Yêu Em Thật Xui Xẻo

Chương 62: Kí túc xá trai bao



“Còn về phòng 312 bên phải phòng cậu, tôi nghĩ không lâu nữa sẽ có người muốn vào ở thôi.”

Kí túc xá nhân viên của câu lạc bộ trai bao là một nơi trong mấy trăm dặm vuông xua phụ nữ như xua vịt. Chỉ bởi chỗ này là nơi cất giấu các loại cực phẩm mà bà chủ câu lạc bộ tinh anh đã lựa chọn cẩn thận. Gọi nó là hậu cung của tổ hợp đàn ông cũng không có gì là quá đáng.

Thực ra, bà chủ của câu lạc bộ vốn không có tư tưởng vĩ đại để làm nên cái hậu cung hoa mỹ này. Nhưng vì muốn bảo vệ tốt hơn cho các cực phẩm của mình, tránh để đám phụ nữ vớ vẩn đến làm phiền, nên đối với bà việc xây dựng một hậu cung thực sự trở nên rất cần thiết. Và thế là, kí túc xá nhân viên này được dựng lên với một hệ thống an toàn tối tân.

Đã là hậu cung của phụ nữ thì không thể có động vật đực nào xuất hiện, khu hậu cung của đàn ông này đương nhiên cũng từ chối tất cả sự phiền nhiễu từ những động vật giống cái. Ngay đến con mèo cái Tần Vĩnh Thi nuôi trước khi dọn đến, cũng bị bà chủ câu lạc bộ đá văng ra ngoài. Trong kí túc xá này, trên dưới, trái phải tốt nhất chỉ nên có bà ta là động vật giống cái duy nhất tồn tại mà thôi.

Nhưng mà, cũng giống như hậu cung của phụ nữ cần có thái giám, khu hậu cung của đàn ông kia cũng cần có ai đó dọn dẹp. Những mỹ nam có ngoại hình hoa lệ ở đây, ngoại trừ mấy người có bệnh sạch sẽ, số còn lại đều là đàn ông đích thực với thói lười nhác, thể hiện tối đa thái độ không thích sạch sẽ. Muốn bọn họ tự dọn dẹp vệ sinh, tự giải quyết vấn đề của cái dạ dày? Chuyện này căn bản là không có khả năng.

Thế là...

“Khốn kiếp! Đây là cái kí túc xá chó má gì vậy?” Trác Duy Mặc đánh giá một lượt tòa nhà có thể coi là xa hoa lộng lẫy. Nhưng khung cảnh lộng lẫy này kết hợp với một đống quần áo bẩn, hộp mỳ ăn liền, đầu mẩu thuốc lá, thì cũng chẳng khác mấy so với bãi rác. Nhiều nhất cũng chỉ là một bãi rác tương đối hoa lệ mà thôi. Mà một bãi rác có hoa lệ hơn nữa vẫn chẳng có gì khác so với bản chất của một bãi rác cả.

Trác Duy Mặc nheo nheo mắt, xách hành lý của mình lên, quay người chuẩn bị cắt đứt quan hệ với cái bãi rác: “So với cái ổ chó của bản thiếu gia có khác nhau gì chứ?”. Có câu “Ổ vàng ổ bạc không bằng cái ổ chó của mình”, vậy còn đem ổ chó của người khác và ổ chó của mình ra so sánh làm gì, thật chẳng có chút thuyết phục nào cả. Huống hồ, cái ổ chó của anh đã từng được kẻ khốn nạn nào đó dọn dẹp, bây giờ cũng có thể cho người ở được. Cứ coi như có bóng dáng của người nào đó cứ dật dờ trong phòng anh giống như u hồn lẩn khuất, không siêu thoát, anh cũng không đến nỗi vì tránh “tà” mà nghìn dặm xa xôi chuyển đến cái chỗ dở hơi này.

“Mày chẳng phải đã nói rằng, nếu tao đuổi nha đầu kia ra khỏi câu lạc bộ, thì mày sẽ nghe theo mọi sự sắp xếp của tao hay sao?” Bà chủ câu lạc bộ kiễng chân lên, kéo cổ áo sau của con trai mình, thất vọng nhìn mớ hỗn độn trước mặt. Ngay cả bản thân bà ta cũng rất khó thuyết phục con trai mình ở lại cái chỗ bừa bộn, bẩn thỉu như thế này. Liếc mắt nhìn Tần Vĩnh Thi đang cười giễu cợt: “Này! Thế này là thế nào? Các cậu gây bão ở đây đấy à?”.

Tần Vĩnh Thi ấn nút thang máy, nhún nhún vai: “Chẳng còn cách nào, bà thím dọn dẹp vệ sinh trước đây nằm viện rồi, đã mấy ngày chỗ này không có người quét dọn. Bà nên thấy may mắn, là bà còn có thể chen vào được, chứ không phải là bị đống rác tống ra ngoài mới phải”.

“... Các, các, các cậu toàn là lũ phá gia chi tử, tôi giúp các cậu tìm bao nhiêu thím quét dọn rồi, các cậu đến phụ nữ già năm sáu mươi tuổi cũng không tha hay sao? Không khiến cho người ta tăng huyết áp, nhịp tim tăng cao thì không được à?”

“Bà chủ, nói chuyện phải dựa vào lương tâm chứ.” Tần Vĩnh Thi lườm mắt nhìn bà ta một cái, “Chúng tôi cũng chỉ là được sự chăm sóc của người khác thì mỉm cười một cái, cảm ơn một câu thôi mà, có gì không đúng chứ?”.

“... Cậu cho rằng cái mỉm cười của các cậu có thể tùy tiện để người khác nhìn hay sao? Cái đó phải dùng tiền mua, các cậu cười bừa bãi dẫn đến người ta phải nằm viện đấy, ví dụ cũng đã có cả đống rồi!!!” Bà chủ câu lạc bộ trừng mắt lườm Tần Vĩnh Thi một cái dữ dội rồi bước vào thang máy. Tiếp đó lại kéo lấy cổ áo cậu con trai đang sống chết đòi chạy trốn, lôi vào trong thang máy, nhìn cánh cửa từ từ khép lại: “Vậy lần này là vì chuyện gì? Lão nương còn nhớ, đại thẩm quét dọn lần này đã làm tạp vụ đến mấy năm rồi, tim mạch rất khỏe, có khả năng miễn dịch với khuôn mặt của đám các cậu cơ mà?”.

“He!” Tần Vĩnh Thi cười nhạt một tiếng, “Bà quên mất mấy ngày trước mới đưa ai đến đây sao?”.

“... Thiên... Thiên Lưu?”

“Cái gì? Tên đó cũng sống ở đây? Khốn kiếp, buông tay tôi ra, đúng là cái loại âm hồn bất tán mà.” Trác Duy Mặc vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, giờ lại nghe thấy sự tồn tại của người nào đó khiến anh càng không vui, rút một điếu thuốc ra muốn châm lửa.

“Này, tiểu tử thối! Mày không nhìn thấy tấm biển cấm hút thuốc trong thang máy hay sao?”

“Lão thái bà, bà không nhìn thấy đống đầu mẩu thuốc dưới đất sao?”, anh chỉ vào đống đầu mẩu thuốc lá chất lên như ngọn núi nhỏ trong thang máy, ngón tay dài kẹp điếu thuốc, hút một hơi dài. Cảm thấy điều tốt đẹp duy nhất ở đây, chính là “thuốc lá”, ở bất kì chỗ nào cũng đều có thể khiến anh khơi lên điều mình mong muốn.

“...” Bà chủ nhìn xuống dưới chân mình một cái, tự cảm thấy không còn quyền phát ngôn, quay thẳng sang Tần Vĩnh Thi: “Thiên Lưu vào ở có quen không?”.

“Cậu ta? Cậu ta có gì mà không quen, ngược lại là bọn tôi rất không quen đấy.”

“Các cậu có gì không quen chứ?” Chẳng phải là sống ở đây mấy năm rồi sao?

“Ngày đầu tiên Thiên Lưu dọn vào, bà biết rồi đó, đáng thương lắm lắm, chẳng mang theo cái gì cả, ngoại trừ đống sách chẳng ai đọc hiểu, thì là một chiếc ô hỏng. Dường như cậu ta rất ghét cái mùi thuốc lá ngập ngụa ở đây, cứ cau mày lại ngồi trong phòng khách, ai cũng chẳng thèm để ý. Thím kia vừa nhìn thấy cậu ta tim đã mềm nhũn ra, sợ cậu ta đói bụng, hỏi cậu ta muốn ăn gì.”

“Này, cậu ta tốt xấu gì cũng là VIP của tôi, cậu đem cậu ấy miêu tả giống như con chó nhỏ không có người nào muốn nuôi vậy à?” Bà chủ trừng mắt lườm một cái, “Sau đó thì sao?”.

“Bánh rán!”

“Hả?”

“VIP nhà bà, chính xác là đã đòi một thứ đồ ăn chẳng có giá trị như vậy đấy.”

“...” Khẩu vị của cậu ta so với khuôn mặt chênh lệch nhiều quá, bà ta đưa ra một nhận xét sâu sắc.

“Đây vẫn chưa phải điều bất ngờ nhất đâu, bất ngờ hơn là, cậu ta nhìn thấy cái bánh rán trong tay thím kia...” Tần Vĩnh Thi hơi dừng lại một chút.

“Thì sao?”

“Cười khổ một cái.”

“... Khổ... cười khổ à?”

“Ừ! Cậu ta chính xác là đã nhếch miệng thế này cười khổ một cái, khiến cho thím kia liền huyết áp tăng cao, căng thẳng đến mức phải vào viện. Chúng tôi phải ăn mỳ gói liên tục ba ngày nay rồi, quần áo bẩn cũng không có người giặt. Máy cung cấp bao cao su tự động trong phòng khách hết bao cao su rồi cũng không có người thay.”

“...” Trác Duy Mặc nhìn đèn thang máy bật sáng, lấy chân di cái đầu mẩu thuốc mới ném xuống đất. Chẳng trách từ lúc bước vào cửa, đã có không ít người quen anh, kéo anh lại một bên mà hỏi mượn đồ, mượn mấy loại hàng phục vụ sinh lý. Hóa ra là tại cái máy cung cấp kia hết bao cao su rồi. Khốn kiếp! Mượn đi, mượn đi! Anh cũng đang buồn chán vì gần đây tiêu thụ cái thứ đó với tốc độ quá chậm. So với tốc độ một tháng một hộp như trước kia, bây giờ đối với anh mà nói không thể bắt kịp nữa rồi. Khốn nạn! Cơ thể của anh rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào?

Một tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra, Trác Duy Mặc nhặt hành lý lên, bước ra khỏi thang máy, nhìn cái số viết trong lòng bàn tay mà cứ thế đi thẳng tới cánh cửa phòng mình. Nghe thấy hai người phía sau vẫn đang thảo luận, phải đi đâu tìm một thím quét dọn có trái tim giống như hỗn hợp xi măng sắt thép để về dọn dẹp trước khi cái kí túc xá này biến thành địa bàn cư trú của một đám cầm thú, trước khi cái ổ này biến thành một bãi rác.

“Không phải có một người rất thích hợp làm công việc này hay sao?” Thu dọn đồ đạc nhanh vô địch, đến thùng rác cũng cuốn đăng ten xung quanh. Hơn nữa anh phát hiện phàm là những thứ được cô ta thu dọn đều không cánh mà bay, lúc nào cần đến cũng không thấy xuất hiện, khi không cần nữa thì tự nhiên trưng ra trước mắt. Phàm là những chỗ bị cô chạm vào, đều trở thành không còn thuộc về anh nữa. Xí! Nếu không vì thế, anh đâu phải nghe theo lời lão thái bà dọn đến đây sống chứ.

“Ai vậy?” Bà chủ câu lạc bộ đang sầu não cùng với Tần Vĩnh Thi, thấy con trai mình có người muốn tiến cử, liền quay đầu nhìn anh.

Anh cũng không ngờ rằng mình lại đem những suy nghĩ trong lòng mà buột miệng nói ra, càng không ngờ rằng đã ở nơi đây rồi mà mình còn nghĩ đến người ấy, thật là mất mặt...

Anh cau mày, thấp giọng quát: “Ai cái gì! Cái việc vớ vẩn này ai làm mà chẳng được, bản thiếu gia không quan tâm!”.

“... Lão nương giờ chỉ muốn chọn một người dọn dẹp, không phải là chọn một người để lên giường với mày. Ai cần biết mày có quan tâm hay không chứ!” Bà chủ lườm anh một cái, nhìn cái bộ dạng khó chịu cầm hành lý xông ra khỏi thang máy của anh rồi cũng cùng bước ra phía ngoài. Bà ta liếc nhìn Tần Vĩnh Thi đang đứng trong thang máy: “Cậu đi làm trước đi, chọn ai là người thu dọn phòng, trong lòng tôi đã có đáp án rồi. Thực ra tiểu tử thối nhà tôi nhiều lúc cũng có những chủ ý không tồi”.

“Bà lại nghĩ ra chuyện xấu nào rồi? Duy Mặc không thể chịu đựng nổi sự dằn vặt của bà giành cho cậu ta nữa đâu.”

“Nó ấy à, luôn tự cho mình là đúng, cho rằng bất cứ thứ gì cũng đều ở trong tay mình, mỗi con đường đều ở dưới chân mình, vậy làm sao mà được chứ? Đối với tính cách ngang tàng của những đứa trẻ như nó, tôi muốn làm giảm bớt một chút bản tính thiếu gia, có gì không đúng?”

“...”

“Để nó biết được rằng, trên thế giới này, có những thứ không phải cứ nỗ lực là có thể đạt được, có những con đường không phải nó muốn là có thể đi qua, không phải ai cũng đều bụng dạ thẳng tuột giống như nó. Trên đời này toàn những kẻ đạo đức giả, những kẻ lừa dối người khác, dùng thủ đoạn để ức hiếp người khác. Toàn những kẻ bên ngoài thì đối tốt với nó, nhưng bên trong lại cố tình làm nó bị tổn thương, khiến cho nó đau đớn đến phát điên phát cuồng, khiến cho nó phải lẩn trốn. Cậu cảm thấy nó cứ mãi như thế này liệu có ổn không?”

“...”

“Lão nương ta dạy cho nó, chỉ là một bài học đơn giản nhất, nếu nó cứ tiếp tục như vậy, sau này nó sẽ chỉ nhận được đau khổ mà thôi.” Bà chủ câu lạc bộ khoanh tay trước ngực, nhìn Tần Vĩnh Thi chỉ cười mà không lên tiếng, ấn nút điều khiển thang máy, biến mất trước mắt bà ta. Bà ta quay người lại, nhìn chiếc ghế sô pha nhỏ trong phòng cầu thang, thân hình nghiêng nghiêng nằm ngủ ở đó hình như là của Hạ Thiên Lưu. Cuốn sách trên tay đã được lật đến một nửa rồi được kẹp lại bởi một ngón tay, phủ lên hai chiếc đầu gối đang xếp lên nhau. Một khuôn mặt thuần khiết đến chết người, ngay đến cặp lông mày thường xuyên nhíu lại giữa trán cũng rất khó có thể bỏ qua, khóe miệng hơi hé mở, hơi thở thoát ra cũng mang mùi vị rất hấp dẫn. Đây chẳng phải là mấy tiểu trai bao trong câu lạc bộ của bà ta hay sao? Họ bị mê hoặc đến nỗi chỉ biết ngồi xung quanh khuôn mặt đang ngủ kia mà ngây dại.

Bà hắng giọng một tiếng tỏ vẻ không hài lòng, coi như để cảnh cáo mấy kẻ làm công kia, để bọn họ biết rằng bà chủ của họ đã đến rồi, đừng có để bà ta thấy bọn họ ngồi chảy nước miếng như thế. Thật chẳng chuyên nghiệp chút nào, chẳng có chút thẩm mỹ gì cả. Bọn họ là dùng để khiến cho người khác chảy nước miếng, chứ không phải chính họ là nhưng kẻ phải chảy nước miếng thế kia. Cho dù là chảy nước miếng với VIP của bà cũng không được!

Mấy cậu kia nhận được sự cảnh cáo, liền nhún vai, dáng vẻ lưu luyến khó rời, liếc nhìn sắc đẹp của chàng VIP vừa mới chuyển đến đã chinh phục hơn một nửa số nhân khẩu, vội vàng tản mác ra.

Bà chủ khom người, chẳng chút ý tứ, ngồi xuống bên cạnh anh. Anh cảm thấy phần ghế sô pha bên cạnh mình lún xuống, mấy sợi tóc rủ xuống trước mặt hơi rung rung. Anh thả lỏng đôi lông mày vốn quen nhíu lại, nhưng uể oải không muốn mở mắt ra.

“Sao vậy? Tối qua ngủ không ngon sao? Lạ giường à?” Giọng điệu đùa cợt của bà chủ câu lạc bộ xuyên vào tai anh.

Anh hơi mím môi.

“Thực ra không phải cậu là kẻ luôn luôn xui xẻo sao. Lạ giường này, lạc đường này, tóc tai thì rối như tổ quạ, lão nương hạ lệnh một tiếng thì liền bị “tạch tạch” cắt đi. Lúc mới bắt đầu tiếp khách thì luôn bị khách hàng bắt nạt, đi giày da cũng không quen khiến cho chân sưng phồng cả lên, đến cà vạt cũng bị thắt tới mức đỏ hồng cả cổ. Tôi còn nhớ lúc mới đầu khi cậu mặc vest, cậu vẫn còn tưởng sẽ mặc cùng cái váy như trên núi kia, thường quên không đóng cửa, bị tôi và Tần Vĩnh Thi chế giễu. Những điều đó đều là chuyện xui xẻo mà? Tại sao không cho cô ta biết?” Những chuyện vừa kể ra đó đều là những chuyện rất xui xẻo, rất cực nhọc, đến bà ta nói ra cũng cảm thấy rất đau lòng. Nha đầu chết tiệt kia làm sao có thể không chút cảm động? Vì muốn phối hợp với cô ta, vì muốn cô ta được vui vẻ, VIP của bà đã chịu thỏa hiệp đến bước này rồi!

Ngón tay kẹp trong cuốn sách của anh mơn trớn trên bìa da của cuốn sách một lượt, nhưng mắt vẫn không chịu mở ra.

“Hay là cậu coi những thứ đó đều là chuyện may mắn? Tuy tôi không biết là vì sao, nhưng khi cậu bắt đầu chịu vào câu lạc bộ trai bao cùng tôi, chẳng phải chính là nhờ cô ta để mắt trông chừng nên tôi mới có thể từ từ dậy dỗ cậu hay sao? Mấy sợi dây thần kinh trong não của cậu sao lại không biết linh hoạt thêm một chút? Dù gì cũng đã vòng vo đến bước này rồi, may mắn cũng tốt, xui xẻo cũng tốt, cứ thuận theo ý cô ta, kiểu gì cũng tốt hơn so với việc đáng thương ngồi ở đây phải không? Cậu cảm thấy bây giờ cô ta có đau lòng vì cậu không?” Nha đầu thối đó đã tu luyện đến mức không có lòng dạ rồi, đến bước tẩu hỏa nhập ma rồi!

Anh im lặng rất lâu, nhắm mắt khẽ hé môi: “Tiếng khóc của cô ấy rất phiền người khác”. Anh đã lĩnh giáo cái tiếng khóc rên rỉ đó mấy lần. Rõ ràng là cô luôn trông đợi người khác xui xẻo, tại làm sao mà sau khi người đó xui xẻo cô lại khóc đến xé ruột xé gan như vậy. Anh sớm đã nói với cô, đã muốn ích kỉ, vì sao không ích kỉ triệt để một chút. Cái tiếng khóc khó nghe đó, anh không bao giờ muốn nghe lại lần nữa.

“Cậu đau lòng ư? Cho nên, cậu cứ để cho cô ta đoán già đoán non cũng không chịu xui xẻo một lần cho cô ta xem đúng không? Sợ cô ta nhìn thấy như vậy lại muốn tự trách mình? Haizzz, rốt cuộc nha đầu này yêu cái gì vậy. Phải nhìn thấy người khác xui xẻo mới cảm thấy đó là tình yêu thực sự, nhìn thấy người khác xui xẻo rồi, thì lại buồn khổ, lại muốn rời bỏ người đó thật xa. Chẳng trách, bố cô ta nói cô ta là Thiên Sát Cô Tinh, đúng là rất chuẩn, hơn nữa lại là chính cô ta tự mình chuốc lấy!”

Anh nâng cuốn sách che lên mắt, ngăn ánh mặt trời bên ngoài đang chiếu xuyên qua cửa sổ, khẽ rọi tới khuôn mặt của anh.

“Tôi nói này Thiên Lưu, chiêu thức lùi để tiến mà cậu đang đi này cũng có chút nguy hiểm đấy.” Bà chủ câu lạc bộ ngáp một cái, lấy mấy tấm hình trong túi xách tay ra: “Cậu muốn để nha đầu thối kia hiểu ra tất cả, muốn xóa bỏ thói quen tin vào số mệnh của cô ta, muốn cô ta đem cái cảm giác không an toàn, muốn chạy trốn, muốn đa tình mà xóa bỏ hết ư? Nhưng vạn nhất, lại có một người luôn tự nguyện dung túng cho những thói quen xấu đó của cô ta thì sao?”.

Mắt anh hơi nheo lại, nâng tay bỏ cuốn sách ra, nhìn những tấm hình xòe ra như chiếc quạt trong tay của bà chủ, thản nhiên không nói.

“Bằng chứng sắt đá thiếu gia nhà họ Huỳnh yêu thương người khác, hẹn hò trai gái, chụp không tồi phải không? Nguyễn tiểu thư tìm người chụp đó, nhờ vào những tấm hình này, hôn ước của cô ta và thiếu gia nhà họ Huỳnh sẽ không thể tiến hành nữa. Cũng nhờ nha đầu thối đó, chuyện đính hôn của Nguyễn đại tiểu thư cô ta cũng có cơ hội để hủy bỏ rồi. Tài chính của tập đoàn nhà họ Huỳnh chính thức tuyên bố bị người ta thu mua, thiếu gia nhà họ Huỳnh sắp không có nhà để về nữa rồi, thật là họa vô đơn chí. Như vậy đã coi là đủ xui xẻo chưa? Để cô ta ôm cái mệnh dở hơi của mình mà tiếp tục sống là được rồi, cậu còn muốn quản nữa hay không?”

“... Tôi rất mệt, muốn ngủ!” Anh bỏ tay ra, khiến cho cuốn sách trên trán lại rơi xuống chắn lên mắt anh.

“Ồ, đúng rồi! Thiên Lưu à, thằng tiểu tử thối nhà tôi ở bên trái phòng của cậu nhé, còn về phòng 312 bên phải phòng cậu, tôi nghĩ không lâu nữa sẽ có người muốn vào ở thôi. He he!”

“...”

“Tìm ai đến dọn dẹp vệ sinh đây? Hừ hừ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.