Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 45: Địa ngục trần gian



“Căn phòng của nó là địa ngục chốn nhân gian.”

Hồ Bất Động không sao ngủ được.

Nguyên nhân, có lẽ chột dạ vì vừa rồi đã chót lớn tiếng nói mình “thật lòng”, nên bây giờ trái tim treo ngược giữa không trung, bởi vì sư thúc kia nghe xong hai tiếng “thật lòng” của cô liền lạnh lùng đi về nhà, lúc vào phòng còn đập cửa đánh “rầm” một cái.

Nhưng nguyên nhân sâu xa nhất có lẽ là do chiếc “giường êm đệm ấm” của cô không biết ừ lúc nào đã biến thành sàn nhà. Nhớ lại tối qua, tiếng đập cửa chấn động của Hạ Thiên Lưu làm đèn trên trần nhà lắc lư một hồi. Cô không cam tâm lép vế, cũng ngẩng cao đầu sải bước vào phòng mình, lúc qua cửa định lùi lại mấy bước kéo cánh cửa thật rộng, rồi đập cái thật mạnh, tốt nhất là át cả tiếng đập cửa của phòng bên kia.

Tư thế đã chuẩn bị sẵn sàng, tên đã đặt trên cung, đột nhiên có tiếng ngáy “khò khò” vọng ra từ giường cô khiến cô im bặt, quay lại nhìn, bố cô đang ngủ ngon lành trên chiếc giường công chúa của cô. Chăn đệm bị đạp xô lung tung, chiếc gối lụa màu hồng phấn cũng bị rơi xuống đất.

“Ai cho phép lão già bán con gái cầu vinh như ông tùy tiện ngủ trên giường của thiếu nữ.” Cô nghiến răng véo mặt bố mình. “Sao da mặt ông có thể dày đến thế? Tôi tuyệt đối không thừa nhận mình có di truyền bất cứ đoạn gene nào của ông. Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ để trống cột ‘bố’ trong tờ khai lý lịch.”

Thế là, cô đành thất thểu ôm chiếc gối lụa màu hồng phấn của mình ra khỏi “khuê phòng”. Không thể lãng phí tư thế mình đã dày công chuẩn bị, cô vẫn vung tay đập cửa đánh “rầm”. Kết quả, ông ta không bị lăn xuống đất, mà chính cô bị khóa bên ngoài...

Xí... Cho nên khuyên bạn, đừng tùy tiện nói khoác! Báo ứng có thể giáng lên đầu bạn mọi nơi mọi lúc. Kinh nghiệm để đời đó!

Cô ôm gối tự hài lòng với chiếc thảm đáng lẽ phải thuộc về bố cô. Cô trằn trọc lăn lộn mãi đến nửa đêm mà vẫn không sao chợp mắt. Tấm thảm trải sàn vừa lạnh vừa cứng, trái ngược hoàn toàn với chiếc giường mềm mại ấm áp của cô. Cô đành bò dậy nhìn trừng trừng cánh cửa vừa bị Hạ Thiên Lưu ngược đãi, vừa nhìn vừa lẩm bẩm, cứ như vậy cô thiếp đi lúc nào không biết.

Mới ngủ được một lát, đột nhiên cô cảm thấy thân thể mình bị vật gì đó rất nặng ép xuống, ngực bị đè đến mức ngạt thở. Cô rên lên yếu ớt. “Ư... á... Đừng mà...”, đừng có đè lên cô nữa...

“Chị Hồ, mới sáng sớm chị đừng rên rỉ như thế được không? Bố và sư bá đang ăn sáng đó.”

“Ư... ư... á... Đừng... đừng mà..” Hồ Bất Động lồm cồm bò dậy nhưng chưa hoàn toàn tỉnh táo, miệng vẫn tiếp tục phát ra những tiếng rên rỉ thiếu trong sáng.

“Chị nằm mơ ‘chuyện xấu’ đúng không?” Phạn Đoàn chớp chớp mắt, thò tay lật mí mắt cô lên, nhưng chỉ nhìn thấy lớp lòng trắng đáng sợ. “Bố, tối qua bố làm gì chị Hồ vậy? Sư bá, chị ấy gọi thế nào cũng không chịu dậy, làm sao bảo chị ấy nghe điện thoại được.”

“Gọi không dậy? Không sao, để bà ta nói với nó vài câu là nó lập tức tỉnh ngay ấy mà.” Hồ Thước cầm điện thoại quỳ xuống cạnh tấm thảm, áp nó vào tai cô.

“Hồ Bất Động, lão nương lệnh cho cô lập tức tỉnh dậy, đánh răng, rửa mặt rồi xuống dưới lầu. Nếu không tất cả tài sản trong tay bố cô đều thua vào túi lão nương. Lão nương sẽ cho hai người cút xuống gầm cầu mà hứng gió Đông Bắc cả đời!”

“Bụp, phập!” Hồ Bât Động theo phản xạ có điều kiện ngồi bật dậy.

“Yeah! Chị Hồ dậy rồi.”

Cô dụi mắt, nhìn khuôn mặt của Phạn Đoàn được phóng đại trước mặt mình, lại cúi đầu xuống, rít qua kẽ răng: “Em đang làm gì vậy?”

“Giúp sư bá gọi chị dậy.”

“Em gọi chị bằng cách nhảy hẳn lên ngực chị vậy sao?” Cô trừng mắt lừ thằng nhóc vẫn ngồi chễm chệ trên người mình. Quả nhiên là thằng quỷ này, suýt nữa phổi của cô xẹp lép vì nó.

“Chị không thích em sao? Vậy lần sau đổi cho bố em gọi chị dậy nhé.” Phạn Đoàn cười hi hi, đương nhiên bố cậu cũng sẽ dùng cách “cưỡng ép” giống như cậu thôi.

Cô cười tinh quái nhìn Hạ Thiên Lưu đang im lặng ngồi ăn sáng, hoàn toàn không để ý đến cô cuộn mình trong đống chăn bừa bãi. “Hừ, chị sao dám làm phiền đến sư thúc đại nhân gọi chị dậy, đúng không, sư thúc đại nhân?”

Đôi đũa đang gắp rau của Hạ Thiên Lưu hơi dừng lại, lạnh lùng nhìn cô một cái, rồi lại quay đi, ăn tiếp.

“Em xuống ngay cho chị, còn ngồi đó nữa!” Cô lăn ra khỏi chăn, ngáp dài, nhìn Hồ Thước đang định chuồn, đột nhiên nhớ ra cơn ác mộng vừa rồi. “Này, nói cho ông biết, tôi vừa mơ thấy ác mộng.”

“Ý... à...”

“Tôi mơ thấy ông đã đem toàn bộ gia sản nhà chúng ta đi đánh bạc, rồi bị thua, cả nhà chúng ta sẽ phải cút xuống gầm cầu mà hứng gió Đông bắc.”

“Nếu thắng, chúng ta sẽ thành tỷ phú, không cần nhìn sắc mặt lạnh lùng của người khác mà sống nữa. Nếu bố thắng, mùa xuân ấm áp sẽ đến. Nếu bố thắng, con có thể tìm một người đàn ông ở rể, hoặc là muốn tìm hai, ba người, bố cũng...”

“Nhưng ông thua rồi!”

“Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh mà.”

“Nói cũng đúng!” Cô gật đầu, xắn tay áo ngủ chặt thêm một chút, chậm rãi tiến về phía Hạ Thiên Lưu, mỉm cười thật tươi. “Sư thúc buổi sáng tốt lành, tiểu điệt có lời thỉnh an! Cơm sáng ăn no chưa? Sao từ trước đến nay tôi không biết, anh có thói quen ăn sáng nhỉ? Từ trước đến nay chưa từng thấy anh dậy trước tám giờ sáng, he he.”

Thỉnh an xong, cô quay đi, nét mặt đổi hẳn, ngón tay giữa giơ lên biểu thị sự khinh thường, bỏ vào nhà tắm đánh răng, nhân tiện gột sạch luôn cả những lời buồn nôn mình vừa nói.

Hồ Thước và Phạn Đoàn quay sang nhìn nhau một lát, rồi lại hướng về phía Hạ Thiên Lưu. Anh bỏ đôi đũa xuống nhìn chằm chằm cánh cửa nhà tắm. Phạn Đoàn nuốt nước bọt, ngoan ngoãn ngồi lên bàn, tiếp tục bữa sáng của mình. Hồ Thước kiễng chân lên lẩn tránh khí lạnh, rướn cổ nói với con gái mình đang ở bên trong: “Bố nói này, Bất Động, con không còn lời nào muốn nói với ông bố đã đem toàn bộ gia sản đi đánh bạc sao?”. Phản ứng bình tĩnh thái quá của cô khiến ông ta hơi hoang mang.

“Ông nói cái gì? Dù gì cũng là nằm mơ mà.” Cô nhổ bọt kem đánh răng ra.

“Đó... đó không phải là nằm mơ.”

“Ông nói to lên một chút, nói cái gì cơ?” Cô vừa rửa mặt, vừa thò đầu ra khỏi nhà tắm.

“Bố nói đó không phải là nằm mơ. Nữ ma đầu xã hội đen đó đang đợi con ở dưới lầu. Nếu con không xuống tham kiến mẹ chồng, chúng ta thực sự sẽ phải xuống gầm cầu hứng gió Đông bắc đó!”

“Phụt!” Cô ném ngay chiếc khăn mặt đi, mở cửa sổ phòng khách, thò đầu ra nhìn xuống dưới lầu. Một chiếc xe hơi cao cấp màu đen đang đỗ dưới đó. Bà chủ đeo kính đen, mặc váy công sở màu xám đậm, vẻ sang trọng, đang đứng cạnh chiếc xe, dựa lưng vào cửa kính, hai tay khoanh trước ngực, buồn chán gõ chiếc giày cao gót xuống đất. Bà ta chợt ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt dù cách lượt kính đen vẫn đáng sợ vô cùng.

“Mẹ ơi!” Cô vội đóng cửa kính lại, tựa lưng vào tường thở dốc. Hạ Thiên Lưu đã bị cô làm cho mất ngon, anh rời khỏi bàn ăn, nhưng bây giờ cô không có tâm trạng để giận dỗi anh nữa. Cô vội quay về phòng, đóng cửa lại bắt đầu thay đồ, tiếng mắng chửi trong phòng sa sả vọng ra: “Lão già đáng chết! Ông là đồ nói năng hàm hồ, phá gia chi ‘phụ’! Ông phá nhà mình thì không sao, nhưng đằng này đâu phải nhà của ông. Nếu để anh ta biết được, món nợ của ông tăng gấp đôi, ông muốn bị người ta truy sát sao?”.

“Bố cứ nghĩ chỉ có thắng chứ không thể thua. Rõ ràng bố đã nhìn thấy trước thắng lợi, chỉ thiếu một chút xíu nữa. Nào ngờ, cuối cùng bà ta lại lật ngược tình thế, sáng suốt giữ mình, nói không làm bồ nhí liền không làm bồ nhí... Bố cũng chẳng có cách nào!”

“Ông hết cách? Tôi hận mình không sớm cắt đứt quan hệ cha con với ông đi!” Cô từ trong phòng xông ra, nhằm thẳng cửa chính, thấy Hạ Thiên Lưu đã đứng sẵn ở đó liền nhướng mày lên. “Sư thúc đại nhân, anh cũng muốn ra ngoài sao?”

“Bang!”

“Ui da!” Một tiếng đóng cửa sấm sét phủ đến bên tai cô, cái mũi đáng thương của cô bị đập đau điếng. “Anh...” Rõ ràng biết cô ở phía sau, lại còn dám đập cửa vào mũi cô!

Bỏ đi, bây giờ không phải lúc để so đo với anh, cô lại mở cửa, chạy một hơi xuống dưới lầu, sau đó thở hồng hộc đứng trước mặt bà chủ. Đang định nở một nụ cười rẻ tiền, chợt thấy kẻ vừa tàn nhẫn với chiếc mũi của cô thản nhiên nhìn cô một cái, rồi cúi người chui vào trong xe.

“Bà đến đón anh ta đi làm sao?” Cô nhìn bà chủ gỡ chiếc kính ra. “Thế mà làm tôi hết hồn. Bà gọi tôi xuống có chuyện gì?”

“Hứ... gọi cô xuống làm gì à? Hôm qua xem mặt với thằng con trai tôi xong, cô liền nói chuyện với mẹ chồng tương lai thế này à? Hử?” Bà chủ nhướn cao mày, rút cánh tay phải vẫn nhét trong túi ra. “Cầm lấy!”

Một chiếc chìa khóa và một tờ giấy được nhét vào tay cô.

“Cái gì đây?”

“Lão ‘Hồ Thuyết’ [Trong tiếng Trung, chữ “Thước” và “Thuyết” đồng âm. Tác giả chơi chữ, đọc chệch tên Hồ Thước thành “Hồ Thuyết”, nghĩa là nói linh tinh.] kia chẳng phải nói cô dịu dàng hiền thục sao? Lão nương cho cô một cơ hội để thể hiện sự dịu dàng hiền thục của mình. Đi dọn dẹp phòng cho con trai tôi!”

“Cái gì? Bà... bà muốn tôi đi thu... thu dọn phòng của Trác Duy Mặc?”

“Con dâu tương lai, cô có biết con dâu tương lai là gì không? Cô không đi, cũng được, thế thì mau thu dọn hành lý xuống gầm cầu ngủ nhé.”

“...”

“Dọn dẹp xong, cô kêu thằng tiểu tử đó không được đi đâu hết. Tôi sẽ qua chỗ nó ăn cơm.”

“...”

“Cô có thái độ gì vậy?”

“...”

“Đừng có thay đổi nhanh như thế, tôi sợ dây thần kinh trên mặt cô đứt đó.”

“...”

“Hừ, tôi đi trước!” Nói xong, bà ta nhã nhặn cúi người, ngồi vào trong xe, đóng cửa lại và nói với tài xế: “Lái xe đi!”.

Tiếng bánh xe cùng tiếng động cơ vang lên, bà chủ thấy Hạ Thiên Lưu chỉ thản nhiên nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ. “Yên tâm, con mắt của tôi không kém như vậy đâu. Tiểu tử chết tiệt đó chẳng qua cố ý muốn đối đầu với tôi, mới đồng ý xem mặt cô ta. Hừ! Muốn đấu với lão nương à? Tôi sẽ làm một bà mẹ chồng thật độc ác, ức hiếp cho cô ta bỏ đi. Con trai tôi tốt xấu gì cũng là do tôi mang nặng đẻ đau, làm sao có thể để con nhỏ đáng ghét đó bắt nạt được.”

“...”

“Tên tiểu tử chết tiệt kia xem ra chơi đêm vẫn chưa về nhà. Nhưng mà cũng tốt, căn phòng của nó là địa ngục chốn nhân gian. Lão nương đến một lần liền sợ đến bây giờ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.