Yêu Em Không Dễ Đâu

Chương 5



Nhanh tay mở cửa ra, đứng im nhìn thân ảnh ngoài cửa, cô chau mày lại có cảm giác thật chán ghét – “Sao anh biết chỗ này? Đến làm gì?”

“Để anh vào nhà, anh có chuyện cần nói với em và Tô tiểu thư”

Cả 3 người cùng ngồi trên sofa, không khí thật ngột ngạt. Nhược Thi và Hàn Cách cảm giác được chuyện gì đó nghiêm trọng lắm rồi.

“Có chuyện gì anh mau nói nhanh đi” – Hàn Cách bị Thiên La nhìn chằm chằm nên thấy không tự nhiên liền quay mặt chỗ khác.

“Lần trước Tô tiểu thư làm rơi CMND, Quan tổng bảo anh điều tra! Anh định sẽ kéo dài thời gian thêm nhưng Quan tổng đã gọi anh đến hỏi kết quả, tuy anh nói là vẫn chưa tra ra nhưng không lâu Quan tổng cũng sẽ biết được Tô tiểu thư chính là nhân viên trong công ty” – Thiên La nói ra mục đích đến khiến Hàn Cách có hơi thất vọng – không phải là vì cô.

“Anh nhận ra tôi sao?” – Nhược Thi chỉ vào mặt mình.

“Phải, đã gặp một lần trong thang máy.” – Trí nhớ thật tốt nha.

Hàn Cách đứng dậy – “Anh sẽ nói cho cậu là tôi ở đây?”

“Anh nghĩ là em nên về nhà, nếu không … sẽ làm tội của Tô tiểu thư thêm nặng”

Nhược Thi cũng đứng bật dậy – “Tôi … tôi tội gì mà anh lại nói là nặng thêm?”

“Thứ nhất là chứa chấp Tiểu Cách, thứ hai là lừa gạt 10 vạn, thứ ba là đả thương người rồi bỏ chạy!” – Thiên La nói ra những điều này khóe môi có hơi cong lên nhưng không dễ bị phát hiện.

Nhược Thi kéo tay Hàn Cách, tay còn lại thì chỉ chỉ vào mặt Thiên La – “Cậu xem … xem cái mặt đó kìa, tự nhiên trong một đêm tớ thành kẻ lắm tội vậy à?”

“Thi Thi, một phần cũng do cậu làm rơi CMND nên mới bị phát hiện thôi, nhưng mà … đại tiểu thư không liên lụy cậu đâu. Tớ sẽ về, rồi xin tội dùm cậu, yên tâm đi!”

“Em … muốn về?” – Lúc này Thiên La cũng đứng dậy đối diện với 2 cô

“Phải, về thôi … chơi cũng đủ rồi.” – Nói xong Hàn Cách quay về phòng.___________

Hôm nay Nhược Thi vẫn đến công ty làm việc, vẫn là sắp xếp văn kiện, phân chia theo loại. Đã mấy ngày rồi mà Hàn Cách vẫn không liên lạc, cũng không thấy báo chí đưa tin tức gì. Cô có hơi lo lắng nhưng cũng không cách nào, vì dù làm trong công ty nhưng với chức vụ nhỏ bé này thì làm sao mà dám leo lên tầng cao nhất để xem xét tình hình được.

Đến giờ nghỉ trưa, Nhược Thi định đi đến căn-tin thì nhận được tin nhắn của Hàn Cách bảo là đến quán café đối diện công ty, lúc đó sẽ nói rõ mọi chuyện cho cô.

Nhận được tin nhắn Nhược Thi cũng thờ phào nhẹ nhõm, biết được cô tiểu thư này không có chuyện gì.

Bước vào quán café, xung quanh chỉ toàn cửa kính, bên trong hoàn toàn cách âm với bên ngoài, cùng với tiếng nhạc du dương thật làm người khác dễ chịu.

“Thi Thi, ở đây này!” – Hàn Cách vẫy tay với cô! Nhìn thấy được, ngồi cùng Cách Cách là 2 người đàn ông đang quay lưng lại với mình.

Nhược Thi tiến đến ngồi xuống cạnh Cách Cách và cuối cùng cũng thấy được 2 người ngồi đối diện.

Nhược Thi – TT__TT

“Thi Thi, mình và cậu út đã nói chuyện lại rồi, cậu út nói là sắp xếp thời gian hẹn cậu ra nên hôm mình mới hẹn cậu. Cậu út cũng nói là sẽ không làm khó dễ gì cậu đâu.” – Cách Cách vỗ vỗ vai cô.

“Cũng nhờ có Tô tiểu thư đã giúp đỡ Tiểu Cách, nên tôi cũng sẽ không so đo những chuyện đã xảy ra, Tiểu Cách đã nói rất nhiều điều tốt về cô, vậy nên cũng được xem như người nhà, cô cứ yên tâm.” – Hạo Thần phóng thẳng tia nhìn về phía Nhược Thi.

Nghe được lời từ chính người này nói ra nên Nhược Thi cũng được yên tâm, sắc mặt cũng hồng trở lại, cười híp mắt – “Vậy thì tôi cũng yên tâm, nếu đã nói là như người nhà thì chú cũng đừng khách sáo quá, không cần phải kêu tiểu thư gì, chú cứ gọi tôi là Nhược Thi!”.

Một chữ “chú” đâm thẳng vào tai Hạo Thần, Cách Cách vừa nuốt ngụm café vào cũng bị sặc phun vào Thiên La ngồi đối diện. Cô vội lấy khăn lau lau mặt cho anh.

Hạo Thần cũng vừa nâng ly café lên thì run tay làm đổ một ít xuống. Lúc này Nhược Thi mới quay qua nói với Hàn Cách, bày ra bộ mặt vô tội – “Sao vậy? Tớ nói không đúng sao? Tớ là bạn cậu, thì xưng hô thế là phải phép rồi.”

Hàn Cách cũng lấy khăn lau mồ hôi cho mình, kéo Nhược Thi qua nói nhỏ - “Này chị, tôi năn nỉ muốn gãy lưỡi rách môi, khóc muốn gây lụt để năn nỉ cậu út không tính chuyện cũ, chị làm vậy chẳng khác nào khiêu khích cậu tôi thêm?”

“Thiên La, cậu đưa Tiểu Cách về, tôi còn có việc liên quan đến công ty bàn với Tô tiểu thư”

Thiên La cũng không hỏi gì lập tức đứng dậy. – “Tiểu thư, chúng ta đi.”

“Cậu à, không có gì chứ!”

“Cháu cứ về trước đi, ngoan!” – Hạo Thần xoa xoa đầu cô.

“Thi Thi, tớ đi đây, sẽ liên lạc sau với cậu!”

Nhược Thi gật gật đầu, đến khi cả hai đã đi ra ngoài rồi bước lên xe, Hạo Thần mới bắt đầu công kích. – “Lần trước cô đã nghe Thiên La nói cô có 3 cái tội chưa?”

Nhược Thi lúc này mới biết, thì ra hắn chỉ tốt với mình khi có Cách Cách thôi, a ~ Cách Cách quay lại mau. – “Chẳng phải chú nói là không tính chuyện cũ?”

“YA!” – Một tiếng quát làm khuấy lên không gian yên tĩnh – “Đừng có kêu tôi là chú”

Nhược Thi không trả lời mà chỉ bĩu môi biểu tình.

“Nợ tôi 3 chuyện, cô nói cho qua là qua sao?” – Hạo Thần ngã người ra sau dựa vào ghế, hai tay thì khoanh trước ngực, chân cũng bắt chéo, rất nhàn hạ.

Nhược Thi thấy như đang bị đòi nợ, mà cô ghét cái kiểu biểu tình của người đàn ông này, thật là kiêu ngạo – “Cái gì khó nào? Nếu đã muốn tính sổ thì cứ nói làm gì mà phải diễn nhiều trò? Tôi bao che tiểu thư nhà các người, nhưng cũng đã trả lại rồi đó thôi, lại còn nuôi cô ấy mập mạp trắng trẻo hơn trước nữa, chú còn muốn tính cái gì? Còn 10 vạn kia, tôi cũng lấy mua quần áo, mua vật dụng trong nhà để phục vụ cho đại tiểu thư thôi, làm cho tinh thần cô ấy phấn chấn như vậy, chú còn muốn tính cái gì? Đả thương chú là tôi sai, nhưng chẳng phải chú cũng đã được lợi trước rồi sao, chú còn muốn tính cái gì? Hay là để tôi cho chú đập đầu lại nè, coi như hòa.” – Vừa nói vừa chỉ chỉ vào đầu mình.

Nhược Thi nói một hơi, nước miếng bay phèo phèo, nói xong thì ngồi thở phì phò. Mà bên tai Hạo Thần thì chỉ toàn nghe được âm thanh ù ù cạc cạc thôi.

“Cô nên biết rõ nếu chống lại tôi thì không có lợi đâu, 10 vạn kia tôi cũng không có ý đòi lại, nhưng mà …” – Hắn ngưng một chút, tay ngoắc ngoắc ý biểu Nhược Thi tiến lại gần, cô cũng vì tò mò không chần chừ mà nhích lỗ tai kề sát miệng hắn.

“ … 10 vạn đó là phí giao dịch, vậy nên đến lúc thực hiện giao dịch rồi” – Nói xong hắn cắn nhẹ vành tai cô.

Nhược Thi đỏ mặt nhất thời bị nghẹn, đứng bật dậy – “Chú … chú …. Biến….” – Khó khăn lắm cũng không mở miệng được nên thẹn quá chạy mất dạng.

“Chờ xem tôi chơi cô thế nào” – Điện thoại rung lên, Hạo Thần nhìn lướt qua tên người gọi rồi bắt máy.

“Đã mua được? Tốt lắm! Cứ tiến hành như tôi đã dặn. Cô ta đến chổ nào thì thu mua lại hết cho tôi”_________

Đến giờ tan tầm, Nhược Thi quay về nhà, nhưng lạ là sao xúng quanh những phòng khác cũng không bắt đèn. Đứng dưới cầu thang là chủ nhà đang đứng đợi cô.

“Cháu về rồi sao? Đây là hành lý của cháu, ta đã dọn sẵn rồi, tất cả đều ở đây không thiếu thứ gì.”

“Sao lại như vậy? Tháng này cháu đã đóng tiền nhà rồi mà.” – Cô ngây ngô hỏi

“Nơi đây đã có người mua lại, trong hôm nay những người khác cũng đã nhanh chóng rời đi rồi, còn đây là tiền bồi thường cho cháu” – Bà lấy một cái bao thư ra. – “Vì sáng nay người ta đến nói nên ta cũng không kịp thông báo. Nhưng vì tiền bồi thường nhiều nên những người khác cũng đã đồng ý dọn đi ngay.”

“Bất ngờ như vậy cháu biết đi đâu chứ!”

“Ta cũng thấy có lỗi nhưng cũng không còn cách nào, cháu cầm tiền này thuê khách sạn ở tạm, rồi ngày mai hẳn đi tìm phòng” – Nói xong bà cũng đi về nhà của mình.

Nhước Thi đứng ngây ngốc ở giữa sân cùng với một đóng hành lý chất cạnh chân mình. Cô do dự không biết có nên gọi cho Cách Cách không, nghĩ nghĩ một hồi quyết định là đi đến khách sạn.___________

Mấy ngày nay chắc gặp quỷ, đi đến mấy nơi cho thuê phòng, người thì nói hết phòng, người thì nói khu đất vừa mới bán. Mà tiền trong túi thì cứ ngày ngày bay vào cái khách sạn chết tiệt. Lấy hết can đảm, gọi điện cho một người. Đầu dây bên kia là một giọng nói xem thường.

“Ô! Hôm nay là ngày gì thế này?” – Người kia cao giọng.

“Con là muốn hỏi thăm mẹ thôi, sao mẹ của con lại kiêu ngạo vây!” – Cô cũng không chịu thua

“Ờ tôi đây rất khỏe, còn tưởng đứa con này quên tôi luôn rồi chứ”

“Mẹ kính mến, thế mẹ đã biết thế nào là cô đơn trống trãi khi không có con bên cạnh chưa?”

“Con gái của tôi ơi, chắc là tiêu hết tiền rồi hả?” – Bà không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Con chỉ muốn biết là mẹ đã bỏ ý định bức hôn con chưa, nếu mẹ đã quên thì con nguyện ý về nhà a!”

“Thôi đi tiểu thư à, khi nào cô muốn lấy chồng thì hả lăn về đây gặp mẹ!” – Nói xong bà liền cúp máy cái cụp

Nhược Thi cũng bực mẹ mình lắm rồi, bỏ nhà đi lâu như vậy mà cũng chưa chịu bỏ ý định.

Gần đây khi đến công ty cũng không thấy tên ác ma đó tìm mình, cô nhớ lại sự việc đã xảy ra cùng hắn ở quán bar, rồi thêm lần gặp ở quán café hắn kêu giao dịch cái gì đó, đúng là mặt dày mà. Nhưng mặt cô cũng đang đỏ ửng lên rồi. Nghĩ cũng lạ tại sao dạo gần đây yên tĩnh quá, cũng không ai đến làm phiền cô như trước nữa.

Cô ngồi xuống dựa lưng vào ghế, mấy ngày nay thật mệt, ngày phải làm ở công ty, tối về phải lập tức đi xung quanh tìm phòng trọ. Cô nhắm mắt lại rồi ngủ quên một lúc.

Từ bên ngoài, một cái bóng đen đẩy nhẹ của vào, bước từng bước chậm để không phát ra tiếng, hắn – là hắn đó!

Hắn đi đến chỗ của Nhược Thi, tay vuốt nhẹ lên mặt rồi dừng lại ở môi cô. Tay còn lịa bắt đầu cởi nhẹ từng nút từng nút áo sơ mi, đã cởi được 2 cái lộ ra bộ ngực trắng noãn đang phập phồng bên trong chiếc áo ren màu vàng. Tay hắn nhè nhẹ chui vào trong áo.

Cảm giác có một luồng khí lạnh trước ngực mình Nhược Thi giật mình mở mắt ra.

“SHIT! Tên khốn.” – Nhược Thi tức giận đứng dậy, hai tay túm chặt lấy cổ áo.

“Gì chứ? Trong giờ làm mà ngũ như vậy thì phải bị trừng phạt” – Hăn không biết xấu hổ còn lớn tiếng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.