Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Chương 5



Sao anh có thể xuất hiện trước mặt cô mà coi như chưa hề có chuyện gì xảy ra?

Hai tay Nhan Nặc nắm chặt quai túi giống như nắm chặt búi cỏ cứu mạng, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cô, người mà cô tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Nhan Nặc, phải bình tĩnh, anh ta không thể nào ảnh hưởng tới mày nữa rồi! Cô nói với bản thân mình như thế, sau đó hít thở sâu để lấy lại nhịp thở bình thường, thong thả bước qua người đàn ông, không hề quay đầu lại.

Đoàn Dịch Sâm, hóa ra lạnh lùng với anh cũng không phải việc khó.

Đoàn Dịch Sâm không hề đuổi theo, chỉ đứng yên, mặc cho cô bước đi, cho tới khi bóng hình cô trở nên mơ hồ, một nơi nào đó trong sâu thẳm trái tim anh bỗng nhói đau.

Không biết đã bao lâu, thư ký vẫn đứng sau anh không xa lên tiếng: “Tổng giám đốc, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu rồi, hay là chúng ta đi trước?”

Sáng sớm, Tổng giám đốc vừa xuống máy bay là tới đây luôn, chắc là vì muốn gặp cô gái ban nãy, nhưng hai người gặp nhau lại không nói gì, thật lạ lùng. Có điều cuộc sống riêng tư của tổng giám đốc không tới lượt cậu đoán, trừ khi cậu muốn mất công việc tuyệt vời này.

Đoàn Dịch Sâm gật đầu, sau đó quay người bước về phía chiếc xe, đột nhiên hỏi: “Quên một người cần bao lâu?”

Thư ký sững lại, vẫn suy nghĩ về dụng ý của cấp trên thì Đoàn Dịch Sâm đã ngồi vào trong xe.

Chiếc Bentley màu xám bạc chầm chậm lăn bánh trên con phố cổ, giống như chủ nhân của nó, chiếc xe rất nho nhã, mạnh mẽ và tốc độ.

Lúc Nhan Nặc tới văn phòng thì Tần Phóng vẫn chưa tới. Có điều hành tung của sếp như gió nên có thể bỏ qua, cô cũng không nghĩ nhiều, sau khi giải quyết mấy công việc hằng ngày cô ngồi một mình đờ đẫn suy nghĩ, trong đầu hiện lên hình ảnh Đoàn Dịch Sâm lặng lẽ trong buổi sáng sớm. Cô cười đau đớn, thời gian một năm không đủ để cô quên, chỉ cần anh ấy xuất hiện là mọi thứ trong quá khứ lại dồn về khiến trái tim đau xót vô hạn.

Lúc Mai Tử Hy mang tài liệu lên tầng hai thì thấy Nhan Nặc đang ngồi ngây người, sắc mặt không tốt lắm, liền lao tới tám chuyện: “Chị Nhan, sao thế? Có phải sếp tổng khó phục vụ quá không?”

Nói xong, cô ấy ngước nhìn phòng của Tần Phóng, cho rằng Tần Phóng lại nổi giận một cách vô lý.

Nhan Nặc đang chìm đắm trong quá khứ, nghe cô ấy nói vậy liền nhớ tới điệu bộ khó coi của Tần Phóng hôm đó, miễn cưỡng cười: “Không có gì đâu, anh ấy vẫn chưa tới.”

Thực ra, ngoài tính khí hơi nóng nảy, Tần Phóng cũng không có khuyết điểm gì lớn.

“Haizz, vậy phiền chị để tài liệu lên bàn sếp giúp em. Em về trước đây.”

Mười một giờ ba mươi mà vẫn không thấy bóng Tần Phóng đâu, nhưng lại thấy bóng Phương Lỗi vội vàng chạy từ công trường về, vì cú điện thoại của Nhan Nặc.

“Chuyện gì thế? Không phải hẹn ngày mai rồi sao?”

Mới là đầu thu nhưng trên trán Phương Lỗi lại lấm tấm mồ hôi, chắc anh đã vội vã tới đây.

Nhan Nặc vội nói: “Giám đốc Phương, ban nãy tôi vừa gọi điện cho bên Hạo Thiên, Tổng giám đốc của họ đang mở hội nghị phân tích theo quý, trưa nay sẽ có khoảng một tiếng rảnh rỗi, sau đó bay thẳng tới nước Anh để khảo sát, tháng sau mới về.”

Hạo Thiên là đối tác lớn nhất của văn phòng trong năm nay, vẫn còn một số chi tiết chưa bàn bạc xong.

“Cái gì? Lại tháng sau? Thế sao được, chỉ còn một chút nữa, bọn họ kéo dài được nhưng chúng ta thì không.”

Sắc mặt Phương Lỗi thay đổi, có vẻ rất gấp gáp.

“Giám đốc Phương, bây giờ đi vẫn còn kịp”, Nhan Nặc nhìn đồng hồ nói.

Phương Lỗi cau mặt: “Vấn đề là sếp tổng đang sốt cao, còn đợi tôi mang thuốc tới đây!”

Nhan Nặc ngạc nhiên hỏi: “Sếp Tần bị sốt?”

Rõ ràng hôm qua còn khỏe mạnh, sao nói sốt là sốt ngay được chứ?

“Ừ, hình như cũng không nhẹ.”

“Vậy sao không đi viện?” Nhan Nặc có phần lo lắng.

“Cậu ấy không thích đi viện.”

Nhìn Nhan Nặc, anh liền nhanh trí: “Đúng rồi, hay là cô giúp tôi mang thuốc đến cho cậu ấy, đây là thuốc mà bác sĩ gia đình kê đơn, nếu được thì cô mua luôn cháo cho cậu ấy, chắc cậu ấy cũng chưa ăn gì đâu.”

Anh đưa chìa khóa và thuốc cho Nhan Nặc, rồi cầm áo khoác ra ngoài: “Hạo Thiên là phi vụ lớn, tôi phải đích thân đi một chuyến. Chuyện của sếp, phiền cô rồi.”

Nhan Nặc ngẫm nghĩ, lúc sốt cao sức đề kháng rất yếu, nếu ăn đồ bên ngoài thì không tốt lắm, cô cũng không chắc bếp nhà Tần Phóng có dùng được không, thế là cô đi chợ mua thực phẩm rồi về căn phòng nhỏ của mình nấu một nồi cháo thịt nạc, để trong cặp lồng giữ nhiệt, sau đó bắt xe tới nơi ở của Tần Phóng.

Tần Phóng ở trong một căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố, mỗi tầng có hai căn hộ, mỗi mét vuông ở thành phố giá cũng phải hơn vạn tệ, vừa rao bán đã hết ngay. Có điều Nhan Nặc không có bụng dạ nào thưởng thức những thứ này, sau khi đăng ký ở quầy quản lý, cô đi thang máy lên thẳng phòng của Tần Phóng trên tầng cao nhất. Bây giờ cô mới phát hiện ra, tầng trên cùng chỉ có Tần Phóng ở, ấn chuông mấy lần liên tục mà không có ai ra mở cửa, cô đành dùng chìa khóa Phương Lỗi đưa để mở cửa.

Vừa bước vào nhà Nhan Nặc liền sững lại, đập vào mắt cô là thiết kế trắng đen xen kẽ, không thấy màu nào khác nữa. Cô thay dép lê, cẩn thận nhìn ngắm tầng một, không thấy Tần Phóng đâu, nghĩ chắc anh đang nghỉ ngơi trên tầng hai. Cô đặt cháo trong bếp rồi nhẹ nhàng lên tầng hai.

Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, cô gõ cửa bước vào. Vừa vào đã thấy Tần Phóng yếu ớt nằm trên chiếc giường màu đen, trên trán là túi đá chườm, vì sốt cao nên gương mặt anh đỏ hồng, hình như anh ngủ không ngon giấc, chốc chốc lại nói mê.

Nhan Nặc thay túi đá khác rồi giúp anh đắp lại chăn, sau đó xuống dưới lầu. Mọi thứ trong bếp hình như còn mới, xem ra Tần Phóng chắc cũng chẳng nấu nướng gì. Cô mang cặp lồng cháo hâm nóng lại rồi múc ra bát cho bớt nóng, bưng lên lầu, Tần Phóng vẫn chưa tỉnh.

“Sếp Tần, sếp Tần.” Nhan Nặc khẽ gọi. Bất giác điện thoại trong túi cô đổ chuông, cô lấy ra xem. Sao lại là anh ta chứ? Sao anh ta lại có số của cô? Cô chợt mắng mình ngu ngốc, chỉ cần anh ta muốn thì trong thiên hạ này có gì anh ta không làm được chứ?

Đối phương vẫn chờ đợi, Nhan Nặc nhìn dãy số điện thoại trên màn hình, dãy số cô đã xóa không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn ghi nhớ, cô lại nghiến răng xóa nó đi, lúc đó có một tin nhắn gửi tới.

“Tám giờ, chỗ cũ, không gặp không về.”

Ý gì chứ? Nhan Nặc bực mình tắt máy. Một năm không gặp, con người này vẫn quen thói ra lệnh, tưởng rằng ai cũng phải nghe lời mình sao?

Tần Phóng nửa tỉnh nửa mê, trằn trọc trên giường, Nhan Nặc định đánh thức anh dậy ăn cháo thì anh bỗng túm lấy cánh tay cô rồi luôn miệng nói mê: “Mẹ, mẹ...”

Cảm giác nóng hầm hập truyền tới khiến cô giật mình, mấy tiếng nói mê đầy thương yêu khiến cô xúc động, không ngờ Tần Phóng tính tình phóng khoáng thế mà cũng có lúc thật trẻ con. Nghe nói lúc ốm là lúc người ta yếu đuối nhất, trong lúc này mà nhớ ai thì nhất định người đó rất quan trọng với họ.

Tần Phóng sốt mê man, cứ tưởng mình đang nắm tay mẹ nên nắm rất chặt, cảm giác rất mềm mại, ấm áp.

Trong giấc mơ, mẹ anh hiền từ đứng ở cồng, vẫy tay tới tụi anh, dịu dàng gọi: “Tiểu Phóng, Lỗi Tử, vằn thắn được rồi, mau về ăn nào.”

Sau đó anh kéo Phương Lỗi sung sướng chạy về nhà, mẹ rửa tay cho hai đứa rồi lau khô, lấy cho mỗi đứa một bát vằn thắn thơm ngon, nóng hổi. Mùi thơm của nồi canh xương bay xa vạn dặm, cùng với với những viên vằn thắn nhỏ xinh là món mà hai đứa thích ăn nhất!

Anh và Phương Lỗi ăn rất ngon miệng.

Đột nhiên, bóng mẹ hiền ngồi bên anh dịu dàng cười bỗng tan biến, Tần Phóng gọi thế nào đi nữa, chạy theo thế nào đi nữa cũng không đuổi được, anh suy sụp ngã sóng soài trên mặt đất.

Anh sực tỉnh, nhìn thấy gương mặt dịu hiền của Nhan Nặc đang ở trước mặt. Tay anh vẫn đang nắm chặt tay cô, giây phút ấy anh không biết nên diễn tả tâm trạng của mình thế nào nữa.

Một lúc sau, lấy lại được tinh thần anh mới nói: “Sao cô tới đây?”

Giọng anh khản đặc, cổ họng đau rát, cả người nóng như bị lửa thiêu.

Nhan Nặc vội lấy cho anh một cốc nước, sau đó nhẹ nhàng nói: “Sếp Phương phải tới bên Hạo Thiên để bàn chuyện hợp đồng nên bảo tôi mang thuốc tới. Đây là cháo tôi nấu, anh ăn lót dạ rồi uống thuốc. Chỉ cần ra mồ hôi là khỏe lại ngay thôi.”

Nghe giọng nói dịu dàng của Nhan Nặc, lại nhớ lại giấc mơ ban nãy, Tần Phóng ngây người một hồi. Sau đó anh mở to mắt nhìn bát cháo hồi lâu, không muốn ăn, giở thói trẻ con làm nũng: “Tôi không ăn cháo, tôi muốn ăn vằn thắn.”

Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười: “Sếp Tần, bây giờ tôi mua vằn thắn ở đâu được chứ? Hơn nữa, việc quan trọng nhất bây giờ của anh là uống thuốc hạ sốt, đợi khỏi ốm thì ăn cái gì cũng được.”

Tần Phóng vẫn ngồi im, dường như bị ốm nên anh có cảm giác sợ hãi, nhất định phải bắt người khác dỗ mình, anh ôm chăn hờn dỗi gào lên: “Vằn thắn!”

Cái người này biết rõ mình dễ bắt nạt người khác đây mà, Nhan Nặc trợn tròn mắt, giống như đang nịnh trẻ con vậy: “Thế này đi, anh ăn hết cháo đi đã, ăn xong, uống thuốc rồi ngủ một giấc, lát nữa tôi sẽ đi mua về cho anh.”

“Tôi muốn ăn đồ tự làm, không ăn mấy thứ ngoài đầu đường đâu, không những bị cắt giảm nguyên liệu lại còn toàn mùi mì chính, khó ăn chết đi được.”

Mặc dù bị ốm nhưng tính cách của Tần Phóng vẫn không thay đổi, thậm chí còn quá đáng hơn trước, gặp người tốt bụng như Nhan Nặc thì bệnh lại càng dễ bùng phát.

“Được, được, được”, Nhan Nặc bất lực đồng ý.

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tần đại sư tử tự cao tự đại không coi ai ra gì, bây giờ đang ôm chăn ngồi ở bàn ăn cạnh bếp, chỉ vì muốn nhìn Nhan Nặc nặn vằn thắn sao? Nói ra chắc không ai tin được, nhưng sự thật bày ra trước mặt thế này, ngay cả Nhan Nặc cũng cảm thấy bất lực.

Nhân lúc Tần Phóng ăn cháo, uống thuốc rồi đi ngủ, cô tới siêu thị gần đó mua nguyên liệu, về tới nơi liền ninh một nồi canh xương, nặn thịt nạc xay, nấm hương thái nhỏ, cải thảo cắt nhỏ, sau đó nặn vỏ vằn thắn, lúc đó Tần Phóng cũng tỉnh ngủ.

Từ lúc xuống bếp thấy Nhan Nặc đang bận rộn, Tần Phóng liền ngồi lì ở đó không lên phòng nữa.

Nhan Nặc tốt bụng đề nghị: “Sếp Tần, hay anh ra ngoài xem ti vi nhé? Còn một lúc nữa mới nấu đấy.”

Bị anh ấy nhìn không thoải mái chút nào cả.

Tần Phóng không trả lời: “Bây giờ ít cô gái biết xuống bếp lắm.”

Giọng anh còn vương mùi thơm của bát cháo thịt ban nãy, cô làm cũng rất khá, nhìn cô nặn vằn thắn cứ thoăn thoắt, chứng tỏ tay nghề nấu nướng của cô cũng không phải tay vừa.

“Tôi cũng chỉ biết một chút thôi.” Nhan Nặc khiêm tốn đáp, cô tiếp tục: “Hay là anh lên trên gác nằm một chút đi, khi nào xong tôi gọi.”

“Tôi ngồi đây đợi thì làm sao? Cô ngứa mắt lắm à?”

Tần đại sư tử lại giở chứng rồi. Thực ra rõ ràng anh không có ý đó, chỉ là khi thấy cô vào bếp vì mình, anh cảm thấy vô cùng dễ chịu, nhưng không hiểu sao mở miệng ra lại nói thế.

Đang đau đầu không biết nên cứu vãn thế nào thì Nhan Nặc đã nhường anh một bước: “Được rồi, tùy anh.”

Cô biết thừa tính anh cổ quái nhưng bây giờ anh đang ốm, cô cũng chẳng muốn tính toán với anh làm gì. Một lúc sau cô đã gói xong vằn thắn và đặt lên bếp, rắc thêm hành hoa vào nồi canh, mùi vằn thắn thơm nức mũi bay tới chỗ Tần Phóng.

Từ sớm đến giờ Tần Phóng mới ăn một bát cháo, uống thuốc Tây lại hại dạ dày nên trong bụng đã hát khúc “Vườn không nhà trống” từ lâu rồi. Vì vậy ngửi thấy mùi vằn thắn thơm mà mình vẫn nhớ nhung, tâm trạng của anh cực kỳ tốt, anh ăn liền ba bát to, ngay cả canh xương cũng húp cạn.

Nhan Nặc cũng múc một bát nhỏ cho mình nhưng cô không ăn, chốc chốc cô lại ngước nhìn đồng hồ trong phòng khách, đã bảy giờ ba mươi rồi.

Tần Phóng cũng thấy sự khác lạ của cô, anh hỏi dò: “Cô hẹn ai à? Tôi không sao đâu, cô có việc thì có thể về rồi.”

Không biết tại sao cứ nghĩ tới chuyện cô hẹn hò với người khác là anh lại không vui.

Nhan Nặc mãi mới phản ứng lại: “Không có gì, tôi sợ về tối thì không tiện lắm.”

“Hóa ra là vậy, vậy cô về sớm đi.”

Tần Phóng vui vẻ đặt chiếc bát đã ăn sạch sẽ xuống bàn, do dự nhìn phần còn lại trong xoong, tiếc là đã no quá rồi: “Chỗ này để lại mai tôi ăn sáng.”

Nhan Nặc cười: “OK, tôi sẽ cất đi giúp anh. Nhớ là phải hâm nóng rồi hãy ăn, nếu không, sẽ không tốt cho dạ dày.”

Ngay cả cô cũng không biết hóa ra mình làm vằn thắn lại ngon đến vậy.

Tần Phóng ngồi xem ti vi một lúc nhưng không trụ được, thực ra anh chưa khỏe hẳn, uống thuốc nên cảm thấy vô cùng buồn ngủ. Anh đứng dậy định về phòng đi ngủ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh quay lại nói với Nhan Nặc: “Hôm nay thực sự cảm ơn cô.”

Nhan Nặc đang dọn dẹp bát đũa, nghe anh nói vậy liền mỉm cười: “Không cần cảm ơn, chuyện nhỏ thôi mà. Hơn nữa anh là cấp trên của tôi, đây là chuyện nên làm.”

Nghe thấy vậy, gương mặt có thể coi là hòa nhã của Tần Phóng bỗng trở nên lạnh lùng, anh nói: “Cũng phải, đến lúc đó nhớ nhắc tôi tăng lương.”

Nói xong, anh sầm mặt đi lên phòng.

Nhan Nặc cứng họng, không biết anh lại giở quẻ chuyện gì, đợi anh quay lưng đi, cô thè lưỡi làm mặt xấu, cái tên đàn ông nắng mưa thất thường này thật khó phục vụ.

Cô lại nhìn đồng hồ, đã tám giờ mười lăm. Cô rề rà rửa bát, dọn dẹp, dán vài tờ giấy nhớ lên cửa tủ lạnh dặn dò anh mấy việc, gần chín giờ cô mới rời khỏi chung cư của Tần Phóng.

Gió đêm thu se lạnh khiến cô tỉnh táo, cô bắt taxi: “Bác tài, cho tôi tới quán ăn Lời của gió đối điện cổng trường đại học T.”

Cô biết, cho dù bao nhiêu lần thì anh vẫn sẽ đợi cô ở đó. Có thể tránh được một tiếng nhưng không tránh được cả đời, những gì phải đối mặt thì cứ nên dũng cảm đối mặt. Có lẽ đây là cơ hội mà ông trời cho cô, để nói với anh, cô không còn là Nhan Nặc năm xưa nữa, không ai có thể quay về quá khứ.

Cô vừa đẩy cửa thì nghe thấy tiếng chuông gió quen thuộc, sau đó nhìn thấy người quen ở vị trí cũ, mỉm cười nói với cô: “Anh biết em nhất định sẽ tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.