Yêu Giả Cưới Thật

Chương 25: Khiêu khích ác ý



Màn hình lớn lại khôi phục lại bài diễn thuyết, âm thanh dưới hội trường lại dừng lại, lần thứ hai lâm vào im lặng.

Thời đại như hiện giờ loại ảnh chụp này cũng không gây ngạc nhiên, tất cả mọi người không để trong lòng. Mắt thấy thần tượng hoàn mỹ đã trở về, lại cẩn thận dè chừng.

Lăng Cận Dương đẩy cửa đi vào, khuôn mặt lạnh lùng mê người, anh đi lên bục diễn thuyết tiếp tục chủ đề chưa xong. Đám người ồn ào giơ tay nhưng không phải ai cũng có cơ hội được hỏi.

Trong đó có một cô gái dài mặc, được gọi, vênh váo tự đắc đứng lên, tinh thần hưng phấn. Đưa tay cất tập ghi chép, đảo mắt qua toàn hội trường, thay đổi đề tài: “Chúng tôi muốn ăn bánh cưới của học trưởng Lăng, có được không?”

Đề tài vừa được nói ra toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay ầm ầm.

Người đàn ông trên sân khấu, môi mỏng khẽ nhếch, anh tựa đầu chuyển hướng về phía vị hôn thê ngồi bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú dịu dàng.

Lúc này, An Hân cũng ngẩng đầu nhìn thấy người bên cạnh, hai mắt e lệ, gương mặt ửng đỏ, cô cúi đầu tránh ánh mắt mọi người.

Lăng Cận Dương cúi đầu cười, đáy mắt hiện lên vẻ thâm sâu, anh nhìn phía dưới sân khấu, ánh mắt thanh minh: “Nếu ăn bánh cưới, cần phải đến Lăng thị làm việc, đây là một trong nhưng phúc lợi của nhân viên Lăng thị.”

"Ha ha ha ——"

Mọi người cười rộ lên, không khí sinh động dị thường.

Mắt thấy không khí hội trường không thể khống chế, lãnh đạo học viện vội vàng đưa người lên giải vậy, đồng thời nhân viên đưa Lăng Cận Dương và An Hân hộ tống họ ra bên ngoài.

Thời khắc cuối cùng của diễn thuyết, hội trường rối loạn, có vài học viên nữa muốn chen vào xin chữ kí, lại bị bảo an chặn lại, gấp đến độ khóc lớn lên.

Hội trường náo loạn, Đồng Niệm vẫn bất động, cô mím môi đi qua, thấy người đàn ông đem An Hân bảo vệ trong ngực mình, bóng dáng lạnh thấu xương.

Từ hội trường đi ra bên ngoài, thời tiết rất tốt, ánh nắng tươi sáng. Duẫn Mạch dù chưa được nói chuyện cùng thần tượng, nhưng nghĩ đến người bên cạnh không khỏi an ủi chính mình, có Niệm Niệm ở đây, muốn tiếp xúc gần gũi với thần tượng là chuyện sớm muộn thôi!

Đi dưới ánh mặt trời, Đồng Niệm bình tĩnh, Duẫn Mạch thấy cô đi một đường mà không mở miệng, cũng cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng hỏi thì cô lại không nói.

Cũng may vài ngày sau đó mọi chuyện bình an vô sự,Đồng Niệm chuẩn bị thông qua luận văn chỉ còn chờ biện hộ cuối cùng.

Nghỉ trưa ngày hôm đó, Duẫn Mạch kéo Đồng Niệm ra khỏi trường, đi tới con phố bán hàng xa xỉ. Chỗ ngồi lần trước ở buổi diễn thuyết, Duẫn Mạch phải đổi túi xách Chanel để được, Duẫn Mạch đau lòng muốn chết khi giờ phải thực hiện lời hứa.

Cô bán hàng nhận ra Duẫn Mạch, thấy cô tiến vào, đặc biệt tiếp đón nhiệt tình, đồng thời lấy mấy mẫu túi xách mới nhập về cho cô lựa chọn.

“Ô ô đẹp quá!” Duẫn Mạch nhìn túi xách trước mặt, ánh mắt nổi đóm sáng. Nhưng tiền tiêu vặt tháng này của cô đã hết, chỉ còn miễn cưỡng đủ mua cái túi để trả cho người ta thôi.

Đồng Niệm thấy cô bạn quệt miệng, nhịn không được cười trộm, đối với thói quen con nhà giàu tiêu xài bữa bãi cô không thích lắm. “Được rồi, nếu đáp ứng với người ta rồi thì phải giữ lời thôi!”

Duẫn Mạch suy sụp thở dài, tay nắm lên cái túi xách đưa cho cô bán hàng, đi theo đến quầy tính tiền.

Trong lúc chờ Duẫn Mạch, Đồng Niệm tùy ý đi dạo trong cửa hàng, di động trong túi xách cô vang lên, cô thấy số gọi đến, muốn cứng rắn không bắt máy, nhưng di động bám riết không tha nên cô phải nghe máy.

“Ở đâu đó?” Ngữ khí của người đàn ông qua điện thoại quả nhiên rất ương ngạnh.

Đồng Niệm bĩu môi, tính toán nói cho có lệ: "Anh có chuyện gì?"

Nhưng tính tình Vi Kỳ Hạo sao chứ, càng muốn xong với anh ta thì anh ta càng mất mặt mà thôi: “Đừng nói nhiều, nói địa chỉ đi!”

Âm thanh của anh rất lớn, xuyên qua tai nghe của điện thoại truyền ra ngoài, bên người có người tò mò nhìn, Đồng Niệm cau mày, đành phải đi chỗ khác nói chuyện, nhưng cô còn chưa nói gì đã nghe anh nói tiếp: “Chờ tôi!”

Di động cắt, Đồng Niệm thở dài thật mạnh, nghĩ thầm rằng người đàn ông nàycó thể chờ người khác nói hết không vậy?

"Niệm Niệm!" Duẫn Mạch cầm trong tay một cái váy dài, hưng phấn kéo cô, đẩy cô đi vào phòng thay đồ: “Mau mặc vào thử xem, cái này đảm bảo hợp với cậu!”

Trước mắt Đồng Niệm chơt lóe, người đã bị đẩy tới phòng thay đồ, nhìn cái váy trước mặt cô cũng bị hấp ẫn. Váy dài không tay màu đỏ, ống dài cắt theo phong cách quần áo, phần eo có đính đai lưng rất nổi bật.

Cô bán hàng thấy váy bị Duẫn Mạch cầm, không kịp nói chỉ thấy Đồng Niệm bị đẩy đi thử dồ, vẻ mặt nhất thời ngượng nghịu: “Duẫn tiểu thư, cái váy kia đã có người đặt trước.”

“Đã đặt tiền đặt cọc chưa?” Duẫn Mạch nhíu mày đi tới, cười hỏi.

“Chưa ạ.” Cô bán hàng lễ phép trả lời.

Xoay người ngồi ở giữa ghế sofa, Duẫn Mạch nhún nhún vai không cho là đúng: “Vậy được rồi, nếu chưa đặt tiền cọc thì quần áo kia ai mua trước thì của người đó!”

"Này......" Cô bán hàng nhăn mi, muốn nói lại thôi. Tuy nói là như vậy nhưng váy này đã được An tiểu thư đặt trước.

Không bao lâu sau, Đồng Niệm đổi váy đi tới, cô đứng ở trước kính làm cho mọi người hít vào một hơi.

Ánh sáng của kính nhu hòa quyện với ngọn đèn mờ làm nổi bật chiếc váy màu đỏ, quanh hình dáng xinh đẹp của cô gái. Da thịt trắng nõn của cô như tuyết, cùng với sắc thái của chiếc váy đối lập nhau thật giống như bức tranh tiên tử.

"Wow ——"

Duẫn Mạch vỗ tay đứng lên, khen ngợi không ngớt: “Đồng Niệm, quá đẹp luôn!”

Cô bán hàng vừa rồi còn do dự nhưng lúc này cũng gật đầu liên tục: “Tiểu thư, cái váy này thật sự rất hợp với cô!”

Nhìn mình qua kính, Đồng Niệm cũng ngẩn người, cô bình thường ít mặc loại quần áo màu sắc này, cũng không muốn nhưng không ngờ khi phối hợp trên người cô lại hiệu quả như vậy.

Nhếch môi, chậm rãi buông ra, Đồng Niệm vui mừng gật đầu, đôi mắt rạng rỡ.

Lúc An Hân đẩy cửa đi vào, vừa thấy một màn như vậy, bóng dáng đối diện xinh đẹp kia làm cho đáy mắt cô trầm xuống, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

"An tiểu thư!"

Nhìn thấy người đi tới, nhân viên cửa hàng vội kêu lên, ánh mắt đảo qua người mặt váy dài, sắc mặt xấu hổ giải thích: “An tiểu thư, cái váy này nếu cô thích chúng tôi lập tức gọi tổng bộ đem hàng tới.”

Nghe nói như thế Đồng Niệm sửng sốt, trong lòng có bao nhiêu hưng phấn thì tiêu tan hết.

"Không cần." AnHân cười cười, khuôn mặt tinh xảo trở lại lúc ban đầu: “Chúng tôi biết nhau.”

Đồng Niệm quét mắt liếc cô một cái, xoay người muốn đi thay ra nhưng lại nghe cô ta nói: “Niệm Niệm, nếu cô đã thích thì tôi tặng cho cô.”

Tặng?!

Duẫn Mạch tò mò nhìn mỹ nhân bên cạnh, nghe giọng điệu của cô ta có chút không thoải mái.

Bước chân đang đi bỗng dừng lại, Đồng Niệm bình tĩnh quay người lại, đôi mắt nhiễm hàn ý, cô muốn mở miệng thì đã có người lên tiếng trước, giọng lạnh lùng:

"Ai muốn cô tặng——"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.