Yêu Giả Cưới Thật

Chương 1: Vết cắn




Đêm, hoàng hôn thật sâu.

Trên chiếc giường lớn kiểu cách châu Âu, người đàn ông mặc áo ngủ tơ lụa màu lam, dây buộc bên hông hời hợt, vạt áo mở rộng, có thể nhìn thấy màu bộ ngực, cơ bắp rắn chắc dưới áo ngủ cơ hồ có thể nhìn thấy được.

Hai chân người đàn ông gác lên nhau, thần thái lười nhác ngồi trên giường, đôi mắt chim ưng đang gắt gao nhìn người đối diện, ngón tay thon dài ở giữa gối của anh ta khẽ chọc: “Muốn chơi trò mèo vờn chuột?”

Cô gái đứng đối diện anh ta, toàn thân chỉ có duy nhất chiếc áo sơ mi nam phủ lên, cô đem cổ tay áo xoắn lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, chiều dài áo sơ mi đến bắp đùi, cô không có lựa chọn, chỉ có thể nhắm mắt đi đến trước mặt anh.

Người đàn ông quét mắt đến đôi chân thon dài của cô, đáy mắt hiện lên hứng thú, anh đưa tay chỉ chỉ phần bùng, khóe miệng cười lạnh lẽo.

“Ngồi lên…”

Cô gái cúi đầu, không thấy rõ biểu tình, cô tựa hồ đang chần chừ, nhưng vẫn ngồi vào trên người anh ta.

Người đàn ông vỗ vỗ hai má của cô, ngón tay đi xuống dọc cái cổ mảnh khảnh, anh cúi đầu, ngửi mùi hương hoa lài duy nhất trên người cô, hai tròng mắt khinh mị, không khỏi ở bên tai cô ra tiếng.

Bên tai chợt vang lên hai chữ kia làm cho Đồng Niệm biến sắc, cô quay đầu đi, hung hăng cắn cổ anh.

......

Thời tiết tháng năm, cỏ xanh hương thơm, hoa tường vi màu phấn hồng, nở rộ kiều diễm, cành lá màu xanh biếc kéo dài ra tới mặt tường, men theo hàng rào màu trắng, thơm mát đẹp đẽ.

Lan Uyển, một biệt thự phong cách cổ điển châu Âu, trước sau chia làm hai căn, căn tiểu lâu phần sau là hoa viên xanh um tươi tốt, phần lầu chính khí thế to lớn, tường màu trắng kết hợp với mái ngói màu đỏ, cửa sổ hình tròn cùng với cổng cao và cái sân, tất cả đều hiện lên vẻ đẹp ung dung, quý phái.

Động tác của đám người hầu đâu vào đấy, đem dọn sạch sẽ từng góc của biệt thự. Cầu thang nửa hình tròn từ trên lầu, một bóng dáng cao to đang đi xuống, người con trai hé ra khuôn mặt tuấn mỹ, ngũ quan rõ ràng, trời sinh tản ra một loại mị hoặc.

“Thiếu gia!” Đám người hầu thấy người đi xuống, nhất trí hạ thắt lưng dừng tất cả mọi việc cung kính chào.

Cánh tay trái của Lăng Cận Dương đang khoác áo tây trang, anh đưa tay sờ cà vạt ở cổ, đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia sáng.

“Ba, chào buổi sáng.”

Ở giữa nhà ăn, Lăng Trọng kiễng chân ngồi, ông nghe tiếng con trai, khóe miệng lộ ra nụ cười ôn nhu. Khóe mắt đảo qua nhìn thấy một chỗ ngồi còn trống, thấp giọng hỏi: “Tiểu thư còn ở trên lầu.”

Lúc này đây không đợi Lăng Trọng mở miệng, người con trai ngồi đối diện đã nhếch môi, đôi mắt chim ưng híp híp: “Lại đi kêu một lần.”

"Vâng, thiếu gia."

Người hầu quét mắt nhìn sắc mặt của anh, không dám trì hoãn, nhấc chân hướng về phía lầu.

Lăng Trọng bật cười lắc đầu, nghĩ thầm nha đầu kia thích ngủ nướng, ông nhíu mày nhìn đứa con trai, thấy áo sơ mi màu đen, được ủi kĩ lưỡng, trên cổ xuất hiện thêm một cái cà vạt.

Thấy con trai đeo cà vạt, Lăng Trọng hơi nhíu mi, trong lòng có chút kinh ngạc, đang muốn mở miệng thì nghe thấy động tĩnh truyền từ trên lầu xuống.

Tiếng bước chân từ trên lầu truyền tới, một cô gái mặc quần áo xinh xắn, xem ra chỉ khoảng mới hai mươi tuổi, da thịt trắng nõn, ngũ quan xinh xắn rất sống động trên khuôn mặt nhỏ nhắn, mang theo tinh thần thanh xuân vô cùng rực rỡ.

Đồng Niệm cất bước đi đến trước bàn ăn, quét mắt nhìn người trước mặt, cô cúi thấp đầu, kêu: “Ba ba, chào buổi sáng.” Cúi xuống, trên mặt cô không có gì biến hóa, ngay sau đó lại thấp giọng nói: “Anh trai.”

Bữa sáng trên bàn, không vượt ngoài đều là thiên hạ của hai cha con, người tới lui đàm luận thời buổi kinh tế chính trị, cổ phiếu, còn có sách lược tranh đầu thương trường.

Đồng Niệm vẫn cúi đầu, im lặngăn bữa sáng của cô, đối với lời nói trong đề tài bọn họ đang đàm luận, cô một chút cũng không hứng thú, thậm chí cũng lười tham dự.

"Niệm Niệm......" Trên bàn cơm trọng tâm đề tài chấm dứt, Lăng Trọng đột nhiên quay đầu cười hỏi cô: “Con sẽ rất nhanh tốt nghiệp, có muốn ra nước ngoài học thêm

không?”

Ngón tay nắm dao nĩa cứng ngắc, Đồng Niệm ngẩn đầu, vừa nhìn người đàn ông đối diện, trong lòng ngẩn ra.

Khuôn mặt tuấn tú của Lăng Cận Dương khẽ nâng lên, đôi mắt thâm thúy đảo qua mặt cô, anh bưng sữa lên uống một ngụm, đối với đáp án của cô, tựa hồ hứng thú muôn phần.

Thu lại ánh mắt đang nhìn chăm chú, khóe miệng Đồng Niệm hiện lên một tia cười lạnh, cô quay đầu về phía Lăng Trọng, trầm giọng nói: “Không muốn, con chưa nghĩ tới việc học thêm.”

Nghe được câu trả lời thuyết phục của cô, Lăng Trọng mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ cô, nói: “Cũng được, con gái học nhiều như vậy, không phải là chuyện tốt! Con là phụ nữ của nhà họ Lăng, có ba ba và anh trai, tương lai của con đã có chúng ta sắp xếp.”

Trong mắt Đồng Niệm không có nửa điểm ý cười, cô nhìn lên đồng hồ, nói: “Con đi học.”

Nhìn bóng dáng cô đi xa, Lăng Trọng mím môi cười cười, quay đầu nhìn đứa con trai, dặn dò: “Cận Dương, con không nên đối xử với con bé quá nghiêm khắc, con bé đã trưởng thành, tâm tư khó nắm bắt đấy!”

"Ba!" Đôi mày kiếm thâm thúy của Lăng Cận Dương nhếch lên, cười như không cười: “Ba yên tâm, con có chừng mực.” Theo sau, anh đứng lên, vẫn như thường lệ ngồi lên xe, lái khỏi biệt thự.

Thấy con mình nói như vậy, Lăng Trọng vẫn yên tâm, nhìn theo đứa con rời đi, ông không khỏi mỉm cười đứng lên, đứa con này từ nhỏ đã kiêu ngạo, hiện giờ đang đảm nhiệm tập đoàn Lăng thị, như cá gặp nước, còn hơn chính mình năm đó, thật là có hơn chứ không có kém.

Lái xe đem cửa xe đóng lại, quay đầu nhìn người đàn ông phía sau, chỉ thấy ông đưa tay chỉ về phía trước, lái xe phát động xe, vững vàng rời khỏi biệt thự, rồi sa đó hướng về phía một chiếc xe màu đen có rèm che đuổi theo.

Tí tách ——

Trên núi thanh bình, vang lên hai tiếng xe va chạm, đột ngột rồi lại chói tai.

Đồng Niệm ngồi trong xe nghe được tiếng va chạm, sắc mặt biến đổi, quả nhiên tốc độ xe chợtgiảm xuống dưới, lái xe nhanh chóng tấp vào ven đường, rồi sau đó cửa xe bị mở ra, cô tuy rằng không muốn, cũng không thể không xuống xe ngược lại ngồi vào trong chiếc xe đuổi theo.

Chờ cô ngồi vào trong xe, lái xe thành thạo đem màn chắn màu đen phía sau đẩy lên, lại vững vàng khởi động xe đi, mà chiếc xe lúc trước cùng theo một đường này đi sau, hiển nhiên đều là vô cùng thuần thục.

Sau xe mờ mịt, Đồng Niệm quay đầu nhìn bên ngoài cửa xe, biểu tình trên mặt không có gì, từ đầu đến cuối không nhìn người đàn ông ở bên.

Nhìn sắc mặt yên lặng của cô, Lăng Cận Dương mỉm cười, đem cô kéo vào trong ngực, anh cúi đầu, tới gần tai cô cười nói: “Còn giận sao?”

Cúi xuống, ý cười trong mắt anh càng sâu: “Tối hôm qua anh lại không có chiếm được tiện nghi?!”

Đồng Niệm quay đầu nhìn lại, nhìn ánh mắt của anh bỗng chốc lạnh lại: “Anh chiếm tiện nghi còn ít sao?”

Lăng Cận Dương theo bản năng đưa tay lên sờ soạng dưới cổ, nhắp môi nhỏ bé: “Em dán nói, em không chiếm tiện nghi?”

Nhìn anh trưng bộ mặt tà mị, Đồng Niệm chỉ cảm thấy nghẹn trong lòng, không muốn cùng anh cãi cọ loại vấn đề này, cô đơn giản hướng đầu ra ngoài cửa sổ, không hề nhìn gương mặt gợi đòn của anh.

Xe vững vàng hướng đến học viện Kinh tế, Đồng Niệm do dự cũng không có rút tay nhỏ bé bị anh nắm chặt, quay đầu hỏi anh: “Sắp tốt nghiệp, các bạn học sinh muốn mở tiệc, em cũng muốn đi!”

“Không được!” Âm thanh trước sau trầm thấp của người đàn ông, lộ ra một cỗ từ tính.

"Vì cái gì không được?"

“Bởi vì anh không muốn!” Anh bừa bãi bá đạo, luôn làm cho người ta không có đường phản bác.

Xe có rèm che màu đen ngừng ven đường, lái xe cho xe dừng im lặng chờ đợi, phía sau vẫn đi theo chiếc xe kia, lúc này lại cũng như đường cũ, giống như đã rất nhiều lần lặp lại.

Mắt thấy cô không nói lời nào, hai tròng mắt Lăng Cận Dương trầm xuống, anh đưa tay nâng hàm dưới của cô, nhìn thấy sóng mắt bình tĩnh của cô, khuôn mặt tuấn mỹ kia nở nụ cười: “Lại tức giận?”

Đẩy tay của anh ra, trên mặt Đồng Niệm biểu tình đạm mạc, thẩm chí cả đáy mắt đều không có cảm xúc.

Giằng co như vậy, áp ức không hạ, Đồng Niệm mím môi, không muốn nhiều lời, bước xuống xe đóng cửa.

"Đồng Niệm!"

Trong không gian chật chội, Lăng Cận Dương bỗng dưng mở miệng, giọng điệu lộ ra lạnh thấu xương: “Ngoan ngoãn nghe lời đừng chọc giận anh.”

Cảnh cáo như vậy làm cho cô không thể chống cự, từ trước đến nay lời anh nói, cô không có quyền phản kháng!

Ngón tay định đóng cửa của cô trắng bệch, Đồng Niệm cúi đầu, khóe mắt hiện lên một mảnh hàn ý, cô không quay đầu lại, thẳng bước xuống xe.

Không bao lâu sao, Lăng Cận Dương mỉm cười, anh đem màn chắn màu nâu hạ xuống, đuôi lông mày ở khóe mắt lạnh lùng hạ xuống, cả người toát ra khí lạnh, hỡ hững lên tiếng: “Lái xe đi.”

“Vâng, thiếu gia.”

Xe chạy, ánh mắtngười đàn ông mát lạnh, khuôn mắt tuấn mỹ ở dưới ánh nắng mặt trời thấp thoáng, giơ tay hay nhấc chân đều toát ra một sự tao nhã.

Lăng Cận Dương tùy ý quay đầu, cũng không nghĩ muốn đụng tới, chỉ nghe anh "aa" một tiếng, sắc mặt thay đổi.

Đưa tay đem tháo cà vạt xuống, cởi bỏ áo sơ mi, ngón tay vuốt qua lại phía cổ bên phải, đầu ngón tay lướt qua nơi hơi đau đớn.

Ánh mắt sâu thẳm xuyên thấu qua kính, rõ ràng nhìn thấy dấu răng ở cần cổ, vết cắn rất sâu, còn rướm màu đỏ của máu.

Ngón tay chạm vào nơi ái mụi, đáy mắt Lăng Cận Dương dần dần trầm xuống, anh híp mắt, bên tại tựa như còn lưu lại hơi thở gấp gáp của cô tối qua.

Đồ không có lương tâm, có thể hung ác như vậy còn dám nói không chiếm tiện nghi của anh?!

Học viện Kinh tế được xem là trường học hàng đầu của cả nước, nơi này toàn con em nhà quyền quý. Sau tiếng chuông tan học, Đồng Niệm cất bước hướng ra cửa, di động trong túi vang lên, cô đưa mắt nhìn chiếc xe có rèm che màu đen đối diện, không có lấy điện thoại ra.

Lái xe thấy cô đi tới, vội vàng mở cửa xe ra, Đồng Niệm nhìn đám người ầm ĩ phía sau, nhịn không được hỏi: “Thiếu gia đêm nay mấy giờ về?”

Lái xe không có giấu diếm, đem tin tức biết được nói cho cô: “Thiếu gia đêm nay xã giao nói là không cần chờ cậu.”

Đồng Niệm gật gật đầu, sắc mặt như thường, nói: “Tôi hôm nay có tiết học thêm, tối đến đón tôi.”

Lái xe cũng không có hoài nghi, cung kính gật đầu: “Vâng, tiểu thư.”

Trên đường trở lại trường, Đồng Niệm lấy di động còn rung ra, khóe miệng gợi lên ý cười: “Mạch Mạch, tớ lập tức qua đó, các cậu chờ tới.” Đêm nay các thế hệ kinh tế tụ hội ở quán bar, cô không muốn về nhà.