Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Chương 10



Nhan Nặc ngồi bó gối trong chăn xem ti vi suốt đêm, không bật đèn, The Bodyguard chiếu đi chiếu lại mấy lần. Lúc ánh sáng mặt trời chói chang chiếu qua cửa sổ cũng là lúc trên màn hình hiện lên cảnh cuối cùng Marron và Frank hôn nhau trong gió, vô cùng cảm động.

Liễu Tư Thần đã từng nói, sở dĩ cô ấy thích bộ phim này vì cô ấy cần cảm giác an toàn, vì vậy dù trải qua bao nhiêu trắc trở kết cục nhất định sẽ là happy ending. Một người luôn hy vọng về tình yêu nếu ngay cả trong lý tưởng cũng bị đả kích vậy thì hiện thực càng không thể tiếp tục được nữa.

Cô lặng lẽ khóc, cảm giác vô cùng khó chịu, trong ánh mắt mông lung của cô không phải là hình ảnh Frank đang lắng đọng mà là Đoàn Dịch Sâm, bất giác cô siết chặt vòng tay ôm lấy người mình, không muốn nghĩ tới điều gì nữa, rõ ràng là những ngày thu ấm áp nhưng cô lại thấy vô cùng lạnh lẽo, trái tim đang run rẩy.

Ký ức bỗng hiện lên rõ ràng hơn so với những ngày trước đây.

Hôm đó, trường đại học T vừa mở một buổi giao lưu để trao đổi về kinh nghiệm học thuật, còn mời một số nhân vật xuất sắc của trường bạn đến giao lưu, phát biểu, trong đó có cả Đoàn Dịch Sâm - một người còn trẻ nhưng đã là tổng giám đốc của Thịnh Thế. Năm đó, cô đang học nghiên cứu sinh năm nhất, đúng lúc cô đi dạy gia sư, lúc về đen đủi gặp tắc đường do chặn đường để tổ chức hoạt động, buổi giao lưu đã bắt đầu.

Cô rất muốn vào nhưng lại nghĩ mình đến muộn là một việc không lịch sự, nên cô do dự. Đèn cảm ứng ở hành lang lúc sáng lúc tối, cô còn đang đấu tranh tư tưởng xem có vào hay không thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng bước chân chắc nịch càng lúc càng gần, cô thấy vui vui, xem ra có đồng minh rồi.

Đợi người đó lại gần cô mới ngẩng lên, cả hai đều sững lại.

Cô đứng ở nơi có ánh sáng chói mắt, không nhìn rõ được, chỉ cảm thấy đối phương rất cao, rất có uy lực trước một người nhỏ bé như cô. Thấy anh ta cứ nhìn mình, cô cảm thấy xấu hổ cúi mặt xuống, hai tay đan vào nhau vẻ ngại ngùng, trong lòng còn nghĩ có nên rủ anh ta cùng bước vào hội trường với mình không?

Đột nhiên cánh cửa hội trường được mở từ bên trong, đèn cảm ứng sáng lóa, là một người cao gầy, đeo kính, cô chột dạ cúi đầu, miệng lẩm bẩm: “Anh Bùi...”

Bùi Tu Văn trừng mắt lườm cô rồi quay người cười vui vẻ với người đứng sau lưng cô: “Anh Đoàn? Giáo sư Từ còn tưởng anh không đến, đang định bảo em ra ngoài tìm anh, may quá, may quá, nếu không chúng em lại bỏ lỡ rồi.”

Anh Đoàn? Cô ngạc nhiên liếc nhìn, anh mặc quần tây, áo sơ mi rất phù hợp, đứng đắn, trên cánh tay còn vắt chiếc áo vét, cách ăn mặc của một người thành công, rõ ràng không phải người như cô, ban nãy còn hoang tưởng muốn “câu kết” với anh.

Thật là ngốc không thể chịu được! Cô càng nghĩ càng cảm thấy mình không còn mặt mũi nào đứng ở đây nữa, thôi thì coi như bỏ luôn buổi giao lưu này vậy, các triết gia đã nói, lần sau sẽ tốt đẹp hơn.

Cô đang định lừa lừa trốn đi thì người đó đi lại gần cô, vui vẻ nói: “Sao lại không đến được chứ? Chỉ là nhiều năm rồi anh không về trường, nơi đây lại thay đổi nhiều quá, anh đang băn khoăn không biết địa điểm tổ chức chính xác là ở đâu, may có bạn sinh viên này dẫn đường cho anh, nếu không thì còn muộn nữa.”

Sau đó anh quay sang cô nói: “Thật cảm ơn em quá!”

Bùi Tu Văn hiểu ra liền nói: “Hóa ra là thế, hóa ra là thế, vậy mời đi bên này.”

Cô xấu hổ đỏ bừng mặt.

Cứ như thế, nhờ sự giải vây của anh mà cô đã thuận lợi bước vào hội trường, vào đến nơi đã thấy Liên Nguyệt, cô bạn cùng phòng, đang vẫy tay ra hiệu cho cô, cô vội vàng chạy tới chỗ đó cho đỡ xấu hổ. Sau khi nghe bà tám Liên Nguyệt nói về các khách mời hôm nay cô mới biết hóa ra anh ấy chính là Đoàn Dịch Sâm lừng lẫy - đã từng là một nhân vật nổi tiếng trên bảng Phong Vân [Ý chỉ danh sách những nhân vật giỏi, có tầm ảnh hưởng lớn, quan trọng] của trường T, năm anh tốt nghiệp đã học tiếp ở một trường danh tiếng, còn cô chỉ là một đứa trình độ làng nhàng bước vào đại học.

Cô nhìn ra xa, Đoàn Dịch Sâm đang đứng trên sân khấu phát biểu, dáng vẻ nho nhã, thong dong, thoải mái chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh và học hành với đàn em bên dưới. Những người xung quanh cô bắt đầu thì thầm với nhau:

“Wow, Đoàn Dịch Sâm bên ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nữa.”

“Nghe nói anh ấy mới hai mươi tám, đúng là một người vừa tài giỏi vừa đẹp trai y như người ta đồn, không biết anh ấy có bạn gái chưa nữa?”

“Đừng mơ tưởng hão huyền nữa đi, những người thế này, thứ họ không thiếu chính là phụ nữ, có điều... thỉnh thoảng mơ tưởng một tí cũng không sao.”

Rõ ràng, sức hấp dẫn của Đoàn Dịch Sâm đã giành được không ít trái tim non nớt của các cô gái, đúng là anh có bản lĩnh này.

Sau bài phát biểu của anh, cũng có vài người khác lên nói, nhưng có thể do tài năng của Đoàn Dịch Sâm quá nổi trội nên mấy bài sau hơi nhạt nhẽo, cô cũng không tập trung nữa. Đợi MC Bùi Tu Văn tuyên bố kết thúc buổi diễn thuyết, mọi người kéo nhau ra về, cô không quen chỗ đông người nên nán lại để về sau cùng.

Giáo sư Từ đang nói chuyện với mấy người khóa trên, ông nhìn thấy cô. Ông cười rồi gọi cô lại gần, sau đó giới thiệu: “Nha đầu này tên là Nhan Nặc, do thầy hướng dẫn, mới học nghiên cứu sinh năm đầu, thành tích được lắm, sau này mấy đứa để ý đến em nó nhé!”

Vì có quan hệ thân mật với cha cô nên giáo sư Từ rất quan tâm, chăm sóc Nhan Nặc.

Mấy đàn anh khóa trên liền bắt tay giới thiệu, cuối cùng là Đoàn Dịch Sâm. Cô đỏ bừng mặt, ngại ngùng nhìn anh, rồi bắt tay nhè nhẹ, sau đó lí nhí nói: “Cảm ơn anh!”

Anh cười tươi rồi nói: “Không có gì.”

Ở rất gần nên cô có thể ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ của nước hoa Eau de Cologne, gương mặt thanh tú của anh khiến cô nhìn không chớp mắt.

Chuông điện thoại báo có tin nhắn vang lên, dường như muốn đánh thức cô, cô giật mình nhớ ra, mình lại nhớ tới anh ấy rồi.

Là tin nhắn của Tư Thần: “Chuyện nhà cửa tớ giải quyết xong rồi, đợi bố tớ về nữa là tớ được giải phóng.”

Nhan Nặc mỉm cười, lần trước Liễu Tư Thần tới đây thì tỏ ra rất thích, muốn đến đây tìm việc làm, lại còn có thể ở cùng với cô. Cô vội vã nhắn lại: “Thế thì hay quá, tớ đợi cậu đấy!”

Bởi quả thực cô không thích mùi vị của sự cô đơn nữa rồi.

Cô biết cứ đắm chìm mãi trong quá khứ không phải là chuyện tốt đẹp gì, cô lấy lại tinh thần, sáng hôm sau dậy thật sớm, tới cửa hàng đậu tương ở phố cũ hưởng thụ bữa sáng tuyệt vời rồi tới văn phòng, mới đến tầng trệt thì bị Ninh Hiểu Quang kéo tay, vừa nhìn lên tầng vừa khuyên cô: “Chị Nhan, hôm nay có bão cấp mười hai, hay là chị lên muộn một chút đi.”

Nhan Nặc chau mày, nghe giọng cậu là biết ngay Tần Phóng đang nổi giận. Cô nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay sếp Tần đến sớm thế à?”

Ninh Hiểu Quang gật đầu: “Điều ngạc nhiên là, lúc mới tới sếp còn vui vẻ, phấn khởi lắm, còn nói quý này thành tích tốt, bảo em gửi thông báo thưởng cuối tháng vào hòm thư nội bộ, ai ngờ trong chốc lát gió đổi mây bay, ngay cả Tử Hy vừa vào đưa công văn cũng bị quát cho phát khóc mà đi ra.”

“Có gì lạ đâu, nắng mưa bất thường là tính cách nổi bật của sếp các cậu mà.”

Nhan Nặc vỗ vai Ninh Hiểu Quang rồi thong thả bước lên tầng.

Cô về chỗ ngồi, cửa sổ hé mở, cô thấy Tần Phóng đang đi lại trong phòng nói chuyện điện thoại, mặt cau có, mặc dù không nghe thấy gì nhưng nhìn sắc mặt cũng đoán được anh không thoải mái chút nào, hơn nữa nói xong còn ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại bắn tung tóe mỗi nơi một mảnh. Trái tim Nhan Nặc cũng rung đập theo, mặc dù cô biết Tần Phóng tính tình quái gở nhưng hành động dữ dội như hôm nay đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Cửa văn phòng bật mở, Tần Phóng hằm hằm bước ra, thấy Nhan Nặc, anh sững lại rồi lạnh lùng gào lên: “Đặt ngay một vé máy bay ngày kia đi Mỹ cho tôi.”

“Vâng!” Nhan Nặc đáp rồi nhìn anh, cô không gọi điện ngay mà đi xuống phòng trà, mặc cho Tần Phóng kêu gào sau lưng. Một lát sau, cô lấy hộp thuốc trong tủ dự trữ ở phòng trà lên, sau đó về chỗ, Tần Phóng vẫn tức giận đứng một mình ở đó, đôi mắt mở to hơn như muốn nuốt chửng cô. Nhan Nặc không lạ gì tính nết anh nữa nên cũng không để tâm, sau khi mở hộp thuốc cô nhìn anh nói: “Sếp Tần, phiền anh ngồi xuống một chút.”

“Tôi bảo cô đặt vé máy bay, cô làm cái gì thế hả? Cẩn thận không tôi trừ lương cô bây giờ!”

“Sếp Tần, chuyện lương lậu sau này hãy nói. Bây giờ cần phải giải quyết là chỗ này của anh bị thương rồi, phải xử lý ngay”, Nhan Nặc chỉ trán anh nói.

Giọng nói nhẹ nhàng của cô khiến Tần Phóng sững lại, anh sờ trán, thấy có máu, lúc đó anh mới thấy đau, mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Một vết thương không sâu, rỉ ra vài giọt máu, trong lòng cô nghĩ thầm không biết ai chọc giận khiến anh phát cáu thế này nữa. Cô lấy bông cẩn thận xử lý vết thương, rồi dán urgo, coi như xong. Trong một thời gian ngắn, trái tim hỗn loạn của Tần Phóng cũng hồi phục, trong mắt hiện rõ sự phiền muộn, sao anh luôn mất mặt trước cô thế này?

Nhan Nặc thu dọn hộp thuốc, nhanh chóng gọi điện thoại đặt vé máy bay: “Sếp Tần, chuyến bay mười giờ sáng mai được chứ?”

“Hả? À, được được.” Anh sực tỉnh, nhớ đến chuyến bay ngày kia anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhan Nặc không biết Tần Phóng đang nghĩ gì, giúp anh đặt vé xong cô lại thu dọn căn phòng lộn xộn của anh, sau đó mới tiếp tục công việc hằng ngày của mình. Đến giờ nghỉ, cô nhìn điện thoại một hồi, cuối cùng vẫn không gửi tin nhắn đó đi.

Phương Lỗi mới về lúc chiều, thấy vết thương trên trán Tần Phóng liền nghi ngờ hỏi: “Sếp tổng, chuyện gì thế này?”

Từ sáng đến giờ tâm trạng Tần Phóng không tốt, không làm gì cả mà chỉ lạnh lùng đáp: “Ngày kia tôi phải đi sang đó một chuyến.”

Sang đó? Phương Lỗi gật đầu: “Cậu yên tâm đi, ở đây có tôi lo.”

“Cậu tìm tôi có việc à?” Tần Phóng liếc nhìn thấy Phương Lỗi đang ôm tập tài liệu trong tay.

Phương Lỗi biết bây giờ tâm trạng Tần Phóng đang cực kỳ không tốt, anh đang nghĩ xem có nên thảo luận công việc bây giờ không, sự lành ít dữ nhiều.

Tần Phóng lại gào lên: “Cậu còn ấp úng cái gì chứ? Có gì mau nói đi.”

“Là thế này, bên Thịnh Thế đã chính thức phái người sang bàn bạc với tôi, còn đưa hợp đồng tới, tôi thấy điều kiện ưu đãi, mức độ tự do cao, đang nghĩ...” vế sau anh không nói nữa, bởi vì Tần Phóng đã nói là không nhận, chẳng qua anh đang nhân cơ hội muốn thử xem thế nào nên mới hỏi, miếng thịt đến miệng rồi mà không nuốt thực sự rất khó chịu.

Lại là Thịnh Thế. Tần Phóng nghe xong, định từ chối, nhưng lại nghĩ ban nãy có người nói: “Cái văn phòng bé tẹo của cậu” với giọng khinh miệt khiến anh phát điên, anh nói: “Nếu cậu cảm thấy tốt vậy thì nhận đi, có điều phải nói trước thế này, trên thiết kế phải dành cho chúng ta không gian lớn nhất, nếu không thì miễn.”

Kết quả ngoài mong đợi khiến Phương Lỗi khựng lại, anh vội nói: “Điều đó là đương nhiên, đương nhiên.”

Chỉ cần cái miệng vàng ngọc của sếp tổng mở ra thì vàng bạc sẽ chảy vào ngay thôi.

Tần Phóng bay đi Mỹ như kế hoạch, không dặn khi nào về, Nhan Nặc vui lắm, thỉnh thoảng cô trốn việc xuống dưới lầu nói chuyện trên trời dưới bể với mọi người.

Mai Tử Hy cầm tờ tạp chí kinh tế mới nhất, ngây người nhìn: “Trời ơi, trên đời lại có người đàn ông vừa hấp dẫn vừa mẫn cán thế này sao? Đúng là người đàn ông trong mộng của tớ.”

“Sặc, lại còn tình nhân? Nước miếng nhỏ đầy ra đất rồi này, mau cất cái bản mặt háo sắc của cậu đi, người ta là người đàn ông độc thân có giá nhất, làm gì đến lượt cái thứ giá đậu teo tóp như cậu chứ?” Ninh Hiểu Quang châm chọc.

“Thì tớ nghĩ mà.”

Đúng lúc thấy Nhan Nặc đi xuống tầng, Mai Tử Hy chu miệng nói: “Chị Nhan, cậu ấy bắt nạt em.”

“Tôi...” Ninh Hiểu Quang cứng họng, thất vọng, chán nản, thực ra cả văn phòng này ai cũng biết cậu yêu thầm Mai Tử Hy, chỉ có người trong cuộc hồ đồ đến giờ còn chưa biết.

Nhan Nặc cũng biết điều đó, cô nói: “Mấy người đang nói chuyện gì đó? Để tôi xem nào.”

Hàn Dược đưa tạp chí cho cô, nói: “À, chúng em đang nói tới nhân vật trên trang bìa tạp chí này, tổng giám đốc của Thịnh Thế đó. Nhưng mà Hy Tử này, Tiểu Quang cũng đâu có nói sai chứ, nhân vật thế này thì đám dân thường như chúng ta chỉ có thể ngước nhìn mà thôi.”

Đầu Nhan Nặc ong ong, cô nhìn chằm chằm vào tờ tạp chí trên tay, là hình ảnh khuôn mặt nhìn nghiêng của Đoàn Dịch Sâm, nụ cười của anh vô cùng nghiêm nghị.

Ai ngờ lại nghe thấy tiếng Mai Tử Hy nói cười một cách thần bí: “Cũng không chắc đâu, có thể văn phòng chúng ta sẽ trở thành đối tác làm ăn của Thịnh Thế đó. Đến lúc đó còn có thể được gặp mặt ấy chứ.”

Đất bằng dậy sấm.

“Thật à? Không thể nào, sao không nghe thấy ai nói gì hết thế?” Cả văn phòng ngạc nhiên hỏi lại.

“Thực ra là tôi vô tình nghe thấy sếp Phương nói chuyện điện thoại có nhắc tới, tôi nghĩ chắc vẫn đang bàn bạc, không biết có thành công không nữa.”

Mai Tử Hy nói vậy khiến sự hưng phấn của mọi người lên tới cực điểm, Thịnh Thế là một tập đoàn lớn, có thể hợp tác với họ đúng là có tiền đồ rộng lớn.

Chỉ có Nhan Nặc quá ngạc nhiên, khó khăn lắm cô mới gượng cười được, sao ở chỗ nào cũng có mặt anh ấy thế?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.