Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 13: Trời hại hay người hại




“Cô cho rằng nên là cái gì? Chỉ là một tờ giấy thôi mà.”

* * *

Trước cổng trường của Hồ Bất Động không thiếu những màn kịch mất mặt, cô lái chiếc xe cà tàng, lướt qua chỗ mấy cô ả phấn son lòe loẹt đang mặc cả giá tiền với mấy người đàn ông trung niên, rồi còn cả mấy em học sinh ngoan ngoãn bị mấy gã thanh niên bất lương ép sát vào góc tường, và không thể thiếu được đương nhiên là những cặp tình nhân, lúc nào cũng đứng trước cổng trường tự gánh vác trách nhiệm tuyên truyền yêu sớm cho các em học sinh của trường tiểu học đối diện.

Cô vẫn vứt chiếc xe của mình ở khu vực cấm dừng xe nhưng hôm nay không nhìn thấy chiếc xe lúc nào cũng đổ nghiêng đổ ngã của Huỳnh Nhất Nhị đâu. Cô bĩu môi, vừa ngó nghiêng xung quanh vừa khom người khóa xe. Cô nhét chìa vào trong ổ khóa, vặn qua vặn lại, chiếc khóa ấy chẳng mới nữa, cô mở rồi lại khóa, khóa rồi lại mở, cho tới khi ngay cả mình cũng chẳng nhìn rõ là đang mở hay khóa, cô mới thở dài, đứng thẳng người lên, giơ tay quẹt miệng hai cái như đang muốn phủ định điều gì, rồi quay người chực bỏ đi …

Điện thoại trong túi bỗng dưng rung lên, cô vội lấy ra xem, trước mắt cô chỉ là một dãy số nhảy nhót trên màn hình. Ngón tay theo phản xạ bấm nút nhận cuộc gọi, nhưng vừa nghĩ lại, cô chau mày, khóe miệng bật ra một tiếng “xì”. Cô ngẩng lên trời ngó lơ, rồi lại nhét điện thoại vào túi. Mới đi được hai bước, cô lại cắn môi, móc điện thoại ra lần nữa, dãy số không biết xấu hổ kia vẫn nhảy nhót trên màn hình. Cô lại bĩu môi, ho khan hai tiếng coi như hắng giọng, rồi mới ấn nút nghe, giọng nói tỉnh bơ: “Làm gì vậy?”.

“…” Đầu bên kia hoàn toàn im l

“Tốt nhất là anh đừng nói với em, anh quên khóa bàn phím điện thoại, sau đó không cẩn thận ấn nhầm số của em.”

“Không, anh đang nghĩ, mỗi lần em nhận điện thoại của anh đều phải chuẩn bị công phu thế này sao? Bộ dạng xem ra rất vất vả.” Một giọng nói nghe có vẻ như đang đăm chiêu nghiên cứu vang lên trong điện thoại. Cô hít một hơi thật sâu, đang định tìm kiếm xung quanh xem tên tiểu nhân đáng ghét kia nấp ở xó nào thì bị một bàn tay tóm chặt lấy cổ mình, kéo lại phía sau.

Điện thoại của cô bị kéo lệch khỏi tai, cả người giật lùi về phía sau, cô ngã vào vòng tay kẻ nào đó, cánh tay anh sải rộng quàng lấy vai cô, cô loạng choạng mấy bước, nhào vào ngực anh. Anh cười chọc ghẹo, thản nhiên dùng cánh tay phải giữ chặt cô trong lòng, tay trái thì ấn ấn vào đầu cô. “Anh đã biết, em tuyệt đối không có cái dây thần kinh xấu hổ. Nếu muốn nhào vào lòng anh thì ít nhất cũng phải đợi đến khi không có người ngoài chứ.”

Cô ngẩng đầu lên, cảm thấy cánh tay đang đặt lên vai mình không nhẹ chút nào, đang định mở miệng càu nhàu thì phát hiện cậu bạn lêu lổng Trác Duy Mặc của anh đang ở cùng một cô bạn mới. Cậu ta châm điếu thuốc, nheo mắt quan sát cô hồi lâu mới quay đi, rồi đưa tay nới cà vạt ở cổ, lại nhìn Huỳnh Nhất Nhị, cất giọng kích động: “Tối nay cậu không đi sao?”.

“Chiếc xe máy của mịnh bị lấy trộm rồi, cậu bảo mình lấy cái gì đua đây? Chạy bộ đuổi các cậu sao? Đừng có đối xử tàn nhẫn với mình như thế chứ? He he.”

Tay của anh vẫn khoác trên vai cô, giọng nói sang sảng trên đỉnh đầu. Sự tự nhiên hơi thái quá của anh khiến cô có chút ngượng ngùng, liền ngẩng đầu nhìn cằm anh

“Mình định đợi cô ấy tan học, sau đó kéo cô ấy đi hẹn hò, tha cho mình một hôm đi”, anh mỉm cười, bổ sung thêm.

Cô trợn tròn mắt nhìn người đang giúp mình sắp xếp thời gian biểu kia.

“Cậu nhìn xem cô ấy trợn mắt đáng sợ quá kìa, cứ như là mình rất lạnh nhạt với cô ấy vậy.” Anh móc ngón tay, kéo cằm cô lên “Có cần anh thề độc không?”.

“…” Cô lạnh lùng đứng đó, chờ đợi câu tiếp theo của anh, hoàn toàn không có ý ngăn cản.

“Này, tại sao em không ngăn anh, thông thường các cô gái chẳng phải đều sẽ ngăn bạn trai mình thề độc sao?”

“Sai rồi, thông thường con gái đều đợi bạn trai của mình thề độc xong rồi mới giả vờ áy náy ngăn cản, thề đi, em đang chờ đây.”

“Được thôi, nếu anh không đến, sẽ bị xe đụng, thế nào?” Anh giơ tay như thể muốn đầu hàng, lại mỉm cười nói tiếp, “Sau khi tan học không được chạy lung tung, biết chưa? Anh đã thề rồi nhưng em thì chưa. Không tìm được em, anh sẽ nổi khùng lên cho em xem”. Anh vừa cố ý nhướn cao mày vừa nói.

“Nói thật lòng, em rất muốn thấy anh nổi khùng.” Cô lí nhí. Đúng là quen anh nhiều năm như vậy, cái gì cô cũng thấy rồi, chỉ là chưa thấy Huỳnh Nhất Nhị nổi khùng, chuyện đó có lẽ không phải cầu mà thấy được. Kể ra tính khí của anh chẳng phải tốt đẹp gì, không bao giờ biết nhẫn nại, thậm chí tối qua, cái mồm quạ của anh ứng nghiệm, một chiếc tất thối từ trên trời rơi trúng đầu anh, anh cũng chỉ cắn răng, vứt toẹt no xuống đất, bực mình giẫm thêm mấy cái.

“Được, lần sau anh sẽ nổi khùng cho một mình em xem.” Anh cố khom người thì thào vào tai cô.

Cô nén nhịn nụ cười đã sắp nở trên môi, chỉ lách khỏi cánh tay anh. “Cổ em sắp bị anh đè gãy rồi, em lên lớp đây.”

Nói xong, cô đút tay vào túi quần, sải bước bỏ đi.

“Tôi đột nhiên phát hiện cô gái này cũng có chút nữ tính.” Anh nhìn cô đi xa, mỉm cười mỗi lúc một tươi. “Chính là cái tính nghĩ một đằng nói một nẻo.”

“Cậu có biết điểm đáng ghét nhất của cậu là gì không?” Trác Duy Mặc cười nhạt, buông cô gái vẫn ôm trong lòng nãy giờ ra. “Chính là làm việc gì cũng kiếm cớ, đi đua xe cũng có cớ, không đi cũng có cớ, tìm phụ nữ có cớ, không tìm cũng có cớ. Này, cậu ôm lấy cô ấy, lại là mượn cớ gì đây?”

“…” Nụ cười trên môi dần tắt lịm, anh không thừa nhận cũng không phủ nhận, lạnh lùng im lặng, hồi lâu sau mới lấy lại vẻ thản nhiên như thể việc chẳng liên quan đến mình, nói tiếp: “Cậu có biết điểm khiến người ta ngưỡng mộ nhất của cậu không?”.

“Điểm gì?” Trác Duy Mặc nhướn mày, dụi tắt điếu thuốc đã hút hết.

Anh chưa kịp trả lời thì nghe tiếng điện thoại rung trong túi. Móc điện thoại ra và nghe máy, giọng anh bỗng đổi sang dịu dàng: “Chị à?”.

Anh vừa nói chuyện điện thoại vừa đi về phía góc tường. Trác Duy Mặc chẳng lấy gì làm lạ, vẫn đứng nguyên chỗ cũ, châ một điếu thuốc khác. Hút xong điếu thuốc đó thì Huỳnh Nhất Nhị cũng nghe xong điện thoại và trở lại.

“Nói xong rồi à?”

Anh gật đầu, đưa tay về phía Trác Duy Mặc. “Cho mình mượn xe máy.”

“Chẳng phải định đi hẹn hò sao?” Trác Duy Mặc vừa móc chìa khóa, vừa cố ý nhướn mày lên hỏi.

“…” Anh trèo lên chiếc xe dựng ở đó, nổ máy phát ra tiếng động cơ giòn tan. “Đúng rồi, vừa rồi nói đến đâu nhỉ?” Anh quay đầu lại, nói nốt câu còn bỏ dở.

“…”

“Điểm khiến người khác thích nhất ở cậu, vừa hay lại là điểm mình không có.” Nói xong, anh rồ ga, bỏ lại phía sau một vệt khói đen ngòm.

“Cậu muốn đi đâu?”

“Đi ứng nghiệm lời thề độc.” Anh không quay đầu, chỉ ném lại một câu.

“Nhìn thấy rồi chứ, xe của anh bị người ta lái mất rồi.” Trác Duy Mặc quay người nói với cô bạn gái nãy giờ vẫn đứng bên. “Buổi hẹn hò tối nay hủy bỏ.”



Những giọt mưaất phất càng lúc càng mau hạt. Hồ Bất Động đứng trú dưới một mái hiên cách chỗ cô dừng xe không xa, nhìn ra màn mưa đáng ghét bên ngoài. Biết Hồ Bất Động cô hôm nay đi hẹn hò nên ông Trời liền dùng cách này để phục vụ cô. Cứ coi như cô sớm đã lường trước chuyện xui xẻo, cũng sớm có sự chuẩn bị nhưng vẫn không ngờ thời tiết sẽ mưa gió thế này. Nhìn chiếc ô của mấy người qua đường bị gió thổi nghiêng, rồi nhìn lại chiếc ô đã anh dũng hi sinh của mình, cô thở dài buồn bã. Có vậy mới biết không nên nói trước chuyện gì. Sáng nay cô đã nói những gì nhỉ? Xui xẻo… cũng không có gì không tốt. Nghe kìa, nghe kìa! Một câu thật tội lỗi…

Tự mình gây tội nghiệt đây mà!

Cô lại móc chiếc điện thoại gần hết pin của mình ra. Thực sự, cô rất muốn khâm phục kiệt tác của ông Trời, sao có thể sắp xếp cuộc sống của cô một cách chuẩn xác và vô nhân tính như thế này?

“Này, Hồ Bất Động”, chợt có tiếng một cô gái gọi cô ở phía sau.

Cô quay đầu nhìn, là nữ sinh hồi sáng e ấp trong vòng tay Trác Duy Mặc. Cô ta trang điểm đậm, váy ngắn, theo đúng kiểu một nữ sinh trác táng. Ở một ngôi trường không tốt, mọi thứ đều lấy cái xấu làm chuẩn và phải nhún nhường trước nó. Cô lập tức như con rùa rụt đầu, chỉ gật đầu với cô gái kia, cười khan hai tiếng.

“Yêu đương vụng trộm thú vị lắm nhỉ? Cô và anh Huỳnh lén lút hẹn hò phải không?”, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ thốt ra từ đôi môi đỏ chót, “Tôi đã gặp bạn gái của anh Huỳnh, đó là một cô gái rất có khí chất nữ sinh, cô ta đã đi với anh ấy mấy lần rồi, không ngờ anh Huỳnh cũng là loại đó. Nhưng cũng may anh ấy xấu xa, mà đã xấu thì xấu cho chót, ít ra nên kiếm một người như tôi đứng bên cạnh mới xứng đôi vừa lứa.”

“…”

“Kể ra cô cũng không đến nỗi đầu đất đâu. Trên lớp lúc nào cũng làm bộ ngoan ngoãn, chẳng khác gì người vô hình, hại tôi phải hỏi thăm cả nửa ngày trời. Cứ tưởng người được anh Huỳnh để mắt đến, phải là nhân vật ba đầu sáu tay thế nào chứ. Tôi còn nghe nói cô từng xuất gia làm ni cô, chắc đầu óc cô bị kinh Phật làm cho có vấn đề rồi? Người ta đã coi cô là người tình, thế mà cô đến một chút phản ứng cũng không có. Nhìn cô là tôi thấy mất mặt rồi.”

“Tôi… chỉ là không thích nói chuyện với người lạ mà thôi.”

“Không thích nói chuyện với tôi? Ha ha! Được đó, vậy người lạ là tôi đây nói cho cô biết một tin vui. Huỳnh Nhất Nhị sẽ không đến đâu, anh ta chẳng qua chỉ muốn trêu đùa cô mà thôi. Đúng là cô ngốc. Cô đợi lâu như vậy rồi, phải tự hiểu ra chứ.”

“Tôi… có thể mượn điện thoại của cô một chút không?” Mấy từ này được chủ nhân rít qua kẽ răng.

“Cô đúng là ni cô lâu ngày đến nỗi hồ đồ rồi! Đến bây giờ vẫn chưa chịu bỏ cuộc sao? Anh ấy lái xe của Duy Mặc đi rồi, nếu không thì tôi có cần phải đứng đây mà dài dòng với cô không? Bạn trai tôi đến đón tôi rồi, cô cứ từ từ mà đợi.”

“…” Cô chỉ cuối đầu nhìn mặt đất ướt sũng, nổi đầy bong bóng mưa. Cô gái kia chạy xuống thềm, khuất dần trong màn mưa. Cô ta may mắn hơn cô, bởi còn có người đến đón.

Chợt một chiếc ô đen, ướt dầm nước mưa lọt vào tầm mắt của cô. Cô chầm chậm ngẩng lên, một cái đầu ướt sũng, nước mưa trên tóc chảy từng giọt, khiến cô giật thót.

“Cô về nhà đi.” Trác Duy Mặc đưa cho cô chiếc ô.

Bạn gái cậu ta đang cầm một chiếc ô khác, đứng dưới mưa, nhìn về phía cô, bĩu môi.

“Giờ đã là lúc nào rồi mà anh còn cố ý chơi xỏ tôi?” Cô rụt tay lại, không nhận chiếc ô của anh ta, lùi về phía sau mấy bước, cho đến khi chạm vào tường.

“…” Anh quay đầu, nhìn về phía cô bạn gái vẫn đang đứng trong mưa, rồi chẳng nói gì thêm, vứt chiếc ô trong tay xuống đất, đi đầu trần ra ngoài trời.

Cô nhìn chiếc ô trên mặt đất, nghe tiếng bước chân dần xa. Cô chầm chậm ngồi xổm xuống. Ngồi xổm mệt rồi, liền ngồi bệt, ngồi bệt chán lại đứng dậy, đứng mệt lại dựa vào tường, lưng lạnh cứng rồi lại ngồi xổm.

Trời bắt đầu tối, cô cố gắng hít thật sâu, cảm nhận rõ sống mũi mình cay sè. Cô nhặt chiếc ô bị vứt dưới đất lên, muốn mở nó ra. Không biết Trác Duy Mặc cố ý chơi cô hay cô thực sự có thể xui xẻo đến như thế, chiếc ô đó không thể mở ra được. Cô đã cố hết sức nhưng kết quả nó vẫn cứng đầu không chịu che mưa chắn gió giúp cô. Còn ép cô làm một việc rất chi là đần độn đó là cầm chiếc ô hỏng đi bộ dưới mưa to gió lớn.

Cô thuận theo ý Trời, cầm chiếc ô đi trong mưa. Một làn nước lạnh băng chảy từ đầu xuống dưới chân. Cô thở dài, đi đến chỗ chiếc xe cà tàng của mình và dắt nó ra khỏi trường.

Khi Hạ Thiên Lưu mở cửa ra, nhìn thấy người nào đó cầm chiếc ô không mở được trong tay, toàn thân ướt như chuột lột đứng ở ngoài cửa. Cô hỏi anh: “Tại sao đến chiếc ô cũng ghét bỏ tôi? Rõ ràng là tôi không làm sai điều gì. Tôi chỉ mới nghe qua có tai họa do lửa thôi, anh có nghe tai họa d chưa?”

Anh mím môi, với dáng vẻ tội nghiệp, cô ngồi xổm xuống, co rúm thành một khối.

“Thì ra đúng là lúc gặp xui xẻo đến uống nước lã cũng bị mắc răng. He he…” Cô dường như đang tự cười nhạo mình.

“…” Anh thả tay nắm cửa ra, lạnh lùng đứng đó, một tràng nấc nghẹn ngọt ngào xối vào tai anh. Anh nhăn mày, khó hiểu nhìn cô khắp người ướt sũng, ngồi thu lu trên mặt đất, vừa khóc vừa nức nở vừa khe khẽ run rẩy, nom bộ dạng rất khổ sở. Đã là khổ sở hà tất phải vờ kiên cường? Kiên cường cho ai xem chứ?

“Chiếc xe cà tàng của tôi bị nước mưa làm hỏng rồi, ô không mở ra được, bị người khác cho leo cây, còn bị một cô gái xấu xa lên mặt dạy đời, cuối cùng về đến nhà thì phát hiện mình không mang chìa khóa, ấn chuông rất lâu, anh mới ra mở cửa cho tôi.” Cô vừa chỉ trích bản thân vừa không quên trách móc anh.

Cô xê dịch đôi chân đã ngồi xổm đến mức tê dại của mình, đang định mở miệng nói tiếp thì nghe một giọng nói lạnh như băng từ trên dội xuống: “Không phải lúc nào tôi cũng có thời gian nghe cô cằn nhằn”.

Cô nghẹn ngào. Nghe câu nói chẳng có nổi nửa phần an ủi kia, đột nhiên thấy bộ dạng phong tình của mình bị một câu nói của anh thoắt cái đã biến thành sự nịnh hót. Xem ra lời cảm ơn sáng nay của cô không đổi được bác sĩ tâm lý miễn phí tương lai, trái lại còn bị người ta khinh thường.

Cô uất ức mếu máo, đầu cuối càng thấp hơn, duỗi chân cởi chiếc giày đã uống no nước mưa của mình, vẫn ngồi im bất động ở cửa, nghe hết những lời quá đáng của anh. Dường như thấy bộ dạng của cô vẫn chưa đủ mất mặt nên một chút thể diện cuối cùng anh cũng không muốn giữ

“Chẳng phải tôi đã nói với cô rồi sao, đừng thích anh ta nữa.” Anh buông ra một câu nhẹ như gió thoảng và tự cho rằng nó rất có lý. Bàn tay đang tháo dây giày của cô sững lại, rồi nắm chặt, những khớp xương trắng hiện hẳn lên.

“…”

“Số mệnh là do trời định, cô thay đổi không nổi đâu.” Anh chẳng rào trước đón sau, nói ra sự thật phũ phàng.

“Anh thì hiểu gì chứ? Hồi ấy, sau khi xuống núi, tôi chuyện gì cũng không biết, đầu trọc lốc, chẳng có ai muốn nói chuyện với tôi cả. Anh ấy là người đầu tiên đến bắt chuyện với tôi, là người đầu tiên cười với tôi, là người đấu tiên rõ ràng biết sẽ gặp xui xẻo cũng không hề ghét bỏ tôi. Anh có biết cảm giác bị người khác ghét bỏ khủng khiếp thế nào không? Anh có biết sống một mình rất khổ sở không? Anh chẳng biết gì cả, chỉ biết nói hai tiếng xanh rờn ‘đừng thích’. Anh coi tình cảm của con người là gì chứ!”, giọng cô ướt nước mắt, lúc đầu, chỉ như thì thầm, mà cuối cùng cứ như thể đang hét lên vậy.

“Vậy theo cô thì là gì? Chẳng qua là một trang giấy mà thôi.” Một câu trả lời đầy chế giễu lại được thốt ra từ cặp môi mỏng dính, rồi anh đắc ý nhìn bộ dạng cứng lưỡi của cô. Mạnh mồm như vậy, tưởng cô tự tin lắm chứ? Tình cảm của cô được hay mất chẳng phải chỉ dựa vào tờ giấy của người khác thôi sao? Cô cho rằng đó là thứ đồ vĩ đại lắm hả?

“…” Cô chột dạ quay mặt tránh đi, sự tự tin vốn có bị một lời của anh phá tan. Nếu là sáng nay, trên khóe môi kia vẫn còn lưu lại hơi ấm của người nào đó, có lẽ cô sẽ ngẩng cao đầu mà đáp trả lại anh, cái gì mà giải mệnh nhân duyên, cô chẳng tin, tốt nhất là anh nên biến đi. Nhưng bây giờ, bộ dạng của cô như thế này thì thuyết phục nổi ai cơ chứ

“Bây giờ, tôi đang đợi cô hối hận vì những lời nói sáng nay, để xem cô kiên trì được bao lâu.” Anh nhếch miệng, nở nụ cười gian tà, khác hẳn bộ dạng ngái ngủ, đờ đẫn sáng nay.

“Nếu dùng sợi dây nhân duyên của người khác … vậy cô ấy có vấn đề gì không?”

“Cô thử rồi khắc biết.” Anh thản nhiên như truyện không liên quan đến mình.

Cô nhìn anh hờn trách. Cuối cùng cũng tháo được chiếc giày đầy nước mưa, cô đi chân trần vào phòng. Phạn Đoàn đang nằm bò ở phòng khách, làm bài tập, thấy cô bước vào, nó chớp mắt hỏi: “Chị Hồ, chị về rồi à? Em đang thắc mắc sao bố em đi mở cửa mà mất tích luôn vậy? Hôm nay, ông tự về nhà đó, may mà chị nghĩ ra cách hay. Haizzzz, chị làm gì vậy?”.

Cô lập tức nhớ tới chút thành ý của mình sáng nay dành cho anh. Lúc đi qua chiếc lư hương vẫn tỏa ra mùi khói thơm nghi ngút, cô bực mình co chân đá đổ nó xuống, vênh cằm như thị uy, rồi trừng mắt với đám tro hương văng đầy trên sàn nhà. Sau đó quay người nhìn gã đang dán mắt vào ti vi.

“Bố, hai người cãi nhau à?”, Phạn Đoàn mấp máy cái miệng nhỏ, “Bố đừng cãi nhau với chị ấy trước bữa tối nhé, chị ấy sẽ ngược đãi chúng ta đó.”

Hai mắt anh chẳng rời khỏi bộ phim tình cảm đang phát trên ti vi, khẽ cười nhạt, nói: “Con phải nhớ, là con người, cuối cùng ai cũng ích kỷ”.

“Bố, con cảm thấy, bố sẽ hối hận.” Thằng nhóc cầm bút lên, cúi đầu, viết tiếp.

“ Anh quay sang phía thằng bé, suy nghĩ một chút về lời dự đoán chắc nịch của nó, rồi quay lại cặp nam nữ đang ôm nhau trên màn hình. “Hừ…”

Hồ Bất Động vừa lấy khăn mặt lau khô nước mưa vừa cắm điện sạc pin cho di động, không thèm đoái hoài tới Hạ Thiên Lưu nữa. Cô sốt ruột mở nguồn điện thoại, đợi màn hình từ từ sáng lên, rồi lại đợi máy có tín hiệu, lập tức có năm, sáu tin nhắn, cô vội mở hòm thư đến.

Tin thứ nhất: Dự báo thời tiết. Ném cái dự báo thời tiết này đi, cô đã ướt sũng toàn thân thế này, còn báo cái nỗi gì chứ! Xóa đi!

Tin thứ hai: Đường dây nóng kết bạn, bạn muốn có một đêm thật thú vị không? Lẽ nào cô ra nông nỗi thế này còn chưa đủ “thú vị” sao? Tin nhắn vớ vẩn này sao cứ nhằm cái lúc thê thảm mà đến chứ?

Tin thứ ba: Là chuyện cười mà người bạn học cùng gửi đến chia sẻ. Giữ lại, đợi việc chính giải quyết xong sẽ đọc.

Tin thứ tư:

“Anh đang nằm trong bệnh viện, nếu em co thời gian thì đến viện tìm anh hẹn hò, mang cả món canh của ông chủ quán đồ ăn đêm nhé. By Nhất Nhị.”

Cô ngây ra hồi lâu, không phản ứng gì. Tin nhắn thứ năm:

“Có một tên đần độn, lái xe quá tốc độ, bị tai nạn đã được đưa vào bệnh viện. Đúng là, kẻ xấu sống dai, hắn vẫn thoi thóp thở. Nếu em rảnh thì đến thăm hắn một chút. By Nhất Nhất.”

Lúc này cô đã hiểu, thì chiếc tất thối từ trên trời rơi xuống kia không phải là sự trừng phạt đối với bọn họ, mà sự trừng phạt ở phía sau ấy, nghiêm trọng hơn chiếc tất thối rất nhiều.

“Bây giờ tôi nói một đằng làm một nẻo có còn kịp không?” Tại sao cô có thể nói ra một câu kém cỏi, vô dụng như vậy được nhỉ? Cô cũng không hiểu nữa. Chỉ là khi kịp ý thức được hành động của mình thì cô đã cuối đầu, đứng trước mặt Hạ Thiên Lưu.

“…” Anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi đứng dậy, sau đó quay người lại nhìn cô lần nữa. “Đi theo tôi.”

Chân cô run rẩy nhưng cuối cùng vẫn quyết định nhấc chân đi theo anh.

Phạn Đoàn nhìn hai người một trước một sau rời khỏi phòng khách, nó ưỡn thẳng lưng, miệng mấp máy: “Con rất muốn biết, trong hai người ai sẽ hối hận trước”.