Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)

Chương 11




Trầm lặng nhìn khung cảnh bên ngoài, lúc này cô mới phát hiện ra anh đang đi vào con đường quen thuộc mà trước kia cô hay tới. Đáy mắt hiện lên chút hoang mang nhìn sang người đang lái xe bên cạnh hỏi.

“Anh muốn đưa em đi đâu?”

“Gặp mẹ.”

Hai chữ ngắn gọn mà Dương Phong vừa nói khiến cô bỗng trở nên hoảng hốt. Mẹ? Người ấy có lẽ sẽ hận cô đến tận xương tủy.

“Không sao đâu. Là mẹ muốn gặp em thôi.”

Dù câu nói vừa rồi là để trấn an cô nhưng biết làm sao! Cô vẫn cảm thấy căng thẳng, người luôn yêu thương chiều chuộng cô từ nhỏ cũng chính là mẹ của anh. Cô làm sao có thể đối mặt!

“Vào nhà thôi, mẹ đang đợi chúng ta đấy.”

Khi anh lên tiếng cô mới phát hiện ra xe anh đã dừng lại trước căn biệt thự xa lạ mà quen thuộc này đối với cô.

Bước vào trong, người phụ nữ đoan trang, thanh lịch ngồi uống trà ở sofa toát lên vẻ cao quý. Nhưng lúc này cô lại phát hiện ra không có cách xưng hô nào cho phù hợp với hoàn cảnh của mình . Còn đang chần chừ thì bà đã lên tiếng trước.

“Hai đứa đến rồi sao? Lại đây ngồi đi!”

"Con ra giúp chú Vương một tay đã."

Sau khi bỏ đi trong phòng khách chỉ còn lại mỗi hai người.

"Con dạo này sống tốt không? Xin lỗi, là do mẹ"

Kinh ngạc nhìn người trước mặt, biểu cảm trên nét mặt bà không phải là giả dối, cánh môi mỏng khẽ mấp máy.

"Sao mẹ lại nói như vậy?"

"Trước đây mẹ đã biết mối quan hệ của hai người nhưng mẹ không thể chấp nhận được. Ngay cả khi biết bà ấy đang mang cốt nhục của ba con. Mẹ ích kỉ cứ nghĩ rằng có thể giữ được lòng của ông ấy ở bên mình."

"Ông ấy chẳng phải vẫn luôn toàn lòng vì mẹ sao? Tất cả đều do ông ấy chọn lựa, nếu giữ được người mà lòng không vững thì mẹ có làm gì cũng vô dụng."

"Mẹ..."

"Không phải mẹ nên chán ghét con sao? Còn gọi người phá hoại hạnh phúc của các người tới làm gì?"

Băng Hi lạnh nhạt đối mặt với bà, cho dù đau lòng đến mức nào thì vẫn là sự thật. Bà đứng nhìn cô với hai mắt đỏ ho, sắc mặt tái nhợt nhìn cô khẽ mấp máy.

"Không phải, mẹ không phải có ý đó."

"Lòng phụ nữ sẽ không bao giờ chịu đựng được tình yêu của mình sẽ được chia sẻ với người khác, mẹ đâu cần vì vậy mà trách mình."

Người phụ nữ trầm mặc nhìn Băng Hi, ánh mắt không dấu nổi vẻ đau đớn. Bà thật không ngờ được Băng Hi chính là con của người đó, khi biết tin được tin này bà như tuyệt vọng hoàn toàn. Nhưng điều mà bà không ngờ nhất chính là giữa Dương Phong và Băng Hi lại có tình cảm, tình cảm đó không phải tình cảm anh em ruột thịt.