Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 44: Mệnh xấu



“Tôi nói cho cô biết, cô hết thuốc chữa rồi, cái số mệnh thối nát này sẽ theo cô cả đời.”

* * *

Một cơn gió lạnh thổi đến làm Hồ Bất Động sởn hết gai ốc, kiểu tóc giản dị của cô bị gió thổi tung ra phía sau. Cô nguyền rủa tên mù đường ngu dốt kia, hại cô cả buổi tối phải chịu rét mướt, bước chân bất giác tăng tốc. Bà chủ câu lạc bộ chỉ chú trọng thời trang mà không quan tâm đến thời tiết, lần nào cũng đưa cho anh những bộ quần áo mỏng tanh. Ừ thì đẹp nhưng nếu để nhân viên lạnh đến nước mũi chảy ròng ròng thì còn có giá nữa hay không?

Tốt nhất khi cô tìm được anh, anh đã biến thành một tảng băng, để cô có thể đập vỡ rồi vứt vào túi mang về nhà.

“Ê! Con bé kia, muộn thế này còn muốn đi đâu?” Ông chủ quán ăn đêm đang dọn hàng, nhìn thấy cô hớt hơ hớt hải lướt qua, bèn cất tiếng hỏi.

Cô vội vã quay đầu lại, tóm lấy ông chủ quán hỏi: “Ông chủ! May quá, ông có nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc phóng thoáng, mặt mũi điển trai, dáng vẻ mơ màng, lúc đi qua còn phát tá lạnh không?”.

“Nửa đêm rồi, cô còn kể chuyện ma quỷ định dọa người à? Ngày mai không muốn cho tôi làm ăn nữa chứ gì?” Ông chủ đẩy khuôn mặt nghiêm túc của cô ra, khom người tiếp tục thu dọn quầy hàng của mình.

“Ai kể chuyện ma với ông chứ? Tôi nói là người, người sống đó! Chỉ là khả năng nhớ đường của anh ta kém hơn người bình thường mà thôi.”

“Cô nói giống người thật ấy nhỉ.” Ông chủ quán vẫn cười cợt. “Ha ha, đó là một loài yêu tinh tu luyện nghìn năm rồi!”

“...” Chính xác anh ta tu luyện bao nhiêu năm rồi, cô cũng không rõ. “Bỏ đi, tôi tự mình đi tìm.”

“Này!” Ông chủ quán vừa thấy cô quay đi mà trong chớp mắt đã chạy mất hút, ông ta buông thõng bàn tay đang bận rộn làm việc, ngáp dài một cái. “Chạy nhanh như vậy làm gì? Tôi còn chưa kịp hỏi cô và tên tiểu tử kia thế nào mà cô đã... Xem ra, lần này, tiểu tử kia hết hy vọng rồi. Hừ hừ, sớm đã cảnh cáo cậu ta chớ bắt cá hai tay, trượt một con rồi nhé. Haizz, tôi đợi xem cậu trượt nốt con kia thế nào.”

Hồ Bất Động hà hơi ấm vào lòng bàn tay, gắng sức hít thở, bước đi như chạy. Ông chủ không nhìn thấy chứng tỏ anh chưa đi vào con ngõ nhỏ này. Thượng Đế ơi, rốt cuộc anh ấy chạy đi đâu rồi? Hừm, kẻ đơn giản như anh ta, chắc chắn là đi lung tung tùy hứng, vậy chắc chắn là đến nơi đó!

“Rầm.”

“Họ La kia, sư thúc của tôi lạc mất rồi, anh có nhìn thấy không? Chính là người đàn ông đến thu tiền nhà cùng tôi lần trước và bị tên gian trá là anh nhẫn tâm chiếm đoạt hết số tiền. Chính là người mà hôm đó anh nói dáng vẻ phong trần cách biến thái giống mình đó!”

Một tiếng đạp cửa bạo lực kèm theo tiếng quát tháo ầm ĩ của Hồ Bất Động xông vào tiệm đồ cổ của La Miễn, khiến hắn đang kiểm tra đồ cổ phải ngây ra sững sờ, suýt nữa đánh rơi cả món đồ quý giá trong tay. Hắn quay lại nhìn cánh cửa bị đạp ra tàn nhẫn, Hồ Bất Động vừa quẹt mũi vừa đứng sừng sững trước cửa, trưng ra một nụ cười rất thú vị. Huỳnh Nhất Nhị thì đang bò trên mặt quầy cầm đôi đũa, thưởng thức bát mỳ nóng hổi.

Hôm nay, số người đến tìm hắn đúng là không ít. Đầu tiên là một đại thiếu gia chạy đến đòi trả lại hàng giả, bị hắn quỵt tiền, tiếp đó lại một cô gái chạy đến tìm... tìm gì nhỉ? Sư thúc! Tìm ai không quan trọng, quan trọng là anh ta có kịch hay để xem rồi.

Huỳnh Nhất Nhị ngẩn ra hồi lâu, đôi đũa kia không có ý định hạ xuống, từ từ di chuyển ánh nhìn, quay đầu lại, thản nhiên há miệng, tiếp tục ăn mỳ, tóp tép nhai mãi mà chỉ thấy thứ gì đó cưng cứng, nhìn lại hóa ra miệng mình chỉ trơ lại đôi đũa, miếng mỳ vừa rồi đã rơi trở lại bát sau tiếng đạp cửa động trời của Hồ Bất Động.

Anh bỏ đũa xuống, không quay lại nhìn cô mà nở nụ cười gượng gạo rồi hỏi một câu mà chính bản thân mình cũng thấy nực cười. “Ăn cơm chưa?”

Cô sững lại một lát, mới gật đầu, nói: “Ừm, ăn rồi. Anh ăn muộn vậy?”

“Ừ, anh vừa tan làm, bận quá.” Anh nhún vai.

“Ừ.”

“Em tìm ai à?” Anh đứng dậy.

“Đúng... đúng vậy

“Cần anh giúp không?” Anh bước về phía cô.

“Không, không cần đâu, anh tiếp tục ăn đi.” Cô xua tay, chào hỏi chủ tiệm, rồi quay đi. “Em đi trước đây.”

Anh nhìn cô bỏ đi, không để ý đến nụ cười càng lúc càng quái dị của La Miễn, tiến thêm hai bước, đẩy cửa, thò đầu ra ngoài. “Đợi chút.” Anh kéo cô lùi lại.

Cô quay lại nhưng ánh mắt chỉ dám chiếu lên cổ anh. Anh không để ý điều đó, chỉ tay vào cổ mình, cất giọng quen thuộc: “Có thể trả lại anh thứ đó không?”

“Anh không dùng nó nữa mà.”

“Anh vẫn dùng.”

“...” Cô hơi ngước mắt lên, rồi dừng lại trên đôi môi mím chặt của anh.

“Anh vẫn dùng.” Anh khẳng định lại lần nữa.

Cô gật đầu. “Được, hôm khác em sẽ trả cho anh.”

Nghe cô nói vậy, anh mới chịu thả tay cô ra. Cô lùi lại hai bước, toan bỏ đi, lại nghe anh nói:

“Chẳng phải em nói muốn làm bạn với anh sao? Giờ còn có thể không?”

“...” Cô đưa tay dụi cái mũi đã lạnh cóng, cười gượng. “Anh không giận em nữa sao?”

“Ừ, anh không dám nữa.”

“Làm gì mà nói giống như em bắt nạt anh vậy?” Cô vẫy tay. “Được rồi, em còn phải đi tìm người, anh tiếp tục ăn mỳ đi.”

“Nếu không tìm thấy, gọi điện cho anh nhé.”

“Sẽ tìm được mà.” Cô lắc đầu, coi như một cách từ chối lòng tốt của anh, bỏ đi với tốc độ càng lúc càng nhanh.

Huỳnh Nhất Nhị ngồi bên quầy, cầm đũa lên, tiếp tục ăn nốt bát mỳ.

“Tôi cứ tưởng cậu sẽ không ăn nổi nữa chứ.” La Miễn mỉa mai.

“Tôi thực sự rất đói, anh chớ nói gì khiến tôi không ăn nổi.”

“Ừ, hiểu rồi. Đói đến mức một bát mỳ lạnh cũng nhét vào bụng. Đại thiếu gia như cậu sắp kiệt sức vì công việc rồi.”

“...” Anh đáp lại sự cười nhạo của La Miễn bằng im lặng, tiếp tục công việc với bát mỳ còn dang dở.

“Được rồi, tôi không bắt nạt cậu nữa. Cậu bị con nhỏ đó ức hiếp đã đủ đáng thương lắm rồi. Mà bố cô ta quay về rồi, chắc cậu

“Không biết.” Anh đã niêm phong tất cả tin tức về cô, huống chi về bố cô.

“Cậu đoán xem ông ta nói gì với tôi.”

“Những điều ông ta nói chắc chắn chẳng tốt đẹp gì.” Anh nhìn La Miễn, hắn ta cười gian trá. “Anh nói nốt đi, tôi đang ăn. Muốn tôi nghẹn sao? Anh cứ đợi đấy.”

“Haizz, tên tiểu tử chết tiệt, cậu sao mà đáng ghét vậy? Bố cô ta nói muốn đưa cô ta đi xem mặt.”

“Ừ, sau đó thì sao?” Anh yên tâm hơn, tiếp tục bữa tối của mình.

“Haizz! Cậu cũng nên có chút phản ứng chứ. Là lúc nào rồi còn bình tĩnh như vậy.”

“Đợi người xem mặt cô ấy gặp xui xẻo, tôi mất bình tĩnh cũng chưa muộn.” Anh bật lên tiếng cười khe khẽ, tiếp tục vùi đầu ăn mỳ.

“Tôi sợ đến khi đó, cậu chỉ có thể khóc thôi.”

“Anh cảm thấy bây giờ tôi tốt hơn khóc ở chỗ nào?”

“Nói vậy cũng đúng.”

“Này!”

“Ha ha!”

...

Thực ra, muốn tìm được Hạ Thiên Lưu lúc anh không phải là trai bao không khó. Khi không làm việc, phạm vi hoạt động của anh khá hẹp, ngoài câu lạc bộ, ở nhà, cửa hàng của La Miễn, thì chỉ còn lại một chỗ...

Qua cửa kính của hiệu sách, cô thấp thoáng nhìn thấy bóng anh mặc chiếc áo sơ mi trắng mỏng bay. Có lẽ công phu tỏa khí lạnh ra xung quanh của anh đã đạt đến cảnh giới thượng thừa nên giữa trời lạnh buốt mà anh ngồi dựa đầu vào cửa kính tiệm sách, không phản ứng gì. Ha ha, nếu anh đã bất hạnh chết cóng, chú cảnh sát cũng đỡ mất công vẽ lại hiện trường tư thế chết của nạn nhân.

Cô giữ lấy mái tóc bị gió thổi tung lên, nhìn sang phía đối diện cửa hàng sách, tuy đã đóng cửa nhưng mùi bánh mỳ trong cửa hàng đó vẫn thoáng ngửi thấy. Cô hít sâu. “Anh đúng là tên mù đường ngu ngốc, tên quỷ thèm bánh mỳ. Đêm hôm không về nhà lại chạy đến nơi quỷ quái này.”

Anh không để ý đến cô, không nghe cô nói gì, đầu vẫn ngoẹo một bên, tóc mai dài che khuất đôi mắt lẳng lơ, chỉ lộ ra làn môi mỏng, cùng những làn sương trắng xóa không ngừng bay ra.

“Này, như vậy mà anh cũng ngủ được sao? Anh giỏi thật đấy! Anh tưởng an ninh ở nơi này cũng tốt như trên núi sao?” Cô lại gần rồi ngồi xuống bên cạnh anh, ôm gối, nói tiếp: “Ở trên núi, nếu nhìn thấy bộ dạng anh bây giờ, lũ cầm thú sẽ kéo xác thịt anh về động làm bữa tối. Nhưng ở đây, nếu gặp phải kẻ thèm thuồng xác thịt, say mê sắc đẹp, anh còn giữ nổi thứ nghìn vàng của mình nữa sao?”.

Cánh tay buông thõng của anh hơi động đậy, cặp môi mỏng mím chặt hơn, khuôn mặt từ từ xoay lại, lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo. Anh nheo mày, mấy sợi tóc trên trán khẽ động đậy, dường như không hài lòng vì con nhặng xanh đến quấy rầy giấc ngủ

“Tôi nói với anh rồi, ở đây có rất nhiều cầm thú, anh đừng trưng ra vẻ đáng yêu đó nữa.” Cô bĩu môi, khinh bỉ trước hành động không nghe lời của anh. “Người lý trí giống như tôi bây giờ không còn nhiều nữa đâu, anh hiểu không?” Cô vừa nói vừa giơ những ngón tay hoàn toàn phản bội lại lý trí của mình ra, muốn chạm vào mặt anh.

Một làn hơi ấm xông tới khiến lông mày anh nhướn lên càng lúc càng cao, gò má cảm giác nhột nhột làm anh không thể không mở mắt, nhìn kẻ trước mặt, thủ phạm gây ra cảm giác nhột nhột trên gò má mình.

Cô đang đưa tay lên vuốt má anh...

Cô còn chưa nhận ra cặp mắt lạnh lùng đang chiếu lên ngón tay mình, vẫn thản nhiên di chuyển trên khuôn mặt mỹ miều của anh. “Bà chủ câu lạc bộ chẳng phải tình nguyện đưa đón VIP của mình đi làm sao? Với một nhân viên làm việc nhiệt tình như anh, bà ta không thể không chu đáo. Nên xin anh lần sau đừng chơi trò trốn tìm này nữa, hại tôi cả buổi tối phải chạy đi tìm kẻ mù khứu giác, tôi châm lư hương chẳng phải là để giúp anh tìm được đường về nhà sao?”

“Hôm nay đi chơi vui không?” Anh lên tiếng, giọng nói khàn khàn.

“Mềm mại, chỉ có điều hơi lạnh. Nếu ấm hơn một chút thì đúng là hoàn hảo.” Cô vẫn ve vuốt khuôn mặt trắng nõn nà của anh, chợt phát hiện ra điều gì đó không bình thường. “Ai đang nói chuyện với mình vậy?”

“...” Anh nhìn cô như tố cáo.

“Ủa? Hì hì, hì hì... Anh tỉnh rồi à?” Cô vội vã thu tay về, nhét vào chiếc túi ấm áp, ngước nhìn anh vẻ vô tội. Sao anh đã tỉnh rồi? Ngày thường dù sét đánh bên tai, anh vẫn ngủ say như chết. Trong phòng làm việc của bà chủ câu lạc bộ, bọn họ cãi nhau ầm ĩ mà anh vẫn ngủ ngon lành. Hóa ra, anh ít nhiều cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa nằm trên mặt đất và sô pha. Thế mà trước đây cô cứ tưởng cảm giác của anh có vấn đề.

Anh lạnh lùng nhìn cô, im lặng hồi lâu, rồi chỉnh lại tư thế ngồi, đột nhiên khẽ nâng cánh tay vẫn để dưới đất lên, kéo lấy cánh tay cô, khống chế cô trong vùng phạm vi thế lực của mình.

Hành động bất ngờ của anh khiến cô giật thót. “Anh muốn làm gì?”

“Cho cô thứ mềm mại, ấm áp.” Nói xong, anh ép môi mình đến, đầu tiên là má cô nhưng lạnh quá, anh nhăn mày, cảm thấy không công bằng, tại sao phải áp cặp môi ấm áp của mình lên gò má lạnh như băng của cô? Thế là, anh di chuyển đến nơi mềm mại, ấm áp tương tự của cô để giày vò. Như thế này mới công bằng.

Hôn xong, anh thỏa mãn, cũng tỉnh hẳn ngủ, đưa tay xoa xoa cặp môi đỏ lên vì ma sát mạnh của mình, nhìn cô bị cảm giác mềm mại, ấm áp dọa cho ngây người, anh chống một tay xuống đất, lấy đà đứng dậy. “Đi thôi.”

“...” Cô vẫn trong trạng thái ngây ngất. “Đi... đi đâu?”

“Về nhà.”

“Anh... anh biết tôi sẽ đến đón anh về?” Chẳng lẽ suy nghĩ của cô lại hiện rõ trên nét mặt vậy sao?

Cô đứng dậy, phủi bụi trên người, lúc này mới thực sự thoát khỏi sức ảnh hưởng của vật thể mềm mại, ấm áp kia, cô giữ anh lại, căng thẳng hỏi: “Anh... anh gần đây có gặp xui xẻo không?”

Đến lượt anh sững lại, lát sau ném cho cô một ánh mắt vô cảm, nhếch môi cười nhạt. Đúng ra, anh nên nhận ra sớm hơn, rằng cô hết thuốc chữa rồi, rằng cô là kẻ hoàn toàn không đáng tin. “Cô hy vọng tôi xui xẻo lắm sao?” Hóa ra, đ tình cảm cô dành cho anh.

Cô lay cánh tay anh, thúc giục: “Anh đừng cười nhạt nữa. Tôi hỏi anh, gần đây rốt cuộc có...”.

Anh mím chặt môi, gạt mạnh tay cô ra, tránh xa cô mấy bước.

Bị đẩy mạnh, cô lảo đảo hai bước, đứng cách anh một khoảng xa hơn. Cô thấy ánh mắt anh khó hiểu vô cùng, mỉa mai, thậm chí... khinh ghét.

Bị ánh nhìn châm trích của anh phủ đến, cô rụt cổ lại: “Anh làm gì mà nhìn tôi khinh bỉ vậy? Tôi chỉ hỏi anh có xui xẻo không thôi, anh...”.

“Thứ đó, tôi không cần.”

“...”

“Thế nào? Lại có ai đó bắt đầu gặp xui xẻo rồi sao? Sau đó thì thế nào? Muốn tôi giúp cô thay đổi số mệnh?”

“Tôi chỉ là... mà liên quan gì đến tôi? Tất cả là do lũ đạo sĩ thối các anh không đủ cao tay thôi! Nói muốn giúp tôi thay đổi số mệnh, thế mà biến tôi ra nông nỗi này đây. Kết quả, chẳng có chút tác dụng nào. Hễ tôi động lòng với ai thì người đó sẽ gặp xui xẻo, chẳng khác gì trước đây.”

Cô còn muốn tiếp tục lải nhải nhưng nghe thấy giọng nói lạnh buốt của người bên cạnh, lạnh đến mức tim cô se lại.

“Tôi nói cho cô biết, cô hết thuốc chữa rồi, cái số mệnh thối nát này sẽ theo cô cả đời.”

“...” Cô cắn môi dưới, “hừ hừ” uất hận. “Vậy thì sao chứ? Anh không gặp xui xẻo, ít nhất có thể chứng minh, tôi thật lòng, rất thật lòng!”

“...” Anh nhăn mày, đứng nguyên tại chỗ thản nhiên nhìn cô, không nói gì nữa.

Có phải cô đã làm gì đó quá đáng không?

_ Hết Tập 1_

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.