Yêu Giả Cưới Thật

Chương 11: Làm khó dễ



Đi tới Mê Sắc, Đồng Niệm nhanh chóng đỗ xe rồi lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Khả Tâm, điện thoại không gọi được. Cô đứng ở sảnh lầu một, ngửa đầu nhìn lên, đôi mi nhăn lại nhiều tầng như vậy, đi đâu tìm người đây?

"Đồng tiểu thư!" Một người phục vụ đi tới, tươi cười ôn hòa: “Người cô muốn tìm đang ở lầu hai.”

Đồng Niệm kinh ngạc, lòng có chút bất an, cô gật đầu, cất bước đi tới lầu hai, nhưng trong nháy mắt lại bỏ qua một bóng dáng.

Người đàn ông đang đi xuống cầu thang bên cạnh, đôi mắt thâm thúy đang nhìn người đối diện, đôi mày kiếm nheo nheo, mắt phát ra ý lạnh cả người.

Phục vụ đưa cô đến phòng bao, thái độ cung kính xoay người rời đi.

Cô mở cửa ra, Đồng Niệm chợt nghĩ đến cái gì đó vội lấy điện thoại ra nhanh chóng soạn một tin nhắn ra gửi đi rồi nắm chặt điện thoại trong tay đi vào bên trong.

Bên ngoài Mê Sắc, một chiếc xe màu đen có rèm che, người đàn ông ngồi phía sau, sắc mặt lạnh lùng, ngón tay đang vuốt ve điện thoại không rõ đang vui hay đang tức giận.

Không bao lâu sau, hai tròng mắt Lăng Cận Dương đột nhiên mở ra, anh cười lạnh nhìn điện thoại trong tay, trầm giọng phân phó: “Về nhà.”

Lái xe không dám chần chừ vội khởi động xe rời khỏi quán bar.

Đẩy cửa phòng bao ra, đập vào mắt là một mảnh sương khói lượn lờ, thanh âm vui cười tức giận mắng nhiếc vang lên liên tiếp, Đồng Niệm đi vào huyên áo kia bỗng dừng lại, mọi ánh mắt đổ dồn về hướng cô.

Bởi vì cô đi vội vàng nên không có thay quần áo, chiếc quần lừng trên người gây chú ý, hai chân thon dài trắng nõn lộ ra, cùng với khuôn mặt xinh đẹp làm cho hai mắt của đàn ông xung quanh tản ra dục vọng.

Ngọn đèn mờ mờ, chiếu vào bóng người không rõ ràng, Đồng Niệm không nhìn kĩ chỉ lo lắng tìm người.

“Chị!”

Đồng Niệm theo tiếng kêu xoay người, chỉ thấy một cô gái ở góc tường bị đặt dựa vào ghế.

Đưa mắt nhìn bên người Khả Tâm, nhớ lại mấy người bên cạnh là bạn học của em cô, Đồng Niệm mím môi đi qua, hạ giọng hỏi: “Không có việc gì chứ?”

Khả Tâm hiển nhiên sợ hãi, nhìn thấy trong mắt con bé đang ngấn lệ, vội gật đầu: “Chị, em không sao.” Âm thanh nhỏ xíu vội giải thích: “Em tới gặp đạo diễn, chính là gặp những người này…”

Tuy rằng trong lòng tức giận nhưng nhìn bộ dạng điềm đạm đáng yêu của cô gái nhỏ, Đồng Niệm không đành lòng, đang muốn mở miệng thì có người đã lên tiếng trước.

“Nói xong chưa?”

Đồng Niệm quay đầu, ánh mắt thẳng tắp tới người đang đi tới, chỉ thấy người đàn ông ở phía ghế da màu đen khuôn mặt tuấn mỹ cùng cặp mắt mê hoặc kia.

Là anh ta?

Đồng Niệm thấy rõ người đàn ông ở trước, ánh mắt trầm xuống, sắc mặt khó coi, như thế nào lại là anh ta?

Vi Kỳ Hạo ngồi bắt chéo hai chân ở trên ghế, anh ta ngửa đầu nhìn ánh mắt lạnh lùng của cô, khóe miệng cười cười, trong mắt không có chút ôn hòa. Trên người anh ta phát ra cường thế không thể khinh thường.

Sắc mặt Đồng Niệm bình tĩnh lại, lạnh giọng hỏi: “Vì sao giữ người?”

“Vì cái gì?” Người đàn ông tóc húi cua ngồi giữa sofa, vẻ mặt lo lắng, đưa tay sờ mặt, giọng căm hận nói: “Cô ta dám cào mặt tôi, hôm nay đừng hòng rời đi!”

Đồng Niệm nhíu mày đi tới, hai má của hắn quả nhiên có vết máu, cô không quay đầu lại nhìn chỉ thấy hai cô gái quần áo không chỉnh tề, trên mặt cũng có vết máu lập tức hiểu được.

Đáy lòng vụt lên ngọn lửa giận ngùn ngụt, Đồng Niệm thật muốn tát một cái, nhưng cô không muốn chuyện thêm nháo nhào liền nhẫn nại thê, giọng điệu dịu đi: “Em gái tôi còn nhỏ không hiểu chuyện, làm người khác bị thương là không đúng!”

Khi nói chuyện, cô lấy tiền trong túi xách ra, đặt lên bàn trà đối diện: “Nơi này có chút tiền, cũng đù tiền thuốc men!”

Người ở phòng bao này cũng đều là kẻ có tiền, tiền ở trong mắt bọn họ không là gì, khuôn mặt mới là quan trọng!

Người đàn ông tóc húi cua giận dữ, tung cước đá vào bàn trà chửi ầm lên: “Mẹ nó là trên mặt đó!” Hắn ra vẻ muốn đưa mặt tới.

"Câm miệng!"

Trong không khí vang lên tiếng hét, khóe mắt Vi Kỳ Hạo rùng mình, giọng điệu âm trầm: “Nơi này đến lượt mày nói chuyện sao?”

Nghe được lời nói đó, người đàn ông tóc húi cua kiêu ngạo không cãi lại, phẫn nộ ngồi xuống, không dám nói nữa.

Ngón tay thon dài đang gõ trên bàn trà, Vi Kỳ Hạo cầm tiềncô để trên bàn trà, hai ngón tay kẹp trước sau hơi hơi nới lỏng, những tờ tiền rơi xuống chân cô.

Sắc mặt của anh ta u ám, đáy mắt lộ ý liều lĩnh: “Cái thứ này trong mắt tôi không có chút giá trị!”

Đồng Niệm nhìn chằm chằm anh ta, đáy lòng cười lạnh liên tục, đúng là tên tư bản cuồng vọng, mới có thể nói ra những lời này? Mặc dù dáng vẻ ương ngạnh bệ vệ nhưng dựa vào cái gì để cho người ta tôn trọng đây?

Tuy rằng giận nhưng Đồng Niệm hiểu được, nếu chuyện này xử lí không tốt thì sẽ càng to chuyện. Cô ngăn sự tức giận lại, lần thứ hai mở miệng, đem mắt mắt dời đến chỗ người đàn ông: “Vi thiếu, chuyện này hai bên đều sai, em gái tôi sẽ không vô duyên vô cớ mà đả thương người khác!”

Ý tứ của cô rất rõ ràng, ai cũng sai, nên nhường một bước.

Nhưng lời của cô làm cho Vi Kỳ Hạo cười, khẽ quát ra tiếng: “Đều sai ư?”

Anh ta đưa tay xoa cằm, miệng cười châm chọc: “Mắt nào của em nhìn thấy sai? Em cho tôi biết đi, em gái em rõ ràng làm bị thương người của tôi!”

Cô nghẹn lời không đáp được, hai tay bên người Đồng Niệm nắm chặt, người như thế quả nhiên không chịu nói đạo lý.

Thấy đôi mày thanh tú của cô nhăn lại, Vi Kỳ Hạo lại mím môi cười, khuôn mặt tuấn tú nhếch lên: “Không phải em vô giá sao? Nói cho em biết, tôi muốn xem thử em có bản lãnh cỡ nào?”

Một câu nói của anh ta, nhất thời làm cho mọi người đều biến sắc.

Đồng Niệm mím môi không nói gì, ánh mắt càng thêm lạnh thấu xương, khó trách anh ta từng bước ép cô, chắc là ôm hận chyện lần trước? Nhưng cô có gì sai, chẳng lẽ cho người khác vũ nhục mình mà cô không đánh trả lại sao?

Đạo lý người ở dưới hiên nhà người ta không thể không cúi đầu, cô nhìn em họ mà thở dài.

Đồng Niệm đem tất cả tâm tình che giấu rồi đứng lên, thanh âm thấp lại: “Vi thiếu chuyện đêm nay, là chúng tôi sai, tôi thay mặt em tôi xin lỗi anh!”

Cúi người nhặt tiền ở dưới chân, sắc mặt Đồng Niệm trầm tĩnh tiêu sái đi qua, đem tiền lần thứ hai đặt trước mặt anh ta, rất có tâm ý: “Sự tình đêm nay nên dừng lại ở đây!”

Vi Kỳ Hạo ngẩng đầu nhìn đôi mắt sáng người, khóe miệng cười rực rỡ chói mắt: “Muốn dừng ở đây sao? Em đừng mơ?”

Loại đàn ông cứng mềm đều không ăn, làm cho người ta đau đầu. Trong lòng Đồng Niệm rõ ràng, anh ta đang cố ý làm khó dễ, vì trả thù chuyện lần trước!

Ước chừng một lúc, Đồng Niệm mím môi nhìn anh ta hỏi: “Rốt cuộc anh muốn gì?”

Nửa người trên dựa vào sofa, Vi Kỳ Hạo cúi đầu cười, mở rộng hai cánh tay khoát lên chỗ tựa của ghế, cười tà mị.

Đôi môi mỏng nhếch lên, lướt qua một sự tàn nhẫn: “Theo ngủ với tôi một đêm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.