Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Chương 32



Vì hai bên gia đình ở thành phố C đều là những nhân vật lớn có thể hô mưa gọi gió nên cho dù chỉ là lễ đính hôn cũng rất long trọng. Còn Nhan Nặc chẳng có tâm trạng để ý đến buổi tiệc, nhưng để phù hợp với buổi tiệc, cô không thể không mặc bộ lễ phục mà Tần Phóng chọn cho cô, rồi trang điểm nhẹ nhàng, thanh nhã.

Lúc Tần Phóng đến đón, cô còn đứng trước xe một hồi, thấy cô búi tóc phía sau gáy, chiếc váy màu ngọc trai có điểm nhấn là những nếp gấp mang phong cách Hy Lạp đơn giản mà trang nhã, đôi giày cao gót màu vàng sáng càng khiến cô trở nên cao quý, dịu dàng, hấp dẫn tới mức Tần Phóng đứng đờ người, lòng xốn xang.

Nhan Nặc xách chiếc túi nhỏ trong tay huơ huơ trước mặt anh, giọng dịu dàng hỏi: “Anh sao thế?”

“Em... Hôm nay em rất đẹp.” Tần Phóng cầm tay cô rồi mỉm cười nói thật lòng mình.

Nhan Nặc nghe xong, má lúm đồng tiền hiện rõ hơn, nhưng vẫn cứng miệng đáp: “Ít nói những lời nịnh nọt thôi, chúng ta mau đi thôi kẻo muộn.”

Lễ đính hôn đặt tại khách sạn năm sao hoành tráng ở trung tâm thành phố, không gian rất rộng, thậm chí còn không ít phóng viên tới săn tin. Quần áo là lượt, tiếng cụng ly, mọi người túm năm tụm ba nói cười, ai cũng hớn hở, trừ Nhan Nặc.

Cô vốn không thích những nơi tiệc tùng thế này, cảm thấy ai cũng như đeo mặt nạ, bất luận là người quen hay kẻ địch, trong hoàn cảnh thế này đều vô tư nói chuyện. Cô tự thấy mình không có bản lĩnh để không để lộ sơ hở gì, nhất là khi đứng từ xa nhìn những người mới đang thu hút ánh mắt của mọi người, cô cảm thấy trong lòng càng hoảng loạn, hèn chi khi đi học, giáo sư Từ đã nói cô chính là một hòn đá không biết tùy cơ ứng biến, nếu cứ quá ngây thơ như thế này thì sẽ dễ bị người khác nhìn thấu tâm can.

“Người đẹp, mau cười một cái xem nào.” Tần Phóng khẽ nhắc nhở Nhan Nặc, sau đó kéo tay cô khoác vào tay mình: “Thả lỏng người đi, nếu thực sự em cảm thấy không tự nhiên thì lát nữa chúng ta tới chào rồi về.”

Nhan Nặc gật đầu rồi khoác tay Tần Phóng, sau đó nheo mắt nhìn Lâm Vũ Triết đang đứng cách đó không xa. Lâm Vũ Triết mặc com lê là lượt, thần thái vui vẻ, hình như người bên cạnh nói gì đó buồn cười nên trên gương mặt anh hiện lên nụ cười nhạt, hoàn toàn không nhận thấy nỗi đau và sự buồn bã của anh như tối qua. Nhan Nặc cong miệng coi thường, người này quả nhiên là một thương nhân mười phân vẹn mười, có thể che giấu tâm trạng đến mức đó. Thấy ánh mắt Lâm Vũ Triết lướt về phía cô, cô mới nhớ ra món quà của Tư Thần, cô đã quên trên xe.

Cô buồn bã vỗ trán, nói với Tần Phóng: “Chết rồi, em quên quà trên xe.”

Tần Phóng quay sang nhìn cô, hạ giọng nói: “Hay là tặng sau?” Trực giác cho anh thấy bây giờ không phải lúc, quên cũng tốt.

Đáng tiếc Nhan Nặc cố chấp lắc đầu, cô chau mày không vui: “Không đâu! Nếu anh ta đã yên tâm sắp xếp lễ đính hôn thế này thì đương nhiên em sẽ tác thành cho anh ta, huống hồ em đã nhận lời với Tư Thần.” Cô nghĩ cả đêm vẫn không nghĩ ra hai người có mối quan hệ thế nào, có điều nếu không yêu sâu sắc thì Tư Thần sẽ không sụp đổ như thế, bây giờ cô muốn nhìn phản ứng của Lâm Vũ Triết khi nhận được món quà của Tư Thần.

Tần Phóng biết mình không khuyên được cô nên cũng không miễn cưỡng: “Vậy em đợi anh chút, anh đi lấy.”

Nhan Nặc mỉm cười: “Không cần đâu, anh còn dự tiệc thì mau vào trong đi, ở đây em cũng chẳng quen ai, em đi lấy là được rồi, anh đưa chìa khóa xe cho em.”

Tần Phóng vốn không yên tâm, định đi cùng nhưng lại bị một người bạn kéo đi nói chuyện nên Nhan Nặc đi ra bãi đỗ xe một mình, cô mở cửa xe lấy hộp quà ở ghế sau. Cô không biết bên trong là gì nhưng nghe tiếng kêu rất giòn, vì thế mới cẩn thận cầm lên, rồi bất giác lại nghĩ tới Tư Thần ở nơi xa, thở dài, đêm nay người khác vui cười, cô ấy chắc sẽ khóc.

Nhan Nặc cầm hộp quà đi thang máy lên thẳng nơi tổ chức tiệc, vừa lên đến cửa thang máy thì nghe thấy một giọng nói ấm áp: “Ừ, tôi biết rồi. Việc này đợi mai về công ty nói sau, bây giờ tôi còn có việc, cứ thế đi.”

Cô sững người, giọng nói ở cự ly gần thế này quen thuộc tới mức khiến cô run rẩy, không cần nhìn thấy mặt cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh, đôi mắt sáng như ngọc đen, đôi môi mỏng hay cười nhạt, nhất cử nhất động nho nhã khiến người khác không thể chống cự. Tiền bạc có lẽ có thể tạo ra khí thế của một người nhưng không thể tạo ra khí chất của một người, sự nho nhã từ trong tim chính là ngàn vàng khó kiếm, một người đàn ông như thế ở trước mặt thật không dễ bỏ qua.

Hóa ra, thời gian có thể trôi đi, nhưng không thể kéo theo hồi ức.

“Thưa cô, xin nhờ một chút.” Đằng sau có người lịch sự lên tiếng, Nhan Nặc vội quay đầu lại, hai má đỏ bừng nhường chỗ, tiếng giày cao gót lộc cộc. Lúc cô ngước mắt lên thì đúng lúc bắt gặp đôi mắt đen láy ấy, dưới ánh đèn sáng chói cứ thâm trầm như nước, không khí như lắng đọng, trong khoảnh khắc đó dường như cô không còn nhớ gì nữa. Dạo gần đây, chuyện của Tư Thần khiến cô mệt mỏi và quên mất anh cũng tham gia bữa tiệc đính hôn này. Cũng đúng, nhà họ Lâm và nhà họ Đoàn rất thân thiết, Lâm Vũ Triết và anh còn thân hơn cả anh em ruột, làm gì có chuyện không đến chứ?

Đoàn Dịch Sâm vẫn như ngày xưa, anh bước tới gần Nhan Nặc, mỉm cười chào hỏi: “Hi, lâu lắm không gặp, dạo này em thế nào?”

Nhan Nặc sững lại, sau đó mới khách sáo trả lời: “Hi, rất tốt.” Cô cố ý sửa lại mái tóc, sau đó lại hỏi anh: “Anh thì sao, ở bên Anh tốt chứ?”

“Cũng được, em biết anh mà, khả năng thích nghi rất tốt, chỉ là thường xuyên có sương mù nên tâm trạng không tốt để lúc nào cũng tỏ ra lịch lãm được.” Đoàn Dịch Sâm nói rất thoải mái, miệng luôn tươi cười, nhưng ánh mắt lại không che giấu nổi sự cô đơn, mọi sự phòng bị đều tan vỡ vào giây phút anh nhìn thấy cô, trong lòng dội lên cảm xúc lâu ngày không có, anh mới biết hóa ra mình vẫn chưa thể quên.

Em biết anh mà - câu nói của hai người, bạn trai cũ và bạn gái cũ, dường như rất gượng gạo.

Nhan Nặc cúi xuống, đôi mi dài che đi tâm tư trong lòng cô, sau đó cô chậm rãi nói: “Thực ra có sương mù cũng không sao, sông Thames càng đẹp hơn.” Cô thực sự không biết nói gì đành tìm câu nói tiếp lời anh vậy.

Đoàn Dịch Sâm im lặng, cảnh có đẹp đến mấy, có vui đến mấy mà không có người ấy chia sẻ cùng mình thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bao đêm anh đã đứng ở ban công của chung cư, nhìn dòng sông Thames diễm lệ nhưng cô đơn, trong lòng trống trải, vô số lần muốn cầm điện thoại gọi cho cô, cho dù chỉ cần nghe thấy giọng cô là được rồi, nhưng cuối cùng không thể không từ bỏ, Vũ Triết nói cô đã ở bên cạnh một người khác, người ở bên cạnh cô không còn là anh nữa.

Nhan Nặc nghĩ sắc mặt mình bây giờ chắc chắn rất gượng gạo, cô nắm chặt tay nói: “Xin lỗi, tôi vào trong trước.” Nói xong, cô vội đi, nhưng không biết do đi quá vội hay quá căng thẳng mà gót giày nhọn bị nghiêng khiến cô suýt ngã, may Đoàn Dịch Sâm nhanh tay nhanh mắt kịp thời đỡ cô, cánh tay lạnh lẽo của cô bị anh nắm chặt.

Anh chau mày nói: “Sao lại không cẩn thận thế? Có bị đau ở đâu không?”

Nhan Nặc lắc đầu, nhìn anh, thế nhưng ánh mắt mông lung dường như nhìn thấy những thứ khác quanh anh.

Cơn sóng ký ức từng lớp từng lớp dội về, không kịp phòng ngự.

Dường như đã trở về nhiều năm trước đó, cô và anh không rõ hẹn hò nhau mấy lần. Các bạn cùng phòng hỏi cô là hai người đã tiến triển đến đâu, đã hôn chưa? Cô hỏi hôn trán có tính không, liền bị bọn họ nói tiến triển quá chậm, mấy tháng rồi mà vẫn giậm chân tại chỗ. Thực ra cô rất phiền não, cô thích sự lịch sự của anh nhưng cũng buồn vì sự lịch sự ấy, hai người dường như không giống tình nhân mà giống anh em hơn, hơn nữa luôn là cô quấn lấy anh, lẽ nào cô không có sức hấp dẫn đến vậy sao?

Lần hẹn hò tiếp theo vào ngày Thất tịch, trên phố từng đôi từng đôi ngọt ngào đi với nhau. Hai người vừa đi từ rạp chiếu phim ra, anh dịu dàng nắm tay cô, không có bất cứ cử chỉ thân mật nào khác. Cô nghiến răng nghĩ nhất định lần này phải có sự đột phá, đang tính toán xem là tấn công hay không chuẩn bị gì sẽ thích hợp hơn, cứ nghĩ lung tung như vậy cô đã không cẩn thận mà vấp phải hòn đá, anh vội đưa tay ôm cô và nói câu này: “Sao lại không cẩn thận thế?”

Giọng anh dịu dàng đến mức khiến cô cảm thấy người nóng bừng, không nghĩ gì nữa cô liền tặng anh nụ hôn đầu tiên của mình, hành động bạo dạn này là lần đầu tiên của cô. Cô còn nhớ lúc đó gương mặt anh có lẽ rất ngạc nhiên, có thể là vui vẻ, từ đó về sau quan hệ của hai người cũng dần tốt lên. Ai biết được về sau lại trở nên như thế này, là do cô nói, chúng ta chia tay đi.

Không nên nghĩ lại những điều này, không những không hợp thời mà thực ra không cần thiết.

Nhan Nặc nghiến răng, hất tay anh ra, nhưng anh không chịu, cô nói bên tai anh: “Anh buông ra.”

Đoàn Dịch Sâm sững lại, nhưng tay càng nắm chặt hơn, anh nói: “Tiểu Nặc, anh...”

Anh còn chưa nói xong thì Nhan Nặc đã đẩy anh ra, đứng cách hai người không xa, Tần Phóng đang đứng dưới cổng hoa được kết bằng hoa hồng Champagne, sắc mặt điềm tĩnh như dòng sông băng vạn năm bất động.

Tần Phóng chầm chậm đi về phía họ, một tay ôm vai Nhan Nặc, một tay lịch sự đưa lên trước, mỉm cười nói với Đoàn Dịch Sâm: “Lâu lắm không gặp, giám đốc Đoàn.”

Mối quan hệ tay ba phức tạp, hai mối tình, ba người có tâm trạng khác nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.