Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 26: Công viên giải trí (thượng)



Số mệnh chúng ta không hợp nhau, đúng không?

* * *

“Này, cô muốn làm gì vậy? Khốn khiếp, bản thiếu gia không thích kiểu quần áo buồn nôn như thế này. Nó bó sát vào người khó chịu vô cùng, cô biết không?” Tiếng phản kháng của Trác Duy Mặc truyền đến từ căn phòng cạnh phòng làm việc của bà chủ nhưng chẳng thu hút được sự chú ý của bà ta và Nguyễn Ly ngồi bên ngoài. Người mua kẻ bán sốt ruột ngồi chờ gã bị Hồ Bất Động lôi vào phòng thay đồ làm cuộc cải cách nh

“Này, cô cầm kéo làm gì thế? Tôi cảnh cáo cô, tránh xa tôi ra. Này, tại sao cô cứ cầm kéo nhằm xuống phía dưới của tôi thế?”…. Một tràng tiếng “tách, tách, tách, tách” từ trong phòng thay đồ vang lên. Bà chủ dường như chẳng quan tâm đến việc mình sắp mất cơ hội bồng cháu, tỉnh bơ ngáp dài. Thâm chí còn mỉm cười nhìn Nguyễn Ly mà chẳng nghĩ rằng chuyện xấu trong nhà nên đóng cửa bảo nhau. Trong khi đó, Nguyễn Ly sốt sắng chờ đợi hàng của mình được đóng gói.

Bụp, bụp, bụp… Những âm thanh long trời lở đất không ngừng vọng ra từ trong phòng. Lâu sau, tiếp một tiếng “rầm” vang lên, cửa kính bị đạp thô bạo. Tiếng một anh chàng khó chịu làu bàu:

“Mẹ kiếp! Thứ quái quỷ gì đây không biết. Bản thiếu gia tuyệt đối không mặc thứ này ra ngoài.”

Nguyễn Ly quay đầu về phía vừa phát ra âm thanh, bắt gặp một anh chàng đầu tóc rối bù đang tự vò đầu bứt tai, vẻ mặt cực kỳ khó chịu, vô tình để lộ ra chiếc khuyên tai lấp lánh, tưởng như khiến người khác chói mắt. Nguyễn Ly nuốt nước bọt, tiếp tục nhìn xuống dưới, cổ anh lộ ra một khoảng da thịt vô cùng quyễn rũ, kết hợp với sợi dây chuyền hình đầu lâu rờn rợn. Bộ đồ da đen ôm sát cơ thể, phần eo thắt thêm sợi dây xích bạc. Nhìn anh bây giờ thực sự bụi bặm, hoang dã. Nguyễn Ly há hốc miệng, vội lướt tiếp xuống dưới, nhân tiện để xác định xem phần bên dưới của anh ta sau khi được cắt gọt, tỉa tót lại đã hoàn hảo hay chưa. Một chiếc quần bò sẫm màu rộng thùng thình chỉ kéo mỗi khóa, chiếc cúc mở phanh, hai ống bị đục khoét nham nhở, nhất là đầu gối bị khoét thủng hai cái lỗ lớn khá lớn, đầy phóng túng!

Nom dáng vẻ thật sự….

“Côn đồ quá! Lưu manh quá! Tôi rất thích!” Nguyễn Ly đứng hẳn dậy.

“Cô thích? Cô thích kiểu ăn mặc nhố nhăng này sao?” Trác Duy Mặc “hừ” lạnh lùng, đưa ngón tay đeo mấy chiếc nhẫn hình đầu lâu lên tự chỉ vào mình. Nháy mắt mà anh đã biến thành gì thế này? Khốn khiếp! Ăn mặc thế này ra ngoài đường, chi bằng đeo luôn tấm biển “tôi đang ngứa đòn, mau đến đánh tôi đi.” Nếu mà gặp loại con trai ăn mặc thế này trên phố, bất luận có quen hay không, anh đều kéo vào góc khuất dạy dỗ một trận. Không thể để mất mặt cánh đàn ông thế được!

“Sao anh chạy ra đây rồi? Vẫn chưa xong mà!” Hồ Bất Động từ trong phòng chạy ra, muốn lôi cái gã chẳng chịu hợp tác kia vào để tiếp tục trang điểm. “Còn khuyên môi, khuyên môi nữa. Anh chưa xỏ khuyên môi mà”. Cô miệng nói, chân kiễng lên, tay kéo lấy cằm Trác Duy Mặc. Ngón tay xoa lên môi anh đến nỗi anh hết chịu nổi liền đẩy cô ra.

“Khốn khiếp, đừng động vào tôi!” Nói xong, anh giơ bàn tay có đeo chiếc nhẫn hình đầu lâu, dùng mu bàn tay lau đôi môi hồng vừa bị cô nàng kia xâm phạm.

“Này, anh nên hiểu nỗi khổ tâm của tôi một chút chứ. Tôi trang điểm cho anh như thế này mà nom anh cứ ngượng ngùng, e dè thế kia. Thật chẳng phù hợp chút nào cả.” Cô ngán ngẩm lắc đầu, hy vọng anh ta không lamg hỏng thiết kế của mình. Ngày thường, anh ta lưu manh là thế, ngang ngược là thế mà hôm nay biến đi đâu hết cả rồi. Đây chẳng phải cơ hội tốt nhất để anh ta phát huy sở trường của mình sao?

“Đúng vậy! Anh phải côn đồ, hung hang như vừa rồi. Bỏ ngay cái vẻ ngượng ngịu khi bị con gái chạm vào đó đi.” Nguyễn Ly cũng lườm anh. “Tôi ghét nhất lũ con trai giả bộ trong sáng, hừ! Ẻo lả!”

“Cô nói ai ẻo lả? Khốn khiếp! Môi bản thiếu gia là dùng để hôn. Xỏ khuyên nỗi gì? Anh ta chau mày, quát lớn. Thật không thể hiểu nổi con mắt thẩm mỹ của hai cô gái này nữa. Trước giờ anh vẫn là một gã côn đồ, đâu phải cứ ăn mặc nhố nhăng mới giống bụi đời chứ? Anh xấu xa nhưng thíc mặc đồ sao cho thoải mái, để tóc sao cho phù hợp. Bây giờ bắt anh khoát thứ quần áo quỷ quái này khiến anh khó chịu, bức bối vô cùng. Nào dây chuyền, nhẫn tay, còn cả keo vuốt tóc nữa. Áo da gì mà bó sát lấy cơ thể chẳng khác gì đồ lót của đám phụ nữ. Khốn khiếp, quần lành lại đi đục rách. Anh mà bị viêm khớp, ai sẽ chịu trách nhiệm chứ?

“Đúng, anh cứ giứ thái độ này.” Nguyễn Ly đặc biệt hài lòng với những câu thô lỗ của anh. Cô ta quay sang thấy Hồ Bất Động vẫn chưa thay đổi chút nào thì không vừa lòng nói: “Cả cô nữa! Bản tiểu thư cũng mua cô! Làm việc nghiêm túc một chút!”

Hồ Bất Động ấm ức nhìn bà chủ câu lạc bộ, bà ta đang mỉm cười, ngắm nghía cậu quý tử của mình đầy vui mừng, tán thưởng. Cô lại quay sang Nguyễn Ly, cô ta đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu. “Tôi chỉ cần cô làm bộ lẳng lơ là được rồi, mặc cái gì cũng được mà.”

“Vậy cũng được. Này, nhớ phải lẳng lơ một chút!” Nguyễn Ly lại gần Trác Duy Mặc, trong khi anh chỉ muốn tránh xa cô gái có vấn đề về tâm thần này một chút. Cô vòng tay khoác tay anh. “Bắt đầu từ bây giờ, anh chính là bạn trai của tôi.”

“Ai muốn làm bạn…” Tiếng phản kháng của Trác Duy Mặc còn chưa kịp trôi ra, bà chủ câu lạc bộ đã cầm một bản hợp đồng, lạnh lùng khua trước mặt anh.

“Nói năng cẩn thận một chút! Không làm việc cho tốt, mà còn cố ý gây sự thì mẹ sẽ bắt con làm thêm mấy năm nữa đất. Hừm!” Bà chủ câu lạc bộ gửi đến anh một câu nói và ánh mắt uy hiếp.

“Xì…” Trác Duy Mặc đành nuốt nửa câu sau vào bụng, mắt trừng lên trắng dã.

Hồ Bất Động thì hợp tác hơn nhiều, cô lập tức đi theo sau Nguyễn Ly. “Chắc là không tan làm muộn quá chứ? Tôi còn phải về nhà nấu cơm, trong nhà còn mấy cái miệng đang đợi cơm nữa.”

Nguyễn Ly quay đầu nhìn Hồ Bất Động đang xoa hai tay vào nhau, mỉm cười rạng rỡ. “Mắt thẩm mỹ của cô cũng không tồi. Bản tiểu thư không làm khó cô, sẽ cho cô về đúng giờ làm bà nội trợ!”

“He he he he… Cảm ơn đại tiểu thư đã thông cảm.” Hồ Bất Động cười nhạt. “Vậy… bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Đi dạy dỗ tên ẻo lả, nhát gan kia!” Nguyễn Ly khoác chặt tay Trác Duy Mặc đi về phía trước. Trác Duy Mặc bất giác liếc nhìn đồng hồ, phát hiện mình chỉ cần phải điều chỉnh cho đồng hồ chạy nhanh lên.

“Dạy dỗ cậu bé Mạn Thôn Thôn kia sao?” Hồ Bất Động giật khóe miệng, nhớ lại cậu bé đáng thương, run rẩy trong tấm ảnh.

“Đúng vậy!” Nguyễn Ly hít một hơi thật sâu, giơ thẳng cánh tay còn lại lên trời, hùng hổ tuyên bố: “Bây giờ chúng ta đến công viên giải trí hẹn hò!”

“Hả? Công … công viên giải trí?” Hồ Bất Động và Trác Duy Mặc cùng há hốc miệng, đồng thanh kêu lên. Đến nơi đông vui náo nhiệt đó để dạy dỗ tên nam sinh ẻo lả, bộ dạng đáng thương, thích mặc váy đỏ khóc thút thút thít thít? Này. Cô ta có nhầm không vậy?

Công viên giải trí….

“Nơi đây thực sự là chốn thiên đường của tình yêu và hẹn hò chứ không thích hợp để gọi trai bao, càng không thích hợp để bắt nạt kẻ yếu đuối.” Hồ Bất Động nghĩ bụng. Nhưng Nguyễn Ly đại tiểu thư lại không thấy vậy, nếu không thì vẻ khiêu khích đã không lộ rõ trên nét mặt của cô ta thế kia, lại còn sốt ruột gõ mũi giày, một tay kéo Trác Duy Mặc, mắt nhìn chằm chằm anh chàng đáng thương đang thở hồng hộc vì vừa chạy quá sức. Lát sau, dường như sợ tiếng thở của mình ồn ào quá, anh ta đưa tay lên bịt mồm.

Nam sinh kia không đến nỗi thấp nhưng vẫn kém Trác Duy Mặc nửa cái đầu, tóc tai gọn gang, mặc bộ đồng phục màu xám nhạt. Cậu ta hơi khom người nên không nhìn rõ gương mặt, chỉ cảmậu ta đề phòng dứng ở chỗ cách Nguyễn Ly một khoảng nhất định.

“Mạn Đồn Đồn! Cậu lại dám đến muộn,.” Nguyễn Ly cau mày, dữ dằn quát mà chẳng để ý câu nói của mình nghe rất buồn cười. Cậu ta tên Mạn Thôn Thôn thì đến muộn là điều hiển nhiên.

“Xin… xin lỗi… tiểu thư….” Cậu ta ngẩng đầu lên, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn, tuấn tú. Đôi mắt to hấp háy đã ướt sũng, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp. Giọng nói nhẫn nhịn của cậu ta không thể không khiến người khác động lòng trác ẩn. “Tôi đã chạy nhanh hết sức rồi.”

“Giả vờ đáng thương vừa thôi! Chiều nay cậu làm gì có tiết, bản tiểu thư đã điều tra rõ rồi, cậu cố ý đến muộn đúng không?” Không hiểu vì sao nhưng thái độ ngang ngược, vô lý của Nguyễn Ly khiến ai nhìn vào cũng nghĩ người sai là cô ta.

Thế là, người qua đường không ai không liếc nhìn cô ta. Bọn họ dùng ánh mắt để lên án cô gái hung hăng, không hề biết lý lẽ này, nhân tiện cảm thông với anh chàng yếu đuối kia. Và đương nhiên, gã thanh niên ăn mặc bụi đời đứng bên cạnh cô ta cũng chẳng phải là người tốt đẹp gì nên bị ném cho những ánh mắt khinh bỉ. Thậm chí cả cái đuôi phía sau cũng bị họ đánh đồng tẩy chay.

“Nhưng… nhưng mà, tôi muốn về nhà hỏi mượn mẹ đồ rồi mới ra ngoài.” Giọng nói của Mạn Đồn Đồn có chút hơi run rẩy, run đến mức khiến người khác se lòng.

“Rõ ràng là cậu không coi bản tiểu thư đây ra gì, bắt bản tiểu thư ở đây đợi cậu!” Cô gái ác độc vẫn tiếp tục công kích.

“Tiểu thư… cô đừng có tiến lại gần nữa…” Anh chàng đáng thương lùi lại hai bước, duy trì khoảng cách an toàn.

“Cậu còn dám ghét bỏ bản tiểu thư?”

“Không có, không có, chỉ là… chỉ là tôi sợ…”

“Còn nói là không có, rõ ràng cậu ghét bỏ tôi! Cho nên mới đến muộn, cho nên mới trách xa tôi, cho nên cậu cũng không nhìn, cũng chẳng hỏi người đàn ông bên cạnh tôi.”

“Tại sao tôi thấy càng ngày càng có nhiều người nhìn tôi? Rõ ràng tôi không nói lời nào mà.” Trác Duy Mặc rầu rĩ đứng nguyên tại chỗ, chẳng buồn để ý tới vụ cãi cọ trước mặt. À không, nói chính xác là một người mắng, một người bị mắng. Anh hơi nghiêng đầu về phía sau, đưa tay che miệng, liếc nhìn Hồ Bất Động đứng sau lưng, thấy cô đang tròn mắt nhìn người đi đường.

“Tôi còn thảm hơn anh. Thậm chí người ta còn chẳng thèm khinh bỉ nhìn tôi, xem tôi như vô hình vậy.” Cô vẫn không rời mắt khỏi dòng người qua lại. Rõ ràng ai nấy đều nhìn bọn họ hai ba lần, tại sao chẳng thèm nhìn cô lấy một cái vậy? “Tôi cảm thấy, một lát nữa anh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy.”

“Nguy hiểm đến tính mạng? Dựa vào cậu ta?” Trác Duy Mặc nhướn mày, hoàn toàn không cảm thấy năm chữ “nguy hiểm đến tính mạng” này sẽ ứng nghiệm. Có vụ đánh nhau nào anh chưa từng chứng kiến, chẳng lẽ lại sợ cái kẻ ẻo lả, gió thổi cũng bay đang sợ hãi phát khóc trước mặt sao? Hóa ra anh ăn mặc thế này, vẫn chưa phải là việc làm mất mặt cánh đàn ông nhất. Hừ… núi cao còn có núi cao hơn.

“Anh không cảm thấy ức hiếp kẻ yếu, bắt nạt người khác, làm điều xấu xa thì sẽ trở thành đối tượng ngứa mắt

“Liên quan gì đến cô chứ?”

“Bây giờ anh chính là…” Cô cẩn thận chỉ rõ cho anh hiểu, đồng thời tránh xa anh ra một chút. Nhiều khi làm người vô hình cũng chưa hẳn đã không tốt. Ví dụ như bây giờ, xin hãy quên cô đi! Cô cam tâm tình nguyện thu vào một góc khuất, bị người ta quên lãng và âm thầm rơi lệ.

“Hai người! Không mau tới giúp tôi dạy dỗ cậu ta, lại còn ở đó thì thầm, liếc mắt đưa tình với nhau gì chứ?” Nguyễn Ly một tay kéo Trác Duy Mặc lên phía trước, để anh ta đối diện với Mạn Đồn Đồn đang sợ hãi đến mức sắp ngã khụy. Hồ Bất Động lùi về phía sau một bước dài, ngước mắt nhìn làm bộ như không quen biết bọn họ.

Mạn Đồn Đồn khoanh tay che chắn trước ngực, cảnh giác nhìn bóng đen đang phủ xuống mình, lại chớp chớp cặp mắt đáng thương. Thấy Trác Duy Mặc chau mày cau có, anh chàng nhút nhát tưởng anh đang muốn đá bay mình. Ôi! Thật đáng sợ… Nhìn quần áo của anh ta kìa! Lưu manh, đầu gấu... Thật khủng khiếp!

“Này!”, giọng nói của Trác Duy Mặc không nhẹ nhàng, thân mật cho lắm khiến Mạn Đồn Đồn càng run như cầy sấy.

Giọng nói của cậu ta rất sợ hãi, dường như chỉ muốn chạy trốn ngay tưc khắc. Nhưng… thấy Nguyễn Ly đang hằm hằm nhìn mình, cậu chỉ đành mắm môi đứng nguyên tại chỗ mà run rẩy.

“Mày…”

“Oa! Anh đừng đánh tôi. Tôi biết tôi sai rồi, lần sau tôi không dám đến muộn nữa. Xin lôi, xin lỗi, xin lỗi!” Mạn Thôn Thôn vừa ôm đầu vừa xin lỗi rối rít.

Trác Duy Mặc nhìn hai bàn tay vẫn đút trong túi quần, hoàn toàn không có ý định rút ra của mình, lại nhìn anh chàng sợ hãi đến mức ngồi thu lu thành đống trước mặt, ngán ngẩm khẽ nhếch miệng. Rồi anh quay sang nhìn Nguyễn Ly. Cô ta nhìn cái sinh vật đang ngồi xổm cầu xin sự thương xót mà tức đến nỗi sắp xì khói. Anh nhẹ nhàng nói: “Này, tôi có thể tan ca làm được chưa? Cậu ta đã bị dọa phát khóc rồi.”

“Mạn Đồn Đồn!” Nguyễn Ly lớn tiếng gọi rồi sải những bước dài về phía Mạn Đồn Đồn, mặc kệ xung quanh bao nhiêu con mắt hình viên đạn đang chĩa thẳng vào mình, cô ta co chân toan đá cho cậu ta một trận. Loại con trai yếu đuối thế này thì có gì đáng thương đâu. Cậu ta bị như vậy là đáng đời! Lúc nào cũng chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng, ba phải vô dụng, lại chẳng bao giờ để ý tới cảm nhận của bản tiểu thư. Cô phải giẫm nát cái đầu bã đậu này cho thiên hạ thái bình, cho ranh giới giữa nam và nữ được phân định rõ ràng. Đúng! Giẫm nát đầu cậu ta!

“Mẹ nói hôm nay ra đường sẽ gặp tai nạn đổ máu. Không phải tôi có ý dến muộn, tôi thực sự không cố ý mà.” Mạn Đồn Đồn lí nhí thanh minh. Một chân của Nguyễn Ly vừa co lên, nghe cậu ta nói thế thì khựng lại, giữ nguyên tư thế đứng một chân. Trông ngồ ngộ!

“Số mệnh không hợp, chung sống với nhau ắt sẽ đổ máu”, tiếng cậu ta càng lúc càng yếu ớt. Nguyễn Ly hạ cái chân đang co lên xuống. Buồn bã cúp mắt.

“Cậu đứng lên đi”, cô ta hạ thấp giọng điệu, dường như có chút sầu não.

“…”Anh chàng ôm đầu ngòi xổm kia từ từ ngẩng mặt lên, nhìn cô đề phòng. “Tiểu thư…”

“Số mệnh chúng ta không hợp nhau, đúng không?”

“Ừ, mẹ tôi nói như thế… hơn nữa…” Cậu ta cụp đôi mắt vô tội nhìn xuống đất, hình như sắp khóc.

“Hơn nữa bố cậu chỉ là tài xế của bố tôi, cho nên càng không hợp, đúng không?”

“…” Mạn Đồn Đồn mím chặt môi, dáng vẻ thật sự rất đáng thương.

“Không sao. Tôi cũng không thèm để mắt đến cậu. Tôi nói rồi, tôi ghét nhất loại con trai ẻo lả!” Cô nhún vai quay người đi, không nhìn anh chàng đang ngồi xổm, vẻ đáng thương kia nữa. “Loại con trai chắng có chút nam tính, còn giả vờ ngoan ngoãn như cậu có gì tốt chứ? Mỗi lần ở bên cạnh cậu đều là tôi phải làm người xấu bị người khác chửi mắng, tôi muốn tìm một người xấu xa hơn tôi, bất lương hơn tôi, lưu manh hơn tôi giống như anh ta kia!” Ngón tay của cô chỉ thẳng vào mặt Trác Duy Mặc đang đứng ngắp dài chẳng chuyên tâm làm việc.

Trác Duy Mặc bị điểm mặt chỉ tên mà chẳng hiểu gì hết, anh chớp chớp mắt, tự giơ tay chỉ vào mũi mình. Từ nãy đến giờ, bao nhiêu người qua đường chỉ trỏ anh còn chưa đủ sao, tại sao bây giờ đến quả lên mềm này cũng góp vui vậy? Chưa kịp mở miệng cằn nhằn thì Hồ Bất Động đã kéo áo ra hiệu cho anh tốt nhất đừng nói gì, anh nghi ngờ chau mày nhìn đôi nam nữ trước mặt. Này… bọn họ đến đâu rồi? Sao lại nhìn anh chằm chằm vậy? Một người thì ánh mắt như tóe lửa, còn người kia thì nhìn anh ngưỡng mộ.

“Cho nên, hôm nay tôi muốn cậu nhìn cho kỹ, mẫu đàn ông tô thích là như thế nào? Thứ ẻo lả chỉ biết đến tướng số với tai họa đổ máu, lúc nào cũng lo xứng hay không thì sẽ chẳng có ai thích hết! Cậu có nhìn thấy cô gái đang đứng như kẻ ngốc bên kia không? Cô ta cũng rất thích mẫu con trai như Trác Duy Mặc, đúng không?”

Nói xong, cô ta quay sang Hồ Bất Động đang cau mày nghe cuộc đối thoại của bọn họ.

“> Hả?” Đột nhiên bị nhắc đến, cô đứng ngẩn ra, thấy Trác Duy Mặc cũng ngượng ngập nhìn đi chỗ khác, đại tiểu thư hung hãn lẫn anh chàng Mạn Đồn Đồn đều đang chờ đợi câu trả lời của mình, đành miễn cướng đáp: “Ồ… à… thích… thích.”

Trác Duy Mặc có chút không tự nhiên giật giật khóe môi, ho một tiếng để át giọng nói của cô. Cô nói xong liêng cúi gằm mặt xuống.

“Tiểu thư…”, giọng nói tủi thân đến cực điểm của cậu ta lại vang lên, Nguyễn Ly nghe thấy thì máu nóng lại sôi sung sục.

“Cút đi, ai muốn nghe cậu gọi tiểu thư gì đó? Duy Mặc, chúng ta đi chơi đu quay. Một số người sợ độ cao thì cút sang một bên, bản tiểu thư không muốn nhường nhịn cậu nữa!”

Cô ta nói xong, liền kéo Trác Duy Mặc đi thẳng đến chỗ mình muốn đến. Chẳng thèm để ý đến Mạn Đồn Đồn vẫn rúm ró ngồi trên mặt đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.