Yêu Em Được Không?

Chương 2



KTV vô cùng náo nhiệt, mười mấy người vừa ngồi vừa đứng để hát.

Mọi người để Micro thành một dàn, tiếng cười, tiếng cãi nhau, tiếng nhạc, ầm ĩ tạo thành một thế giới vui nhộn.

Mấy chai bia đã hết, cảm xúc của mọi người có thể là đã lên đến đỉnh cao nhất.

Lam Nguyệt ngồi ở gần cửa góc bên ngoài, mà Mạnh Thừa Kiệt lại bị bao vây ở bên trong, trái phải đều bị Hà Tư Ngâm và các người đẹp quảng cáo vây quanh.

Giọng hát của Mạnh Thừa Kiệt rất ôn hòa, giọng thấp mang chút tang thương, âm cao như đi vào lòng người. Anh thích hát tình ca, cũng giống con người anh, ôn nhu đa tình, thật sự rất dễ dàng làm động lòng phái nữ.

Lam Nguyệt chỉ cần ngồi một bên lẳng lặng nghe anh hát, đã cảm thấy thỏa mãn. Bởi vì cô chưa từng nghĩ, họ sẽ có một ngày gặp lại nhau.

Tất cả dường như đều là một giấc mơ, anh đang ở rất gần cô, nhưng cô không hi vọng có thể gần anh thêm chút nữa.

Đó đã là chuyện cách đây rất lâu, ký ức trong ánh đèn vàng, dần dần trở nên rõ ràng hơn.

Bốn năm trước, cô vừa tốt nghiệp đại học, vào một công ty máy tính làm trợ lý kế toán, Mạnh Thừa Kiệt vừa xuất ngũ trở về, cùng làm việc trong công ty về lĩnh vực internet.

Anh có phong thái mê người, khiêm cung lễ độ, Mạnh Thừa Kiệt như cơn lốc xoáy trong công ty. Không chỉ có phái nữ ái mộ anh, Giám đốc thích anh, đến cả những người lao công cũng khen anh không dứt miệng.

Bất quá những nữ đồng nghiệp đều chỉ có thể cắn răng nuốt hận, bởi vì anh rất nhanh chóng đã cùng nữ Giám đốc kết giao, tâm tư đều đặt vào người phụ nữ hạnh phúc ấy, mà Lam Nguyệt cũng chỉ có thể vụng trộm thầm mến, vụng trộm nhìn anh, tìm bóng dáng anh…

Ngày đó cô đi pha trà, không nghĩ tới Mạnh Thừa Kiệt đã ở phòng trà.

Phòng trà ngập mùi cà p hê, còn môi anh hơi nhếch lên với một ý cười.

Tuy rằng khi còn học cô đã từng kết giao với bạn trai, anh em tốt cũng có vài người, nhưng không biết tại sao, thấy Mạnh Thừa Kiệt, cô giống như trở lại tuổi mười bảy ngây ngô, khiến cô thấy mình thật ngốc nghếch.

Bởi vì cô vụng trộm thầm mến người con trai trước mặt, cô nhanh chóng bị làm cho bối rối, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ miễn cưỡng cười với anh một cách lễ độ.

Cô vội vã đặt ly trà vào xuống dưới bình, ban đầu dự định ấn nước ấm, nhưng không cẩn thận ấn vào nước nóng, sau đó lại càng không cẩn thận, tay phải ấn nút, để nước nóng dội thẳng vào tay trái, thảm cảnh đã xảy ra như vậy….

“A!” Tay trái của cô bị nước nóng làm bỏng, dù không đau lắm, nhưng cô vẫn chảy nước mắt. Cô từ khi sinh ra đã hay khóc, nước mắt dường như lúc nào cũng chảy được, không chỉ khóc khi xem phim, đọc tiểu thuyết cũng khóc, cho là nhìn thấy một người ăn xin trên đường, cô cũng phải lén lau đi một hai giọt nước mắt, mọi người đều nói cô tâm địa tốt, nên đặc biệt cảm tình.

Mạnh Thừa Kiệt vội vàng đặt cốc cà phê xuống đi tới, không nói gì liền cầm cổ tay cô, trước sự ngạc nhiên của cô, anh kéo cô đến trước bồn rửa tay, bật vòi nước, đặt bàn tay cô dưới làn nước lạnh.

Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, anh hẳn đã thấy bộ dạng ngu ngốc của cô rồi. Cô vừa thẹn vừa mắc cỡ, nước mắt càng rơi nhiều.

“Đau lắm sao?” Anh nhíu mày hỏi.

Lam Nguyệt lắc đầu, chính tại mình vô dụng, anh không cười cô thì sao cô lại khóc.

Mạnh Thừa Kiệt cho tay vào trong túi lấy khăn tay, đưa ra trước mặt cô. “Lau nước mắt đi!”

Anh cái gì cũng không nhiều lời, cũng không giễu cợt tính hay khóc của cô, một tay nắm tay cô, một tay cầm khăn.

Cô cúi đầu cầm khăn tay, không dám nhìn ánh mắt thâm sâu của anh.

Đây là lần đầu cô tiếp xúc với anh, nhưng hiển nhiên anh cũng không để tâm, bởi vì với bất cứ người phụ nữ nào, anh cũng đều làm như vậy…..

“Lam Nguyệt lại chọn bài hát đi, đừng có chỉ nghe như vậy!”

Tiếng Vạn Đại Phú kéo cô ra khỏi những suy nghĩ miên man, những người đồng nghiệp nhiệt tình đưa danh sách bài hát đến trước mặt Lam Nguyệt.

“A…. Tôi không hát đâu.” Cô không còn nhớ đã bao lâu mình không nghe nhạc, hiện tại lưu hành ca khúc gì, cô không hề có chút khái niệm nào.

“Có bao giờ hát hợp ca không?” Hà Tư Ngâm không buông tha cô.

“Đương nhiên, mình mỗi ngày đều hát với con mình.” A! Nếu không hát chắc không thể yên rồi. Lam Nguyệt đành nhận lấy tập danh sách.

Vốn định chậm rãi như vậy cho thời gian trôi qua, nhưng bên tai thỉnh thoảng có người nhắc nhở cô, muốn cô chọn mau mau một chút.

Đột nhiên có một bài hát đập vào mắt cô, chậm rãi đâm xuyên vào trái tim cô….

Cô chọn bài ấy, nhờ các đồng nghiệp hát cùng.

“Đơn ca đi.” Vạn Đại Phú bất chợt nói.

“Đúng vậy! Mọi người đều thích nghe cậu hát, ca khúc này có đã lâu rồi, không cần phải hợp ca, một mình cậu hát là được.” Hà Tư Ngâm nhanh nhảu nói.

Mạnh Thừa Kiệt nhìn Lam Nguyệt ngồi bên cạnh, thật trùng hợp! Bài hát cô chọn cũng là bài mà anh thường hát khi đi KTV, không nghĩ cô cũng thích bài hát ấy.

Tiếng nhạc vang lên, bởi vì là Lam Nguyệt hát, không gian trong thoáng chốc trở nên im lặng mọi người cùng chuyên chú nghe, bởi vì chuyện này có thể nghe để kể cho hậu thế, đợi Lam Nguyệt cùng mọi người ra ngoài, chỉ sợ phải chờ đến mấy trăm năm sau!

Lam Nguyệt cầm micro, đối mặt với màn hình tivi, bởi cô ngồi ở góc trái ghếê sofa, khuôn mặt hoàn toàn giấu trong ánh đèn mờ ảo, mọi người không thể nhìn rõ mặt cô.

Miệng cất lời hát, nước mắt lặng lẽ đong đầy khóe mắt, bài này cô từng cùng anh hát, nay anh vẫn đang ngồi đây, nhưng chỉ còn một mình cô hát bài tình ca bi thương này.

Cô tưởng dã đem nước mắt trôi vào tận trong tim, tôi luyện nhiều năm như vậy, tại sao cô vẫn dễ khóc như vậy?

Cô không dám quay đầu lại, không dám nhìn sang anh đang ngồi ngay phía bên phải, không muốn anh nhớ lại ngày cô bị bỏng ấy!

Hát được một đoạn, nước mắt cô đã lăn dài, cô đặt micro xuống.

“Tôi đi toilet.” Cô vội vàng nói, mặc kệ sự ngạc nhiên của các đồng nghiệp, cô chạy ra khỏi phòng KTV.

Lam Nguyệt vừa chạy ra, Mạnh Thừa Kiệt cũng đứng lên. “Tôi cũng đi toilet.”

Bởi vì là tiểu mĩ nhân, không ai hoài nghi hành động của Mạnh Thừa Kiệt, dù sao Lam Nguyệt cũng đã kết hôn, mọi người vẫn vui vẻ ca hát.

Mạnh Thừa Kiệt không biết tại sao mình lại đuổi theo, đợi đến khi nhận ra, anh đã đứng ngoài cửa toilet.

Anh không làm phiền cô, lặng lẽ đứng một bên, nhìn cô đứng ở trước bồn rửa tay nhẹ nhàng lau nước mắt, động tác này có cái gì vô cùng quen thuộc làm tim anh đau nhói.

Giọng hát của cô không hoàn mỹ, nhưng lại đem lại cảm giác xao xuyến, khiến anh động lòng.

Chẳng lẽ cô có nỗi đau gì trong lòng?

Kỳ lạ là nước mắt cô, sự thương tâm của cô, lại làm cho anh đau lòng đến thế?

Lam Nguyệt mở vòi nước, dùng tay vốc nước lạnh, sau đó vã lên mặt, giúp bản thân mình tỉnh táo lại một chút, để tình cảm lấn át như vậy sẽ làm hỏng mọi chuyện.

Hít thật sâu, cô nhìn lại mình trong gương, cố gắng điều hòa hơi thở, buộc nước mắt ngừng chảy.

Vốn nghĩ sau khi làm mẹ sẽ trở nên kiên cường hơn, không ngờ lại vẫn vô dụng như vậy. Tưởng đã tự biến mình thành sắt đá, không ngờ vừa thấy anh lớp tường bảo vệ lại hoàn toàn sụp đổ.

Cô tự giễu mình trong gương, mới chỉ là một bài hát, lại làm cô khóc lóc thế này.

Sửa sang lại một chút, dùng giấy vệ sinh lau hết nước mắt trên mặt, cô khẽ hấp háy mắt, may là ánh điện ở KTV rất tối, những người khác chắc sẽ không nhìn ra dấu vết nước mắt của cô.

Vừa ra khỏi toilet, ở khúc quẹo, không ngờ thiếu chút nữa đâm sầm vào một người.

“Anh….” Lam Nguyệt sợ hãi lùi lại vài bước.

“Xin lỗi, làm cô hoảng sợ rồi, tôi cũng định đi toilet.” Vô tình làm cô sợ hãi, Mạnh Thừa Kiệt vội vã thanh minh.

“Không có, anh không làm tôi sợ.” Cô có chút không tự nhiên cúi đầu. Anh có thấy bộ dạng cô khóc không? Cô chưa kịp nghĩ, thì tiếng điện thoại đã reo lên.

“Hm? Tề Vĩ…. Sao anh lại gọi? Cái gì! Lam Tinh đem Tiểu Kiệt cho anh…. Được được, mười lăm phút sau gặp nhau dưới lầu.” Vì bảo bối, cô khi ra ngoài cũng không lúc nào rời điện thoại, đề phòng có chuyện khẩn cấp cần liên lạc.

Mạnh Thừa Kiệt ở bên cạnh, không phải muốn nghe lén điện thoại riêng tư của cô, chẳng qua anh còn chưa đi vào toilet, cô cũng không có ý định tránh đi, anh liên quang minh chính đại nghe xong mới đi vào.

“Làm sao vậy? Cô phải về sao?” Anh quan tâm hỏi, giống như bạn bè quan tâm nhau, chỉ có ông trời biết anh đã cẩn thận tính toán, còn biết đã gần mười giờ!

“Ừm! Con tôi nhớ mẹ, nó luôn luôn ngủ lúc chín giờ, không có tôi nó không ngủ được.” Cô thản nhiên giải thích.

“Chồng cô sẽ đến đón cô sao?”

“Ừm!” Cô nhẹ nhàng gật đầu, chỉ dám chạm vào ánh mắt anh một chút, sau đó nhanh chóng quay đi. Cô giống như một tên trộm, lúc nào cũng lén lút.

“Vào nói với mọi người một tiếng, tôi đưa cô xuống dưới.”

Cô mở to mắt, hay tay vội vã xua đi, “Không cần, không cần, tôi tự xuống được.” Đừng có đối tốt với cô như vậy được không? Anh thật sự không đổi được tật xấu, như vậy sẽ làm cô không thể tự kiềm chế được.

“Không được, KTV là nơi hỗn tạp, tôi phải chắc chắn cô lên xe an toàn.” Mạnh Thừa Kiệt kiên trì nhất quyết đưa cô xuống.

“Cám ơn! Làm phiền anh quá.” Quên đi, cô không muốn cùng anh dây dưa, Tiểu Kiệt cần cô, cô phải nhanh chóng về nhà.

Cô chậm rãi trở về phòng, chào tạm biệt mọi người, mọi người biết cô còn con nhỏ, cũng không khó dễ, vẫy tay tiễn cô.

“Tôi đưa Lam Nguyệt xuống dưới.” Lời nói của Mạnh Thừa Kiệt cũng không ai chú ý tới, bởi Hà Tư Ngâm đang cùng Vạn Đại Phú nhiệt tình gào thét, một đám người vỗ tay hò hét tưởng như muốn làm bay mất mái nhà.

Hai người đứng trước thang máy, cũng không biết nói cái gì, bước thẳng vào bên trong…

“Cô…..”

“Anh…..”

Hai người liếc nhanh người kia, đồng thời mỉm cười.

“Anh nói trước đi.”

“Cô quả là người mẹ tốt. Người vợ hiền.” Anh quên mất những gì định nói, nhất thời chỉ có thể thốt ra những lời khen ngợi.

“Cám ơn, anh thật sự không cần đưa tôi xuống, cứ ở lại hát với mọi người!” Cô không muốn tiếp xúc nhiều với Mạnh Thừa Kiệt, lại càng không Chu Tề Vĩ gặp anh. Đêm nay không biết thế n ào, cô cảm thấy bất an, máy mắt liên tục, hy vọng mọi chuyện đều tốt đẹp.

“Cũng không vội, dù sao cũng không mất đến năm phút.” Mạnh Thừa Kiệt mỉm cười nghịch ngợm, “Ít nhất cũng phải để tôi thể hiện chút phong độ đàn ông chứ.”

Được rồi! Lam Nguyệt tròn mắt không nói được gì. Dù sao trời tối như vậy, Chu Tề Vĩ lại bị cận thị, hẳn sẽ không nhận ra Mạnh Thừa Kiệt.

Đi ra khỏi cửa KTV, cô khoanh tay trước ngực, cúi đầu nhìn xuống chân.

A! Số phận thật kì lạ, cô tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ có ngày gặp lại anh, cho dù là gặp lại, cũng chỉ là ngẫu nhiên trên đường, sau đó ngay cả nhìn nhau cũng không có, chỉ đơn giản là lướt qua nhau.

Không hề nghĩ, lại có ngày cô và anh trở thành đồng nghiệp!

Lúc này, một chiếc xe màu xanh ngọc đang đứng ở lề đường, hai tiếng còi vang lên.

“Lam Nguyệt, là chồng cô à?” Mạnh Thừa Kiệt hỏi.

“Tôi cũng không biết!” Kỳ thật cô không thể nhớ Chu Tề Vĩ đi xe loại gì, hơn nữa cách lớp kính cửa sổ cô lại không thể thấy được mặt người bên trong, không dám tùy tiện lên xe.

“Cô không biết chồng cô đi xe gì sao?” Anh giật mình cao giọng hỏi.

“A!” Cô thiếu chút nữa cắn phải lưỡi mình. “Không phải! Tôi….” Đáng ghét, cô bình thường rất thông minh lanh lợi, nếu không thì đâu thể đảm nhiệm được vị trí kế toán như vậy, nhưng là, sao vừa nhìn thấy anh, thần kinh của cô tự động như ngắn lại vậy?

May là, chưa đợi cô hao hết khí lực tìm cách giải thích, lái xe đã hạ kính xuống.

“Lam Nguyệt, em không nghe thấy tiếng còi xe của anh sao?” Giọng Chu Tề Vĩ không được tốt, vừa bị tiểu tử làm cho đau đầu, tâm tình vốn đã không tốt.

“Có nghe rồi!” Lam Nguyệt chạy nhanh đến, trừng mắt với Chu Tề Vĩ, nhưng tên Chu Tề Vĩ thô thiển này không hiểu ám hiệu.

Quái lạ, bọn họ dù sao cũng là thanh mai trúc mã, sao lại kém ăn ý như vậy!

“Vậy em tốt xấu cũng phải nhận ra xe của anh chứ, nơi này không phải chỗ dừng xe, lên nhanh lên.” Chu Tề Vĩ chẳng những không hiểu ám chỉ của Lam Nguyệt, giọng điệu vẫn giống như trước.

Một bên Mạnh Thừa Kiệt khẽ nhăn mày, người con trai trước mặt có vẻ thô lỗ, một chút đều không xứng với Lam Nguyệt dịu hiền ôn nhu, anh vì cô cảm thấy không đáng, không hiểu sao lại thấy ghen với người con trai kia.

Lam Nguyệt quay đầu nhìn mạnh Thừa Kiệt. “Giám đốc, tôi đi trước, ngày mai gặp.”

Chu Tề Vĩ cuối cùng cũng nhìn thấy Mạnh Thừa Kiệt, miệng hắn cơ hồ thành hình chứ O. “Lam Nguyệt, hắn là…. Mạnh…..”

Lam Nguyệt nhanh chóng ngắt lời hắn. “Là Giám đốc mới của bọn em, đi thôi, phía sau có xe.”

Cô muốn nhanh chóng rời đi, bất đắc dĩ hai người con trai này lại không cho cô làm vậy.

“Xin chào, tôi là Mạnh Thừa Kiệt, đồng nghiệp mới của Lam Nguyệt.” Mạnh Thừa Kiệt sợ Chu Tề Vĩ hiểu nhầm, liền giải thích, nếu làm cô về nhà bị mắng, thật sự là không tốt.

“Anh thật là Mạnh Thừa Kiệt, anh và Lam Nguyệt….” Chu Tề Vĩ chưa nói xong đã bị Lam Nguyệt cắt ngang.

“Chu Tề Vĩ, miệng anh sao rộng thế, anh còn không mau lên lái xe, cẩn thận em nói với Mạn Ny.” Cô liều mình nói, bất đắc dĩ tên đại ngốc này chẳng có chút sâu sắc nào, hại cô mệt người!

Nhắc đến Đỗ Mạn Ny, giống như lời niệm chú kim cô đối với Chu Tề Vĩ, là vết thương trí mạng đối với hắn, khiến hắn sợ tới mức chạy nhanh lên xe.

“Giám đốc, cám ơn anh, tôi về đây.” Cô gật nhẹ đầu với Mạnh Thừa Kiệt, sau đó chui vào xe, nếu không đi, cô chỉ sợ không còn đủ sức chống đỡ.

Mạnh Thừa Kiệt nhìn chiếc xe nhập vào dòng xe cộ trên đường, có chút nghi vấn, anh nhận ra người con trai kia vừa bật lên họ anh, hơn nữa khi anh giới thiệu là Mạnh Thừa Kiệt, Chu Tề Vĩ giống như gặp phải quỷ, câu nói “Anh thật là Mạnh Thừa Kiệt” rõ ràng là hắn biết anh…. Nhưng mà hôm nay anh mới quen Lam Nguyệt mà!

Tuy rằng anh từ nhỏ đến giờ quen biết không ít người, nhưng tuyệt đối không có ai là Chu Tề Vĩ, giữa anh và người này có chuyện gì sao?

Mờ mịt không rõ, như làn sương mù trong đầu anh.

Vì sao khi anh nhìn thấy Lam Nguyệt, trong lòng bỗng có sự rung động không thể nói lên thành lời?

Anh suy nghĩ cẩn thận, có lẽ có thể tra hỏi được cái gì đó từ Vạn Đại Phú.

Chu Tề Vĩ vừa lên xe, vội vã hỏi: “Lam Nguyệt, Mạnh Thừa Kiệt… Anh ta….”

“Tề Vĩ, em cảnh cáo anh, trăm ngàn lần cũng không được nói với Lam Tinh và Mạn Ny là thấy Mạnh Thừa Kiệt, nếu không, anh cứ chờ đấy, em nhất định sẽ có biện pháp chia rẽ anh và Mạn Ny.” Lam Nguyệt nói cảnh cáo hắn, nhưng tiếng nói ôn nhu, không có chút uy lực cảnh cáo nào.

“Lam Nguyệt, đừng vội uy hiếp anh, em có thể nói cho anh biết rốt cuộc là chuyện gì không? Anh tò mò chết mất.” Chu Tề Vĩ cũng biết Lam Nguyệt ngoài miệng thường xuyên uy hiếp anh, nhưng cô chưa bao giờ thật sự làm vậy.

“Anh thấy rồi đó, em làm sao mà biết được Mạnh Thừa Kiệt là bạn học khóa dưới của Vạn Đại Phú.” Lam Nguyệt đành phải kể lại chuyện Mạnh Thừa Kiệt đột nhiên đến làm Giám đốc ở công ty quảng cáo kể lại.

“Cho nên hắn không biết Tiểu Kiệt là con hắn?” Trò hay kịch tính đây! Quả thực là một vở kịch đáng xem.

“Đúng vậy, anh ấy thậm chí không nhớ sự tồn tại của em, cho nên anh không được lắm chuyện, cũng không được kể cho ai nghe chuyện này, bằng không em sẽ mang Tiểu Kiệt trốn đi.” Cô tiếp tục uy hiếp Chu Tề Vĩ, mà người đàn ông này, trên giấy tờ là bố của con cô và cũng là chồng trước của cô.

“Lam Nguyệt, em đừng có hại anh! Nếu để cho Mạn Ny biết anh có chuyện giấu cô ấy, cô ấy sẽ không để cho anh yên.” Chu Tề Vĩ vẻ mặt đau khỏ, tỏ ra nghiêm trọng, khiến Lam Nguyệt không nhịn được bật cười.

“Không thể gạt Mạn Ny, thì cũng xác định chắc chắn là không lừa được Lam Tinh, em chỉ muốn sống yên ổn với Tiểu Kiệt, không hề nghĩ sẽ có ngày gặp lại Mạnh Thừa Kiệt. Tề Vĩ, trước tiên anh đừng nói với Mạn Ny, cho em chút thời gian, em cần bình tĩnh suy nghĩ lại.”

Chu Tề Vĩ thản nhiên liếc cô một cái, thở dài, “Lúc trước em nhất định muốn sinh con, chúng ta đã nói có khổ cùng chịu, anh nghĩ em nên tìm cơ hội nói với Mạn Ny và Lam Tinh, nếu không hai cô ấy nhất định sẽ không tha cho em.”

“Em biết, em sẽ tìm cơ hội hỏi ý kiến họ.” Cô dùng ngón trỏ xoa bóp lên thái dương, đầu cô đau nhức!

Về nhà, Đỗ Mạn Ny đang dỗ dành Tiểu Kiệt.

“Mẹ, không có mẹ Tiểu Kiệt không ngủ được.” Một cậu nhóc mập mạp vừa thấy mẹ về, chạy nhào vào lòng Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giống hệt khuôn mặt Mạnh Thừa Kiệt, âm thầm quyết định, cô nhất định phải giấu Tiểu Kiệt đi, tuyệt đối không thể để cho Mạnh Thừa Kiệt biết sự tồn tại của nó.

“Không có Tiểu Kiệt, mẹ cũng không ngủ được nha!” Ôm con vào lòng, Tiểu Kiệt ba tuổi mà chỉ có mười sáu cân.

“Tiểu Kiệt không ngoan, không ngủ cùng mẹ nuôi, mẹ nuôi giận Tiểu Kiệt, lần sau không mua đồ chơi cho Tiểu Kiệt nữa.” Đỗ Mạn Ny ghen tức, tốt xấu gì cô cũng là mẹ, thằng nhóc này rõ ràng là không coi cô ra gì.

“Mẹ nuôi, Tiểu Kiệt muốn đồ chơi.” Cậu bé nghe thấy đồ chơi, đôi mắt vốn nhập nhèm buồn ngủ, ngay lập tức tỉnh táo lại.

“Chậc! Nhỏ như vậy đã biết chiếm lợi thế của mình, sớm biết như vậy đã dùng đồ chơi đến dỗ nhóc.” Đỗ Mạn Ny nhẹ nhàng kéo múi Tiểu Kiệt.

“Người lớn như vậy, còn so đo với một thằng bé ba tuổi.” Vừa bước chân vào cửa, Chu Tề Vĩ thay Tiểu Kiệt đòi công bằng.

“Chu Tề Vĩ, anh nói cái gì? Chính anh ấy, lúc Tiểu Kiệt buồn ngủ, khóc lóc, anh một chút nhẫn nại cũng không có, dù gì anh cũng là bố của Tiểu Kiệt!” Đôi mắt đẹp của Đỗ Mạn Ny nhíu lại, báo hiệu sắp phát hỏa.

“Không có, anh không nói gì, là anh không tốt, chúng ta về nhà thôi!” Chu Tề Vĩ vội vàng tươi cười, ôm eo bạn gái. “Đợi Lam Nguyệt đưa Tiểu Kiệt đi ngủ, chúng ta cũng về nhà ngủ.”

“Giờ mới chín giờ, ngủ sao được! Huống hồ, em không cần về nhà anh, em muốn về nhà em.” Đỗ Mạn Ny lườm hắn.

Đỗ Mạn Ny luôn khi dễ sự thành thật của Chu Tề Vĩ, mọi người cũng đã quen, ngay cả đương sự cũng cảm thấy như vậy mới thể hiện tình cảm ngọt ngào. Cho nên tiết mục như vậy không ngừng được trình diễn.

“Mạn Ny, Lam Tinh đâu? Cô ấy có nói cô ấy đi đâu không? Cô ấy phải giúp mình trông Tiểu Kiệt, sao lại đem Tiểu Kiệt quăng cho các cậu?” Chờ Lam Tinh về, cô nhất định phải hỏi tội.

“Lam Tinh ở lại công ty tăng ca, cậu khó khăn lắm mới chịu đi liên hoan, cô ấy đương nhiên không nói hai lời đã đồng ý, dù sao Tiểu Kiệt đã lớn như vậy, chỉ cần cho ăn là được, ai trông cũng giống nhau.”

“Mạn Ny, đêm nay cám ơn cậu.” Lam Nguyệt cảm động nói với người bạn tốt.

“Làm ơn đi, giao tình của chúng ta còn cần phải nói lời cảm ơn sao? Huống hồ dù gì thì Tiểu Kiệt cũng là con mình, về sau khi mình già, nó nuôi mình, mình hiện tại đương nhiên là nịnh bợ nó!” Đỗ Mạn Ny ngồi xổm xuống trước mặt cậu nhóc. “Tiểu Kiệt, con về sau có nuôi hay không nuôi mẹ?”

“Nuôi!” Tiểu Kiệt không hiểu mẹ nuôi nói gì, chỉ thì thào lặp lại âm cuối.

“Oa! Tiểu Kiệt ngoan! Mẹ nuôi quả không thương nhầm con.” Đỗ Mạn Ny sờ sờ tóc cậu nhóc.

“Mạn Ny, đi thôi! Để cho Tiểu Kiệt ngủ, nói với Tiểu Kiệt cái này nó cũng không hiểu đâu.” Chu Tề Vĩ nắm tay Mạn Ny, kéo cô đứng lên. “Em yên tâm, em già đi, anh sẽ nuôi em.”

“Nói vài lần Tiểu Kiệt đã hiểu, em mới không cần anh phải nuôi!” Đỗ Mạn Ny cực kỳ thích Tiểu Kiệt, luôn tìm cách trộm bóp bóp hai cái má hồng hồng beo béo của nó.

“Tiểu Kiệt, chúc mẹ nuôi và bố ngủ ngon đi” Lam Nguyệt nắm lấy bàn tay ngắn ngắn phì phì của Tiểu Kiệt, vẫy vẫy Đỗ Mạn Ny và Chu Tề Vĩ.

“Mẹ nuôi, bố, ngủ ngon.” Tiểu Kiệt ngoan ngoãn nói.

“Tiểu Kiệt ngoan, lần sau bố đưa con đi công viên nhi đồng chơi.”

“Tề Vĩ, không được lừa trẻ con!” Lam Nguyệt cảnh báo.

“Anh là cảnh sát, cảnh sát sẽ không lừa trẻ con.” Chu Tề Vĩ nắm tay Đỗ Mạn Ny đi ra khỏi nhà Lam Nguyệt, sau đó bước vào căn nhà đối diện.

“Cảnh sát đều là lưu manh, em nghĩ anh gạt người là giỏi nhất.” Đỗ Mạn Ny hừ một tiếng. Tiếng đấu võ mồm của hai người vang đến tận cửa nhà đối diện.

Lam Nguyệt cười yếu ớt, đóng cửa lại, ôm Tiểu Kiệt, đi vào phòng cô và Tiểu Kiệt, nằm trên giường kể chuyện cổ tích, hát nhạc thiếu nhi, nhẹ nhàng dỗ dành Tiểu Kiệt vào giấc ngủ.

Lam Nguyệt, Lam Tinh, Đỗ Mạn Ny và Chu Tề Vĩ từ nhỏ đã lớn lên với nhau trong cùng một khu, trong đó Chu Tề Vĩ lớn tuổi nhất, Lam Tinh nhỏ nhất, Lam Nguyệt và Đỗ Mạn Ny cùng tuổi với nhau. Họ học cùng trường tiểu học, trung học, là thanh mai trúc mã hoạn nạn có nhau.

Hai chị em cô từ nhỏ không có bố, mẹ một tay nuôi lớn, mà mẹ cô gần đây đã đến ở cùng nhà với dì và chú cô, tổ chức đi du ngoạn đại lục, trong đoàn có cả bố mẹ Chu Tề Vĩ và bố Đỗ Mạn Ny.

Lam Nguyệt rất thích nơi này, một ngôi nhà năm tầng, có gần ba mươi năm lịch sử, rất nhiều hàng xóm đều là ở từ khi trẻ đến lúc già, tuy rằng ngẫu nhiên cũng có lúc tức giận với nhau, nhưng cảm tình lâu năm như vậy trong thành phố này khó mà tìm được nữa.

Nhìn Tiểu Kiệt ngủ say, Lam Nguyệt trong lòng tràn lên cảm giác hạnh phúc.

Bao nhiêu mệt mỏi đều biến mất khi nhìn khuôn mặt tươi cười của con.

Nhớ ngày đó, cô chưa kết hôn mang thai, mẹ và Lam Tinh đều cực lực phản đối cô sinh con, hai người cho rằng cô còn trẻ, còn tương lai phía trước, hơn nữa cô cũng không có cơ sở kinh tế gì, nuôi một đứa trẻ không phải chuyện dễ dàng, huống hồ cô căn bản không muốn nói cho bố đứa trẻ biết, lại càng không muốn bố nó chịu trách nhiệm.

Nhưng mà, cô lại nhất định muốn sinh đứa trẻ là con của người đàn ông cô yêu thương.

Vì thế mẹ cô huy động toàn bộ người trong khu nhà đến khuyên can cô, vừa đấm vừa xoa, kết quả nếu không vì Đỗ Mạn Ny và Chu Tề Vĩ, cô không chừng đã bỏ nhà đi.

“Con sẽ cưới Lam Nguyệt.”

Cô còn nhớ rõ Tề Vĩ lúc ấy nói với mọi người, đầy tình thâm nghĩa trọng trong lời nói, làm mọi người sợ hãi, đương nhiên cũng bao gồm cả bố Chu và mẹ Chu.

“Được, để Tề Vĩ cưới Lam Nguyệt, đứa trẻ sẽ có bố, hơn nữa còn con còn muốn làm mẹ nuôi của nó, về sau con có thể không cần sinh con.” Đây hết thảy đều là lời đề nghị của Đỗ Mạn Ny, Chu Tề Vĩ thật đáng thương, chỉ có cách làm theo mệnh lệnh của bạn gái.

Mọi người đều biết từ nhỏ Tề Vĩ đã thích Mạn Ny, hai người cũng là một đôi, mọi người đều chờ uống rượu mừng của đôi kim đồng ngọc nữ này, chuyện này thật sự khiến mọi người rơi kính mắt.

“Dù sao thì cũng chỉ cần đăng ký hôn nhân, lại không cần lao động nặng nhọc gì, tôi cũng không cần trả tiền gì, không có gì đáng nói!” Chu Tề Vĩ nói thản nhiên.

Lam Nguyệt cảm kích đến mức mắt rơi lệ, quả thật không biết phải cảm tạ những người bạn tốt như thế nào.

“Hừ! Xem như anh nhặt được tiện nghi, không cần lao động nặng nhọc, không cần trả tiền cho ai, tự nhiên lại được làm bố.” Đỗ Mạn Ny trào phúng nói với Tề Vĩ.

Lam Nguyệt biết Đỗ Mạn Ny áp chế Tề Vĩ, nếu không giả kết hôn với Lam Nguyệt, cô sẽ không bao giờ cùng hắn kết hôn.

Sau đó Chu Tề Vĩ đưa cô đi công chứng, Mạn Ny và Lam Tình làm chứng hôn nhân, như vậy Tiểu Kiệt sinh ra sẽ không rơi vào cảnh không rõ xuất thân, sau khi cho Tiểu Kiệt một giấy khai sinh rõ ràng, cô và Chu Tề Vĩ sẽ làm thủ tục ly hôn.

Tiểu Kiệt sinh ra, bộ dạng đáng yêu của nó lập tức lấy được cảm tình của mọi người, người lúc trước phản đối nhiều nhất, kết quả cũng là người thương yêu nó nhất.

Mẹ quả thật luôn nâng niu Tiểu Kiệt, bố mẹ Chu Tề Vĩ cũng coi Tiểu Kiệt như cháu đích tôn, hơn nữa cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Kiệt rất ngọt, luôn gọi bà ngoại, ông nội, bà nội, ba vị lão nhân cười ha ha, tâm trạng vui sướng, thường vì cháu mà hợp lại với nhau, hơn nữa còn cố tình sống ở hai nhà đối diện, để khi cháu la cà đi đâu còn có người bên cạnh ngay.

Tiểu Kiệt tuy không có bố, nhưng cô cố gắng bù đắp lại bằng tình yêu của mình.

Cầm lên tấm ảnh chụp đặt trên đầu giường, bức ảnh chụp trên sân bóng rổ, trong ảnh một người con trai chăm chú nhìn về phía trước, trên mặt còn đọng vài giọt mồ hôi.

Đó là bức ảnh chụp sau một trận đấu bóng rổ.

Lúc trước Đỗ Mạn Ny chỉ có duy nhất một điều kiện, muốn cô nói ra tên bố Tiểu Kiệt, cô nói, bởi cô tin chắc rằng hai người sẽ không gặp lại, lúc đó Mạnh Thừa Kiệt đã ra Mĩ.

Không nghĩ vận mệnh cuối cùng vẫn kéo Mạnh Thừa Kiệt lần nữa đến bên cô.

Cô kéo ngăn kéo trên đầu giường lấy ra một chiếc khăn tay, đây là vật năm đó Mạnh Thừa Kiệt đưa cho cô lau nước mắt, cô đã trộm giữ lại.

Nếu cho anh biết, cô vụng trộm sinh con của anh, anh nhất định sẽ cho là cô có mưu đồ?

Cho nên, cô trước kia đã không nói cho anh biết, hiện tại cũng sẽ không nói với anh, sau này lại càng không thể nói.

Cô không muốn làm anh nghĩ cô có mưu kế với anh, hoặc không biết an phận.

Huống hồ, Mạnh Thừa Kiệt là kẻ lãng tử, tuyệt đối sẽ không có chút chân tình nào với phụ nữ.

Yêu anh là tự mình chuốc lấy đau khổ, nhưng cô đâu phải cố tình muốn yêu anh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.