Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Chương 12: Bạch vi




Bạch vi kỳ thật không như tên, nhưng tất cả loại thuốc đông y đều rất thần kì, xấu xí như vậy, mà lại có thể chữa bệnh.

Ngày hôm sau, Hà Tô Diệp bị giáo sư gọi điện thoại tới trường, đúng vào dịp nghỉ tết nguyên đán; ngược lại, trong sân trường không khí như bình thường, rất nhiều người, nghiên cứu sinh đi đi lại lại, vẻ mặt của các tiến sĩ đều thoải mái, thật không dễ dàng mà “thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn”*.

(*câu này lấy từ một bài thơ ra:đại ý là trong cuộc sống bận rộn phù du, trộm lấy chút thời gian vui vẻ, thư giãn thật thi vị).

Kết quả, anh lại nhàn không được, giáo sư Cố Bình chỉ chỉ một đống thật dày bài thi trên bàn: “Tiểu Hà à, nếu em đã nói không bận, vậy giúp thầy đem mấy cái phương ca* này sửa lại, đám sinh viên chưa tốt nghiệp kia, tùy tiện viết lộn xộn hết cả lên.”

(* Phương ca: là phương pháp điều chế thuốc, có tận 107 bài thuốc trong cái phương ca này! o_O)

Anh đành phải nhận lấy, thình lình giáo sư cố nói một câu: “Tô hợp hương hoàn gồm Xạ hương, Tức hương*, phía dưới là gì?”

Anh không cần nghĩ ngợi, đọc ra: “Mộc Đinh Chu Nhũ Tất Đàn Kha, Tê Băng Truật Trầm Tỳ Hương phụ*, lại dùng quả long não tính ôn viết thành phương thuốc.”

(*đây là các loại dược liệu: Mộc hương, Đinh hương, Chu sa, Nhũ hương, Ngưu tất, Đàn hương,Kha tử, Tê giác, Băng phiến, Bạch truật, Trầm hương,Tỳ bạt, Hương phụ. OMG, anh cứ như Cù Trọng Xoay, hỏi gì đáp nấy ^^ ).

Giáo sư Cố “hắc hắc” nở nụ cười, tràn đầy khen ngợi: “Tốt, tốt lắm, một chút cũng không quên!” Bỗng nhiên đanh mặt lại, khẩu khí nghiêm khắc: “Tiểu Hà, “từ tốn” mà sửa cho thầy, sửa cho “chân thật” vào, không được khoan nhượng!”.

Nhất thời, Hà Tô Diệp cảm thấy hàn ý từ gót chân thẳng lên da đầu, trong lòng mặc niệm, hệ số 4,5 một tín chỉ, xem ra lại muốn có người phải chi tiền* đây, quả nhiên, Diệt tuyệt sư thái, thầy vẫn như cũ ‘diệt tuyệt’* như vậy.

(*chi tiền ở đây ý là học lại)

(* diệt tuyệt = diệt sạch ^^)

——–

Anh đem bài thi sắp xếp lại cẩn thận, cho vào túi đeo, khoác lên vai, sau đó dự định đi căng tin mua ít thức ăn sẵn để mang về nhà, buổi trưa tạm thời một bữa như vậy là xong. Vòng qua hành lang hoa cỏ thật dài, có vài nữ sinh ngồi trên ghế đang luyện tập với mẫu máy đo huyết áp, anh không để ý, nhẹ nhàng đưa mắt nhìn một cái rồi đi qua.

Lập tức liền có nữ sinh khẽ hô: “Mau nhìn, trai đẹp kìa!” (ˉ﹃ˉ)

Có người tiếp lời: “Trường chúng ta thế mà cũng có loại “hàng” này, trời ơi, ta sống đến hai mươi năm đều uổng phí, a a a!”.

Sau đó liền có một nữ sinh kêu oai oái: “Đừng có bơm khí vào nữa, cánh tay của tao bị thít chặt, sắp phế rồi, ai u!”.

Hà Tô Diệp nghe thấy rõ ràng, “phụt..” ra một tiếng cười, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện đã đi quá đường, đang muốn vòng trở lại, lại nghe thấy ở phía dưới chân tường đằng kia, một nam sinh đang cùng một nữ sinh nói chuyện: “ Bức tường này đặc biệt dễ trèo, trước đây lúc chưa có khu học mới, bọn anh đều vượt tường ra ngoài chơi đêm”.

——–

Anh đương nhiên nhớ rõ bức tường này, năm đó, khi trường đóng cửa bạn học trèo qua bao nhiêu người, anh đều nhớ không nổi, nhưng chỉ là một bức tường, một cửa ải thấp bé như thế, vậy mà bản thân lại không thể bay qua. Bởi vì, luôn có một nữ sinh lúc nào cũng uy hiếp anh: “Hà Tô Diệp, anh đi đi thử xem!”

Khi ấy nhà trường ra thông báo: ‘ thời gian trường đóng cửa nghiêm cấm rời trường, sẽ bị quản chế và không được phép đánh giá học bổng nếu trốn ra.’

Anh lúc ấy thật sự phát điên, trong nhà điện thoại không có người nhấc, điện thoại văn phòng của bố mẹ thì âm thanh máy bận kéo dài, di động toàn bộ không tín hiệu, bản thân như sống trong trạng thái lơ lửng, không cảm nhận thấy bất cứ âm thanh gì xung quanh, cho dù là dao động rất nhỏ.

Cuối cùng, một lần anh thật sự vứt bỏ mọi thứ muốn đi ra ngoài, mặc kệ xử phạt thế nào, lại càng không để ý học bổng gì gì, kết quả, vừa muốn nhảy xuống, giọng nói quen thuộc đã truyền tới: “Hà Tô Hiệp, đừng làm chuyện điên rồ, em van cầu anh, được không!”.

Không còn cái khẩu khí lên mặt bắt nạt người, mang theo tiếng khóc nức nở, anh lập tức hoảng loạn, dưới chân bỗng trượt, trực tiếp từ trên bờ tường ngã xuống, có thể nói trong cuộc đời của anh, đó là một nét bút thảm hại nhất, thất bại nhất, nhưng may mắn thay, chỉ là trên cánh tay bị trầy da.

Anh đành phải ngây ngốc ngồi xổm ở đó, bất chấp tay chân mình đau nhức, nhẹ nhàng an ủi Trương Nghi Lăng: “Quên đi, anh ngã không nặng lắm, em cũng đừng khóc, khóc nữa anh sẽ đào đất chui ra đấy!”.

Sau đó, bọn họ dựa vào ánh trăng cùng nhau trở về, trên lông mi của Trương Nghi Lăng còn lưu lại nước mắt, lóng lánh, Hà Tô Diệp cảm thấy có chút ánh náy, nhưng anh thật sự không nghĩ ra nổi động cơ của cô, cuối cùng hỏi ra miệng: “Vì sao em lại không cho anh đi?”

Trương Nghi Lăng thoáng thu lại cảm xúc: “Trường đã có thông báo, anh đi rồi không phải tự rước họa vào thân?”

Anh thở dài: “Việc này vừa đúng lúc không có người cùng tranh học bổng với em”.

Cô hừ lạnh một tiếng, lườm mắt nhìn Hà Tô Diệp: “Không thích, thứ không duyên cớ cho em, em mới không thèm!”.

Anh đành phải cười xấu hổ, một lúc mới nghẹn ra một câu: “Cám ơn em!”

Kỳ thật, Hà Tô Diệp khi đó biết, cô có bao nhiêu sự mạnh mẽ, bản thân muốn thứ gì đó cũng sẽ không thừa nước đục thả câu, nhưng, anh thật sự là chậm chạp, một cô gái tâm cao khí ngạo như vậy vì bản thân lo lắng sợ hãi, anh lại có thể không tìm hiểu đến cùng nguyên nhân.

Hà Tô Diệp suy nghĩ khó hiểu, nhưng không biết làm sao, anh đối với phương diện tình cảm luôn luôn chậm chạp khiến người khác líu lưỡi, thế nào cũng phải thẳng thắn, trực tiếp nói toạc ra mới làm cho anh hiểu được, nếu chỉ liếc mắt đưa tình thì không hiệu quả. Ngày ấy, toàn bộ mọi người đều nhìn ra sự ái mộ của Trương Nghi Lăng đối với anh, Hà Tô Diệp lại không biết, trước kia anh thường không màng mọi thứ, một người sống nhàn nhã tự tại.

Cho đến khi tin tức về mẹ truyền đến, anh ở trong đêm tối hoàn toàn lạc mất phương hướng, là Trương Nghi Lăng tóm lấy, đem anh lôi ra ngoài ánh sáng.

Anh luôn luôn cảm thấy bản nợ cô thật nhiều, nghĩ tới muốn dùng cả cuộc đời này trả lại, cuối cùng không đợi được đến ngày ấy, còn cô thì nói với anh “ Hà Tô Diệp, chúng ta đã không còn ai nợ ai.”

Từ nay về sau, thế giới của anh không hề có cô.

Có lẽ, anh nên sớm biết, Trương Nghi Lăng không phải tách trà kia của mình, đối với cô quá nhiều tình cảm, có thể là nợ nhau, ỷ lại, cảm kích, nhưng tình yêu chân chính lại rất ít.

Thời gian, thật sự, có thể làm cho con người ta nghĩ thông suốt một chuyện tình.

——–

Đi vào căng tin, vừa xếp hàng, cân nhắc hôm nay ăn bao nhiêu cơm, di động vang lên, một dãy số xa lạ, anh do dự nhận máy, âm thanh bên kia cũng cực kì lưỡng lự: “Hà Tô Diệp… là cậu?”

Anh nhanh chóng phản ứng lại: “Khâu Thiên?”

Bên kia “ Ha ha” cười to: “Là mình, Ta Hồ Hán Tam du học đã trở lại*, mời các cậu một bữa, ăn vịt quay được không?”.

(* nguyên văn câu này là “Ta Hồ Hán Tam đã trở lại” một câu nói trích từ bộ phim nổi tiếng thập niên những năm 70 tên là ngôi sao đỏ lấp lánh, hình như đây là câu cửa miệng hay dùng thì phải!)

Lúc anh đến khách sạn đã thấy năm sáu người, toàn bộ trước đây đều là đám bạn bè thời chung nghiên mực với nhau, bọn họ nhìn thấy Hà Tô Diệp lại bắt đầu ồn ào: “Tiểu hà tài lộ tiêm tiêm giác, tảo hữu mỹ nữ lập thượng đầu*”

(* đây là hai câu thơ trong bài thơ Tiểu Trì (Ao nhỏ) của nhà thơ Dương Vạn Lý: 小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头bài thơ diễn tả cảm xúc yêu thương cuộc sống thông qua cảnh đẹp ngày hè trong một cái ao nhỏ, hai câu trên mình hiểu na ná là: sen nhỏ mới nở nhìn chăm chú, sớm có mỹ nữ đứng trên đầu~~~ ặc ặc, thông cảm nếu mình dịch quá tệ, hihi góp ý, góp ý nhé! À, thật ra ở trong truyện thì tiểu Hà trong bài thơ chỉ hoa sen 小荷bị viết thành 小何 là họ của Hà Tô Diệp, mấy ông bạn anh mượn thơ nói móc đây! ╮(╯▽╰)╭ )。

Hà Tô Diệp đi qua từng người từng người đập một cái, nhìn thấy Khâu Thiên thì dừng lại, mỉm cười hỏi: “Đã trở về? Hợp chủng quốc Hoa Kỳ chơi được chứ?”.

Khâu Thiên là đám bạn học đồng sinh cộng tử của Hà Tô Diệp, cùng với tính tình của anh trái ngược nhau, Khâu Thiên hoạt bát hiếu động, mở miệng ra là có thể đổi trắng thay đen, con gái mê mẩn bâu quanh người. Nếu chỉ nhìn bên ngoài, thì không ai có thể đem gã mồm mép láu lỉnh này mà đánh đồng với cái bằng MD* của Đại học Y Baylor được.

(*MD là từ viết tắt của Medical Doctor, đây là professional degree, là cái học ra để hành nghề Y. Cũng tương tự như bằng J.D là bằng Juris Doctor, là bằng luật, học ra để hành nghề luật.)

Thời còn là nghiên cứu sinh Khâu Thiên chuyển sang học về lâm sàng, sang đó được nhà nước cử ra nước ngoài, lấy được học vị tiến sĩ, năm nay mới trở về.

Anh cùng Trương Nghi Lăng, là hai người năm đó được chọn đi.

Trên bàn tiệc rượu, mọi người nháo loạn thành một đám, nhất là Khâu Thiên, tiếng Mỹ chính cống không biết quăng đi chỗ nào, một miệng tiếng mẹ đẻ cứ tuôn ra như thác, xanh đỏ tím vàng, thể loại gì đều có thể ‘chém’.

Hà Tô Diệp không muốn uống rượu, cũng bị ép quán triệt mấy chén, cuối cùng lúc hai người đi toilet, Khâu Thiên ngà ngà say quàng bả vai anh hỏi: “Có muốn biết Trương Nghi Lăng hiện tại thế nào không?”

Không nghĩ là giả, anh gật gật đầu: “Cô ấy hiện tại thế nào?”

“Không tốt!” Khâu Thiên nhìn qua thật thanh tỉnh, nói chuyện còn nói rất khí phách: “Vốn dĩ, đều là do nhà nước cử đi, học hai năm rồi trở về , cô ấy lại một lòng muốn ở lại Mỹ, kết quả trường bên này không đề cập tới cấp giấy chứng nhận, cái trường Belor bên kia lại không thừa nhận bằng cấp chính quy của bên này, cô ấy đành phải chuyển sang học về kỹ sư sinh học, dù sao không phải chuyên ngành của mình, nghe nói khó khăn rất nhiều.”

“À?” Hà Tô Diệp hơi hơi nhíu mày: “Xem ra cậu cũng không phải nắm được hết?”

Khâu Thiên vốc nước làm ướt mặt, hít sâu một hơi: “Khi đó bận rộn phát điên, ai lại rảnh rỗi đi quản chuyện người khác, hơn nữa, cậu cũng không phải không biết, quan hệ giữa tớ và Trương Nghi Lăng, bọn này không khác gì kẻ thù.”

Hà Tô Diệp thở dài: “Tính tình của cô ấy sẽ hại chính mình.”

Khâu Thiên ngơ ngác nhìn Hà Tô Diệp trong gương, một lúc sau mới quyết định tiếp tục nói: “Nếu cậu còn thích Trương Nghi Lăng, hôm nay sẽ không đến , tớ đã sớm nhìn ra, hai người các cậu không có kết quả, vậy mà khi đó, cậu thiếu chút nữa vì cô ta cùng tớ tuyệt giao.”

Cổ họng như có cái gì nghẹn lại, có chút nóng lên, anh quay lưng lại Khâu Thiên, thật lòng nói tiếng: “Cám ơn cậu!”.

Khâu Thiên vỗ vai anh đi lên phía trước, cười ha ha: “Lúc nào tìm được vợ thì để tớ nhìn mặt một cái, cho con cậu gọi tớ hai tiếng ‘bố nuôi’ là được rồi!”.

——

Ra khỏi khách sạn, thời tiết nhanh chóng trở nên u ám, hình như sắp có tuyết rơi, trên đường người người đi lại vội vàng, anh dựng thẳng cổ áo, mượn gió lạnh loại bỏ đi hơi rượu.

Hôm nay uống khá khá, rượu đã bốc lên đầu, nhớ tới về nhà phải sửa bài thi, buổi tối Thẩm Tích Phàm còn đến trả lại tài liệu, anh vòng vào siêu thị, mua một ít đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ, chuẩn bị buổi tối nấu cháo.

Nấu cháo cũng là một môn học, phân ra nấu và ninh, đầu tiên dùng lửa lớn nấu cho sôi lên, sau đó, chỉnh sang lửa nhỏ để nước cháo dần dần đặc sệt lại. Cháo không thể xa lửa, dùng lửa nhỏ ninh tới chín nhừ, sau đó hầm thêm khoảng hai tiếng nữa là được. Khi nấu cháo đậu, trước khi cho gạo cần phải để đậu đã luộc ngâm qua vài lần trong nước lạnh, đậu được “kích thích” vài lần dễ dàng nở ra, rồi tiếp theo mới cho gạo vào nồi.

Anh cứ ở trong nhà bếp mà sửa bài thi, thỉnh thoảng không nén nổi tiếng thở dài, đám đàn em này, thật sự làm cho người ta không thể nói nổi, anh vừa sửa vừa cười, suy nghĩ sau khi sửa xong lên Thiên Nhai* viết một cái topic, khích lệ một chút mấy đứa nhỏ cần phải thi lại.

(* Thiên Nhai: hay tianya.cn là 1 trang web xã hội trực tuyến lớn, đứng thứ 63 ở Trung Quốc và thứ 287 trên toàn thế giới theo xếp hạng của Alexa, nhưng mình thấy cái trang này nó nổi tiếng chỉ sau Baidu tỷ tỷ, QQ chim cánh cụt và Weibo đại gia thôi ^^)

Trời đã gần tối, anh ngẩng đầu hướng ra ngoài cửa sổ xem, phát hiện từng bông tuyết lớn bay bay rơi xuống, kìm nén không nổi vui sướng, đem cửa sổ mở ra, muốn nhìn hết khung cảnh, gió lạnh mang theo bông tuyết bay vào, gặp phải khí ấm, xuất hiện một lát rồi đột ngột tan biến.

Anh tưởng tượng, Trầm Tích Phàm đến lại không đem theo ô, trên đầu phủ một đám tuyết, xúc động đáng thương mà nói: “Hà TôDiệp, tuyết rơi!”

Vậy mà, dự cảm của anh luôn luôn chuẩn như vậy,lúc vừa mới chuẩn bị đi múc cháo, chuông cửa vang lên, sau đó chính là Thẩm Tích Phàm cười hì hì nhìn anh, toàn thân từ trên xuống dưới đều là tuyết vương, ánh mắt đen láy lóe ra tia vui mừng: “Hà Tô Diệp, tuyết rơi rồi!”.

Để cô vào trong phòng khách, Thẩm Tích Phàm liền nhấc ra đống lớn tài liệu đã dùng túi nhựa đựng chắc chắn, cẩn thận kiểm tra lại, cười nói: “Hoàn hảo, không bị ướt, anh xem, tôi dịch cũng được lắm, chỉ kém mấy cái danh từ chuyên môn của anh thôi.”

Anh vừa bằng lòng vừa buồn cười, đành phải hỏi cô: “Ăn cơm chưa? Tôi nấu cháo xong rồi, muốn dùng một chút không?”.

———

Sau khi ăn xong, Thẩm Tích Phàm nhận chỗ tài liệu còn lại, ánh mắt lướt qua, không than một tiếng đi xách cặp lại, lấy ra một cái laptop mini, bắt đầu bùm bùm gõ chữ. Tốc độ của cô cực nhanh, từng từ, từng chữ giống như vội vã trong màn hình nhảy múa .

Hà Tô Diệp có chút kinh ngạc, lại có chút thán phục, anh lần đầu tiên thấy dáng vẻ làm việc của Thẩm Tích Phàm:Tóc mái trên trán dùng chiếc cặp tóc kẹp lại một bên, đeo kính, nhìn màn hình không chớp mắt. Ai nói hình ảnh lúc đàn ông chuyên tâm làm việc là đẹp nhất, anh cảm thấy khung cảnh khi phụ nữ làm việc tuyệt cũng không thua kém.

Sau một lúc lâu, Trầm Tích Phàm ngẩng đầu, nhíu mày: “Hà Tô Diệp, mấy cái âm dương gì gì này đều dùng phiên âm?”

Anh gật gật đầu: “Thêm dấu nối nhé!”.

“Mộc hương nói như thế nào?”

“Vladimiria souliei, trước tiên dùng phiên âm, sau đó giải thích một chút.”

Trong phòng yên tĩnh chỉ còn lại bọn họ cùng tiếng đánh máy, thỉnh thoảng trao đổi đơn giản, hai người hợp tác ăn ý, chỉ chốc lát một phần tài liệu đã hoàn thành, Lí Giới trên QQ liên tục gửi qua mấy cái biểu tượng emotion, ngược lại Thẩm Tích Phàm nhìn thấy lại phì cười.

Cảm giác bả vai có chút mỏi, cô ngẩng đầu lắc lắc cánh tay, không để ý liền thấy Hà Tô Diệp nhìn cái máy tính che miệng cười, má lúm đồng tiền nhỏ trên má hiện lên vừa ngọt ngào lại đáng yêu đến không còn thiên lý.

Cô thật sự nhịn không được, liếc mắt nhìn sang, nhìn tới dòng thứ nhất đã bật cười: “Hà Tô Diệp, đám nhóc ấy đều tài năng như vậy! Việc anh làm thầy giáo thế này, cũng rất có năng khiếu nha!”

Một người con trai nào đó trên mạng mở topic:

“Rất thất vọng…. sửa phương ca của các em…

Các em, mọi người học Đông y đều biết cái tên ầm ĩ “Bạch vi” này, nhưng chữ hán Trung Quốc chính là kỳ diệu ở chỗ, có “Bạch vi*” còn có “Bách uy”, một đồng chí nào đó viết thành “bài thuốc gia giảm Ngọc trúc thang dùng Bách uy”.

(*Bạch vi(白薇) đọc là ‘bái wēi’ với Bách uy (百威) đọc là ‘bǎi wēi’, cách đọc gần giống nhau nên chắc đám sinh viên này bị nhầm, hài hơn là Bách uy là tên một loại bia ^^)

Thật ra, nếu em viết “Tử vi*” thì thôi đành, viết “Heineken” tôi cũng coi như em đúng, đã vậy lại cố tình viết cái gì mà “Uống Bách uy, được BMW”, đoán chừng cảm thấy học đông y không có tiền đồ, muốn đi thử vận may trúng xe BMW.

(*mấy đứa viết liều vì không nhớ ra Bạch vi liền viết thành Tử vi ╮(╯▽╰)╭ )

Còn câu này: “Hoàng linh, Sinh địa thêm Cam thảo, ra mồ hôi tránh gió tác dụng mạnh”, như thế nào có người viết: “Ra mồ hôi tráng dương lấy lại phong độ”.

Đọc qua mấy bài thuốc, đều thấy các em, những mầm non, đang bị đầu độc bởi các mẩu quảng cáo, những lời này không thể viết bừa, may mà là cho tôi đọc, nếu cho Diệt tuyệt sư thái nhìn thấy, dự đoán thật sự sẽ ‘diệt tuyệt’.

Hơn nữa, còn có đồng chí khác đem Bích ngọc viết thành Bích huyết, tôi cũng thật thất vọng, có phải trước đây đầu giường Kim Dung đọc quá nhiều, nhớ mãi không quên Viên Thừa Chí, Ôn Thanh Thanh với Kim xà lang quân*.

(các nhân vật này đều ở trong bộ truyện Bích huyết kiếm của Kim Dung, ha ha, mấy tên này viết từ ngọc bích (Bích ngọc) sang máu đào (Bích huyết)~~~ liên tưởng tốt ^^).

Còn có chuyện càng tuyệt hơn, bài thuốc Phổ tế tiêu độc có Ngưu bàng tử, Hoàng cầm, Hoàng liên, … … , Bản lam căn, … ,Liên kiều, … —- không biết, các bác sĩ tương lai kê đơn thuốc này cho người bệnh, lại nghĩ không ra là loại thuốc gì, trực tiếp điền “Ngài tự cân nhắc đi!” thay cho cái …

Trong quá trình sửa lại chữ sai vô hạn, các đồng chí đừng gấp, có hai tiếng, từ từ mà viết cho tốt, nội dung chính của mấy cái pha hài phía trên còn nữa……

Có phương thuốc, tôi cảm thấy học về đông y đều hẳn sẽ viết được——- Trong canh Ma hoàng * dùng Quế chi, nhưng, tại sao có rất nhiều người câu thứ hai đều là “Tế tân Cam thảo Mộc thông thêm vào” ? chẳng lẽ, lúc thầy giáo các em đang giải thích về nguyên lí phương pháp điều trị quân, thần, tá, sử*, không phải dùng canh Ma hoàng làm ví dụ sao?

(*phương pháp chế thuốc Ðông y chia làm 4 vị: quân, thần, tá, sử 君臣佐使 (vị chủ, vị thứ hai, vị phụ giúp, vị dẫn thuốc).

(Ma hoàng thang chữa cảm lạnh, còn nếu thêm quế chi, tế tân, cam thảo lại ra loại thuốc chữa bệnh sinh lí của chị em, ặc ặc, bó tay các bạn lang băm này!!!

(“▔□▔)/ )

Nói tóm lại, phê phương ca so với chép chính tả còn đau khổ hơn!

Tinh thần mệt nhọc hai tiếng, trứng ngỗng cũng ‘đập’ mấy chục quả, hệ số 4.5 một tín chỉ, xem chừng lại có người phải chi tiền đây!

Các đồng chí, quý trọng cuộc sống, tránh xa thi lại, tất cả bảo trọng!”.

……..

Hai người liền che miệng cười, Thẩm Tích Phàm chỉ vào màn hình, còn nhắc tới: “Bạch vi, Bách uy, không biết anh bạn kia dùng bách uy làm thuốc có thể trị bệnh gì?”

Hà Tô Hiệp thật nghiêm túc nói cho cô: “Bài thuốc gia giảm Ngọc trúc thang dùng Bạch vi, đậu xị, hành tươi, cát cánh ,chích thảo, bạc hà cộng với bát vị*, công dụng tư âm, đổ mồ hôi, anh bạn này dùng Bách uy có tác dụng tư âm, mát máu!”.

(*bát vị là một bài thuốc tiêu biểu trong Đông y, gồm 8 vị thuốc chế thành).

Trầm Tích Phàm nhìn nhìn anh, nghiêm trang: “Hà Tô Diệp, tôi lần đầu tiên phát hiện ra, anh cũng có thể nói ra điều gì đó buồn cười, anh nói anh không phải loại man show* có phải không?”.

(*闷骚 = Man Show; thường thì chỉ người bề ngoài lạnh lùng, trầm mặc, nhưng bên trong thì giầu tư tưởng và nội hàm. Đại ý là chỉ người bên ngoài thì một kiểu, bên trong một kiểu, cách nghĩ và cách làm không thống nhất.)

Bị nói thành như vậy, Hà Tô Diệp giả bộ tức giận, thuận tay cuộn một quyển sách chụp lên đầu cô: “Nhóc con này, bắt đầu không biết lớn nhỏ rồi, ngứa da phải không? Muốn ăn đòn!”

Thẩm Tích Phàm vội vàng tránh thoát, chính là không ngờ chân cô bước hụt, ngón tay vịn vào ngăn kéo, lại lùi một bước, thân mình đem ngăn kéo đóng “rầm” lại, vừa lúc kẹp mất hơn nửa ngón tay.

Đều nói tay đứt ruột xót, cô thét lớn một tiếng, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi, hoàn toàn thoát khỏi khống chế của bản thân.

Ngược lại, khiến Hà Tô Diệp hoảng sợ, đem tay cô bỏ ra, ở dưới ánh đèn nhìn chăm chú, sưng đỏ một mảng lớn, nước mắt Thẩm Tích Phàm dàn giụa: “Ngón tay của tôi có thể đứt hay không?”

Hà Tô Diệp thở dài: “Cô cảm thấy có thể đứt sao? Tôi đi lấy thuốc, ngoan ngoãn không được cử động, đừng có đem chân kẹp lại”.

Thẩm Tích Phàm thập phần ủy khuất nhìn anh bôi thuốc cho mình, nghĩ nghĩ, ‘ tôi chẳng qua là nhát gan sợ chết thôi, Hà Tô Diệp, anh làm sao mỗi lần đều thích tạt nước lạnh như vậy, làm tôi phi thường buồn bực !’.

Nhưng cô hoàn toàn không biết tâm tư của Hà Tô Diệp, vừa rồi, cô bị kẹp một chút, anh chịu kinh hãi không phải chỉ một lát, nhìn thấy hình ảnh nước mắt cô chảy ròng ròng, anh lại bắt đầu tự trách, không thể thay cô chịu cái đau này.

Mà hiện tại, dưới ngọn đèn dịu nhẹ, cô cắn môi, yếu ớt kêu đau, dáng vẻ không biết làm thế nào hướng bản thân anh mở to đôi mắt thật sự đáng yêu, hoàn toàn là dáng vẻ của một cô bé.

Mặt anh hơi phiếm hồng, nâng tay cô có chút cầm không nổi, anh cảm thấy về mặt tình cảm bản thân có thể hơi chậm chạp, nếu dùng lời nói của Khâu Thiên chính là : “con lừa cũng mạnh mẽ hơn cậu”, nhưng, tại sao hiện tại gặp phải Thẩm Tích Phàm mới thông suốt như vậy.

Nỗi sợ hãi này, trong cuộc đời của anh là vấn đề nan giải lớn nhất, so với viết chính tả phương ca còn khó hơn,ít nhất anh cảm thấy như vậy.

Ngược lại, Thẩm Tích Phàm hoàn toàn không biết, con mắt nơi nơi loạn chuyển: “Hà Tô Diệp, cái Bạch vi kia anh có không?”

Hà Tô Diệp hoàn hồn: “Cô xác định nói là Bạch vi, không phải bia Bách uy?”.

Cô dùng ngón tay không bi băng gõ đầu anh: “ ‘ông cụ non’ lẩm cẩm rồi, tôi nói là Bạch vi, cái tên nghe hay như vậy, không biết có dạng gì?”

Hà Tô Diệp bừng tỉnh đại ngộ: “ Ừm, cô muốn xem cái kia thật không, tôi cảnh báo trước, đừng có thất vọng!”.

——

Kết quả, Bạch vi thật sự khó nhìn, Thẩm Tích Phàm ủ rũ: “Tôi tưởng rằng nó là loài hoa rất xinh đẹp nữa cơ, không ngờ là một đống cỏ khô!”

Hà Tô Diệp chỉ vào tiêu bản tỉ mỉ nói: “Đây là rễ cây Bạch vi, thô ngắn, có cục u, nhiều đoạn gấp khúc; tính chất giòn, dễ bẻ gẫy, bề mặt vỏ là màu vàng nâu. Mùi nhẹ, vị đắng. Tính hàn, thanh nhiệt hương huyết, thanh lọc lợi tiểu, giải độc mụn nhọn.”

Thẩm Tích Phàm nhận lấy: “Một loại thuốc đông vì sao lại có thể trị nhiều bệnh đến thế? Có điều, Bạch vi, đúng là một cái tên rất đẹp.”

Hà Tô Diệp mỉm cười: “Cô nhóc, sao mà nông cạn như vậy…” còn chưa nói hết, nhìn thấy Thẩm Tích Phàm trừng mắt, lập tức sửa miệng: “Kỳ thật bên trong thuốc Đông y tên dễ nghe còn nhiều lắm, chẳng hạn: Bạch thược, Bán hạ, Quế tâm, Hậu phác, Phục linh, Liên kiều, Bạch truật, Hương phụ, Ngọc trúc, Sơn chi, Liên thảo, Thù du, Tử đinh hương…”

Anh cẩn thận đếm ra, vẻ mặt rất chuyên tâm, chân thật, Thẩm Tích Phàm nhìn anh, cảm thấy, đây là một người con trai nhìn thế nào cũng đều ôn hòa như vậy, trái tim khẽ rung động: “Tô Diệp, nghe cũng rất hay…”

Thình lình bị cắt ngang, Hà Tô Diệp cười khẽ nói ra: “Đúng vậy, dễ nghe hơn Hà Diệp*…”

(* Hà Diệp (荷叶) là lá sen, tên của anh Tô Diệp nghĩa là rau tía tô.

Ngoài cửa sổ tuyết lớn ào ào bay lả tả, rơi xuống bên thềm cửa sổ, ngày mai, nhất định là một khung cảnh tuyết trắng xóa. Đêm đông yên tĩnh không tiếng động, trong phòng không khí ấm áp, đèn bàn cùng ánh sáng dịu nhẹ từ máy tính hắt ra, làm nổi bật hai khuôn mặt ngồi đối diện, cười nói với nhau, trên mặt đất là tiêu bản các loại thuốc Đông y.

Hai người đều có chút hồ đồ, nhiều hơn là bản thân không tự nhận ra, thứ ánh sáng ôn hòa hạnh phúc, từ trong đôi mắt như dòng nước chảy, hòa vào bóng đêm vô tận.

Khung cảnh này, khiến cho người ta cảm thấy thật ấm áp, thoải mái.