Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 25: Đt phá khỏi vạch xuất phát



Đàn bà, đúng là đám sinh vật ngang ngược, khó hiểu…

* * *

“Bà nói cái gì? Muốn tôi học ni cô này cách làm trai bao sao?”

Tiếng Trác Duy Mặc oang oang, có lẽ đây là chuyện nực cười nhất mà anh từng nghe, Giọng nói kỳ quái, đáng sợ của anh khiến Hồ Bất Động đứng bên cạnh mà nổi hết da gà. Lại cộng thêm đôi mắt trợn trừng và lông mày nhướn cao, cô không bủn rủn, không dựng tóc gáy sao được. Cô nhón chân toan chuồn ra ngoài cửa,nhường lại không gian cho hai mẹ con họ mặc sức “tâm sự”.

Trác Duy Mặc đâu có hiểu cho nỗi khổ tâm của cô. Anh nheo mắt, kéo kẻ đang muốn bỏ trốn kia trở lại, chỉ tay vào cô bật và bật lên tràng cười khinh khỉnh, nói: “Bà muốn tôi học làm trai bao với loại này sao? Ha ha! Lão thái bà ơi, bà nghĩ gì vậy?”

“…” Thế nào gọi là “loại này”? Cho dù anh ta muốn nói xấu cô, cũng nên để cô rút lui trước đã chứ, việc gì phải kéo cô lại? Còn dè bỉu nhìn cô từ đầu đến chân nữa chứ.

Bà chủ câu lạc bộ một tay chống cằm, một tay xoay chiếc bút, nở nu cười gian xảo. “Kinh nghiệm yêu đương của cô ta phong phú hơn mày, cô ta đọc tiểu thuyết ngôn tình hơn mày. Đầu óc cô ta tuy không thông minh nhưng so với cái đầu bã đậu, chẳng hiểu gì về con gái của mày thì sáng suốt hơn nhiều.”

“Khốn khiếp! Bà nói đầu óc tôi bã đậu? Kinh nghiệm yêu đương của cô ta phong phú hơn tôi sao? Ha ha, một ni cô? Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in cái đầu trọc lốc, hễ nhìn thấy con trai là lẩn như trạch của cô ta. Loại như vậy mà bà nói kinh nghiệm yêu đương phong phú hơn tôi sao?” Trác Duy Mặc đập tay xuống bàn, rồi quay đầu nhìn cô gái đột nhiên chỉ số EQ tăng vọt. Có chết anh cũng không chịu thừa nhận. “ Làm gì có chuyện tôi không hiểu con gái. Số con gái tôi đã từng sờ mó nhiều hơn số con trai cô ta từng nói chuyện.”

“Tao không cần mày làm nhà sinh vật học để nghiên cứu cấu tạo con gái, còn nữa, từ ‘mẹ’ không phải để cho mày nói năng bậy bạ đâu”

“…” Anh ta bĩu môi khinh bỉ. “Lão thái bà, tôi đã nhịn lâu lắm rồi. Bà chớ được voi đòi tiên.”

“Thằng con bất hiếu, tao cũng nhịn mày lâu lắm rồi. Mày có biết doanh thu làm ăn trong mấy ngày nay của mày khiến Tần Vĩnh Thi cười bò lăn không? Bây giờ còn chưa có chút tiến triển gì mà dám lớn tiếng nói doanh thu sẽ vượt qua Thiên Lưu. Dù mày không cần thể diện nhưng cũng đừng để liên lụy cả mẹ mày” Bà chủ câu lạc bộ đập bàn, đứng dậy.

“Khốn khiếp. Vì thiếu gia đây đâu có muốn làm trai bao. Kêu Trần Vĩnh Thi với cái tên ‘Hạ Lưu’ gì đó thử đua xe với bản thiếu gia xem. Thiếu gia đây sẽ cho bạn chúng nát nhừ thành tương.”

“Đua xe, đua xe! Có giỏi thì mày ôm xe máy cả đời đi, đừng có đi tìm phụ nữ để phát tiết thú tính nữa!”

“Khốn khiếp. Hai chuyện đó chẳng liên quan gì đến nhau cả. Đàn bà các người đúng là vô cùng ngang ngược, khó chịu. Chỉ việc ăn no rồi lại nằm khèo mà vẫn phiền phức!”

“Bà nghe rồi đấy, bà chủ. Tôi nghĩ chúng ta nên từ bỏ ý định dạy dỗ gã vô dụng này đi.” Hồ Bất Động run rẩy nói xen vào. Cô thực sự không nhẫn tâm nhìn mẹ con họ vì chuyện của mình mà trở mặt thành thù.

“Câm miệng! Ở đây không đến lượt cô nói chuyện!” Hai ngọn súng cùng lúc chĩa thẳng vào cô.

“…” Cô có ý tốt mà… Câm miệng thì câm miệng.

“Cộc, cộc”. Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên phá tan bầu không khí im ắng trong phòng làm việc. Bà chủ lườm cậu con trai vô tích sự rồi điều hòa hơi thở, đằng hắng một tiếng để lấy lại giọng bình tĩnh sau đó hất hàm ra hiệu cho Trác Duy Mặc cút sang một bên.

Trác Duy Mặc cười lạnh, khing bỉ nhìn mẹ mình nhưng vẫn quyết định giữ thể diện cho bà ta. Anh sải bước bỏ sang một góc. Chợt phát hiện, Hồ Bất Động không biết đã đứng bên mình từ lúc nào liền trừng mắt nhìn cô khó chịu. Cô vờ như không có chuyện gì, liếc nhìn về phía cửa…

“Vào đi!” Bà chủ trở lại ghế sô pha, nhìn cánh cửa phòng đang từ từ mở ra.

Một cô gái để kiểu tóc búp bê uốn dài, chau mày bước nhanh vào phòng làm việc. Cô ta mặc bộ đồng phục của một trường dân lập dành cho con nhà giàu, đi đôi giày da đen bóng kết hợp với tất công chúa, dáng vẻ vô cùng kiêu sa. Vừa bước vào, cô ta đã đưa mắt quét khắp lượt căn phòng, dường như không lấy gì ngạc nhiên với cách bài trí xa hoa, tráng lệ ở đây. Nhưng khi chạm phải khuôn mặt cau có đang đứng khoanh tay trước ngực của Trác Duy Mặc, cô ta bèn dừng lại một lát rồi cúi nhìn xuống đất.

Trác Duy Mặc chớp mắt, quay sang Hồ Bất Động đã thấy cô đứng cách anh khá xa. Hóa ra cô gái đó nhìn mình. Được nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ mà anh ta tỏ ra khá khó chịu, to tiếng quát: “Này, cô nhìn cái gì mà nhìn! Quay đi chỗ khác!”

“Haizzz!” Hồ Bất Động đứng bên thở dài não ruột. Hết thuốc chữa rồi, anh chàng này hoàn toàn không hiểu thế nào là liếc mắt đưa tình. Tẩy não cho đồ đầu đắt này thực sự là một công trình vĩ đại.

Cô gái kia bị quát tỏ ra khó chịu, cau mày, “hừ” một tiếng lạnh lùng cao ngạo rồi quay đầu đi, bước thẳng, đến trước mặt bà chủ quán, chẳng nói chẳng rằng cứ thế kéo ghế ngồi mặt bà ta mà không đợi được mời.

“Bà chủ”, giọng nói non choẹt thốt ra từ chiếc miệng nhỏ xinh, ngữ khí như ra lệnh.

“Tôi có thể giúp gì cho cô?” Bà chủ quán mỉm cười hòa nhã. Hồ Bất Động đứng một bên thấy vậy liền siết chặt quả đấm. Rõ là bên trọng bên khinh, thấy người ta có tiền thì đổi giọng ngọt như đường phèn… Một ngày nào đó, cô cũng phải bắt bà ta phục vụ mình như thế!

“Tôi muốn bao một anh chàng!” Cô bé búp bê kiêu ngạo hất cằm, ném cái thẻ tín dụng trong tay xuống, rồi gác hẳn chân lên bàn. Thật chẳng có chút nữ tính gì cả!

“Ý cô là… Cô muốn đưa anh ta ra khỏi đây?”

“Đúng! Tôi muốn anh chàng tốt nhất ở chỗ bà! Tiền không thành vấn đề!”

Đến khi nào thì cô mới có thể hét lên rằng “tiền không thành vấn đề” và không bị người khác dùng tiền để ép dạy dỗ một gã trai bao chẳng có tiền đồ như thế này? Hồ Bất Động buồn bã than một tiếng,trút hết nỗi bất mãn với cuộc sống. Đột nhiên nghĩ lại lời của cô nàng búp bê kia, cô giật mình, muốn anh chàng tốt nhất, chẳng phải chính là... Hạ Thiên Lưu sao?

Môi cô mấp máy, mười đầu ngón tay đan vào nhau. Ồi… Chua, chua quá… Không được! Cô không có tiền để hủy hợp đồng nữa. Không được ghen, không thể ghen… Chỉ cần anh ta không mỉm cười lúc tiếp khách là được… Với cá tính của cô này, chắc chắn thích mẫu người đàn ông lạnh lùng, lãnh đạm.

“Anh chàng tốt nhất?” Bà chủ cao giọng hỏi lại đầy ẩn ý, rồi liếc mắt nhìn thời gian biểu trên bàn, lại quay sang Hồ Bất Động đang đứng bên. Hồ Bất Động ngay lập tức trưng ra bộ mặt “Tôi hoàn toàn không để ý gì hết. Chẳng đời nào tôi ghen tuông vớ vẩn.” Bà ta nói tiếp: “Thật không may, gần đây Thiên Lưu kín khách rồi, không có thời gian rảnh. Chi bằng cô nói cho tôi biết, cô thích mẫu người như thế nào, tôi sẽ giúp cô tìm một người như vậy.”

“…” Cô gái kia nhướn mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi cần một…anh chàng thật côn đồ, lưu manh, khốn nạn. Một cao thủ hút thuốc, uống rượu, không phải chuyện xấu xa thì không làm, không biết dịu dàng, chiều chuộng, còn phải dám quát nạt bản tiểu thư.”

“…”

“…”

“…”

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Ai nấy đều há miệng tròn mắt không tin vào tai mình. Phải ít nhất ba mươi giây sau bầu không khí im lặng mới bị phá vỡ bởi tiếng của Trác Duy Mặc… giọng anh nghe vô cùng bực bôi.

“Các… các người đều nhìn tôi để làm gì?”

“Không có gì, chỉ cảm thấy mẫu người mà cô ấy vừa nói rất quen”, giọng Hồ Bất Động vang lên tiếp theo.

“Con trai, cuối cùng con cũng có cơ hội bứt phá khỏi vạch xuất phát rồi. Người làm mẹ này rất cảm động” Đến lượt bà chủ lên tiếng.

“Chính là anh sao? Bản tiểu thư muốn bao anh ra ngoài.” Và cuối cùng cô gái kia chốt lại.

“Khốn khiếp! Bản thiếu gia đây không muốn bị một đứa vắt mũi chưa sạch bao. Cô mới tí tuổi đầu đã học đòi chuyện bao trai. Bản thiếu gia không yêu trẻ con! Cút ra xa cho tôi!” Trác Duy Mặc hoàn toàn không biết rằng trai bao không có quyền lựa chọn khách hàng. Anh ta gầm lên một hồi cùng chẳng ai buồn để tâm.

Cô gái kia cười rạng rỡ nhìn anh đang hét vào mặt mình rồi quay lại đập bàn, mặc xác anh ta chịu hay không chịu. “Chính là anh ta. Anh ta tên gì? Tôi muốn bao anh ta.”

“Trác Duy Mặc, chỉ trầm mặc! Nhưng tính khí của anh ta lại khác xa cái tên ấy”. Hồ Bất Động lập tức vì tiền đồ của người mình cần dạy dỗ mà tiến hành giới thiệu. Cô không muốn mấy câu khó nghe của anh ta làm của mình.

“Tôi tên Nguyễn Ly. Bản tiểu thư cho phép anh gọi là Ly Ly!” Cô ta vừa gan dạ lại gần Trác Duy Mặc vừa chỉ vào mình, kiêu ngạo giới thiệu.

“Nếu cô không cút khuất mắt bản thiếu gia, tôi sẽ bóp nát quả lê mềm [1] cô thành quả cà chua đấy!” Bàn tay trong túi quần Trác Duy Mặc đã siết chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể rút ra hành hung người khác.

[1] Nguyễn Ly và quả lê mềm trong tiếng Trung đều được phiên âm Ruan Li, nên Trác Duy Mặc mới gọi Nguyễn Ly là quả lê mềm.

“Rất tốt! Bản tiểu thư thích một người như vậy. Anh phải nhớ, khi làm việc, phải hung hãn như vậy, không được thương xót nương tình, bộc lộ hết sự lưu manh, côn đồ, khốn nạn của mình, khiến tôi phải sợ hãi bò lên bò xuống mới được.” Nói đoạn, cô ta móc trong túi ra một tấm ảnh, chìa trước mặt Trác Duy Mặc. Hồ Bất Động lập tức ngó xem trong bức ảnh là ai.

Đó là đứa bé rất đáng yêu, tóc cắt ngắn, mặc chiếc váy dài có viền đăng ten màu hồng nhạt, vẻ mặt đáng thương như bị ai đó dọa nạt. Nó cắn đầu ngón tay run rẩy nhìn vào ống kính máy ảnh, mí mắt cụp xuống, nước mắt lưng tròng chỉ chực rớt xuống. Nói tóm lại, bức ảnh đó làm nổi lên thú tính trong lòng người khác

“Cô ta là ai?” Hồ Bất Động chớp mắt hỏi Nguyễn Ly đang một tay chống eo, một tay cầm ảnh giơ ra trước mặt họ.

“Mạn Đồn Đồn!”

“Mạn Thôn Thôn[2]?”

[2] Trong tiếng Trung, các phiên âm của Mạn Đồn Đồn và Mạn Thôn Thôn giống nhau, nhưng ý nghĩa khác nhau.

“Không phải Mạn Thôn Thôn mà là Mạn Đồn Đồn! Bố cậu ta nói ngũ hành của cậu ta thiếu thủy, sợ không nuôi được, nên mới lấy tên một loài cá để đặt cho cậu ta. Nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng là…” Nguyễn Ly nhét bức ảnh vào tay Trác Duy Mặc. “Nhiệm vụ của anh là bắt nạt cậu ta, càng ác độc càng tốt, phải bắt nạt hết sức mình … Và yêu tôi!”

“…Vớ vẩn!” Trác Duy Mặc trừng mắt, muốn bỏ đi, chợt thấy Nguyễn Ly co kéo Hồ Bất Động.

“Cô có bán không?”

“Tôi? Này, tôi không bán mình, tôi là…”, Hồ Bất Động xua tay thanh minh.

“Tôi mặc kệ bản tiểu thư muốn mua cô, tôi muốn cô yêu cậu ta!” Nguyễn Ly chỉ tay về phía Trác Duy Mặc đang chuẩn bị bỏ đi.

“…” Hồ Bất Động không nói gì chỉ nhìn Trác Duy Mặc. Anh dừng lại một chút, hơi nghiêng đầu, lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi tiếp tục bỏ đi.

“Nghe cũng được đấy chứ” Bà chủ câu lạc bộ nãy giờ vẫm im re đột nhiên cất tiếng khen ngợi, giơ những ngón tay thon thả được sơn vẽ cầu kỳ lên gãi gãi cằm. “Nguyễn tiểu thư dường như đã lên kịch bản hết rồi thì phải?”

“Hừ, bản tiểu thư nhất định bắt cậu ta hối hận! Này, vậy rốt cuộc bọn họ có tiếp khách không?”

“Tiếp! Kiếm được tiền tại sao lại không tiếp chứ?” Bà chủ quán vứt ra một bản hợp đồng đã đóng dấu đầy đủ. “Ký xong hợp đồng, hai người này cho cô tùy ý đưa đi.”

“Này! Bà chủ, tôi không phải là…” Hồ Bất Động vội vã giơ tay muốn đòi lại quyền nhân thân của mình. Cô đến để tìm thú vui chứ không phải đến mua vui cho người khác.

“Cô có tư cách mặc cả với tôi sao?” Bà chủ trừng mắt lên, Hồ Bất Động lập tức im re. “Cô hiểu ý của Nguyễn tiểu thư rồi chứ? Vậy thì mau đi chuẩn bị đi?”

Hồ Bất Động vỗ cái đầu đau nhức của mình, nhìn cô nàng Nguyễn Ly ngang ngược, bá đạo bên cạnh. “Cô… muốn trả thù cậu ta, hay là chọc tức cậu ta?”

“Tôi muốn cậu ta hối hận, hối hận, hối hận!”

“Có lẽ tôi hiểu rồi…”, cô than một câu ái oán, rồi giơ tay ra giữ lấy Trác Duy Mặc. “Ra chiến trường thôi.”

“Này! Chuyện quái gì vậy? Cô đã câu kết gì với cô ta? Cô lôi tôi đi đâu thê?” Trác Duy Mặc bị kéo áo lôi đ

“Trở lại với bộ dạng lưu manh của anh để đi ức hiếp người khác.”

“Khốn khiếp! Tại sao bản thiếu gia lại phải ức hiếp một con bé chỉ chụp ảnh thôi cũng khóc lóc, mếu máo?”

“Đó là một người đàn ông mà.” Hồ Bất Động vẫ không chịu buông anh ra. Nhưng nghĩ cậu bé đó suốt ngày bị ức hiếp cô hy vọng lát nữa Trác Duy Mặc sẽ nhẹ tay một chút. “Này, chỉ dọa nó một chút thôi, đừng gây ra án mạng đấy… Tôi còn thảm hơn, phải sắm vai cô gái lẳng lơ… Tội lỗi.”

“…” Trác Duy Mặc chau mày, không lên tiếng. Anh còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thế mà cô có vẻ rõ như lòng bàn tay. Lẽ nào level của cô cao hơn anh sao? Lẽ nào từ trước đến nay anh đã quá xem thường cô rồi? Thật ra cái gì cô cũng biết chẳng qua là chân nhân bất lộ tướng thôi sao? Dùng cái đầu trọc của cô mà biết được quả lê mềm điên khùng muốn làm gì? Lão thái bà kia còn trưng ra cái bộ mặt “Bắt tay vào làm đi, mẹ ủng hộ con” nữa chứ. Đàn bà, đúng là đám sinh vật ngang ngược, khó hiểu…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.