Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 14: Đêm mưa bão



“Cô ấy đang giận dỗi với bố.”

* * *

Tính cách thất thường của Hạ Thiên Lưu khiến cô chau mày khó chịu. Anh bước chân trần trên nền nhà giá lạnh. Sau đó, khom người xuống, tiện tay nhặt cái lư hương bị cô tức giận đạp đổ lên, mặc kệ đám tàn hương vương vãi khắp mặt đất, mùi hương vẫn phảng phất khắp căn phòng. Anh quay đầu lại nhìn cô, nụ cười mỉa mai, khiêu khích vẫn hiện rõ trên khóe môi. Anh cười cô phút trước còn nổi giận, đá lư hương trước mặt anh mà phút sau đã cuối đầu hạ giọng nói với anh, cô hối hận rồi.

Ngốc nghếch! Vô cùng ngốc nghếch!Cô nhẫn nhục kìm nén. Vì đại cục không nên so đo với đồ trẻ con. Nghĩ vậy, cô vờ như không nhìn thấy gì, không nói nữa lời, chỉ đi theo anh quay về phòng.

“Cần chuẩn bị thứ gì không?” Một câu hỏi không có chút chuyên nghiệp thoát ra từ miệng cô, đổi lại là sự nhăn mặt, nghi ngờ của anh. Có vẻ như anh hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.

“Tôi nói… chẳng phải anh muốn làm phép sao? Lẽ nào không cần đồ cúng tế, bàn làm lễ, ý… hay là tranh bát quái, kiếm gỗ gì đó, hoặc cả đầu lợn nữa?” Cô tự cho rằng mình rất chuyên nghiệp nhắc nhở anh nhưng chỉ thấy anh cau mày, hoàn toàn mơ màng, chẳng thèm để ý đến những đề nghị của cô, chỉ đem chiếc lư hương trong tay đặt lên bàn.

“Nhưng mà, có một thứ bắt buộc phải có.” Được cô nhắc nhở, anh khẽ mỉm cười vì sực nhớ ra điều gì.

“Thứ gì?”

“Nước.” Anh cử động hai ngón tay dài, khẽ đẩy chiếc ấm trà dáng cổ trên bàn, xích lại gần chiếc lư hương. Bị anh xê dịch, mấy giọt nước từ vòi ấm trào ra ngoài, rơi xuống mặt bàn. Ngón tay anh chấm chấm vào mấy giọt nước, rồi kéo lấy chiếc ghế cạnh đó, ung dung ngồi xuống, không hề bày các trận đồ cổ quái như cô tưởng tượng, thậm chí còn điềm nhiên bật chiếc bật lửa trong tay đánh “tạch” một cái.

Cô bị điểm sáng bất ngờ của chiếc bật lửa làm cho giật nảy, nhìn anh mân mê tờ khế ước nhàu nát, đưa lại gần ngọn lửa. “Anh… anh muốn muốn làm gì?”

“Con người, luôn luôn hối hận. Nhưng nếu đã làm khế ước với Trời rồi, thì không cho phép cô hối hận nữa.” Anh từ từ quay đi, hướng về khong trống trước mặt. “Đốt tờ khế ước này rồi, lời giao ước mới ứng nghiệm.”

“Hóa ra… phải đốt nó đi.” Cô cười khổ. “Tôi cứ tưởng, có tờ giấy đó là được. Chẳng trách hoàn toàn không linh nghiệm.” Cô còn tưởng rằng đó chỉ là cách bố cô an ủi cô chứ hoàn toàn không hề có hiệu quả. Hóa ra, mấu chốt nằm ở đây.

“Nếu không, cô cho rằng ông Trời sẽ phải đối phó thế nào với người chuyên lật lọng như cô?” Mí mắt anh hơi rủ xuống, chuyện hệ trọng như vậy mà qua miệng anh chẳng khác nào câu chuyện cười dành cho trẻ con. Anh thản nhiên đưa tờ giấy lại gần ngọn lửa xanh, góc tờ giấy vừa chạm vào lửa đã nhanh chóng cháy.

Mùi giấy hòa quyện với mùi tàn hương vẫn phảng phất khắp phòng bay vào mũi cô. Nhìn anh giống như đang thiêu hủy một tờ giấy bỏ đi vậy. Cuối cùng anh vứt tờ khế ước vẫn đang cháy rực, thiêu đốt cả trái tim chất đầy cảm giác tội lỗi và hy vọng của cô vào lư hương, lại bình thản ngồi trên ghế như không có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt chỉ liếc qua chiếc lư hương vẫn đang cháy rồi dừng lại tại ấm trà vừa rồi anh di chuyển.

Anh đang thăm dò cô? Tại sao anh phải thăm dò cô cơ chứ? Anh cố ý đẩy chiếc ấm trà kia đến bên cạnh lư hương, hai thứ đạo cụ không thể thiếu được. Chỉ cần đợi cô hối hận, chỉ cần đợi cô không thể chịu đựng nổi nỗi giằng xé của sự hối hận, không chấp nhận được việc lấy cắp nhân duyên của người khác để thỏa mãn sự ích kỷ của riêng mình, không chịu nổi sự u buồn không nói thành lời và chạy đến tóm lấy cái ấm trà, dập tắt ngọn lửa trong lư hương. Cuối cùng trở thành kẻ bội ước với cả ông Trời. Thế là, anh có đủ lý do để nhạo báng cô. Anh sẽ cười nhạt rồi nói cô hoàn toàn hết thuốc chữa rồi. Lúc đó cô sẽ tự biến mình thành trò cười.

Đây không phải là lúc để ngang bướng. Cô hiểu rõ điều này hơn ai hết. Nhưng ánh mắt như thể nhìn thấu tâm can của anh khiến cánh tay cô không nhấc lên nổi, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, các ngón tay nổi cả đường gân xanh lét, móng tay bấm vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn từ lòng bàn tay chạy khắp toàn thân. Mắt cô mở trừng trừng nhìn tờ giấy đang dần bị ngọn lửa nuốt chửng, từ trắng chuyển sang vàng, từ vàng biến thành đen, cuối cùng thành đống tro tàn, bay lơ phơ trong không khí, rồi lại rớt xuống đáy lư hương. Những tiếng lèo xèo khe khẽ như bị dội trở lại, từng tiếng, từng tiếng muốn đâm thủng lỗ tai cô.

Cô bịt tai lại, vừa quay người đi thì một tiếng nấc không cẩn thận bật ra, cô vội vàng cắn chặt môi, rồi lao ra khỏi phòng, không kịp thay dép đi trong nhà đã chạy thẳng ra cửa lớn…

Anh đứng dậy, lại gần chiếc bàn, nhìn tờ giấy đã cháy rụi, ngọn lửa yếu ớt gần tắt hẳn. Anh cầm ấm trà vừa rót, rót nước vào lư hương, dập tắt ngọn lửa cuối cùng.

“Bố, bố bắt nạt khiến chị Hồ khóc à?” Phạn Đoàn ở ngoài cửa thò đầu vào. “Cảnh tượng vừa rồi giống với cảnh các cô gái bị cướp đoạt mất sự trinh trắng chạy ra khỏi cửa trong tiểu thuyết, bố cướp sự trinh trắng của chị Hồ sao? Được lắm đó!”

“Cô ấy đang giận dỗi với bố.” Cô đang giận dỗi với anh sao? Hừ…

“Hả? Quan hệ của hai người đã thân mật đến mức làm nũng nhau rồi sao? Phụ nữ hờn dỗi chẳng qua là làm nũng chút thôi.”

“Kiếm cớ.” Ngay cả khi làm thỏa mãn sự ích kỷ của bản thân mình cũng muốn lôi anh ra làm cái cớ. Hừ…

“Bố, bố cũng đừng giận… đàn ông làm nũng thì rất buồn cười.”

“…” Làm nũng là cài gì? Là thứ có thể ăn được không?

“Bố, trong tay bố giấu cái gì vậy?” Phạn Đoàn nheo mắt nhìn thấy góc một tờ giấy lòi ra khỏi ống tay áo của Hạ Thiên Lưu.

“…” Anh kéo tay áo lên, nhìn tờ giấy giấu trong đó và cười nhạt.

“Bố, bố đừng cười quái dị như vậy nữa được không? Ngoài trời đang mưa to, sấm sét đùng đoàng, con sợ lắm.”

“Để đề phòng ngộ nhỡ.”

“Bao cao su?”

“…”

“Ý…con nói nhầm… con đi làm bài tập đây.”



Tả Gian Lăng thong thả từ trên cầu thang của bệnh viện bước xuống, nhìn Hồ Bất Động cả người ướt như chuột lột, đang đứng trước cửa nghi ngờ. Cánh cửa đó “nhờ có” sự xuất hiện của cô mà không sao khép lại được, hễ vừa khép vào lại bật tung ra, gió từ bên ngoài thổi vào lạnh buốt. Đôi giày da bệt, đế giày của Tả Gian Lăng lê trên mặt sàn sáng bóng của bệnh viện phát ra tiếng “loẹt quẹt”, thu hút sự chú ý của Hồ Bất Động. Cô quay sang, không có ý đi vào trong, chỉ giơ tay vẫy cô ấy, ra hiệu gọi cô ấy ra ngoài n

“Sao cậu không lên đó, còn gọi điện kêu mình xuống làm gì?” Tả Gian Lăng đưa tay vuốt lại mái tóc dài bị gió thổi tung rồi lại gần cô, nhìn bên ngoài trời vẫn mưa như trút nước.

“Thời tiết đẹp quá làm tớ bực cả mình.” Cô cười hì hì, kéo vạt áo lên lau nước mưa dính trên mặt, nhoẻn cười gượng gạo.

“Anh ấy không sao. Không chết được đâu. Chỉ bị thương nhẹ thôi, cánh tay phải bó bột, mấy ngày sau là tháo được rồi.” Tả Gian Lăng dựa lưng vào tường, nhìn bầu trời đêm tối om. “Hai người… làm việc gì có lỗi với mình hả?”

“…” Bàn tay đang lau nước mưa của cô khựng lại nhưng chỉ sau mấy giây lại trở về trạng thái ban đầu.

“Có phải thế không?” Giọng Tả Gian Lăng đều đều, không hiểu đang vui hay giận nhưng mỗi chữ đều như rít qua kẽ răng. “Cho nên, hai người mới bị trừng phạt, anh ấy lại gặp xui xẻo rồi? Phải vậy không?”

“Nếu anh ấy không sao, vậy mình về trước đây.” Cô trở lại màn mưa, trong chốc lát bao nhiêu công sức lau nước mưa vừa rồi trở nên uổng phí.

“Sao lại vội vã bỏ trốn vậy? Cảm thấy có lỗi với mình, bối rối phải không? Mình cho phép cậu lên thăm bạn trai mình cơ mà. Đối với bạn bè, mình luôn rất rộng lượng, cậu lại chột dạ cái gì chứ?” Cô lạnh lùng đứng đó, giương mắt nhìn Hồ Bất Động chạy ra ngoài màn mưa mà không hề đưa tay ra kéo lại.

“Vụng trộm sau lưng mình thú vị lắm phải không? Để mình nghĩ xem, hai người bắt đầu lén lén lút lút với nhau từ khi nào, còn giấu giếm mình làm những gì? Bây giờ cháy nhà ra mặt chuột còn làm bộ áy náy, hổ thẹn. Đúng là giả tạo!” Giọng cô ấy từ đầu đến cuối không đổi, thản nhiên mà đanh thép khiến người ta nghe thấy mà quên cả thanh minh. “Mình có cho cậu cơ hội, mình đã nói, để cậu thổ lộ trước. Mình không hối hận, chính là cậu không biết nắm giữ cơ hội, bây giờ hối hận thì có ích gì?”

“…”

“Cậu ấy à, thực sự khiến người ta chán ghét. Nếu muốn ích kỷ, thì hãy ích kỷ cho trót. Chẳng lẽ đến chuyện đơn giản như thế mà cậu cũng không làm cho ra hồn sao?”

“Cậu nghĩ mình không muốn sao? Ai muốn giả vờ không ích kỷ, giả vờ vĩ đại chứ? Cậu nghĩ vì sao mình không thổ lộ? Thổ lộ rồi, anh ấy sẽ giống như bây giờ nằm trong bệnh viện, hoặc thậm chí sang thế giới bên kia thì sao? Người giả vờ vĩ đại chính là cậu. Cậu biết rõ mình không thể thổ lộ, cũng sẽ không thổ lộ mới nói với mình mấy cái lời đó. Cậu mới là người quá đáng! Ở bên cạnh anh ấy rồi, sao hai người không biến mất khỏi mắt mình? Ai cần cậu giả vờ làm chị em tốt chứ, ai cần cậu giả vờ vĩ đại chứ?” Cô đứng trong mưa, nước mưa xối xả tạt vào người, đôi mắt đỏ hoe không ngừng chớp, nước mưa trên mặt cô ròng ròng chảy xuống. “Đúng, là mình ích kỷ. Mình nói thẳng, tại mình không nghĩ đến tình bạn với cậu và bỏ ngoài tai những lời của anh ấy. Nhưng mà… anh ấy đã nhận lời làm bạn trai của cậu, mình sẽ… mình sẽ… dù gì… từ nay về sau, anh ấy cũng sẽ không gặp xui xẻo nữa…”

“Từ nay về sau, anh ấy cũng sẽ không gặp xui xẻo nữa? Cậu nói vậy là sao?” Tả Gian Lăng cau mày, bước xuống thềm hai bước. “Cậu dùng rồi? Cái phương pháp cậu đã từng nói đó? Chẳng phải cậu nói là không có tác dụng sao?”

“Chỉ là chưa làm đúng cách mà thôi. Lần này, mình sẽ không hối hận, từ nay về sau, anh ấy sẽ không gặp xui xẻo.”

Cô kiên quyết nhìn thẳng vào mắt Tả Gian Lăng, tràn đầy dũng cảm, bất khuất. Nhưng kỳ thực, đến chính bản thân mình, cô cũng chẳng thuyết phục nổi. Nếu thực sự cô không sợ, việc gì cô phải đứng như trời trồng ở đây? Cô nên ngáp dài và leo lên giường đi ngủ, việc gì phải ở đây hứng nước mưa khổ sở thế này?

“Cậu đúng là ngốc!” Cô khẽ than thở. Hồ Bất Động đã quay người bỏ đi. Cô lại thở dài. “Cậu cho rằng Nhất Nhị vì sao lại nhận lời làm bạn trai mình? Đồ ngốc!”

Hồ Bất Động giẫm trên đôi dép đã biến thành thuyền nước của mình, thất thểu quay về. Tia chớp lóe sáng trên bầu trời đêm, một cô gái lê đôi dép lếch thếch đi trong mưa, nom thật kì quặc! Nhìn xuống ngón chân mình, đến bản thân cô cũng tự cảm thấy xấu hổ. Đột nhiên, có tiếng phanh xe vang lên, cô dừng lại, thấy Huỳnh Nhất Nhất tay cầm chiếc ô, từ trên xe bước xuống, nhăn mặt nói với người lái xe gì đó, rồi còn co chân đá vào cửa xe hai cái, mới quay người đi về phía cô.

“Ủa? Bất Động? Sao em… không mang theo ô, còn đi dép lê chạy ra ngoài thế kia?” Huỳnh Nhất Nhất vừa quay người lại thì bắt gặp cô, nhất thời đứng ngây ra một chút.

“…”

“Em vừa vào thăm Nhất Nhị à? Hai hôm nữa là nó có thể tháo bột được rồi. Đúng là cái thằng! Hôm nay chị gọi điện bảo nó đến công ty học hỏi với chị, nó mượn xe của người khác phóng như bay. Kết quả là ngã xe rồi thành ra đây.”

“…”

“Lần nào cũng như vậy, hễ chị gọi nó đến công ty là nó liền xảy ra chuyện, lại chạy đến bệnh viện chơi vài hôm. Không biết nó có phải cố ý không nữa.”

“Chị Nhất Nhất…” Cô cúi thấp đầu gọi.

“Sao vậy? Sao mà giọng nghẹn ngào thế? Đừng có dùng cái giọng ủ ê như thế gọi chị được không? Đáng sợ lắm.”

“Xin lỗi, thứ đó… em dùng rồi.” Cô cúi đầu càng thấp hơn, lí nhí. Không còn mặt mũi đối diện Huỳnh Nhất Nhất nữa, cô ôm mặt, nhấc đôi dép lê sũng nước, rồi bỏ chạy.

“…” Huỳnh Nhất Nhất đứng ngây ra đó, lát sau khẽ mở miệng: “Hóa ra, em dùng rồi… chẳng trách… chị còn cho rằng mấy trò mê tín đó toàn là bịp bợm.”



Khi Hồ Bất Động lết cơ thể ướt sũng về đến nhà, vứt đôi dép lê đã gần hỏng ở trước cửa và đi chân trần vào phòng khách thì thấy kẻ chuyên đem cô ra làm trò đùa đang ngồi vắt chân trên sô pha, khoanh tay trước ngực, tóc mái dài rủ xuống che kín mắt, đầu dựa vào thành sô pha. Ti vi đang phát chương trình dành cho người lớn lúc nửa đêm nhưng mắt anh nhắm hờ, hơi thở đều đều.

Cô lết cái xác toàn nước đến bên cạnh sô pha, một tay tắt phụt ti vi đi, tức tối gắt lên: “Anh tưởng dùng điện không tốn tiền chắc? Không xem thì tắt nó đi, anh muốn ngủ thì cút về phòng mà ngủ. Ai bảonh nằm trên sô pha giả bộ đáng thương, bây giờ tôi còn đáng thương hơn anh, được chưa nào?”.

Bị tiếng nạt cùng mấy giọt nước mưa từ người cô bắn vào, lông mày anh hơi động đậy, rồi lờ đờ mở mắt. Nhìn dáng vẻ đau lòng sắp khóc vì xót tiền điện của cô, anh lạnh lùng đứng dậy, nhìn đồng hồ thấy không còn sớm nữa, mơ màng nói: “Cô về sớm thật đấy”, rồi cất bước trở về phòng mình.

Cô cũng thuận theo ánh mắt của anh nhìn lên đồng hồ, chợt hiểu ra điều gì đó nhưng lại không muốn thừa nhận, liền bỏ đi tắm rửa. Rốt cuộc cô không kìm nén được cảm giác chua xót, chân khựng lại, đưa tay nhặt chiếc gối ôm trên sô pha, ném về phía cửa phòng Hạ Thiên Lưu. “Ai cần anh giả vờ là người tốt chứ? Cũng không phải tôi bảo anh đợi cửa, chẳng phải anh không có thời gian nghe tôi kể lể sao? Tôi không thèm!”

“Bụp”, chiếc gối ôm đập vào cửa phòng, rơi xuống đất, nằm chỏng chơ ở đó. Cô há hốc mồm ra mà hít thở, cứ như thể không khí ở đây không đủ vậy. Cánh cửa phòng Hạ Thiên Lưu vẫn đóng chặt, không hề mở ra. Hít thở mệt rồi, cô ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy chân khóc lóc. Đây là nhà của cô, cứ coi như nửa đêm cô lột hết quần áo nhảy múa cũng chẳng sao hết, mặc kệ bọn họ có ngủ ngon hay không, bây giờ cô chỉ muốn khóc. Bởi vì cô là người có quyền khóc nhất.



“Bố, bố ra ngoài an ủi chị ấy một chút đi. Chị ấy khóc rất tội nghiệp…”

“Không.” An ủi người khác, trước nay không phải là sở trường của anh.

“Tại sao vậy

“Cô ta khóc rất khó nghe.” Còn cả câu “tôi không thèm”, cũng khó nghe không kém.

“Con cũng sợ bị chị ấy dùng gối ôm ném lắm… nhưng chúng ta cứ giả vờ như không nghe thấy, liệu có vô tình quá không?”

“Chiều quá hóa hư.” Phụ nữ khóc lóc cũng giống như trẻ con đòi kẹo, không thể dỗ dành, nếu không, hậu quả khó lường.

“Bố muốn nói, bố quan tâm đợi cửa chị Hồ cho nên chị ấy mới hư như vậy. Bởi thế, bây giờ bố phải đổi cách khác, phải không? Con cảm thấy sẽ chẳng có ai đánh lén chị ấy đâu.”

“..,”

“Con ngủ rồi, bố… đừng có lừ con nữa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.