Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 53: Lấy độc trị độc (trung)



“Cậu căn bản đấu không lại bà ấy mà.”

“Khốn kiếp! Tần Vĩnh Thi, bảo kẻ đang quấn lấy bản thiếu gia kia tránh xa ra một chút, bản thiếu gia đồng ý phục vụ phụ nữ, chứ không muốn phục vụ gã ẻo lả Mạn Đồn Đồn!” Tiếng đạp cửa bạo lực không át nổi giọng nói oang oang của Trác Duy Mặc, thậm chí còn đang thể hiện tác dụng tích cực làm nền cho giọng nói ấy.

“Hu hu... Anh sao có thể như vậy? Tôi nhẫn nhục chịu đựng, không tiếc hy sinh thân mình, chạy đến đây tìm anh chỉ để học lấy chút nam tính. Bà chủ đã đồng ý với tiểu thư Nguyễn Ly để anh dạy tôi. Thực ra tuy tôi thích phong cách đàn ông của VIP Hạ Thiên Lưu hơn, nhưng anh biết đấy anh ấy cương nhu kết hợp, có thể khiến cả đàn ông lẫn phụ nữ đều khó kiềm chế, cam tâm tình nguyện sa ngã vì anh ấy.”

Những tiếng ồn ào đó phát ra từ một người mặc bộ âu phục không vừa vặn cho lắm, tay áo và ống quần đều dài hơn người rõ rệt, cách ăn vận thì chính xác là một trai bao nhưng biểu hiện lại giống như vào nhầm chỗ vậy. Đôi mắt to, thuần khiết, ướt sũng nước liên tục hấp háy, vừa nhìn đã biết là thư sinh, mọt sách. Đây là hộp đêm, mẫu thư sinh không có cơ bắp, không nhận được sự ủng hộ của phụ nữ như cậu ta nên đến trường học mới đúng, cậu ta nên nhằm vào mấy em nữ sinh nhõng nhẽo, suốt ngày khóc mếu mà dụ dỗ. Nhầm chỗ rồi, còn dám đứng đó mà khoa chân múa tay trước mặt bản thiếu gia?

“Khốn kiếp, cậu thích gã thần kinh, não ngắn đó thì đi mà tìm hắn ta. Nhìn thấy chưa? Hắn ta đang đứng ở đó, cậu tự qua đó với hắn đi, chớ có quanh quẩn bên cạnh bản thiếu gia.” Trác Duy Mặc chẳng chút khách khí giơ chân, đá Mạn Đồn Đồn lao dúi về phía Hạ Thiên Lưu.

“Hạ... Hạ đại nhân...” Gặp được thần tượng của mình, Mạn Đồn Đồn rụt cổ lại, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Thiên Lưu cao hơn hẳn mình. Nhìn chiếc cằm đang bị trêu ghẹo nhưng vẫn thanh cao lạnh lùng, khiến người khác ngưỡng mộ kia bằng ánh mắt “tôn sư trọng đạo” khác hẳn Trác Duy Mặc.

Chẳng trách Trác Duy Mặc không tìm thấy Tần Vĩnh Thi, dù gì cũng là trai bao xếp thứ hai kiêm giám đốc tiền sảnh, thế mà hắn dám trốn riêng trong một quầy bao với VIP để làm chuyện mờ ám. Ngày đầu tiên tiểu thư vứt Mạn Đồn Đồn ở lại câu lạc bộ trai bao học tập nam tính, cậu ta đã ngạc nhiên trước sự thay đổi đến chóng mặt của Hạ Thiên Lưu. Trước đó một giây anh còn mỉm cười đầy dịu dàng, khả ái, một giây sau đã khiến người ta đông cứng đến mức phải hô hấp nhân tạo vì ánh mắt băng giá. Anh có thể thoáng cúp mắt vẻ nhu mì, nữ tính, lại có thể thoáng cau mày đầy uy nghiêm, thỉnh thoảng theo yêu cầu của khách hàng còn có thể nở nụ cười mỉm thuần khiết không lẫn chút tạp chất của nữ sinh ngây thơ. Ngay từ hôm đó cậu đã rạp mình bái phục Hạ Thiên Lưu. Hu hu, vì sao tiểu thư không tìm cho cậu một người thầy hoàn hảo như vậy chứ?

Hạ Thiên Lưu thản nhiên liếc nhìn anh chàng ẻo lả vừa bị Trác Duy Mặc đá qua, đang muốn quỳ rạp xuống chân mình hành đại lễ, dò lại trong bộ não, hình như không có sự tồn tại của người này, anh lại chuyển sự chú ý trở lại Tần Vĩnh Thi vãn chưa biết tự giác bỏ tay xuống, liền chẳng nói chẳng rằng, gạt phăng bàn tay vẫn “đóng đô” trên cằm mình, còn lấy tay áo vest lau cằm như thể sợ nó bị làm bẩn vì bàn tay kia động chạm quá lâu, tiếp tục liếc qua ánh mắt đầy khinh bỉ của Trác Duy Mặc, cuối cùng mở cửa phòng bao, bỏ ra ngoài.

“Rầm!”

Nhìn cánh cửa lớn phòng bao khép chặt, Trác Duy Mặc bật tiếng cười khinh bỉ, quay lại thấy Tần Vĩnh Thi đang mãn nguyện nhìn bàn tay vừa được chạm vào mỹ nam của mình, còn Mạn Đồn Đồn thì càng sung sướng.

“Anh ấy đã nhìn tôi, anh ấy đã chịu nhìn tôi... Thật mãn nguyện!”

“Khốn kiếp, hắn ta đã đi rồi, các người còn ở đó mà ngây ngất cái gì?”

Tần Vĩnh Thi nhìn Trác Duy Mặc dường như đang ghen tỵ, cười thản nhiên. “Tôi ngây ngất mặc tôi, cậu không ở bên ngoài chăm chỉ làm việc, chạy vào đây làm gián đoạn chuyện tốt của tôi làm gì? Còn kéo cả thằng con riêng này đến nữa.” Thằng con riêng đó có con mắt thẩm mỹ khá hợp anh ta.

“Khốn kiếp, thằng con riêng này là do các người nhét cho tôi, dù gì người cậu ta ngưỡng mộ cũng là tên khốn kia, cho cậu ta đi theo hắn học hỏi có lẽ thích hợp hơn đấy.” Tương lai về một cuộc sống tự do tự tại của anh mờ mịt đến như vậy, chẳng lẽ không ai nhận ra điều đó?

Nhìn Mạn Đồn Đồn còn chưa kịp lấy lại hồn phách, Tần Vĩnh Thi xua tay. “Đây là do người trả tiền đã chỉ đích danh cậu làm sư phụ dạy dỗ cậu ta. Có lẽ vì cậu đã từng phục vụ cô tiểu thư kia nên người ta xem trọng cậu, không tốt sao?” Tưởng anh nhàn rỗi không có việc gì làm chắc? Anh chàng ẻo lả này tuy không đủ sức sát thương nhưng ai ai cũng biết cậu ta tôn thờ Hạ Thiên Lưu như thế nào. Tốt nhất nên để họ duy trì khoảng cách, không để cậu ta tiếp xúc với Thiên Lưu.

“Ai thèm sự coi trọng của cô ta.” Trác Duy Mặc thọc hai tay vào túi quần, bật tiếng cười nhạt.

“Nhưng tiểu thư không thích vẻ nam tính của Thiên Lưu! Cô ấy nói vẻ nam tính của cậu ấy nguy hiểm quá, hệ số hooc môn phức tạp, hơn nữa không phân nam nữ, nếu tôi học được, sẽ trở thành người lẳng lơ mất. Còn anh, tuy chỉ số hooc-môn cũng tăng cao không ngừng nhưng hệ số tương đối đơn giản, thuần túy, dễ nắm bắt, như vậy cô ấy sẽ không cần lo lắng tôi làm gì có lỗi với cô ấy.” Mạn Đồn Đồn nghiêng đầu giải thích, chứng minh mình đi theo anh ta cũng không phải cam tâm tình nguyện.

“Hi hi...” Tần Vĩnh Thi đứng bên cạnh mỉm cười chêm vào một cách vô duyên. “Phân tích chuẩn xác quá!”

“...” Khốn kiếp, tưởng anh không hiểu anh ta đang vòng vo mắng anh ngu ngốc, chỉ số EQ cần nâng cao sao?

Anh khó chịu nhấc chân đá cho Mạn Đồn Đồn tỉnh mộng. “Này, quả lê mềm kia tại sao bỗng nhiên bắt cậu học nam tính?” Cái thứ khí chất đàn ông cao thâm này cả đời cũng không có duyên với cậu ta đâu, tại sao tiểu thư nhà cậu không chịu hiểu?

“Đây là bí mật làm ăn, tôi không nói cho anh được!” Mạn Đồn Đồn bĩu môi, bộ dạng không chút sợ hãi trước cường quyền.

“Bí mật làm ăn phải không?” Trác Duy Mặc nheo mắt, tay trái bọc lấy nắm đấm tay phải, khớp xương phát ra tiếng “rắc rắc” nho nhỏ, anh có sở trường nhất là sử dụng nắm đấm để trao đổi những bí mật. Cứ thụi cho cậu ta vài quả thì đến chữ “bí mật” viết thế nào cậu ta cũng chẳng biết nữa đâu.

“Anh... anh... anh...” Mạn Đồn Đồn sợ hãi hai chân khụy xuống đất. “Tôi là đến học hỏi, anh không thể...”

“Thì bây giờ tôi dạy cậu khí chất đàn ông chân chính.” Trác Duy Mặc giơ nắm đấm lên hừ hừ, “Khốn kiếp, đầu tiên phải đánh cho cậu lệch mồm vì tội lần trước dám cắn bản thiếu gia!”

“Anh... anh... anh...”, lại lấy danh nghĩa thầy giáo để giở trò bạo lực.

“Bản thiếu gia dạy cậu một điều, đàn ông nói không được lắp bắp! Đánh cho cậu lệch mồm, để sau này cậu giống gã thần tượng câm của mình, cả ngày cạy răng không được nửa chữ, giả bộ cả đời! Hừ!” Cũng nhân tiện giữ luôn cái bí mật làm ăn kia nữa.

“Tôi... tôi... tôi... tôi nói là...” Mạn Đồn Đồn ôm đầu, núp phía sau Tần Vĩnh Thi đang chống mắt bàng quan, coi như người ngoài cuộc, rồi thò đầu ra, buồn bã giải thích. “Bởi vì nếu tôi không nam tính, tiểu thư sẽ phải đính hôn với người khác.”

“Đính hôn?” Trác Duy Mặc thu hồi nắm đấm lại, cười khẩy cậu ngốc mê muội vì tình này, chắc chắn ba mẹ thiên kim tiểu thư kia muốn kén một chàng rể môn đăng hộ đối, còn Mạn Đồn Đồn này không tiền, không địa vị, thậm chí còn chẳng ra dáng một người đàn ông, làm sao đạt yêu cầu nhà họ đề ra... Tiền và địa vị, cho cậu ta thời gian hai mươi năm phấn đấu chưa biết chừng có thể đạt được, nhưng nam tính thì... xem anh phải bồi dưỡng ngay từ giờ.

Chắc cậu ta xem quá nhiều phim thần tượng... Khốn kiếp, còn kéo anh làm diễn viên quần chúng cho cậu ta, anh trước giờ ghét nhất thể loại phim tình cảm sướt mướt này.

Trác Duy Mặc không có hứng thú với tình tiết tiếp theo của câu chuyện nhưng Mạn Đồn Đồn vẫn tiếp tục kể. “Đều trách gã thiếu gia họ Huỳnh kia, công ty nhà anh ta sắp bị nuốt chửng thì liên quan gì đến tiểu thư chứ, lại muốn lấy tiểu thư để hợp tác làm ăn. Nếu không phải vì ông chủ từng nợ tình cảm nhà họ thì tuyệt đối không chấp nhận chuyện hôn nhân này. Còn chưa biết Huỳnh thiếu gia là con người như thế nào, tiểu thư thuê người đi điều tra, ai ai cũng nói anh ta là kẻ phá gia chi tử, không chịu khó học hành, chỉ học một trường hạng xoàng, mà còn chưa chắc lấy được bằng, ngày thường thì chơi bời qua lại với đám thanh niên hư đốn, lêu lổng, tụ tập đua xe, đánh nhau, lừa gạt tình cảm của phụ nữ, bắt cá hai tay.”

“...” Trác Duy Mặc nghi ngờ chau mày, người mà Mạn Đồn Đồn tả, anh thấy rất quen. Đến khi nghe câu “bắt cá hai tay” anh mới run run khóe miệng, trong lòng có chút khâm phục tin tình báo của quả lê mềm kia, không bỏ dù chỉ một tin xấu. “Huỳnh thiếu gia mà cậu nói... có phải tên là...”

“Huỳnh Nhất Nhị! Cái tên kì quái như người! Anh rể cũ của anh ta dã tâm thôn tính công ty ấy, tiểu thư mà gả vào nhà đó chắc chắn sẽ phải chịu khổ!”

“...” Rất tốt, quả nhiên gã hư đốn, lêu lổng, chơi bời trác táng đó chính là cậu ta!

“Nhưng tiểu thư nói, cô ấy đã có cách, thà chết cũng phải chủ động từ hôn với thiếu gia nhà họ Huỳnh!” Mạn Đồn Đồn nắm chặt tay, thốt ra một câu chắc nịch.

“Cách gì?” Trác Duy Mặc sực tỉnh hỏi tiếp, nhưng lại xua tay ngay. “Bỏ đi, bản thiếu gia không muốn biết.” Anh không muốn làm người qua đường đến cấp độ ba, bây giờ anh căm ghét vai trò này, dù gì cái vận xui xẻo không lâu nữa cũng sẽ biến mất.

Nghĩ đến đây, anh hơi ngước mắt lên, nhìn chiếc màn hình giám sát mà anh cố gắng không nhìn từ lúc bắt đầu vào cửa đến giờ, nhìn cô nàng vẫn đang ngó nghiêng tứ phía tìm đường chạy trốn kia, lúc nào cũng trưng ra cái nụ cười không nhạt cũng chẳng đậm, nhưng có thể trong thời khắc then chốt nhất, phát huy sức sát thương ngoài sức tưởng tượng của con người.

Tần Vĩnh Thi thuận theo ánh mắt của Trác Duy Mặc, nhìn hệ thống giám sát vẫn đang bật, tiện tay tóm lấy chiếc điều khiển từ xa, ấn nút tắt màn hình, rồi vờ lộ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi, xin lỗi! Cậu đã nói không muốn nhìn thấy cô ta nữa mà, vừa rồi là do Thiên Lưu lo lắng sư điệt mình bị bắt nạt, nên mới mở như vậy.”

“...” Anh vằn mắt vì sự quan tâm không đúng lúc của Tần Vĩnh Thi.

“Cậu chắc sẽ không anh hùng cứu mỹ nhân chứ? Tôi đã nghe cậu nói chắc như đinh đóng cột trong phòng làm việc của bà chủ hôm đó rồi, ‘Nếu bà muốn tôi tiếp tục ở lại chỗ dở hơi này thì phải bảo cô ta cút đi khuất mắt bản thiếu gia, bản thiếu gia không muốn cô ta lởn vởn quanh đây’. Nghe mới hùng hồn làm sao!” Nhưng miệng thì nói cứng mà trái tim lại mềm nhũn.

“...”

“Này, cậu biết không, Duy Mặc? Tôi cứ tưởng lần này cậu nhìn rõ gian kế của mẹ mình rồi, sẽ không mắc bẫy nữa. Sự thực chứng minh, cậu căn bản đấu không lại bà ấy mà.” Tần Vĩnh Thi ghé sát vào tai anh thì thầm. “Đều tại cậu, hại tôi đánh cược với bà chủ, lại thua rồi, cái giá phải trả là kí hợp đồng thêm ba năm, thời thanh xuân của tôi đều bị cậu làm tiêu tan sạch rồi. Cậu ấy à, khi nào có thể tranh đấu thay cho thời gian đẹp như hoa của tôi chút đây

“...”

“Ngoan ngoãn đợi thừa kế câu lạc bộ này nhé.” Tần Vĩnh Thi xua tay, rồi mở cửa phòng, ngáp một cái, chuẩn bị bắt tay vào làm việc. Nhờ kẻ EQ đần độn kia mà anh ta phải đợi thêm ba năm dài đằng đẵng nữa. Đúng là muốn chết cũng không xong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.