Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 46: Địa ngục trần gian



“Haizz? Sao đột nhiên lại yên tĩnh vậy.”

Địa ngục chốn trần gian!

Đây là cảm giác đầu tiên khi Hồ Bất Động mở cửa phòng của Trác Duy Mặc. Cô đóng sầm cửa lại, hít một hơi thật sâu, lại một lần nữa cầm chìa khóa run run cắm vào ổ khóa, vặn chìa, mở ra, vô cùng cẩn trọng.

Cô lén thò đầu vào trong thăm dò, vẻ mặt chực khóc quan sát khắp căn phòng. Căn phòng này tương đối rộng, ánh sáng cũng không tồi, chỉ có điều...

Một chiếc giường đôi rộng kê chính giữa phòng, đệm lò xo hơi lõm xuống ở giữa do sức nặng quá tải, ga trải giường màu xanh đậm một nửa treo trên giường, nửa còn lại rơi dưới đất. Trên giường, khắp nơi là khuy áo sơ mi bị đứt, khóa quần bò hỏng, thắt lưng không có đầu móc, tất chỉ còn lại một chiếc. Hộp mì ăn liền bỏ lại trên ti vi, vỏ chai bia lăn lóc dưới chân giường, tạp chí khiêu dâm vứt bừa bãi trên bàn, đầu mẩu thuốc lá chất đầy gạt tàn, còn cả những hộp bao cao su đã dùng hết. Ông trời ơi! Đây rốt cuộc là sào huyệt của loại dã thú gì vậy!

Cô đứng buông thõng hai tay, cười khổ nhìn bức tranh bi thảm như mới trải qua một trận cuồng phong hay động đất kinh khủng trước mắt. Ngoại trừ chồng đĩa phim A xếp ngay cạnh ti vi là khá quen mắt, toàn bộ khung cảnh giống như pháo hoa đang nổ trong đầu óc cô vậy. Cô chấp nhận số phận, xắn tay áo, bước vào phòng. Đột nhiên, chân cô giẫm phải thứ gì đó mềm mềm, cúi đầu xuống, dùng hai ngón tay kẹp lấy vật thể bằng lụa đen trên mặt đất, cô cắn răng, nuốt nước bọt.

“Khốn kiếp, ai lại thay nội y trước cửa thế này?”

Hồ Bất Động sai rồi. Trác Duy Mặc không hề thay nội y trước cửa nhà, anh ta chỉ giũ bỏ tất cả những bó buộc trần thế ở đó, để nhanh chóng đi bắt nạt cái giường đáng thương đang phải chịu sức nặng quá tải. Vậy thì theo suy luận, cách chiếc quần lót không đầy ba mét sẽ phát hiện một chiếc áo ngực ren màu đen sẫm, đã bị xé rách. Cô dám khẳng định!

Chiếc dây áo màu đen đáng thương bị giằng đứt, đến những mảnh ren nhỏ cũng vứt đầy một bên, cô chỉ có thể dựa vào những thứ còn sót lại cạnh đó, đoán đây là áo ngực của phụ nữ, hơn nữa đệm áo còn khá dày. Cô tiện tay vứt thứ đồ chơi trong tay xuống tấm thảm nhỏ trong một góc trống, cả chiếc tất dài bị giằng rách, miếng vải nhỏ của đồ lót tơ lụa màu hồng phấn khả nghi, và vô số những sợi lông mi giả, rồi là vòng, bông tai, cài áo ngổn ngang khắp nơi.

“Giữa bãi chiến trường này mà bọn họ cũng có thể làm sao?” Cô nhìn một lượt căn phòng của người đàn ông độc thân, não nề cất tiếng, “Con người quả nhiên là loại động vật bị dục vọng sai khiến. Haizzz!”

Than thở xong, cô mở chiếc tủ đựng đồ, lấy ra chiếc máy hút bụi vẫn còn tương đối mới, kèm theo một đống dụng cụ vệ sinh, bắt đầu làm công việc dọn dẹp. Bà chủ kia chắc chắn muốn tiết kiệm tiền thuê người dọn vệ sinh mới bắt cô đến làm nô dịch. Bà ta kiếm tiền như nước, thế mà chút tiền thuê người giúp việc cho con trai cũng không nỡ bỏ ra. Biết anh ta không có khả năng thu xếp cuộc sống riêng của mình, còn muốn anh ta ra ngoài sống làm gì? Ở nhà sẵn người cơm bưng nước rót, hoặc thậm chí có người đưa bao cao su cho chẳng phải tốt hơn sao?

Trác Duy Mặc ở tầng dưới khu chung cư nhà mình. Anh tắt máy xe, nhận lấy điếu thuốc và bật lửa từ mấy người bạn cũng lái xe máy giống mình đưa cho, châm thuốc rồi rít một hơi thật sâu, sau đó nhảy xuống xe quay người muốn lên nhà. Chợt phía sau có tiếng nói giữ anh lại.

“Này, Duy Mặc, dù gì cũng tan là tối nay ra ngoài chơi bóng không? Rất lâu không chơi rồi. Huỳnh Nhất Nhị thực sự biến thành đứa con ngoan rồi sao? Cậu ta thực sự không xuất hiện nữa sao?”

Anh quay đầu nhìn người vừa gọi mình lại, hai tay đang vung vẩy làm động tác như đánh bóng, bèn xua tay.

“Không đi sao? Hai người bọn cậu làm gì vậy? Muốn học theo đám phụ nữ ở nhà thêu hoa sao? Hay là hôm nay cậu vẫn muốn đi xem mặt?”

“Khốn kiếp, lại là tên khốn nào lắm lời?” Anh ném điếu thuốc vừa rít được hai hơi xuống đất, gí mũi giày dập tắt nó.

“Ha ha! Chẳng phải cậu trở mặt với mẹ cậu rồi sao? Loại phụ nữ mà bà ta dắt cho, cậu cũng chấp nhận sao?”

“Đều là đàn bà, chẳng có gì không giống nhau cả. Tại sao lại không chấp nhận được.” Nói xong, anh còn đệm thêm mấy tiếng “hừ hừ” khe khẽ.

“Ồ, nói như vậy là, cậu xơi tái cô ta rồi sao?”

“...” Đám hạ lưu này đúng là khốn kiếp! Thật không muốn nhận quen biết bọn chúng.

“Này, đang hỏi cậu đấy, làm gì mà phải liếc đi chỗ khác vậy?”

“...” Khốn kiếp, ai thèm liếc đi chỗ khác. Anh chỉ kiểm tra xem dây giày có bị tuột không thôi.

“Tối qua, bọn chúng đều đánh cược cậu vẫn chưa xơi tái con nhỏ đó, chỉ mình tớ cược cậu chắc chắn đánh nhanh thắng nhanh rồi. Cậu đã ăn chưa? Nói đi xem nào!”

“Khốn kiếp, bọn khốn kiếp chúng mày!” Dám đem chuyện riêng của anh ra để đánh cược, khốn kiếp!

“Hỏi cậu đó. Đã ăn hay chưa? Chốt lại một câu đi.”

“Haizzz! Cậu đúng là đồ ngốc! Còn phải hỏi gì nữa. Nếu ăn được rồi, cậu ta còn ở đây mà ấp a ấp úng sao? Cậu thua rồi, đưa tiền đây! Đừng cố vớt vát nữa, cậu không thấy gần đây cậu ta rất xui xẻo sao? Làm sao mà đánh nhanh thắng nhanh được.”

“Này, tớ nói này Duy Mặc, cứ coi như cậu không đánh nhanh thắng nhanh, thì cũng phải đạt đến một cấp độ nhất định rồi chứ? A hay B?”

“...” Khốn kiếp, ai cho phép hắn ta dùng cách miêu tả sinh động như thế. “Cái gì A, cái gì B chứ?”

“Tớ xin đấy, thế giới này đang xoay, có xoay cũng không thể xoay đến mức Trác Duy Mặc cậu làm bộ yêu đương trong sáng. Giả vờ vừa thôi! Mau nói đi, tốt xấu gì cũng cho tớ gỡ gạc chút chứ.”

“Những từ ngữ chuyên môn này Trác Duy Mặc không hiểu đâu. Cậu ta trước giờ chỉ ‘giỏi thực hành không ưa lý thuyết’, đầu óc tuy mơ hồ nhưng ‘ra trận’ thì không ai bằng đâu. Cậu giải thích cho cậu ta đi.” Một tên khác khoác vai người anh em thua cược. “A là đây.” Hắn vừa nói vừa chỉ vào miệng mình. “B là đây.” Hắn sờ lên ngực mình. “Còn C... chắc không cần tớ phải nói nữa chứ?” Mắt hắn ta bắt đầu liếc xuống dưới.

“...” Khốn kiếp, Trác Duy Mặc tức giận muốn tìm cái búa, đập vỡ đầu mấy thằng kia cho bõ tức.

“Duy Mặc, cứ coi như chưa đến C, cậu ít nhiều cũng phải sờ qua đỉnh thánh nữ rồi chứ?”

“Chưa sờ đến!” Giọng anh chán nản, anh muốn cho gã kia thua chết mới hả.

“Hả? Cậu... chưa ra tay sao?”

“Ừ!” Anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt thách thức như muốn nói: “Thì sao nào?”.

“Vậy... miệng?”

“Cũng chưa hôn!” Vẫn giọng điệu đầy chán nản. Phải khiến gã thua sạch, đáng chết, dám lấy anh ra làm vật đánh cược.

“Đừng nói với tớ, cậu thậm chí còn chưa cầm tay cô ta.”

“...” Anh hơi sững lại. “Khốn kiếp, tại sao bản thiếu gia phải nói cho bọn mày biết? Cút đi cho khuất mắt!” Nói xong, anh giơ chân đá mấy cái vào chiếc xe.

“Mày nhớ lấy, tiền ăn uống của tao tuần này mày phải thanh toán cho tao, vì đã hại tao thua một khoản tiền lớn, ha ha!” Gã thua tiền vội khởi động xe, chạy mất nhưng tiếng chửi bới vẫn vọng lại từ xa. “Trác Duy Mặc, tên khốn!”

“Chúng mày mới là đồ khốn!” Anh gầm lên, rồi đút tay vào túi bỏ lên lầu. Vừa nhét chìa khóa vào lỗ khóa toan mở cửa, anh phát hiện cửa nhà mình chỉ khép hờ, bên trong còn vọng ra những âm thanh quái dị khiến anh dừng lại, đứng ngây ra trước cửa một lát.

“Áo thì vứt trong tủ, quần lại nhét trong ngăn kéo, thùng rác mua về nhưng không sử dụng, hộp bao cao su, hộp mỳ ăn liền vứt lung tung lẫn lộn. Đây là căn phòng quỷ quái gì không biết nữa! Dọn dẹp nửa ngày trời mới phát hiện thứ sạch sẽ nhất chính là chiếc thùng rác đặt trong góc nhà. Còn gì nữa? Đĩa phim A xem xong thì phải nhớ đem trả lại chứ, rõ thật là, giấy giục trả đồ đã lâu như vậy rồi, tiền bồi thường quá hạn cũng không biết bao nhiêu mà tính. Ý... còn cái gì cần ghi chép nữa nhỉ? À đúng rồi! Tạp chí khiêu dâm, xem xong vứt trong tủ sách. Còn nữa, không được vừa ăn mỳ vừa tiện tay xé tạp chí ra để lau bàn, thật quá đáng! Lại còn xé đúng bộ phận quan trọng nhất của phụ nữ nữa chứ. Đồ đáng ghét!”

Anh lấy bộ phận quan trọng của phụ nữ đem ra lau bàn khi nào vậy? Anh chỉ tiện tay xé mà thôi, ai rảnh rỗi để ý xem phải xé tấm hình ở bộ phận nào? Bỏ đi, chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là, cô làm thế nào mà vào được phòng của anh?

Khoan đã, đây là phòng... phòng của ai? Anh chau mày nhìn lại căn phòng của mình qua khe cửa, thực sự không nhận ra đây là phòng của ai. Chiếc ga giường màu xám nhạt được trải lại gọn gàng, phủ chiếc chăn cùng màu lên trên. Đồ vật màu hồng nhạt với những viền hoa trang trí đặt trước cửa hình như là thùng rác. Mấy hộp mỳ ăn liền trên ti vi đã không cánh mà bay, hộp bao cao su cũng không thấy đâu nữa, cả đống quần áo vứt bừa bộn trên sàn nhà cũng không biết mất tích đi đâu, ngay đến đôi tất sáng nay anh lật tung cả phòng cũng chỉ tìm được mỗi một chiếc cũng không còn ở vị trí cũ. Thay vào đó là căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, đồ đạc được xếp gọn ghẽ. Cả căn phòng sáng bóng lạ thường, như thể đang cười nhạo rằng những ngày tháng trước đây anh sống như loài gián, chuột và cảnh cáo đây không phải là thế giới anh nên tồn tại, đứng ở ngoài cửa, đừng có bước vào...

Khốn kiếp, thật vô lý! Đây là phòng của anh, chẳng lẽ anh phải đứng ngoài cửa không dám vào vì sợ làm bẩn mọi thứ sao?

Hồ Bất Động đang ngồi trên bàn hì hục viết lách gì đó, đột nhiên ngẩng đầu, giơ tờ giấy viết hàng chữ “Những việc cần chú ý trong cuộc sống” lên, hài lòng gật đầu. “Ừ, viết xong rồi, không đủ thì sẽ bổ sung sau.”

“Băng dính trắng, băng dính trắng, không có băng dính trắng.” Cô nói xong đặt tờ giấy trong tay xuống, cúi đầu, lần lượt kéo từng chiếc ngăn kéo bàn. Ngăn kéo đầu tiên... Ý! Toàn bộ được cô dùng để chứa đĩa phim A. Ngăn kéo thứ hai, chất đầy tạp chí khiêu dâm. Ngăn kéo thứ ba... Hừm! Vừa rồi lúc thu dọn cô đã bỏ qua ngăn kéo này, không biết bên trong đựng thứ gì, chắc không phải cũng toàn mấy thứ như bao cao su chứ? Cô kéo mạnh ngăn kéo ra, khom người xuống nhìn...

Một chiếc mũ?

Cô chớp mắt, dường như vẫn chưa dám tin chắc vào thị giác của mình. Phải nhìn kĩ lần nữa.

Đúng là một chiếc mũ. Ngoài chiếc mũ ra, trong ngăn kéo không còn vật gì khác, không có vật gì đặc biệt, cũng không có món đồ trang sức đáng yêu nào cả. Một chiếc mũ tối màu đơn giản, không to lắm, hai sợi dây trang trí khá bắt mắt rủ xuống hai bên. Rõ ràng đây là mũ con gái.

Cô nghe phía sau mình có hơi thở rất mạnh liền giật mình quay lại. Một cánh tay to lớn trực tiếp vươn ra hướng đến phía chiếc mũ cô đang cầm trong tay, giật ngay lấy nó.

“Á!” Hành động bất ngờ của Trác Duy Mặc khiến cô giật mình lăn khỏi ghế, ngồi bệt xuống đất ngước mắt nhìn anh. Anh hơi mất tự nhiên, liếc mắt nhìn đi chỗ khác, giấu chiếc mũ trong tay ra sau lưng. Nhưng vẫn thấy chưa yên tâm liền chau mày, kéo ngăn kéo ra, nhét trả chiếc mũ vào trong đó, rồi dùng chân đóng ngăn kéo lại. Xong đâu đấy mới hé cặp môi vẫn mím chặt ra.

“Sao cô lại ở đây?”

“...” Cô nhìn một loạt động tác lúng túng của anh, anh đang xấu hổ sao? Cô há hốc mồm, nhìn ngăn kéo mới tiếp nhận lại chiếc mũ kia. Là quà anh ta muốn tặng cô gái nào sao? Có vẻ anh ta rất trân trọng nó nên mới giấu kín trong một thế giới riêng như vậy. Một người đàn ông vốn quen bừa bộn như anh ta mà cất giữ vật đó cẩn thận như vậy thực là hiếm có. Nhưng sao anh ta không tặng đi? Anh ta thực sự biết xấu hổ sao?... Trác Duy Mặc biết xấu hổ... thật khủng bố!

“Cô nhìn đi đâu vậy? Bản thiếu gia đang hỏi cô đó.” Thấy cô còn lưu luyến chiếc mũ, anh hắng giọng, quát. Có lẽ anh chột dạ vì sợ cô phát hiện ra, chiếc mũ đó là món quà anh định tặng cô từ nhiều năm trước, để cô che đi cái đầu trọc lốc hồi đó. Kết quả vì cô đổi chỗ ngồi, nên giờ nó mới nằm ở đây.

“Mẹ... mẹ anh bảo tôi đến giúp anh thu dọn phòng!”

“...” Anh sững lại một lát, rồi chau mày, nói: “Tất cả đều do cô thu dọn sao?”. Anh quét mắt khắp phòng, sự ngăn nắp, sạch sẽ quá mức khiến anh nhất thời không quen lắm.

“Đúng vậy!” Cô đứng dậy, chỉ vào tờ giấy trên bàn. “Đây là những điều khoản anh phải học thuộc, anh phải biết phòng của anh là cho người ở, không phải chỗ ở của động vật bốn chân. Còn đây là những thứ đồ cần thiết trong cuộc sống sinh lý, anh chớ vất lung tung!” Cô vỗ vỗ vào ngăn kéo đựng đống đĩa phim A và tạp chí khiêu dâm.

“Mùi gì vậy?” Anh khịt khịt mũi, phòng mình có mùi hương lạ.

“Chất làm trong lành không khí.”

“Khốn kiếp, khó ngửi chết đi được!”

“Còn dễ ngửi hơn so với mùi hooc-môn quyện lẫn mùi mỳ ăn liền đêm qua.”

“...”

“Còn nữa, chỗ đồ này xử lý thế nào?”

“Đồ gì?”

“Những thứ bị cầm thú xé rách vẫn còn sót lại.”

“...” Anh liếc nhìn một cái, thấy cô hất hàm về phía đống “thi thể nhỏ” trong góc phòng, liền bước nhanh đến đó. Vừa nhìn thấy, anh lập tức hơi ngượng ngập, rồi giơ chân toan đá cái đống rác đó ra khỏi cửa.

“Này, này, này! Anh định đá chỗ đồ này ra khỏi cửa sao?” Cô vội vàng chạy ra ngăn cản.

“Sao? Không được sao?”

“Sự trong sáng của anh sớm đã về con số không rồi, anh không cần tự biêu riếu mình thế đâu. Anh đá những thứ đồ táo tợn này ra ngoài cửa, anh không thử nghĩ xem hàng xóm sau này sẽ đánh giá anh ra sao sao?”

“...”

Cô rút một tờ báo cũ, đưa cho anh. “Bọc chúng lại rồi tự mình xử lý.”

“...” Anh cắn răng giật lấy tờ báo cũ, vụng về gói ghém toàn bộ đống rác rưởi trên mặt đất lại, tiện tay ném luôn vào thùng rác cạnh cửa, lại liếc nhìn đống quần áo đã giặt sạch treo ngoài ban công, thở dài nói: “Quần áo... cũng là cô giặt sao?”. Bao gồm cả mấy chiếc quần lót ngoài đó?

“À, là tiệm giặt là dưới lầu, hóa đơn đặt ở trên bàn, đợi lát nữa nhớ trả tôi tiền, tôi miễn phí giúp anh dọn dẹp không có nghĩa giúp anh thanh toán cả hóa đơn đâu!”, cô giải thích thêm: “Nhưng quần lót chà bằng tay thì vẫn tốt hơn, tiệm giặt đồ giặt không sạch đâu. Sau này anh đừng đem cả đống quần áo còn chưa phân rõ ra tiệm giặt đồ... giặt...”. Cô nói đến đây thì im bặt, vì phát hiện anh cứ trơ ra đó mà nhìn trái ngó phải, không dám nhìn thẳng vào cô, thậm chí anh còn cố tình cào mấy sợi tóc để che đi khuôn mặt đỏ ửng của mình.

Làm gì vậy? Vì sao cô bỗng cảm thấy dường như chân tay mình cũng thừa thãi vậy? Nói thật, ở với bố lâu, trong căn nhà chỉ toàn đàn ông, cô đã quen với những công việc không tên không tuổi này rồi. Anh cần gì phải đỏ mặt? Cô phải kiềm chế không để trái tim nhỏ bé của mình nhảy nhót. Không được nhảy! Bình tĩnh lại! Hãy nghĩ đến những hành vi cầm thú anh ta có thể làm, tất cả những hành vi cầm thú... Không được, cô phải chạy trốn. Nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ lại bắt cô tắt âm thanh ồn ào trên người mất...

Hừm... đợi chút... hình như không chỉ mình cô ồn ào. Cô nghe thấy tiếng động gì đó từ lồng ngực anh truyền ra.

“Này, anh nghe thấy tiếng thịch thịch không?”

“Khốn... khốn kiếp, âm thanh vớ vẩn gì thế? Cô tránh xa bản thiếu gia ra một chút!” Anh nhìn cô đang từ từ vươn cổ lại phía mình, lập tức ấn tay lên trán cô, đẩy cô ra.

“Nhưng tôi cứ cảm thấy dường như...”, có chút quen tai.

“Cút ra xa một chút! Không được lại gần bản thiếu gia.”

“Lẽ nào anh không cảm thấy...”, vô cùng quen tai sao?

“Bản thiếu gia chẳng cảm thấy gì hết. Cút!

“Được thôi, anh cứ từ từ mà đứng ngây ra nhé.” Cô bĩu môi, quay người kéo cửa, bỏ đi.

“Đợi chút, cô... đi thật sao?”

“Không, tôi đi mua rau.”

“...”

“Tôi cảm thấy âm thanh đó dường như lại...”, lớn hơn một chút rồi.

“Cô muốn nấu cơm sao?” Anh vội vã cắt ngang lời cô.

“Ừ, đúng vậy!”

“Ở nhà tôi sao?”

“Đúng!”

“Cô đợi một chút.”

“Làm gì?”

“Tôi đưa cô đi.”

“Ồ, được thôi, dù gì tôi cũng không biết siêu thị gần nhất ở đâu. Chỉ có điều anh mang cả thứ đồ ồn ào đó đi sao?”

“Không được lấy đồ trên người tôi!”

“...”

“Khụ, khụ... Sao đột nhiên cô...”

“Bởi vì mẹ anh nói tối nay sẽ đến đây cùng ăn cơm.”

“...”

“Bà ta nói nếu tôi không đến giúp anh thu dọn nhà cửa, chuẩn bị cơm nước, thì sẽ bắt hai bố con tôi xuống ngủ gầm cầu.”

“...”

“Haizzz? Sao đột nhiên lại yên tĩnh vậy?” Dường như còn có một tiếng “xoảng” cũng rất quen tai”...”

“Anh nhìn gì tôi vậy?”

“Cô tự mình cút đi mua rau đi!”

“...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.