò lăn ra cả bàn:

- Ha ha ha, cô nhóc này thú vị thật, thú vị quá đi mất! Tôi chưa bao giờ gặp cô gái nào thú vị như thế, ha ha ha… Vũ, cậu gặp đúng đối thủ rồi, tôi phục cô ta thật. – Anh không hề quan tâm tới việc sắc mặt của Lâm Nam Vũ ngày càng khó coi hơn.

Giang Lỗi Hằng cũng cười lớn, khuôn mặt đầy vẻ chờ đợi:

- Tôi thực sự rất muốn gặp mặt cô gái ngủ cùng với Vũ mà lại trả tiền cho cậu ta trông như thế nào. Có thể trả tiền để được ngủ với Giám đốc Lâm của chúng ta một đêm, đúng là có bản lãnh, nếu mà để các phóng viên trong giới giải trí biết được thì chắc chắn sẽ được lên trang nhất luôn.

- Tôi chắc chắn sẽ tìm được cô ta, con đàn bà chết tiệt! – Sắc mặt Lâm Nam Vũ càng lúc càng tối, đấm mạnh tay lên bàn, nghiến răng trèo trẹo.

Giang Lỗi Hằng vỗ vai Lâm Nam Vũ, vẫn không nén được nụ cười:

- Được ngủ với người đẹp lại còn được tiền, một việc tốt như thế này biết tìm ở đâu, cậu còn buồn rầu cái gì? Haiz! Chán thật! Sao tôi lại không được gặp cô ấy nhỉ, buồn quá đi mất!

Lâm Nam Vũ giận dữ túm cổ áo Giang Lỗi Hằng, khuôn mặt phẫn nộ, giơ cao nắm đấm:

- Có phải cậu muốn ăn đánh không? Hay là người ngứa ngáy khó chịu, để tôi gãi cho vài cái nhé?

Giang Lỗi Hằng biết điều giơ tay lên, cười hi hi nhìn Lâm Nam Vũ, vỗ vỗ lên mặt anh:

- OK, Vũ, đừng giận. Anh em chỉ muốn giúp cậu thôi, nếu cậu không thích thì lần sau gặp cô gái đó cứ để tôi, tôi thích những việc như thế này.

Lâm Nam Vũ chán nản buông Giang Lỗi Hằng ra. Nghe Giang Lỗi Hằng nói vậy, trong lòng anh cảm thấy không thoải mái. Mặc dù anh hận người con gái đó, nhưng vừa nghĩ tới việc cô tùy tiện liên giường với người con trai khác là anh lại không kìm được ý nghĩ muốn giết cô, giọng nói của anh trở nên lạnh lùng:

- Không cần, tôi tự giải quyết được, không cần các cậu phải lo.

Giang Lỗi Hằng cười lớn, không nghĩ rằng người bạn thân của mình, luôn được mọi người ca ngợi là khắc tinh của phụ nữ, giờ cũng có lúc bị phụ nữ đánh bại, cô gái đó đúng là thú vị thật, xem ra anh sắp có kịch hay để xem rồi.

- Cảm ơn, cho tôi một ly nước quả. – Một giọng nói ngọt ngào dễ nghe từ đầu hành lang phía Bắc vang tới. Một cô gái xinh đẹp, sang trọng trong bộ quần áo thể thao màu trắng nhãn hiệu Adidas, trên đầu đội một chiếc mũ LV xuất hiện ở đầu hành lang. Khuôn mặt cô trắng nõn nà, nụ cười tươi tắn nở trên môi, đôi mắt long lanh ướt như mặt hồ, cảm giác nước mắt có thể chảy ra bất cứ lúc nào.

Bạch Hạo Uy nhìn cô gái đó chăm chăm, hai mắt sáng lên, vỗ vai Lâm Nam Vũ:

- Vũ, cậu nhìn kìa, có phải cô gái của cậu không.

Lạc Tiểu Phàm ung dung gác chân lên bàn, uống nước ép dưa hấu, nhìn anh chàng đẹp trai người Hàn Quốc với mái tóc dài buộc gọn đằng sau như đuôi ngựa, mặc bộ đồ Dior màu trắng đang đánh golf vào lỗ. Đường bóng đi rất đẹp, tư thế cũng hoàn hảo, quả bóng đánh ra thẳng, trung bình mỗi quả đi xa khoảng 200m, có những quả đi được 300m.

- Wa! – Giang Lỗi Hằng trố mắt lên nhìn Lạc Tiểu Phàm, nước miếng trong miệng tứa ra. – Cô gái như thế này mất tiền tôi cũng chịu chứ đừng nói là còn được cho tiền. Một việc tốt như thế này đúng là có thắp đèn đi tìm cũng không thấy. Vũ, tôi càng ngày càng ngưỡng mộ vận may của cậu đấy! Trời ơi, nếu biết thế tối qua tôi đã tới bar với các cậu rồi! Vì một cô gái xinh đẹp như thế này thì đám cỏ dại kia có thể vứt hết.

Lâm Nam Vũ đã không còn nghe thấy Giang Lỗi Hằng nói gì nữa, trong mắt anh chỉ còn lại không mặt của người đàn bà đáng ghét đó, nhìn nụ cười vui vẻ của cô là anh nổi giận:

- Các cậu có mang tiền mặt đi không?

- Cái gì? Tiền mặt? Cậu cần tiền làm gì? – Giang Lỗi Hằng kinh ngạc nhìn Lâm Nam Vũ.

Ánh mắt Lâm Nam Vũ trở nên thật đáng sợ, nghiến răng nói:

- Bảo cô ta ngủ với tôi.

- Ha ha, Vũ, tôi thấy cậu bị cô ấy làm cho nổi giận đến phát điên rồi. Có điều cậu sẽ không nghiện ngủ cùng cô ấy chứ! – Bạch Hạo Uy còn chưa nói xong đã sợ hãi im miệng khi nhìn thấy ánh mắt của Lâm Nam Vũ.

Ba người vốn dĩ đều không thích mang theo tiền mặt, nên góp hết lại được có 5000 tệ, hình như cũng tương đương với số tiền mà cô gái đó để lại cho anh. Lâm Nam Vũ vẫy tay với cô nhân viên phục vụ mặc bộ đồng phục màu xanh lam đứng gần đó, viết mấy chữ vào một tờ giấy, kẹp tiền vào trong đó rồi đưa cho cô phục vụ, chỉ về phía Lạc Tiểu Phàm:

- Đưa tờ giấy này cho cô gái đó.

Cô nhân viên nhìn Lâm Nam Vũ, rồi lại nhìn Lạc Tiểu Phàm đang vui vẻ ngồi bên kia, khuôn mặt tỏ vẻ khó hiểu:

- Dạ vâng, thưa ông, còn chuyện gì nữa không ạ?

Lâm Nam Vũ lắc đầu, lại quay sang nhìn Lạc Tiểu Phàm. Anh muốn xem cô ấy sẽ có phản ứng như thế nào, bất giác trong lòng thấy căng thẳng hơn.

Đúng lúc Lạc Tiểu Phàm đang theo dõi rất say mê thì cô nhân viên phục vụ nhét vào tay cô một tờ giấy rồi chỉ về phía Lâm Nam Vũ:

- Anh bên kia nhờ tôi đưa cho cô.

Lạc Tiểu Phàm quay đầu lại, đụng ngay phải đôi mắt giận dữ của Lâm Nam Vũ, đôi mắt đen và sâu thẳm như đang muốn nuốt chửng cô.

Lạc Tiểu Phàm giật mình cúi đầu xuống, kéo kéo cái mũ lưỡi trai trên đầu, chết tiệt thật, sau lại là anh ta nhỉ. Nhưng nghĩ một lát, thấy mình chẳng có gì phải sợ cả, cô đã trả tiền cho anh ta rồi, chẳng nhẽ một đêm 6000 tệ mà còn chê ít sao? Dù sao đó cũng là tiền mà cô vất vẻ kiếm suốt một tháng trời, nếu không phải vì không muốn sau này lằng nhằng với anh thì cô cũng chẳng nỡ bỏ hết số tiền trong túi ra cho anh như thế. Trên thực tế, điều quan trọng nhất là cô không muốn tiếp tục sai lầm, sa đọa một lần trong đời đã là đủ lắm rồi. Lạc Tiểu Phàm cầm tờ giấy trong tay cô nhân viên, trong đó nằng nặng bèn tò mò mở ra xem, thì ra là một xấp tiền, trên tờ giấy còn có mấy dòng chữ:

Tối nay, tôi muốn em ngủ với tôi.

Lâm Nam Vũ ngồi cách đó không xa quan sát nụ cười tươi rói nở trên khóe miệng cô gái, đôi mắt nheo lại, ánh mắt nghịch ngợm nhìn anh. Anh thấy Lạc Tiểu Phàm đứng lên đi về phía mình, khuôn mặt cô tỏ vẻ bất cần.

Lạc Tiểu Phàm đi tới bên cạnh chiếc bàn, lấy xấp tiền ra khỏi tờ giấy rồi đặt xuống trước mặt Lâm Nam Vũ, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên:

- Xin lỗi, tôi không thích những người đàn ông chủ động tìm đến mình.

Giọng nói không lớn nhưng đủ để những người chơi bóng xung quanh đều nghe thấy. Lâm Nam Vũ cảm thấy rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn lên người anh, có người khinh bỉ, có người chế giễu, có người thờ ơ, đương nhiên, tất cả những điều này đều do người đàn bà trước mặt ban cho anh. Lâm Nam Vũ đã không còn kiên nhẫn với cô nữa, anh giận giữ nắm chặt tay Lạc Tiểu Phàm, lửa giận trong mắt đủ để thiêu cháy cô:

- Con đàn bà chết tiệt, không phải tối qua cô từng cầu xin tôi sao?

Ánh mắt của Lạc Tiểu Phàm đang cười, như nụ cười của một con cáo, giảo hoạt và xảo quyệt:

- Anh có thể từ chối, tôi không nghĩ rằng anh ngon hơn cậu bé đó.

Lâm Nam Vũ chỉ cảm thấy các mạch máu của mình căng phồng lên, công lao “tu dưỡng” của anh bao nhiêu năm nay đã bị người con gái này phá hỏng. Anh cố nén giận, giữ lại chút lý trí cuối cùng:

- Vậy bây giờ phải làm thế nào cô mới động ý?

- Rất đơn giản. – Lạc Tiểu Phàm vẫn cười, nụ cười gian xảo, nụ cười lẳng lơ, nụ cười tươi rói như đóa mẫu đơn đang nở rộ, khiến người khác không thể không ngoái lại nhìn. Nhưng tất cả những thứ này trong mắt Lâm Nam Vũ chỉ khiến anh thấy lạnh toát cả người.

Lạc Tiểu Phàm mỉm cười lấy một đồng xu ra đặt trước mặt Lâm Nam Vũ, ánh mắt chế giễu:

- Chỉ cần anh chấp nhận giá này, anh có thể được ngủ với tôi, nhiều hơn 1 xu cũng không được.

Bạch Hạo Uy và Giang Lỗi Hằng không nhịn được, bật cười lớn. Cô gái này đúng là khiến họ mở rộng tầm mắt, họ chưa bao giờ thấy người phụ nữ nào thú vị như thế, hoàn toàn khống chế được anh chàng Lâm Nam Vũ vốn nổi tiếng lạnh lùng trong tầm tay. Giang Lỗi Hằng đứng lên, vỗ vai Lâm Nam Vũ:

- Vũ, cậu thật là đáng thương, 1 xu, ha ha ha…

Lâm Nam Vũ sầm mặt xuống, bất chấp sự chế giễu của hai người bạn bên cạnh, kéo đầu Lạc Tiểu Phàm lại, miết chặt tay lên cằm cô rồi miết mạnh môi mình lên đôi môi đỏ chót của cô, sau đó nói:

- Con đàn bà chết tiệt, có phải cô không muốn sống nữa không?

Lạc Tiểu Phàm đẩy tay Lâm Nam Vũ ra, làm nũng:

- Em rất hài lòng về anh, chỉ cần anh đồng ý thì em cũng đồng ý. Anh có tiền, lại được người đẹp ngủ cùng, em không biết anh còn lý do gì mà không đồng ý. – Nói xong, khuôn mặt cô lập tức thay đổi, tinh ranh như một con cáo.

Lâm Nam Vũ sa sầm mặt, lấy ra một chiếc thẻ ở trong ví, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lạc Tiểu Phàm:

- 10 vạn, cô ngủ với tôi.

Lạc Tiểu Phàm cười lớn, nụ cười rất sảng khoái và ngông nghênh:

- Em nói rồi, em không thích những người đàn ông chủ động tìm tới mình, những người đàn ông như vậy không đáng một xu! – Nói xong, cô không thèm nhìn Lâm Nam Vũ nữa, quay về ngồi cạnh chàng trai người Hàn Quốc, miệng ngậm ống hút, tỏ ra rất vui vẻ.

Lâm Nam Vũ thực sự phát điên vì người con gái đó, nhưng anh lại không biết phải làm gì cô, người ta còn chẳng buồn liếc mắt nhìn anh, ngày trước anh đã từng đối xử như vậy với phụ nữ, không ngờ hôm nay lại gặp báo ứng. Trái tim anh chùng xuống, liếc xéo sang khuôn mặt của cô gái, lần nào gặp nhau cũng là cô đùa giỡn anh! Ngày trước anh từng nghe nói có những người đàn bà thích chơi kiểu “thả con săn sắt, bắt con cá rô”, chắc chắn là vậy, có người đàn bà nào không động lòng trước tiền? Tôi không tin cô lại ngoại lệ.

Bạch Hạo Uy nghiêm túc nhìn Lâm Nam Vũ:

- Vũ, tớ khuyên cậu đừng tiếp cận với những cô gái như thế này, nguy hiểm quá, cậu sẽ tan xương nát thịt mất. Rồi cậu sẽ yêu cô ta lúc nào không biết. Cậu đừng quên, cậu đã có vị hôn thê rồi, dừng tay thôi!

Lâm Nam Vũ nhếch một nụ cười giễu cợt:

- Uy, tôi sẽ không thích người đàn bà như thế đâu, cô ta và những người đàn bà khác chẳng có gì khác nhau cả, không biết chừng cô ta làm quen với tôi là vì muốn chơi trò mèo vờn chuột, tôi sẽ không mắc bẫy đâu.

- Vũ, nếu cậu đã nói vậy thì chứng tỏ cậu không quan tâm tới cô ấy, thế thì nhường cô ấy cho tôi đi! Tôi rất hứng thú với cô gái này. – Giang Lỗi Hằng nhìn Lạc Tiểu Phàm, tại sao ngày trước anh không phát hiện ra còn có những cô gái thú vị như thế này nhỉ? Anh phải có được Lạc Tiểu Phàm, để cô ấy thích mình, chắc chắn sẽ rất thú vị.

Khóe miệng Lâm Nam Vũ bất giác khẽ run run, giọng nói tắc nghẹn:

- Chờ tôi báo thù xong đã, tới lúc đó thì tùy các cậu, tôi không quan tâm, nhưng bây giờ cô ta là của tôi.

Lạc Tiểu Phàm vẫn không thèm liếc nhìn Lâm Nam Vũ một lần nào, không phải cô không có tình cảm với anh, thậm chí trong lòng còn thầm thích anh, thích cảm giác anh cắn vào ngón tay mình, thích cảm giác được anh ôm chặt vào lòng, thích mùi hương trên cơ thể anh, nhẹ nhàng thôi nhưng lại đem tới cho cô một giấc mơ đẹp. Con gái thật đáng thương, trao cơ thể mình cho ai thì sẽ có tình cảm với người đó.

Thật tiếc là giờ đây cô đã không còn là cô bé Lạc Tiểu Phàm đáng thương luôn cần người khác phải chăm sóc nữa, từ sau khi người đàn ông mà cô yêu sâu sắc vì tiền tài, danh lợi mà ngủ với một người đàn bà khác, Lạc Tiểu Phàm đã không còn để cho mình phải chịu tổn thương nữa, vĩnh viễn không. Một lần đau đớn vì xé rách trái tim mình đã quá đủ rồi, cô không muốn tái diễn việc này một lần nữa, cô sợ tới lúc đó cô sẽ không thể đứng lên được. Một lần buông trôi bản thân đã đủ rồi, từ nay về sau, Lạc Tiểu Phàm phải sống vì chính mình.

Lâm Nam Vũ không nén được, lại quay sang nhìn lén Lạc Tiểu Phàm, trong lòng anh thực sự hy vọng cô sẽ quay lại nhìn anh, nhưng điều khiến anh thất vọng là Lạc Tiểu Phàm coi anh như thể không tồn tại, không thèm liếc qua lấy một cái. Lẽ nào anh đoán nhầm rồi sao? Lâm Nam Vũ ủ rũ, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Nhìn Lạc Tiểu Phàm và gã thanh niên người Hàn Quốc nói nói cười cười rất vui vẻ, Lạc Tiểu Phàm cùng gã thanh niên đó chơi golf với nhau, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc. Lâm Nam Vũ bực mình đứng lên, nói:

- Tôi về trước đây, các cậu cứ chơi đi! – Không chờ hai người kia nói gì, anh đã quay người đi luôn. Lúc đi ngang qua Lạc Tiểu Phàm, anh ngửi thấy mùi hương quen thuộc của cô, trong lòng thấy chua chua. Thấy cô cười rạng rỡ, anh thực sự muốn đánh cho cô vài cái. Nhưng anh vẫn cố nhịn, những người đàn bà thích anh còn xếp hàng dài, thích người như thế nào mà không có. Anh không thèm quan tâm tới cô, một người đàn bàn thích chủ động đi tìm đàn ông.

- Tôi đoán Vũ sẽ bị cuốn vào đó. – Bạch Hạo Uy nhìn theo cái bóng lạnh lùng của Lâm Nam Vũ đang rời xa.

Giang Lỗi Hằng thản nhiên:

- Đâu phải lần đầu tiên Vũ lên giường với đàn bà, cũng chưa nghe cậu ta nói là thích ai, cậu ta chỉ giận giữ nhất thời thôi, chắc vài ngày nữa là quên. Nhưng mà tôi thì có lẽ nên nghiêm túc mới được.

Bạch Hạo Uy cười lớn:

- Chúng ta đánh cược, cô gái này chắc chắn không phải loại người như cậu và Vũ tưởng. Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, nhìn vào đôi mắt ấy, tối hôm đó đã tôi luôn có cảm giác cô ấy và Vũ sẽ có chuyện gì đó, bởi vì hai người họ thuộc cùng một loại người.

- Cậu vẫn chưa nói là cược cái gì.

- Chúng ta cược hai người họ sẽ yêu nhau.

Lần này thì tới lượt Giang Lỗi Hằng cười:

- Không thể nào, Vũ chưa bao giờ thích người đàn bà nào cả, tôi cược họ sẽ không xảy ra chuyên gì.

Bạch Hạo Uy bất lực cười:

- Chuyện gì cũng có lần đầu tiên, 100 vạn, tôi cược họ sẽ yêu nhau!

- OK!

Hai bàn tay nắm chặt vào nhau.

Nhà Lâm Nam Vũ nằm trong khu nhà giàu trên đường 15 khu Hương Xá, ngôi nhà gần biển, tựa lưng vào núi, hai bên đường có những cây bích đào xanh ngắt cùng những khóm tử vi, những cây anh đào và rừng trúc, một căn biệt thự nhỏ xinh xắn ẩn mình trong chốn non xanh nước biếc. Ngôi nhà có vườn treo đầy những giỏ hoa cúc Huyền Nhai màu vàng chính là nhà của Lâm Nam Vũ, cúc Huyền Nhai cành nhỏ và mềm, dáng cây tự nhiên như những bông hoa cúc nhỏ treo trên vách núi, cành cây rủ xuống rồi bám vào bờ tường. Trong vườn còn có một chiếc xích đu bằng gỗ quấn đầy hoa cúc, mỗi khi có cơn gió thổi qua, nhưng bông hoa cúc lại tỏa ra mùi thơm dìu dịu, lan rộng khắp vườn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.