Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 2: Khế ước nhân duyên



“Đêm trăng tròn, mang tờ giấy đó đến gặp tôi.”

***

Phải nói, lần đầu tiên Hồ Bất Động manh nha suy nghĩ sẽ cưới một ai đó sớm hơn những người khác rất nhiều, bởi vì năm cô lên mười một tuổi, bị bố phát hiện ra mình viết thư tình cho lớp trưởng, cô liền bị người bố nhẫn tâm tống vào am ni cô quản giáo mấy năm trời. Cô đứng trước mặt Phật tổ, thề rằng sẽ lấy chồng sớm nhất có thể để thoát khỏi người cha mê tín của mình và sẽ không day dứt về những chuyện trong quá khứ.

Cô sai sao, chẳng qua chỉ là viết một bức thư tình thôi còn chưa kịp nhét vào ngăn bàn của người tình trong mộng số tám thì cô đã nghe tin nhà cậu ta bị cháy, cả gia đình phải dọn đi và thế là cậu ta biến mất trước mắt cô ngay khi tình cảm của cô vừa chớm nở, chẳng để cô kịp chuẩn bị tâm lý... Mười tuổi, thư tình cô còn chưa kịp viết xong, người tình trong mộng số bảy đã bị ngã gãy một chiếc răng trong lúc đi bộ, cậu bé khóc đến mức cô cảm thấy con mắt và tiêu chuẩn của mình sao mà thấp đến vậy. Thế là cô thu hồi lại tình cảm quý báu của mình và tiện tay vứt luôn bức thư tình dang dở vào thùng rác... Chín tuổi, người tình trong mộng số sáu của cô bị chậu hoa trên ban công rơi trúng đầu phải đi bệnh viện cấp cứu, cậu ta được chuẩn đoán là mất đi một phần ký ức, cô chính là phần ký ức đáng chết đó...

Cuộc đời cô, đến cô còn tự cảm thấy rất bi đát... Nhưng thôi, tiếp nhận nền giáo dục tẩy não Sparta mấy năm ở am ni cô, lục căn [1] của cô gần như được làm sạch, tâm tình như nước. Hằng năm những người vì thất tình, muốn đoạn tuyệt với hồng trần, mà tự cạo đầu chạy đến làm sư muội với cô tuy không nhiều, nhưng mỗi người đều là một ví dụ sống. Ý... đ, cũng có những người sau khi tìm được người yêu lý tưởng lại hoàn tục, trở về trốn hồng trần.

[1]: Lục căn bao gồm: mắt, mũi, tai, lưỡi, thân và tư tưởng.

Mười ba tuổi, Hồ Bất Động hoàn tục, lý do rất đơn giản…

“Con muốn ăn thịt.”

Sư phụ của cô im lặng, hồi lâu mới quay sang, phất phất cây phất trần, chỉ nói với cô vẻn vẹn ba tiếng: "Con đi đi.”

Thế là, cô chẳng thèm quan tâm đến thái độ thất vọng như muốn nói “con hết thuốc chữa rồi” của sư phụ, vui vẻ ngẩng cao cái đầu trọc lốc, bóng loáng của mình tung tăng xuống núi, vì ăn uống nên cô quyết định hoàn tục. Thoáng một cái, đã năm mùa xuân kể từ khi cô hoàn tục, quay đi quay lại bỗng chốc cô đã bước sang tuổi mười tám, vậy mà chưa từng một lần được thưởng thức vị ngọt ngào của tình yêu đầu đời.

Nhưng đúng vào lúc cô bế tắc nhất, dự định cả đời này chỉ ân ái với gà, vịt, thịt, cá thì đột nhiên lại mọc ra hai thứ... ý... còn là hai thứ khá đẹp, một cái chớp mắt đủ làm cô ngây ngất, chúng nói với cô, số mệnh của cô cũng không phải không thay đổi được, suốt ba năm giữ lòng trong sạch thoáng cái đã bị hủy trong một ngày, dây thần kinh trong não bị đứt từ lâu nay được nối lại, đầu cô xuất hiện bốn chữ: “Đàn ông! Oh yeah!”.

“Bệnh này thực sự có thể chữa?” Cô nuốt nước bọt, nhìn vào hai người một lớn một bé trước mặt. Bọn họ ăn no rồi, mỗi người cầm một chiếc cốc với dáng vẻ thanh cao.

Hai người dùng chiếc cốc uống chocolate nóng của cô để uống trà, xí, may mà họ nghĩ ra.

“Chị Hồ, đây không phải là bệnh, mà là mệnh.” Thằng nhóc Phạn Đoàn liếc nhìn im lặng của mình, nói một câu chí lý...

“Theo như chị thấy thì là bệnh, nhưng không phải bệnh dịch truyền nhiễm!”, Hồ Bất Động khinh khỉnh nói.

Nếu như có thể “lây nhiễm” cho một ai đó nữa thì chắc chắn sẽ dễ chịu hơn là nhìn người ta có đôi có lứa còn mình chỉ một mình thui thủi.

“Nếu như là bệnh truyền nhiễm, cô muốn truyền cho ai?” Kẻ từ đầu đến giờ chỉ ngồi im lặng uống trà, cuối cùng cũng chịu mở miệng xen vào câu chuyện hầu như chẳng liên quan gì đến mình.

“Bố tôi!” Cô trả lời không chút do dự, đủ thấy những tháng năm tuổi thơ đen tối đã để lại vết thương quá sâu trong lòng cô...

“…” Nghe vậy, anh ta chỉ cười khẩy, ngón tay mân mê chiếc cốc, chẳng nói thêm gì nữa.

“Này, anh có làm được không? Đừng có làm bộ trầm ngâm trước mặt tôi, tôi không lạ gì kiểu đó. Bố tôi xem bói cho người ta, đến thời khắc quan trọng thì bắt đầu ngập ngừng, ấp úng, vòi cho bằng được người ta móc ví ra mới thôi, chiêu này quá lỗi thời rồi! Dù gì tôi cũng giữ hai cha con các anh ở lại, ít ra các anh cũng phải nói một câu cho rõ ràng, chữa được hay không? Nói một câu thôi!” Nhìn cái điệu bộ lắc lắc lư lư của anh ta, cô đập bàn, chỉ muốn nhảy dựng lên.

“Có, nhưng...” Anh ta từ từ ngước mắt lên nhìn cô, nói tiếp: “Dựa vào cái gì?”.

Bị anh ta nhìn chằm chằm, cô hơi bối rối: “Anh... anh có ý gì chứ?”.

“Ý của bố em là, ông ấy có cách giúp số mệnh bà cô già nhưng dựa vào cái gì mà ông ấy phải giúp chị chứ?” Phạn Đoàn giơ tay đảm nhận nhiệm vụ phiên dịch.

“Nói vớ vẩn, vừa rồi ai khóc lóc cầu xin tôi thu nhận hai người đáng thương các cậu lại?”

“Chị Hồ, bố con em đâu có khóc. Hơn nữa, theo như kinh nghiệm của em, nếu lúc ấy chị Hồ không đưa bố con em về đây thì chỉ không đến một khắc sau sẽ có chị khác đến bắt chuyện với bố con em thôi... Em ăn no rồi liền gọi một tiếng bố, chị kia sẽ thất vọng tràn trề mà tự động rút lui.”

“... Hai cha con cậu làm cái trò dụ dỗ này, đúng là thành thạo nhỉ...” Cô nhếch miệng khinh bỉ, đưa ra một nhận xét vô cùng chuẩn xác. Đột nhiên cô nghĩ ra một chuyện. “Bố cậu tu đạo phải không? Làm chút việc tốt, tích thêm chút đức, cứ coi như tôi giúp ông ấy sớm được thành tiên thôi mà, người tu đạo nên làm việc thiện giúp đỡ người khác, đúng không?”

“Chị Hồ, chị phải biết, thay đổi số mệnh, là điều đại kỵ của tu đạo, sẽ tổn hao dương thọ.” Phạn Đoàn khó xử nhìn ông bố đang thản nhiên uống trà của mình, rồi lại quay sang phía Hồ Bất Động đang nghiến răng ken két trước mặt, lý nhí, “Chị cảm thấy... giao tình của chị với bố em, có tốt đến mức để ông ấy phải giảm dương thọ vì chị không?”.

“….” Cô buồn bã nhìn “ông bố trẻ” đang ngồi uống trà đối diện, bất giác thở dài.

Phạn Đoàn ái ngại nhìn cô.

Cô hít sâu một hơi, chẳng buồn đôi co nữa, liền đứng dậy, đưa tay với lấy chiếc đĩa trước mặt anh ta, chuẩn bị dọn dẹp bàn ăn. “Phòng bên trái, chính là phòng bố tôi, hai người tự xéo vào đó nghỉ ngơi, muốn đập, muốn phá hay báo thù gì đó đều được, bên phải là phòng tôi, tôi khóa lại rồi, hai người muốn đợi ông ta thì cứ tự nhiên, tôi cũng chẳng quan tâm đến ‘tiền án tiền sự’ của các người, sau này mọi người gặp nhau cứ như người xa lạ, có thấy nhau trên đường thì cũng đừng nói là quen tôi, bởi chúng ta không có giao tình gì cả!” Câu cuối cùng, cô nghiến răng nghiến lợi nói, rõ ràng là đang oán trách.

“Khuyên cô một câu, số mệnh là do trời định, cô không thay đổi được đâu.” Anh ta đột nhiên thốt ra một câu không đầu không đuôi, mắt vẫn nhìn chằm chằm chiếc cốc, cứ như thể không phải đang nói chuyện với cô vậy.

“Bản thân anh không có bản lĩnh thì đừng có thùng rỗng kêu to, ngồi đó mà ba hoa, khoác lác, nói cái gì mà tôi không thay đổi được chứ!” Cô từ từ nheo nheo mắt lại, vung tay, liệng luôn chiếc đĩa trong tay, nghe đánh “choang” một tiếng.

Anh ta không vội trả lời, chỉ nhìn cánh tay vừa liệng đĩa của cô đang run rẩy. Lát sau, cô bình tĩnh lại liền muốn nhặt chiếc đĩa mới vứt. Lúc ấy, anh ta mới lạnh tanh thốt ra một câu: “Vậy cô có thể thử xem…”

“Nếu tôi mà biết thử thế nào, tôi..”

“Cô chẳng phải là đã rất rõ cách thử rồi sao?” Dường như biết chuyện gì đó, anh ta nhướn nhướn mày lên, nói tiếp: “Từ chỗ của bố cô”.

“…” Cô hơi sững lại, nhìn nụ cười có chút quái dị của anh, chỉ hồ nghi cau mày.

“Nếu như có người nào đó sẵn sàng đem nhường nhân duyên của mình cho cô thì cô sẽ thoát khỏi số mệnh này.” Anh ngừng lại một chút, vẫn là nụ cười đầy mỉa mai. “Nhưng người này phải cam tâm tình nguyện đem đường nhân duyên của mình giao cho cô.”

“... Nếu như tôi nói, tôi đã tìm thấy người đồng ý nhường cho tôi rồi thì sao?" Cô cắn chặt môi, thọc tay vào túi quần một cách vô

“Ồ?” Anh nghi ngờ, vẫn thái độ thản nhiên. “Cam tâm tình nguyện?”

“Vớ vẩn, thứ đó không cam tâm tình nguyện thì ai đồng ý ký cho tôi chứ! Giống như khế ước bán thân ấy!” Cô lấy từ trong túi ra một tờ giấy đã bị vò nhàu nát. “Xí, đúng là bọn phong kiến mê tín rầy rà, nhường nhân duyên thôi mà cũng phải ký hợp đồng, khế ước gì đó!”

Anh chẳng thèm xem cái tờ giấy gọi là khế ước gì đó, nhẹ nhàng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

Cô thuận theo ánh mắt của anh, thấy Phạn Đoàn đã ngả vào cánh tay anh, vì ghế hơi cao, chân cậu bé ngắn không với tới đất, cả người đều đổ hẳn vào anh, ngủ rất ngon lành như thể đã lâu lắm không được ngủ vậy, đôi mắt nhỏ kia rõ ràng như đang cố mở ra nhưng sao nó chẳng chịu nghe lời.

Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ để đưa thằng nhóc chìm sâu vào giấc ngủ, ôm nó vào lòng rồi đứng dậy khỏi bàn ăn, đi đến bên cô. “Phòng nào vậy?”

“Trái... bên trái...” Nhìn cảnh hai cha con ấu yếm yêu thương, cô bỗng ngẩn người, chỉ một cách máy móc vào căn phòng bên trái, với chiếc la bàn thái cực treo phía trên.

“Đêm trăng tròn, mang tờ giấy đó đến tìm tôi.” Anh nhẹ nhàng buông lại một câu như bâng quơ rồi ôm thằng nhóc vào căn phòng đó.

Cửa đóng rổi, cô mới như bừng tỉnh.

“Cố làm ra vẻ thần bí gì chứ!”Cô trừng mắt với cánh cửa đó, thầm tuyên bố, cuộc sống với cha con ngoài giá thú kia chính thức bắt đầu>Cô kẹp tờ khế ước nhăn nhúm kia trong tay, cẩn thận mở ra, tiếng giấy lạo xạo vang lên, cô lướt qua phần nội dung, nhìn thẳng xuống hàng chữ cuối cùng, thấy có chữ viết theo lối thảo thư - người nhường: Huỳnh Nhất Nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.