Yêu Đúng Lúc, Gặp Đúng Người (Đúng Thời Điểm, Đúng Người)

Chương 13: Em không muốn hận anh



13.1

Liên tiếp 3 ngày ngồi 3 lần máy bay, đối với Giang An Lan mà nói đã có chút không tiêu hóa được. Sau khi hạ cánh, anh tìm một chỗ ngồi yên ắng ở phi trường nghỉ ngơi chừng mười phút đồng hồ mới đứng lên.

Thời điểm Diêu Viễn tỉnh lại cảm thấy trán có chút đau, lúc này mới nhớ ra hôm qua ăn xong cơm về nhà xe của Diêu Hân Nhiên đột nhiên quẹt vào xe đi bên cạnh, mất khống chế đâm thẳng vào dải phân cách, đầu cô đập vào cửa kính bị rách, mà đùi trái chị họ cũng xanh tím một mảng lớn. Cũng may cuối cùng xem như hữu kinh vô hiểm nhưng vẫn rất mệt mỏi, tối qua chờ cảnh sát giao thông cùng công ty bảo hiểm xử lý xong việc thì cũng đã sắp mười giờ, sau đó mới có thể đến bệnh viện xử lý miệng vết thương, chốt lại là hơn một giờ sang mới về được nhà Diêu Viễn, hai người tắm rửa đơn giản xong liền nghỉ ngơi .

Diêu Viễn lúc ấy nằm ở trên giường, hồi tưởng lại một khắc chiếc xe kia va vào bọn họ, cô nghĩ đến ba mẹ, cũng nghĩ đến anh. Rất nhiều cảm xúc phức tạp lẫn lộn, nhấm nháp một hồi, cảm thấy nhiều nhất vẫn là hương vị đắng nghét .

Cô ấn nhẹ lên băng gạc trên trán, không khỏi thở dài một tiếng, “Gần đây thật đúng là nhiều tai nhiều nạn.”

Diêu Hân Nhiên ngủ bên cạnh cũng tỉnh giấc, “Chị thấy chúng ta nên đi ra miếu thắp nén hương thôi.”

Diêu Viễn hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Diêu Hân Nhiên xem di động, “Mới bảy giờ mười lăm, còn sớm … Ủa? Tẩu Na Thị Na? Hắn đêm qua mười hai giờ còn gửi tin nhắn hỏi chúng ta thế nào ? Tiểu tử này thật có nghĩa khí mà.” Diêu Hân Nhiên lập tức bấm điện thoại, bên kia vừa tiếp máy cô liền cười nói: “Chào buổi sáng, tiểu tẩu đệ đệ… Chúng ta? Chúng ta đương nhiên không có việc gì… à, di động của con bé rơi vỡ… Thật sao? Đúng là chuyện tốt, được, vu hữu vinh yên* mà.” Diêu Hân Nhiên tùy tiện trả lời, cúp điện thoại.

(hưởng sái vinh quang, bà cô này chém ẩu thôi ;)) )

Diêu Viễn đã xuống giường, đang mặc quần áo, Diêu Hân Nhiên ngồi dậy nói với cô: “Tẩu Na Thị Na nói, tiệm hoa của Hoa Khai hôm nay mở chi nhánh, rủ chúng ta đến cổ động tinh thần thuận tiện cùng nhau ăn bữa cơm.”

Diêu Viễn trầm ngâm: “Em không đi, chị đi đi.”

“Sao lại không đi? Cứ coi như giải khuây cũng tốt mà.”

Diêu Viễn bất đắc dĩ nói: “Vậy em mang di động đi sửa trước đã.”

“Thế này rồi còn sửa gì mà sửa? Màn hình nứt toác rồi, để sau đi mua hẳn cái mới mà dùng thôi .”

Diêu Viễn cảm thấy tạm thời không dùng điện thoại cũng được nên không nói gì thêm .

Nhận được địa chỉ Tẩu Na Thị Na gửi đến, hai người liền ra ngoài. Diêu Hân Nhiên là có ý muốn để em gái tiếp xúc với nhiều người một chút, nhưng khi hai người đến thì trong tiệm hoa còn rất yên ắng, Hoa Khai vừa thấy Diêu Hân Nhiên cùng Diêu Viễn có mặt lập tức gác lại việc đang làm để tiếp đón, “Hai vị mỹ nữ tới hơi sớm rồi, Quân Quân, trán cậu làm sao vậy?”

“Xước da chút thôi, không có việc gì.”

Hoa Khai vẻ mặt đau lòng, “Như vậy thật phá tướng gương mặt xinh đẹp, quá không cẩn thận rồi. Lát nữa chị đây giới thiệu cho cậu một loại thuốc mỡ, tái tạo da, làm mờ sẹo rất có tác dụng.”

Diêu Hân Nhiên nhìn chung quanh, “Hoa Khai, không phải nói đến đây tập hợp sao? Sao không thấy ai hết vậy?”

“Hẹn nhau mười một giờ đúng, giờ lành khai trương là 10h38, hiện tại mới chín giờ thôi bang chủ.”

“Choáng, Tẩu Na Thị Na tên kia nói chuyện cũng không nói cho rõ ràng?!!” Diêu Hân Nhiên khinh bỉ.

Diêu Viễn nói: “Đã đến rồi thì hỗ trợ làm chút việc đi.”

Hoa Khai đại tỷ vòng một vòng lớn vươn bàn tay ôm lấy vai Diêu Viễn, “Ta nói tiểu Quân vĩnh viễn thảo tính như vậy.”

Diêu Viễn cười cười, không muốn để người khác nhận ra kỳ thật cô có chút không tập trung .

Trong lúc hai chị em giúp đỡ Hoa Khai thì mọi người cũng lục tục đến, một số là người nhà, bạn bè Hoa Khai trong hiện thực, một số là trong trò chơi như Hùng Ưng Nhất Hiệu, Á Tế Á, đều là người thành phố này. Đến tầm mười giờ, Tẩu Na Thị Na cuối cùng cũng đến .

Tẩu Na Thị Na nhìn thấy mấy người Diêu Viễn liền chạy tới hỏi: “Đại tẩu, Thủy bang chủ hai người vẫn khỏe chứ?”

Diêu Hân Nhiên vỗ mạnh một cái lên đỉnh đầu tên tiểu tử, “Không phải nói không sao rồi sao? Ngươi có phải đặc biệt hi vọng được nhìn thấy chúng ta thạch cao đầy mình, đeo miếng lót khí không?”

Tẩu Na Thị Na cuống quít kêu oan, “Không có nha, sao lại thế được, ta chỉ là quan tâm mấy người thôi mà. Tối qua ta thật sự là bị dọa cho hết hồn, sáng sớm còn gửi tin nhắn cho Phó bang chủ nói Đại tẩu bị tai nạn, bang chủ khẳng định cuống muốn chết…” Tẩu Na Thị Na nhìn Diêu Hân Nhiên sắc mặt càng ngày càng khủng bố, nhỏ giọng thỏ thẻ, “Ta nói sai cái gì sao?”

Diêu Hân Nhiên xách cổ áo hắn lôi xềnh xệch ra ngoài, “Đi, đi treo banner!”

Người kia biết rồi?

Diêu Viễn cau mày nghĩ, anh sẽ lo lắng sao? Cô thật sự không muốn để anh trong loại tình huống này còn phải bận tâm đến mình.

Á Tế Á bên cạnh đột nhiên vỗ vỗ cánh tay cô, “Quân tỷ tỷ, người đang từ phía bên kia đường đi tới có phải Quân Lâm Thiên Hạ nhà tỷ không vậy? Đúng không?? Không sai phải không???? Loại người này tỉ lệ bị nhận nhầm rất ít có phải không?????”

Hùng Ưng Nhất Hiệu nghi hoặc nói: “Bang chủ sẽ không phải là theo tin nhắn ta vừa gửi mà đến chứ?”

Diêu Viễn nhìn về phía hắn, Hùng Ưng Nhất Hiệu cười gượng nói: “Bang chủ lúc mới quen Đại tẩu trong game giao nhiệm vụ cho chúng ta, nhìn thấy Đại tẩu ở chỗ nào thì nhắn tin báo cho ngài ấy, ta vừa rồi nhất thời lẫn lộn giữa trò chơi và hiện thực…”

Diêu Viễn trong lòng ngũ vị tạp trần*.

(tâm tình phức tạp)

Lúc Giang An Lan bước vào tiệm hoa, gần như mọi ánh mắt đều dán vào anh, ngay cả những người hoàn toàn không quen biết là người nhà, bạn bè của Hoa Khai cũng không khỏi nhìn trộm anh trai lạnh lung này thêm mấy cái, chỉ có một mình Diêu Viễn đứng gần nhất là giữ được thần sắc bình tĩnh.

Vẫn là Hùng Ưng Nhất Hiệu đi tới trước hỏi Giang An Lan: “Lão đại thật là thần tốc, ngài cũng đang ở thành phố này sao?”

Giang An Lan gật đầu sau đó đi thẳng đến trước mặt Diêu Viễn, nhìn băng gạc trên trán cô, “Chỉ bị thương nhẹ trên trán phải không?”

Diêu Viễn trầm thấp ậm ừ.

Xác định cô không có việc gì, Giang An Lan mới âm thầm thở hắt ra rồi dịu dàng nói: “Có thể ra ngoài nói chuyện riêng với anh không?”

Diêu Viễn lặng yên không nói, bởi vì thật sự không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Kỳ thực tính ra bọn họ cũng mới một ngày một đêm không gặp nhau thôi, vậy mà cảm giác như đã cách xa cả thế kỷ.

Chung quanh âm thanh thì thầm càng lúc càng nhiều khiến Diêu Viễn cảm thấy không thoải mái, sau đó nghe thấy Giang An Lan nói với những người kia: “Không thì mấy người ra ngoài?” Giọng điệu rất bình thường, không đến mức bá đạo nhưng cũng là… Thật sự không khách sáo. Diêu Viễn da mặt từ trước đến nay vốn không dày, nhẹ giọng ngắt lời: “Chúng ta ra ngoài.” Rồi bước ra trước.

Giang An Lan cũng đi ra, bên ngoài rất lạnh, anh nắm chặt tay cô nói: “Chúng ta vào quán café trước mặt nhé?”

Diêu Viễn nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh, “Nói luôn ở đây đi.”

Giang An Lan sắc mặt không phải rất tốt, thậm chí có chút tái nhợt, “Ngay cả anh em cũng hận sao?”

Diêu Viễn không nói gì.

Giang An Lan tiếp tục hỏi: “Có phải em trách anh giấu diếm em? Vậy cứ trách đi, dù sao để tới nước này anh xác thực có sai, đáng lẽ khi vừa biết phải thẳng thắn nói rõ ngay với em. Nhưng mà Diêu Viễn, tình cảm của anh hoàn toàn không pha tạp chút giả ý nào hết.”

“…”

“Thật ra nếu em muốn trả thù Giang gia, ở bên anh không phải là phương pháp nhanh nhất hữu hiệu nhất hay sao? Em chỉ cần ở bên anh, sau đó trút giận lên anh… Đương nhiên điều kiện tiên quyết là em phải ở bên anh.”

Diêu Viễn không thể tin nổi nhìn anh, mở miệng, giọng điệu bất đắc dĩ , “Anh đừng nói linh tinh nữa .”

Giang An Lan thấy cô rốt cuộc cũng mở miệng thì thầm thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi, cẩn thận nói: “Diêu Viễn, anh thật sự không muốn chia tay, em cứ coi như… cứ coi như thương anh, đừng một đường sống cũng không chừa lại như vậy được không?”

Anh đưa tay vén nhẹ tóc mái Diêu Viễn ra sau tai, “Có đau không?”

Cô nhìn Giang An Lan trước mặt, cảm xúc trong nháy mắt trầm xuống, phảng phất không hiểu tại sao mình đột nhiên lại khổ sở như vậy.

Cô vẫn không có trả lời anh, bởi vì chính cô cũng không biết nên làm thế nào.

Hoa Khai bắt đầu đốt pháo, khi âm thanh lộp bộp vang lên thì Diêu Viễn đang đứng trong đám người, anh đứng bên cạnh, cô nghe thấy bên cạnh có người nhà Hoa Khai nói: “Cặp tình nhân trẻ này thật đẹp đôi.”

Xong xuôi, Giang An Lan vươn tay muốn giúp cô lấy xuống một mảnh pháo hồng vương trên tóc, Diêu Viễn liền nghiêng đầu tránh đi. Chờ lúc Diêu Hân Nhiên lại gần, Diêu Viễn túm lấy tay chị, “Nói với Hoa Khai một tiếng, chúng ta về trước đi?”

Nhưng cuối cùng cũng không làm vậy được, Hoa Khai đã bận mời mọi người đến quán lẩu trong dự định ăn đại tiệc rồi, cô nàng phân phó hai cô bé trông tiệm rồi lại đây kéo tay Diêu Viễn, “Tiểu Quân, lát nữa có muốn uống chút rượu gạo không? Chủ quán tự ủ đấy, đặc lắm, mùi vị rất thơm!”

“Tôi uống rượu quê có được không? Uống rượu gạo quá đàn bà! Lão Đại, chốc chúng ta cùng uống nhé?” Hùng Ưng Nhất Hiệu cười đùa cợt nhả với bang chủ nhà mình. Giang An Lan nhìn theo bóng lưng đang bị lôi kéo đi, nói: “Được, vừa hay cũng đang muốn uống chút rượu.” anh cảm thấy bực bội, không phải trách cô, mà chỉ tự trách mình quá hấp tấp nóng nảy.

Giang An Lan đi tụt lại phía sau, Hùng Ưng Nhất Hiệu đi bên cạnh, “Lão Đại, hôm qua chúng ta đánh Đệ Nhất Phong , vất vất vả vả mãi mới đánh xong kết quả đồ rơi ra toàn thứ rác rưởi, quả nhiên không có ngài là không được, nhân phẩm thấp tới đáng thương.”

Cách đó không xa Tẩu Na Thị Na quay đầu cười nói: “Bang chủ, ngài là đang đi công tác sao? Công ty có cần tuyển người không? Ta tốt nghiệp rồi có thể được thu nuôi không?”

Giang An Lan tùy ý ừ một tiếng, anh không tài nào nghe lọt tai lời bọn họ nói, tâm tình không tốt, đoạn tình cảm vẫn luôn không dám đụng đến rốt cuộc anh cũng chạm vào, chậm rãi ấm lên, dần dần phát triển theo phương hướng anh dự đoán lại đột nhiên bị một chuyện trời ơi từ thế hệ trước quật ngã.

Anh thật sự không cam lòng.

Thời điểm Giang An Lan đi tới thì nghe thấy cô đang cùng người bên cạnh nói chuyện, biểu tình khó xử, “Tôi thật sự không thể uống rượu, lát nữa còn có chuyện phải làm.”

Hoa Khai nói: “Trường cậu không phải đang trong kỳ nghỉ sao? Còn bận gì nữa?”

Giang An Lan đi đến bên Diêu Viễn, nói với Hoa Khai: “Cô ấy cảm mạo còn chưa khỏe, tối qua lại bị kinh hách, không uống được.” Hoa Khai vừa thấy là Giang An Lan, liền rất biết tiến lui mà cười cười với Diêu Viễn, sau đó liền lui về phía sau một chút cùng người khác hàn huyên.

Bọn họ đi ăn ở quán lẩu cách đó một con phố. Qua đó ngồi đại khái 10 phút, trong chừng mười phút này, Giang An Lan đi bên cạnh Diêu Viễn, anh không có nói chuyện, chỉ ngẫu nhiên nhìn cô một cái, còn Diêu Viễn cũng không biết nên có thái độ như thế nào với anh mới là hợp tình hợp lý , vì vậy cứ thế lặng yên không nói tiếng nào. Người xung quanh nhìn hai người tảng lờ nhau như vậy cũng chỉ còn biết đoán già đoán non.

Diêu Hân Nhiên thì đặc biệt rối rắm, “Đây là loại chuyện gì vậy?” kỳ thật em họ cùng Giang An Lan chia tay, cô cũng cảm thấy đáng tiếc, dù sao đây cũng là lần đầu tiên thấy Diêu Viễn mở rộng cửa lòng. Khách quan mà nói, điều kiện như Giang An Lan mà lấy làm đối tượng kết hôn thì quả là không thể tốt hơn, nhưng hiện tại bày ở trước mặt hai người hiển nhiên đã không còn chỉ là vấn đề có phải là “lưỡng tình tương duyệt*” hay không nữa rồi.

(Hai người đều có tình cảm với nhau)

Vào quán lẩu Hoa Khai đi trước nói vài câu, người phục vụ liền dẫn bọn họ lên phòng lớn trên tầng hai.

Diêu Viễn trở ra nghĩ muốn đưa túi cho chị cầm để đi wc một chút, Giang An Lan đã duỗi tay đón lấy trước. Diêu Viễn nghĩ thầm cũng không thể giật lại được, đành nói một tiếng “Cám ơn”. Thu thập xong xuôi, tới hành lang cô lại chạm mặt với bạn đại học trước kia, một nam một nữ, bọn họ nhìn thấy Diêu Viễn cũng rất ngạc nhiên, hai bên chào hỏi, sau đó bạn học nam nói: “Nghe lão Tiền nói cậu quay về trường công tác rồi?” Lão Tiền là giáo viên phụ đạo của bọn họ khi còn đi học.

“Ừ, các cậu thì sao?”

Bạn học nữ đáp: “Bọn mình đều lăn lộn bên ngoài, vẫn là cậu tốt số, công tác trường học thoải mái, hoàn cảnh cũng tốt, thật hâm mộ.”

Diêu Viễn nghe ra trong khẩu khí người này có chút ý đâm chọc, cô cùng cô ta cũng không quen thân lắm, nhưng với bạn học nam kia thì khá quen vì hai người họ lúc ấy đều là cán bộ trong lớp, thường phải cùng nhau thảo luận công tác. Diêu Viễn cũng quen làm kẻ địch của phụ nữ nên không để tâm, chỉ ăn ngay nói thật: “Trường học áp lực cũng lớn lắm, cứ cách ba quẹo năm rẽ là lại phải viết tổng kết, viết luận văn gì gì đó.”

Bạn học nam mỉm cười, “Cậu đó, tìm một anh cao phú soái mà gả là ngon lành rồi, còn vất vả như vậy làm gì?” liền bị bạn học nữ đánh cho một cái, “Bông hoa của khoa còn cần cậu bận tâm à?”

Diêu Viễn bất đắc dĩ cười cười, vừa muốn tạm biệt bọn họ thì đúng lúc Giang An Lan từ dãy ghế đi ra, liếc mắt nhìn hai người kia một cái rồi nói với cô: “Bạn em à?”

Diêu Viễn theo bản năng hỏi: “Sao anh lại ra đây?”

Giang An Lan ừm một tiếng, “Đi toilet, túi của em anh đưa cho Diêu Hân Nhiên rồi.” nói xong đem di động đưa cho cô, Diêu Viễn không có cách nào khác chỉ đành nhận lấy.

Giang An Lan vừa đi mất, Diêu Viễn quay đầu liền thấy hai vị bạn học cũ trước mắt vẫn đang kinh ngạc nhìn mình, bạn học nam chỉ chỉ về phía phòng vệ sinh nam hỏi; “Anh ta là Giang An Lan phải không? Trước đây cũng cùng trường với chúng ta, khóa 3?”

Bạn học nữ thì có chút không thể tin nổi, “Cậu qua lại vớiGiang An Lan sao?”

Diêu Viễn trong lòng tự nhủ, bọn họ gần như đã “Oanh yến chia lìa” , mặc kệ cô cùng Giang An Lan thế nào cũng không cần nói thêm gì với người khác, “Vậy mình đi trước nhé, tạm biệt.” Đi không được hai bước thì tiếng chuông điện thoại của Giang An Lan vang lên, cô nhìn xuống thì hóa ra là Giang An Trình, Diêu Viễn không bắt máy, nhưng vị cảnh quan này rất bền lòng, suy nghĩ mãi thấy cúp máy cũng không nên, Diêu Viễn sợ là việc gấp liền đưa lên tai : “… Anh ấy đang bận.”

Đối phương có vẻ bất ngờ, “À, Diêu Viễn phải không?”

“Vâng.”

Giang An Trình nói: “Vậy phiền em giúp anh hỏi nó một chút, căn nhà lần trước đi xem ở Giang Nính có xác định mua không? Có thì để anh bảo người ta đính số nhà lên luôn.” Nói xong người nọ ngừng một lát, lại tiếp, “Diêu Viễn, An Lan rất quan tâm em đấy.”

Giang An Lan đẩy cửa đi vào liền nhìn thấy Diêu Viễn đang nói chuyện với Diêu Hân Nhiên bên cạnh. Tẩu Na Thị Na vẫy tay nói: “Bang chủ, chỗ này chỗ này!”

Giang An Lan không phản ứng đi về phía Diêu Viễn- người bên cạnh vẫn còn một ghế trống, nghiễm nhiên ngồi xuống. Tẩu Na Thị Na còn chưa từ bỏ ý định: “Bang chủ bang chủ, có chút việc muốn cùng ngài thương lượng một chút, ngài qua đây đi.” Nhưng vẫn bị Giang An Lan phớt lờ.

Diêu Viễn đem di động trả cho anh, “Có người tìm anh hỏi chuyện anh mua nhà… Không thì anh gọi lại xem thế nào?”

Giang An Lan nhận lấy điện thoại, đáp một tiếng rồi tùy tiện để lên bàn. Lúc này Tẩu Na Thị Na xáp lại đây, khom lưng hỏi anh: “Bang chủ, nói thật đó, hêt năm tôi qua công ty ngài thực tập được không? Tôi thực sự rất muốn được như mấy diễn viên chính trong bộ phim truyền hình [ Chuyện tình Bắc Kinh ] kia, đến thủ đô phấn đấu thử xem. Nhưng bên đó tôi hoàn toàn mù tịt, đại nhân vật duy nhất tôi biết chính là bang chủ đại nhân ngài , he he.”

“Liên hệ với Lý cao.”

“Phó bang chủ sao? Được được!” Tẩu Na Thị Na chen chúc giữa Giang An Lan cùng Diêu Viễn, nói xong liền quay đầu nói với cô, “Tẩu tử về sau chính là bà chủ của em rồi!”

Hoa Khai đang gọi món, hỏi bọn họ muốn ăn gì thì nói, Tẩu Na Thị Na gọi thịt dê, bò thái mỏng, cảm thấy mỹ mãn là đi luôn, bỏ lại Diêu Viễn vì tiếng “Bà chủ” kia mà có chút 囧 .

Giang An Lan ngược lại nghĩ, Tẩu Na Thị Na này hẳn có thể bồi dưỡng được

13.2

Người nhà, bạn bè của Hoa Khai bên cạnh vẫn vô cùng tò mò vì sao bọn họ lại gọi người đàn ông này là bang chủ, chẳng lẽ anh ta từng đóng phim? Một bác gái liền mở miệng hỏi : “Cậu trai kia có phải diễn viên không vậy?”

Hùng Ưng Nhất Hiệu cười to nói: “Không phải, là bang chủ của bọn cháu trong game ạ.”

“À à, ra thế.” Bác gái không mấy hứng thú, có điều vẫn tán thưởng Giang An Lan “Tướng mạo đẹp thật, làm bác cứ tưởng là minh tinh nào” .

Tẩu Na Thị Na gõ đũa nói: “Ha ha ha, đúng đấy, cháu cảm thấy bang chủ so với Nick Carter còn đẹp hơn!”

Diêu Viễn trong lòng tự nhủ, đem người phương Đông so với phương Tây thì quá khập khiễng rồi.

Sau đó mọi người cùng ăn lẩu, lại thêm chút rượu, không khí vô cùng hòa hợp. Diêu Viễn bởi vì cảm mạo còn chưa khỏi nên không uống, Giang An Lan thì uống tới hơn nửa bình Hoàng Tửu. Diêu Viễn biết anh thân thể không tốt, không nhịn được liền bảo anh đừng uống nữa, Giang An Lan mơ hồ cười một cái rồi cũng ngừng lại.

Từ quán lẩu đi ra, không ít người còn chưa tận hứng mà muốn đi hát tiếp, Hoa Khai cười mắng: “Được rồi, ban ngày ban mặt hát hò gì, tôi còn phải về tiệm đây, giải tán giải tán! Ai ai ai bảo chiều nay sẽ đỡ việc cho tôi đấy??”

Diêu Hân Nhiên cười nói: “Biết rồi, không ăn chùa của cậu đâu mà sợ.”

Hùng Ưng Nhất Hiệu khó xử, “Vậy chúng ta không phải cũng không thể ăn chùa rồi?” cho nên không ít người đều tỏ vẻ muốn theo Hoa Khai về tiệm hỗ trợ.

Hoa Khai lại vui vẻ, “Chân thành cảm tạ ý tốt của mọi người, nhưng đông quá, tiệm lại nhỏ không chứa hết được đâu. Rồi rồi, bang chủ, còn có…” Vừa tính chỉ vào Diêu Viễn, Hoa Khai nhìn đến Giang An Lan bên cạnh thì lập tức đem lời định nói nuốt luôn xuống. Giang An Lan lúc này mới khách khí đi tới, từ trong ví rút ra hai tờ 100 tệ đưa cho cô, nói: “Đây là tiền cơm của tôi và Diêu Viễn, tôi đưa cô ấy đi trước .”

Mọi người cùng ngây ra.

Diêu Viễn cũng đứng hình, sau đó liền bị Giang An Lan thuận thế dắt tay tha đi, chờ đoàn người kịp phản ứng lại thì soái ca mỹ nữ đã đi xa rồi.

Hùng Ưng Nhất Hiệu thán phục, “Lão Đại có cần bá khí vậy không?”

Tẩu Na Thị Na nói: “Phụt, đáng eo qué!!!”

Hùng Ưng Nhất Hiệu tiếp lời: “Ngươi bị Bảo Bối Ngoan dạy hư rồi.”

Hai người đi được một đoạn, Diêu Viễn mới vùng ra khỏi tay anh, cuối cùng vẫn nói câu kia: “Anh, chúng ta dừng lại đi.”

Nụ cười của Giang An Lan cứng lại. Anh đứng đó cúi xuống nhìn cô, quay lưng về phía ánh nắng, xúc cảm trên mặt có chút mơ hồ, “Thật sự không thể tha thứ được sao?” Trước đây anh hoàn toàn đều là đi bước nào tính bước đó, lúc này đây lại bỗng nảy sinh nỗi sợ cùng đường bí lối.

Diêu Viễn cúi đầu nhìn tay mình, một ngày một đêm này thật sự quá dài rồi. Hôm nay nhìn thấy anh, trong lòng như bị thứ gì cào xé, càng lúc càng đau đớn. Cô chậm rãi nói: “Tha thứ? Em không thể trả thù gia đình anh, em không có năng lực đó, cũng sẽ không oán trách anh, nhưng mà em thật sự không biết nên ở bên anh như thế nào, em nên gọi Giang Văn Hàn là gì đây? Chú sao?” Diêu Viễn tính tình vốn lạnh nhạt, lúc này trên mặt lại không giấu nổi ưu thương, “Anh, về sau… chúng ta đừng gặp nhau nữa.”

Giang An Lan hít đầy ngực khí lạnh, sau đó bước tới ôm lấy cô, “Diêu Viễn, vì sao em không thể chỉ nghĩ về anh thôi? Tình cảm của chúng ta là chuyện giữa hai người chúng ta, với người khác, cho dù là người thân của chúng ta đi chăng nữa, thì có quan hệ gì? Anh biết lời này thực ích kỷ, ích kỷ cùng cực, nhưng anh mặc kệ. Trừ phi em không yêu anh, vậy được, anh cũng không còn gì để nói, nhưng em đối với anh không phải là không có cảm giác gì, không phải sao? Diêu Viễn, anh muốn cùng em đi nốt quãng đời còn lại, không muốn chỉ vì người ngoài mà phải chia tay. Anh đợi lâu như vậy mới cùng em đi được tới đây, coi như em thương anh, được không? Xin em đấy.”

Diêu Viễn nghe xong anh nói nhiều như vậy, thổ lộ như vậy, thái độ kiên định như vậy cũng không phải không động lòng.

Nhưng anh có thể nói ra lời như vậy là bởi vì tai nạn giao thông kia không phải cái gai trong lòng anh, anh có thể dễ dàng vứt bỏ nhưng cô thì không được… Ngày cha mẹ bị đâm chính là sinh nhật cô, buổi sáng hai người còn vui vẻ đưa cô đi học, hẹn tối tới đón sau đó cả nhà cùng đi mua bánh ngọt. Ngày lòng cô đầy hi vọng, mong thời gian trôi qua thật nhanh cuối cùng lại trở thành ngày dài nhất trong sinh mệnh cô, người tới đón Diêu Viễn là Bác cả, đưa cô từ trường đến bệnh viện nhìn cha mẹ lần cuối. Cô không thể đi thảo phạt ai, nhưng cũng thật sự không thể vượt qua bóng ma tâm lý đó.

“Anh, em không muốn hận anh.”

Thời điểm thốt ra lời này, Diêu Viễn lại cảm thấy có chút hận chính mình.

Sau hôm đó, Diêu Viễn không còn bất kỳ liện hệ gì với Giang An Lan nữa.

Có người nói, chúng ta không thể lựa chọn vận mệnh, thứ có thể chọn lựa chỉ là vận mệnh đến thì nên đối mặt thế nào mà thôi.

Mà cô nếu đã lựa chọn như vậy thì bất luận đúng hay sai, chỉ còn cách chấp nhận.

Tết năm đó Diêu Viễn chỉ ở quê với bà.

Kết thúc kỳ nghỉ vào học kỳ mới, Diêu Viễn bắt đầu trở nên rất bận rộn, bạn bè đồng nghiệp liên hoan gì đều tham gia, tan ca đi chơi thể thao, cũng chuẩn bị nâng học vị, không để mình ngơi nghỉ lấy một khắc.

Cô cắt tóc, mà còn cắt vô cùng ngắn, chỉ vừa che được tai, thợ cắt tóc nói cô để kiểu này vô cùng hợp, nhẹ nhàng khoan khoái. Diêu Viễn ngược lại không thèm để ý có đẹp hay không, cô thậm chí còn nghĩ không biết có nên ngắn thêm chút không, gội đầu cho tiện thì bị chị họ ngăn trở, lý do là không thể nhìn em gái tự ngược thêm nữa. Diêu Viễn đối với việc này cũng không có ý kiến gì, cô chỉ là không còn sức lo cho mình nữa mà thôi.

Diêu Viễn lưu lại văn bản, vừa tắt máy vi tính tiếng chuông di động liền vang lên, không có gì bất ngờ chính là chị họ Diêu Hân Nhiên dạo này cứ vài hôm lại tìm cô, sợ Diêu Viễn ở một mình lại sinh chuyện.

“Tiểu Viễn, mai là Chủ Nhật em qua đây xem phim đi, hôm nay chị vừa mò được bộ [Chúa Tể Của Những Chiếc Nhẫn] full hd, có Tinh Linh vương tử mỹ mạo, em chưa xem đúng không? Cùng xem, chị chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt rồi.”

“Chị, em còn chưa viết xong báo cáo, thứ hai phải nộp rồi .”

“Không được, ngày mai thế nào cũng phải sang đây cho chị, cô còn tiếp tục li quần quả cư* như vậy thì cứ trực tiếp xuất gia đi!”

*Gốc: Li quần sách cư: rời xa tập thể, số đông để sống cuộc sống cô độc, DHN nói thành quả cư ý bảo DV lánh đời ở góa =))

“Được rồi, mai em sang, chị đừng nói quá lên như vậy được không?” Diêu Viễn bất đắc dĩ đồng ý, bà chị cô ngay cả xuất gia mà cũng nói ra được.

Ngày hôm sau, Diêu Hân Nhiên vừa mở cửa cho Diêu Viễn liền lôi kéo cô trực tiếp xông đến phòng khách ấn lên sô pha trước tivi, “Trái cây, đồ ăn vặt, nước trà đều ở đây, em ăn trước đi chị mở đĩa ngay đây.”

Diêu Viễn lắc đầu nói: “Bây giờ còn mấy người mua đĩa nữa? Lên mạng xem không được sao?”

Diêu Hân Nhiên nói: “Phong cách hiểu không? Tàng trữ hiểu không? Full HD hiểu không??”

Diêu Viễn bị chọc cười , “Nếu như trong máy tính của chị ít đi vài bộ phim yêu đương dẩm dít với hành động chỉ sợ em lại càng tin vào cái thuyết này mất thôi.”

Diêu Hân Nhiên chính mình cũng bật cười, mở đĩa xong thì quay lại ngồi cạnh Diêu Viễn, “Cho chị cô chút mặt mũi được không?”

“Được thôi.”

Phim chuẩn bị chiếu, Diêu Viễn liền không nói gì nữa, cởi dép co mình trên sô pha, lẳng lặng xem TV, Diêu Hân Nhiên bên cạnh kích động không thôi với từng tình tiết phát triển của câu truyện, cô lại bình tĩnh đến gần như hờ hững.

Diêu Hân Nhiên từ khóe mắt liếc thấy biểu cảm xa cách này, đáy lòng không khỏi thở dài một tiếng. Cô biết em nhà mình khoảng thời gian này tâm tình vẫn không tốt, tuy rằng không hề mảy may thể hiện lên mặt nhưng hai người bên nhau đã hai mươi mấy năm , cô sao có thể không nhìn ra cho được?

Khi sắc trời chập tối, thành phố lên đèn, 3 phần [ Chúa Tể Của Những Chiếc Nhẫn] rốt cuộc cũng có kết cục tốt đẹp, chỉ là lúc nhân vật chính Frodo Baggins trở lại Bag End* không bóng người, một mình bên cuốn sách đã viết tới hồi kết, đứng dậy thong dong thả bước, lời thì thầm với chính hắn lại khiến hết thảy trở nên bi thương không tưởng nổi.

Ngươi phải làm sao mới có thể tìm lại cuộc sống xưa cũ?

Ngươi nên tiếp tục như thế nào…

Khi sâu trong nội tâm đã sớm biết không thể quay đầu.

Có một số việc không thể bù đắp,

Một số thương đau đã trạm khảm quá sâu,

Ngươi không thể vãn hồi vĩnh hằng…

*Bag End: một địa danh trong CTCNCN

Diêu Viễn trân trân nhìn tv mãi cho đến khi hết thảy trước mắt dần dần trở nên mơ hồ không rõ.

Đến tận bây giờ cô mới rốt cuộc thanh tỉnh mà ý thức được, người nọ đã ghi dấu trong lòng cô thật sâu, dù có cố gắng thế nào cũng không thể xóa sạch.

Nỗi nhớ dày xéo người ta nhất chính là nỗi nhớ như có như không, đôi khi bản thân còn không hề nhận ra mình đang nhớ.

Cẩn thận đếm, bọn họ dường như xa nhau đã 40 ngày rồi? Đối với Giang An Lan mà nói, 40 ngày này hoàn toàn giống như đã quay về những tháng ngày nằm trong viện trước kia: ức chế, không có hi vọng, nhìn ai cũng không vừa mắt.

Hôm nay anh cùng anh họ Giang An Hoành đánh xong tennis, chuẩn bị đi tắm, Giang An Hoành mở miệng hỏi: “2 ngày này công ty nếu không có việc gì thì bỏ chút thời gian cùng chị ba ra ngoài chơi chút đi?”

Giang An Lan chỉnh lại lưới vợt tennis nói: “Không có thời gian.” thái độ như vậy chứng tỏ anh không muốn nói đến đề tài này, Giang An Hoành cũng liền không nói nhiều , đứa em thứ năm này của anh đầy đủ bản lĩnh, không cần anh can thiệp, rất nhiều việc cậu ta đều có thể khống chế tốt, xem thời biết thế, rất thông minh. Ông từng nói, nếu như tiểu Ngũ sức khỏe tốt, tính tình bớt ác liệt một chút, theo quan nghiệp thì chức vị so với bất kỳ ai trong nhà đều có thể cao hơn, chỉ tiếc trời không chiều lòng người. Mà gần đây nghe Giang An Trình nói, chuyện yêu đương của tiểu Ngũ hình như đã kết thúc rồi, cho nên liền nhắc anh lôi cậu ta ra ngoài cho khuây khoả. Có điều hiện tại xem phản ứng của tiểu Ngũ, anh nghĩ mối tình này nên giữ nên bỏ, trong lòng cậu ta hẳn cũng biết rõ rồi.

Sau đó hai người ai nấy tự đi tắm rửa rồi tìm chỗ ăn cơm trưa, giữa chừng thì Giang An Hoành bị một cú điện thoại gọi đi mất.

Giang An Lan ăn xong thì về nhà. Anh ngồi ở ghế sau xe hạ cửa kính xuống, bên ngoài cây cối đều đã ở ra hoa, sinh khí dạt dào, hai bên lối đi bộ có không ít người đang tản bộ ngắm cảnh. Hôm nay là cuối tuần cho nên người đông, tốp năm tốp ba , có tình nhân, có người đưa con đi chơi, anh nhìn đến mức lồng ngực lại khó chịu, tại sao người khác đều thư thái đến vậy, anh thì không được? Kỳ quái , anh đâu làm chuyện gì thương thiên hại lý, cho dù có, đó cũng đều là chuyện không đừng được, tại sao anh phải khổ sở như vậy? Giang An Lan vừa sang tuổi 29, “Lớn tuổi”, tâm lý lại càng lúc càng vặn vẹo . Anh thậm chí cảm thấy chính mình giống như mắc phải một căn bệnh quái ác, sinh mệnh ngày một yếu ớt. Không, anh chính là người mắc bệnh nan y, phổi tính não bệnh*, 29 năm, chỉ vì căn bệnh này, từ mười hai tuổi đến mười lăm tuổi, anh phần lớn thời gian đều phải trải qua trong bệnh viện. Năm ấy vừa tốt nghiệp đại học, vì bệnh biến chứng, anh nằm viện, không ăn được gì, cứ ăn vào phần lớn cũng lại phun ra, một dạo gầy đến không ra hình người, cảm xúc bí bách bi quan. Ngay cả bây giờ anh cũng không biết bệnh của mình khi nào lại phát, có thể hôn mê, thậm chí phát điên. Giang An Lan nhắm mắt lại, lần đó cô đưa anh đến bệnh viện, giúp anh gọi bác sĩ, trả tiền cho anh, anh cảm thấy người này thật khờ…

*Pulmonary Encephalopathy: Mình không tìm được từ chuyên ngành của bệnh này trong tiếng Việt, theo Baidu còn được gọi là chứng phổi tim não tổng hợp, là bệnh viêm phế guản mãn tính bị phức tạp hóa do khí thũng cuống phổi. Bệnh tim cùng với suy chức năng phổi dẫn đến tổn hại tổ chức não đồng thời gây trở ngại cho tuần hoàn não.

“Ngốc quá, nếu em không cứu anh, không phải là không sao rồi?”

Nỗi nhớ trong anh lại cồn cào, từ rất nhiều năm trước , nó đã ở đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.