Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 16: Ích kỷ (thượng)



“Đã ích kỷ, vì sao không ích kỷ đến cùng?”

* * *

“…” Cô cúi gằm đầu, nhìn xuống bàn chân giẫm lên giày anh của mình.

“Em nói đi chứ!”, giọng nói anh trầm xuống đôi chút.

“…” Cô vẫn tiếp tục nhìn đôi chân đang giẫm lên chân anh, cô biết cảnh tượng này sẽ tan biến trong giây phút nữa thôi.

“Nhìn anh rồi nói”, giọng của anh dần đanh lại.

“… Xin lỗi…” Cô nghe thấy giọng mình yếu ớt, cô tự coi thường chính bản thân mình.

“…” Sự im lặng của anh làm không khí xung quanh chìm xuống, bàn tay đang giữcô đột nhiên thả lỏng, cô chỉ biết bám chặt vào áo anh, miễn cưỡng đứng vững.

“Em cứ tưởng rằng… tưởng rằng sẽ không… trùng hợp… như vậy…” Cô nói những lời hoàn toàn vô trách nhiệm, hoàn toàn mù quáng, đến bản thân cô còn không thấy thuyết phục, vậy mà cô mong lừa được anh.

“…”

“Em… em chỉ là muốn… cứu anh mà thôi…”

“Buông tay ra”, giọng nói của anh căng ra như nứt vỡ, từng tiếng rít qua kẽ răng.

“…” Cô đứng ngây ra đó mà nghe, bàn tay càng bám chặt lấy anh, đầu lắc mạnh. Cô vẫn không ngẩng lên, cố gắng níu giữ điều gì đó, vai khẽ rung. “Em không cố ý đâu, anh tin em… em không cố ý… em thực sự chỉ muốn cứu anh mà thôi, chị Nhất Nhất nói sẽ không sao cả, em tưởng là thật sự không có chuyện gì, em…”

“Em còn giả bộ đáng thương gì chứ?” Tayanh đã buông hẳn ra, thõng xuống hai bên ống quần. Thấy những giọt nước mắt rơi xuống giày của mình, anh liếc qua chỗ khác. “Lấy anh ra làm cái cớ cho sự ích kỷ của mình, em cảm thấy dễ chịu hơn sao? Hả?”

“…” Cô im bặt, tay dần nới lỏng, chân đứng không vững khiến người đổ về phía sau, mông rơi bịch xuống nền nhà. Cô ngẩng lên, ngây ra nhìn anh. Anh không lẩn tránh ánh mắt của cô, chỉ nhìn cô dửng dưng như hai người xa lạ. Anh đang kết tội cô là kẻ phá hoại hạnh phúc của chị anh, là kẻ ích kỷ chỉ biết đến bản thân mình.

Cô cười lạnh lẽo, phủi trắng lỗi lầm: “Cứ coi là vậy đi, thì đã sao? Tôi không thể ích kỷ một chút sao? Chưa biết chừng, tôi tiếp cận chị em các người là có mục đích, là lừa chị anh cam tâm tình nguyện nhường nhân duyên! Tôi đã xui xẻo đủ rồi, lẽ nào nghĩ cho mình một chút cũng không được sao?”.

“…” Hơi thở của anh mỗi lúc một nặng nề, cứ như thể câu nói vừa rồi của cô đã hút cạn sức lực của anh. Anh vẫn nhìn cô, im lặng.

“Lấy người khác ra làm cái cớ, chuyện này đâu phải chỉ có một mình tôi làm, tôi chỉ học theo người ta mà thôi, không được sao?” Cô ngang bướng. “Anh thì hay lắm sao? Chẳng phải lúc nào cũng lôi tôi ra làm cái cớ đó sao? Anh ở bên tôi, không phải vì không sợ xui xẻo, chẳng qua chỉ muốn chuộc lỗi với chị gái anh mà thôi. Còn đòi can thiệp vào chuyện của tôi, ai mượn anh đến làm phiền tôi chứ!”

“…” Ánh mắt anh u tối. Anh quen cô gái đang ngồi trên sàn đất kia sao?

Cô tiếp tục than thở, từng câu từng chữ chất đầy nỗi ấm ức: “Anh cho rằng, phải chứng kiến cảnh người khác suốt ngày vì mình mà xui xẻo, cảm giác đó dễ chịu lắm sao? Anh cho rằng, tôi cũng giống như anh, tùy tiện đem người khác ra làm trò cười sao? Anh nghĩ xem, là ai hại tôi trở thành ích kỷ? Chính là tên khốn nạn, tên đểu cáng chỉ biết kiếm cớ! Chính là tên luôn lấy người khác ra làm cái cớ, là anh đó! Tôi chỉ không muốn phải chịu trách nhiệm vì sự xui xẻo của anh thôi, không được sao?”

“Bụp.”

Cô sợ thót tim vì một tiếng động bất ngờ. Một quả đấm của anh đang dính trên tường. Lực đấm mạnh đến mức bức tường bong ra một mảng vôi bột trắng xám. Anh cười đáng sợ, từ từ ngồi xổm xuống, giơ tay vén tóc xõa bên mang tai cô, mân mê vài lọn tóc. “Vì anh mà em phải kiếm một cái cớ phiền phức như vậy sao? Rốt cuộc là em không muốn chịu trách nhiệm…” Một câu nói chua xót vậy mà anh lại cười được. Thực hiếm có!

Cô vẫn chưa hết sợ hãi, cứ ngồi ngẩn ra đó. Mãi đến khi cảm nhận được một bàn tay đang mân mê trên tóc mình, cô mới định thần lại. Cô nghiến răng, hất tay anh ra. Anh cụp mắt, nhìn bàn tay vừa bị cô gạt ra đang đơ cứng giữa khoảng không, môi khẽ mấp máy: “Tùy em thôi…”.

Nói xong, anh đứng dậy, quay người toan bỏ đi. Nhưng mới tới cầu thang, anh quay lại, anh không cam lòng liền kéo lấy cánh tay cô, muốn đỡ cô đứng dậy. Bị anh kéo lên khỏi mặt đất, cô vẫn cứng đầu trả đũa bằng chính câu nói của anh: “Buông tay ra!”.

“…” Tay anh càng siết chặt cánh tay cô hơn, cặp lông mày cũng theo độ siết của cánh tay mà nhíu chặt lại. Vẻ tươi vui ngày thường của anh bỗng chốc tiêu tan cùng sự xui xẻo.

“Em bảo anh buông tay ra!” Lòng thù hận của cô càng nặng nề.

“Em không hối hận chứ?” Câu nói này anh đã kìm nén rất lâu rồi. Giọng anh chìm hẳn xuống.

“…” Anh đang cho cô cơ hội? Tại sao anh phải cho cô cơ hội sau tất cả những điều quá đáng cô đã làm? Rõ ràng cô biết, anh rất quan tâm đến chị gái mình. Rõ ràng cô biết, anh vì chị gái mà cố biến mình thành một tên chơi bời, hư hỏng, thành một kẻ vô dụng, không tiền đồ, cố ý xa lánh tất cả số tài sản của nhà họ Huỳnh. Cô biết rõ, trong lòng anh buồn bã thế nào. Vì sự ra đời của anh, vì mối quan hệ huyết thống mà chị anh bất đắc dĩ buộc phải chia tay với cậu anh. Cô biết rõ, sau khi chị gái kết hôn, anh buồn biết chừng nào. Còn cô, cô làm một chuyện quá đáng như vậy, chỉ là để lòng mình thanh thản hơn. Liệu cô có hối hận? Mà cô hối hận còn kịp sao? Hạ Thiên Lưu nói, cô đã giao ước với Trời, cô không có quyền hối hận. Bất luận là với anh hay với chị Nhất Nhất…

Anh nhìn cô co rúm trên mặt đất, không hề động đậy, mặc cho anh kéo tay. Mỗi một phút trôi qua, cánh tay anh lại nới lỏng hơn một chút, cho đến khi anh buông tay hoàn toàn, mặc cho cô ngồi mềm nhũn dưới đất. Cô đã nói cô không muốn chịu trách nhiệm, anh việc gì phải cho cô thêm cơ hội? Anh lấy đâu ra lòng bao dung để tha thứ cho việc làm bừa bãi của cô? Anh hoàn toàn không có ý định tha thứ cho cô. Vì cô, anh đã phá vỡ hạnh phúc của chị mình thêm một lần nữa. Cảm giác đó, tệ biết chừng nào. Anh không muốn, càng không có ý định để chuyện này lặp lại lần>

Anh kết thúc mọi chuyện bằng một câu vẻn vẹn, “Anh biết rồi”, rồi bỏ xuốn lầu. Lần này, anh không dừng lại, thậm chí ngoảnh đầu lại cũng không. Anh không thể quay lại được nữa, anh biết rồi.



Khi Hạ Thiên Lưu về, nhìn thấy Hồ Bất Động thu người ngồi xó cửa, tay ôm lấy gối gục đầu xuống, người run rẩy, anh nghĩ cô gái này bị ốm đến phát điên rồi, không nằm trong phòng lại chạy ra ngoài làm bộ dạng đáng thương gì chứ. Anh nhấc chân lên, chẳng thèm đoái hoài đến cô nữa, lướt qua cô bỏ vào phòng khách, đến một câu hỏi thăm cũng không có. Chỉ đến khi anh nhìn thấy bát thuốc đặt ở trong phòng cô vẫn còn nguyên, chưa hề được động đến thì lông mày hơi nhíu lại, anh cúi người bưng bát thuốc đã lạnh ngắt, cho vào lò vi sóng mất phút. Khi mở ra lần nữa, bát thuốc đó đã bốc khói nghi ngút…

Anh bưng bát thuốc đi ra phía cửa, rồi đưa đến trước mặt người đang gục đầu giả bộ đáng thương kia.

Cô vốn dĩ chẳng buồn để ý đến anh, xê dịch mông, nghẹo đầu sang một bên, ôm chặt đầu gối.

Lông mày anh hơi nhướn lên, chẳng buồn lôi thôi với cô, anh ngồi xổm xuống, nhấc đầu cô lên, đưa cái bát đến gần miệng cô. Cô rất tức giận vì việc anh quấy rối sự riêng tư của mình, bèn mím chặt môi kiên quyết không hợp tác, cự tuyệt đến cùng cái bát thuốc chẳng có chút tác dụng nào với nỗi đau khổ của cô.

“Hừ.” Anh hơi bực mình trước thái độ ngang bướng của cô, một cánh tay duỗi ra túm chặt lấy mũi cô, đợi sắc mặt cô bắt đầu từ trắng xanh chuyển sang màu tím tái và không chịu được sự ngạt thở, hai môi vừa khẽ hé ra một khe nhỏ, anh lập tức đổ bát thuốc vào mồm cô. Chiếc bát sứ chạm vào răng cô phát ra tiếng lọc cọc. Cô không thể chịu đựng thêm nữa, không thể không há miệng ra hít thở, nhân cơ hội đó anh nghiêng bát, trút cả bát thuốc vào miệng cô mà chẳng thèm quan tâm liệu cô uống được nhiều hay ít, cũng mặc kệ bát thuốc nóng thế nào, chỉ cần biết cô ngoan ngoãn uống thuốc.

Bát thuốc nóng bỏng đổ vào miệng cô một nửa, nửa còn lại trào hết ra ngoài. Một thứ nước vàng sậm chảy từ cằm xuống cổ, thấm ướt cả áo cô. Cô làm sao mà uống được nhiều như thế, lập tức ho dữ dội, còn ọe ra mấy bọc đờm dính nhớp nhớp trên tay anh. Cô vừa khàn khàn cằn nhằn vừa lấy tay đẩy anh ra. Tại sao con người này lại nghĩ ra trò lấy thuốc bắc giày vò cô? Tốt nhất đừng nói với cô rằng anh ta làm thế vì muốn chữa cảm cúm cho cô. Hành vi của anh ta bây giờ chẳng khác nào việc trực tiếp đem cô dìm xuống nước cho chết đuối.

“Khụ khụ… khụ khụ…” Cô bị sặc đến tối tăm mặt mày, ho rũ rượi đến chảy nước mắt. Dường như vết thương trên người cô đã lan ra toàn thân. Nước mắt cô trào ra, hòa cùng với nước thuốc vàng sẫm vừa rồi men theo cằm chảy đầy xuống áo, thấm vào lớp vải.

Anh thả mũi cô ra, nhìn nước mũi bẩn của cô dính đầy trên tay mình một cái, rồi cau mày vẻ coi thường, cầm lấy bát, chuẩn bị đi tiêu độc thanh trùng cho bản thân mình.

“Đừng đi.” Một tay cô nắm lấy gấu quần anh, yếu ớt nói như cầu xin. Anh đứng im tại chỗ, mặc cho cô kéo quần mình, chỉ lạnh lùng quay lại nhìn, đợi cô nói tiếp câu sau.

“Cái khế ước nhân duyên đó… có thể hủy bỏ không?”

Một câu nói làm bước chân của Hạ Thiên Lưu khựng lại, quay đầu, cụp mắt nhìn xuống bàn tay đang run rẩy sợ hãi, cẩn trọng nắm lấy ống quần anh. Bên ngoài không gian tĩnh lặng, tiếng mưa rơi rả rích như bị nén xuống. Anh không lạ lẫm gì với việc cô nói không giữ lời. Nhưng sự hối hận lần này của cô lại khiến anh đăm chiêu, suy nghĩ.

Anh khẽ thở dài một cái, rồi lập tức nhếch khóe môi lên lộ ra nụ cười châm biếm, sau đó quỳ một chân, ngồi xổm xuống.

Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào cặp mắt đang cười đầy gian tà của anh, hơi sợ hãi buông tay đang nắm lấy gấu quần của anh. Chợt nghe anh nói tiếp: “Bố c nhiên đánh giá cô hơi cao rồi”.

“Chuyện này có liên quan gì tới bố tôi?”

“Cô cho rằng cái gọi là “cam tâm tình nguyện” rốt cuộc là ý gì?”

“…” Cô nhìn anh nghi hoặc, vẫn chưa hiểu lắm.

“Anh không hiểu đâu, muốn làm một người không biết hối hận khó hơn nhiều so với làm một người ích kỷ.” Cánh tay cô siết chặt đầu gối mình hơn, chặt đến mức những khớp xương ngón tay trắng bệch. Răng cắn chặt môi, dường như đầu lưỡi cảm nhận được cả mùi tanh của máu. Cái đầu vẫn nóng hầm hập, quay mòng mòng khiến cảnh vật trước mặt cô bỗng tối sầm.

Cô nói xong câu đó thì đầu mềm nhũn ra, đổ gục xuống đất, hơi thở từ miệng phả ra nóng rực. Anh vẫn bình thản như thường, áp mu bàn tay lên trán cô, trầm ngâm hồi lâu. Có vẻ như anh thực sự không hiểu lý lẽ của cô, đối với anh mà nói, không biết hối hận và ích kỷ đều không có gì khó khăn hết.

“Đang yên đang lành lại tự đi chuốc lấy phiền phức”. Anh buông ra một câu nhận xét tự cho là quá chuẩn xác với cô. Rồi nhăn mặt, nhìn cái “xác” đã lịm đi, nằm rũ rượi trên sàn nhà. Giờ đến lượt anh tự tìm phiền toái. Lẽ ra anh nên nhân lúc cô còn tỉnh táo, đưa cô về giường nghỉ, có chuyện gì cứ nằm trên giường đàng hoàng rồi nói, bây giờ thì…

“Bố, đã ôm người ta rồi, bố cũng không thể tỏ ra dịu dàng một chút được sao?” Hạ Phạn Đoàn lưng đeo ba lô đi từ dưới cầu thang lên. Không biết nó đã đứng ở đó bao lâu rồi.

“…” Anh nhìn thằng nhóc đang nhướn mày nói chuyện với mình, cũng chẳng buồn giải thích, mà quay người bước nhanh về phía phòng của i người mình đang ôm trong lòng.

“Bố, chị Hồ có uống thuốc bố sắc không? Hôm nay bố trốn làm về sớm thế sao?”

“Trốn làm?” Anh quay đầu nhìn thằng nhóc, nhắc lại cái từ hết sức ngô nghê của nó.

“Chính là trước khi được sự đồng ý của ông chủ, bố rời khỏi vị trí làm việc của mình, rồi lén lút chuồn về nhà.” Thằng nhóc lập tức giải thích thêm, giải tỏa thắc mắc cho bố mình.

Anh nheo mắt, nhìn thằng bé tỏ ý cảnh cáo. Tiếp đó anh chẳng chút nhẹ nhàng quăng luôn kẻ phiền phức trong lòng mình lên giường, kéo chăn đắp lên người cô. Xong đâu đấy, anh bỏ luôn ra ngoài mà không hề nấn ná.

“Bố, bố vừa bắt nạt vừa chăm sóc người ta, không cảm thấy mệt sao?”

“…” Anh quay đầu nhìn Hồ Bất Động còn đang sốt cao, nằm mê man trên giường, rồi mới trả lời: “Không mệt”.

“…” Hạ Phạn Đoàn nhếch môi. “Bố không thấy mệt nhưng con lại thấy mệt thay cho bố. Bố, bây giờ bố chịu thay đổi số mệnh giúp chị Hồ rồi chứ?

“Vẫn chưa đến lúc.” Anh cười nhạt, vẫn cái vẻ thâm trầm, khó đoán.

“Bố đã thử thách chị ấy lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đến lúc à? Nhưng mà, con cảm thấy, thuốc của bố nặng quá, ngộ nhỡ chị Hồ không chịu được thì làm thế

“Thuốc đắng dã tật mà.” Đã là thay đổi số mệnh, đương nhiên phải làm cho tới cùng, anh không giống những người khác.

“Kiếm cớ.”

“…”

“Ý… Bố, hôm nay con được trả bài kiểm tra, cần chữ ký phụ huynh, để con đi chuẩn bị giấy bút cho bố.” Lại lườm rồi, thẳng bé nhanh nhảu chuyển chủ đề.

“Mấy điểm?”

“Ý… Bố, nếu bố muốn con chuyển sang chuyện khác thì cứ việc nói thẳng ra. Tin tưởng con đi, mấy câu hỏi cửa miệng của những phu huynh khác chẳng hợp với bố chút nào.”

“…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.