Yêu Em Nhé! Lão Đại Lạnh Lùng!

Chương 2: Nơi cất ngọc được hé lộ



Lão trưởng bối nghe vậy vẻ mặt không thay đổi trả lời trậm rãi và điềm tĩnh:

- ” Vật gì chứ? Chẳng lẽ Khẩm gia một gia tộc truyền đời 100 năm nay lại muốn lấy thứ gì đó của dòng họ Đỗ nhỏ nhoi này sao “

Lão trưởng bối nói chưa dứt câu thì Ngư Phong một xạ thủ giỏi nhất trong Ngũ Phong đã đứng bên cạnh lão từ lúc nào và trĩa súng được thiết kế đặc biệt vào đầu lão nhưng vẻ mặt vẫn vậy điềm tĩnh, trậm rãi không hé lộ một tia sợ hãi nào. Ngư Phong quay sang nhìn lão và nói thầm vào tai lão giọng nói mang theo ngữ điệu thẳng tắp và có chút cảnh báo:

- ” Lão trưởng bối à! Lão biết mình đang nói chuyện với ai không.“

Và nhếch mép nở nụ cười man rợn không ra tiếng. Lão trưởng bối nghiến răng kèn kẹt bất lực, mọi người thấy tình cảnh như vậy nhìn trằm trằm vào khẩu sung trên tay của Ngư Phong muốn hét lên nhưng sợ chưa mở miệng thì đã bị phát sung vào đầu. Hoàng Phong không muốn mất thời gian sải bước đến bên cạnh lão và túm lấy cổ áo lão mặt sát gần mặt lão và giọng nói lạnh lùng băng giá:

- ” Rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt ông làm rất tốt “

Nói xong Hoàng Phong ra hiệu cho Ngư Phong, Ngư Phong búng tay ” Tạch “ tiếng búng tay vừa rứt thì ” Pằng………………..Pằng……………..Pằng………….Pằng… “ Mỗi phát súng bắn ra thì phát súng tiếp theo càng nhanh hơn, mọi người hoảng loạn nhưng không một ai dám nhích khỏi chỗ của mình dù 1mm nhỏ cũng không dám kêu ca chỉ chờ đến tiếng súng tới gần mình và lìa đời. Tiếng súng nhanh hơn khẩu súng bạc bị nhộm chút máu đỏ tươi đẹp mắt. Tuy nhìn trước mắt từng người thân của mình ngã xuống nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi vì nếu như cầu xin đường đến quan tài gần thêm nghìn bước. Trước sự hững hờ của cha mình Đỗ Minh Triệu con trai thứ 2 của lão là người ham sống sợ chết đã buột miệng hét lớn khi khẩu súng bạc kia đang gần chĩa đến mình:

- ” Là con Uyển Nhi đang giữ tấm bản đồ đó “

Câu nói vừa kết thúc mọi ánh mặt đều nhìn về phía của Đỗ Minh Triệu và tiếng súng cũng ngừng hẳn. Khẩm Thiên mở to đôi mắt lạnh lẽo nhìn về phía Minh Triệu, Lão trưởng bối nắm chặt bàn tay già nua của lão ma sát trong miệng càng tăng. Khẩm Thiên cất giọng lạnh lùng:

- ” Nó đang ở đâu “

Khẩm Thiên vừa dứt lời thì lão trưởng bối rút khẩu súng của tên vệ sĩ bên cạnh và bắn vào người Đỗ Minh Triệu và con trai cả của ông người thân duy nhất còn lại của ông. Trước cảnh tượng như vậy Đỗ Uyển Nhi đứng nép sau cột lớn ở lầu hai nhếch mép cười bởi lẽ cô chỉ là con nuôi được lão trưởng bối và được cưng chiều, nhường nhịn nhất trong nhà không những thế cô còn được lão trưởng bối cho nắm giữ bản đồ của ngọc ” Phục Sinh Vô Vàn “ nên người trong dòng tộc nổi long gen gét chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức. Đã bao lần sát hại cô nhưng không thành có một lần đã khiến cô căm tức họ đến điên cuồng. Ngày hôm đó khi lão trưởng bối cùng các con trai đi dự yến tiệc thì Trần Uyển Hoan và Mẫu Đơn con dâu cả và con dâu thứ đã nén nút bắt Uyển Nhi vào nhà kho sau vườn bắt cô uống 3 bát thuốc độc cực mạnh. Cô chống cự dãy dụa nước mắt tràn xuống. Mẫu Đơn bóp mồm Uyển Nhi đổ liên tiếp 3 bát thuốc độc vào mồm cô vì đã bị chói chặt nên chỉ biết dãy trong đau khổ. Khi bị ép uống xong do ngấm quá nhiều thuốc độc nên cơ thể cô bắt đầu biến đổi chở nên bách độc xâm nhập. Các kháng nguyên bắt đầu sinh nhiều từ trong máu của cô và loại kháng nguyên này có thể trừ dải tất cả các loại độc mà cô mắc phải. Tuy vậy nhưng có một số chất trong thuốc đã làm chân tay cô tê liệt đầu óc choáng váng. Trần Uyển Hoan và Mẫu Đơn cho người khiêng cô về phòng và coi như không có chuyện gì. Khi dự yến tiệc về không thấy Uyển Nhi chào lão, lão thấy lạ và đi lên phòng cô. Thấy cô nằm thoi thóp trên giường lão tiến đến bắt mạch lão hững hờ một chút dường như lão đã biết chuyện gì đó và cho người khiêng cô vào ô tô từ con đường bí mật chỉ mình ông biết. Cô mơ mơ màng màng nhìn qua cửa ô tô, cô chỉ thấy chiếc ô tô đang đi sau vào rừng rậm đến gần cảng biển. Lão cất giọng trầm nói với Uyển Nhi

- ” Ta sẽ cho con biết nới đang cất ngọc Phục Sinh Vô Vàn “

Và cất vào tay cô một tờ giấy cũ đây chính là bản đồ cất ngọc. Cô cố gắng ngồi dậy xem tấm bản đồ một cách kĩ càng. Trên tấm bản đồ có 3 vùng chính là đất liền, đường biển và một hòn đảo bí ẩn ở mỗi vùng đều được đặt bẫy cẩn thận vùng đất liền không đâu xa chính là rừng rậm Amazon bí ẩn. Đến một con chuột đi qua cũng sẽ bị tan xác. Lão đã đưa cô đi bằng con đường bí ẩn không lộ diện trên mặt đất nên các bẫy đều vô tác dụng. Nhưng có một điều cô không hiểu được tại sao Lão lại nói cho mình cô biết mà con cái lão thì chỉ nhắc đến thì đã bị lão đánh gãy tay. Đến nơi đi bằng đường ẩn cũng phải mất 1 tuần chứ chả nói đến bị mắc bẫy. Trên đảo có một hang động lớn được nguy trang cẩn thận bên trong động u ám tối đen như mực đi sâu vào trong khoảng 2 phút thì gặp một bức tường chắn ngang lão tiến đến và sờ lên bức tường như đang dò tìm thứ gì đó rồi dừng lại lão ấn mạnh vào một hòn đá hình bầu dục thì đột nhiên bức tường dịch chuyển, một ánh sang huyền ảo chiếu nên 4 mặt tường bên trong. Viên ngọc đẹp lộng lẫy lơ lửng giữa không gian động. Bên trong lớp trong suốt của viên ngọc là một bong hoa sen màu vàng ánh kim nhưng tại sao xung quanh viên ngọc lại không hề có bẫy bảo vệ. Thì ra theo suy nghĩ của lão qua được 3 vùng nguy hiểm kia đã quá thánh rồi hoặc tan xác huống chi lại đi vào hang động dễ dàng như ông được. Lão trưởng bối không làm mất thời giờ nhiều nên nhanh tay ra đỡ viên ngọc và nhẹ nhàng đặt lên trán cô và thì thầm câu gì đó rất nhỏ nhưng đủ để cho cô nghe thấy được cô hiểu hàm ý ông nói như vậy ý rằng hãy tiếp thu và thuộc nó. Cô là người thong minh nên vừa nghe đã ghi rõ trong đầu. Khi câu nói của ông kết thúc thì viên ngọc đột nhiên phát ra tia sáng chói mắt và tia sáng đó bao bọc lấy người Uyển Nhi. Trong phút chốc cơ thể cô đã được tái sinh khuôn mặt trắng bệch có chút hơi lạnh thì bây giờ đang chở nên hồng hào và ấm lên hơn chút. Nhưng bấy giờ bông hoa sen bên trong đã bị héo đi một nửa. Trên đường trở về cô hỏi Lão:

- ” Tại sao ba lại đối xử tốt với con như vậy mà thật ra con chỉ là con nuôi thôi ạ “

Lão trưởng bối nghe vậy không muốn dấu cô thêm nữa nên lão đã nghĩ đây chính là thời điểm thích hợp để nói cho cô:

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.