Yêu Giả Cưới Thật

Chương 32: Xe chấn



Đêm hè chập tối, gió thổi nhẹ vào mặt. Một chiếc xe màu bạc chạy trong đêm tối nhanh như bay, khuôn mặt người đàn ông trong xe lạnh lùng, anh đem xe chạy tới bờ sông, vững vàng dừng lại.

Trong xe im lặng, yên tĩnh và u ám. Thỉnh thoảng có làn gió theo cửa kính xe thổi vào, mang theo hơi thở oi bức.

Đồng Niệm ngồi ở vị trí phó lái, đôi mắt chằm chằm nhìn mặt sông trong v ắt, trong lòng tức giận cuồn cuộn: “Lăng Cận Dương, cảm giác bức người khác vào đường cùng, rất tốt có phải không?”

“Trí tưởng tượng của em thật phong phú.” Người đàn ông bên cạnh cười yếu ớt, ánh mắt thâm thúy lãnh liệt nói: “Nếu anh bức người, sao có thể hữu kinh vô hiểm (ý chắc có nghĩa là còn chừa đường sống cho họ)?”

Đồng Niệm nghiêm mặt thật muốn tát anh một cái: “Hữu kinh vô hiểm? Chú của tôi một chút nữa là nhảy lầu, anh không thấy à?”

“Thấy!” Lăng Cận Dương cười nhún vai, đáy mắt khinh miệt rõ ràng: “Nhưng ông ta không dám làm, bất quá chỉ là do say làm loạn mà thôi.”

Lời tuy như thế nhưng thân vẫn là chú của mình, Đồng Niệm không thể vân đạm phong khinh như anh, không chút nào sợ hãi. Nếu vạn nhất, thật sự có vạn nhất thì làm sao đây?

“Anh muốn đùa giỡn gì thì nhằm vào tôi, đừng đụng đến người nhà của tôi?!” Sắc mặt Đồng Niệm âm trầm, nhớ tới tình hình của chú mình, trong lòng khó chịu.

Quay đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận, Lăng Cận Dương không khỏi thở dài, nhịn không được cười rộ lên: “Chỉ số thông minh của nhà các người, cần đến thủ đoạn của anh sao? Đồng Niệm em rất để mắt đến họ đó!”

"......" Đồng Niệm chán nản, kinh ngạc nói không ra lời.

Thấy đồng tiễn của cô nổi lên ánh lửa, Lăng Cận Dương nhếch môi cười nhẹ, khuôn mặt tuấn tú trầm lại vài phần: “Mỗi ngày có bao nhiêu người tán gia bại sản? Có bao nhiêu người vay nặng lại tự sát? Lại có bao nhiêu người không thể về nhà?”

Anh liên tiếp đặt câu hỏi, giọng điệu dần sắc bén lên: “Em dựa vào cái gì cho rằng việc này không xuất hiện ở nhà của em?!”

Sắc mặt Đồng Niệm cứng đờ, hai tay nắm chặt lại, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Ngón tay thon dài của người đàn ông đang nắm tay lái, đôi môi mê người cong lên: “Thoạt nhìn mấy năm nay, em được bảo hộ quá tốt nên cái gì cũng không hiểu!”

Lăng Cận Dương quay đầu, ánh mắt nhìn thằng vào cô nói: “Em cho rằng mấy năm nay, nhà họ Đồng thuận buồm xuôi gió là do đâu?”

Nhìn đáy mắt tàn khốc của anh, đáy lòng Đồng Niệm trầm lại, chỉ thấy yết hầu lạnh ngắt. Đúng vậy, vài năm nay nhà họ Đồng có thể thuận lợi đều là do cô đổi lấy không phải sao? Chỉ dùng cô để đổi lấy!

"Lăng Cận Dương!" Đồng Niệm hung hăngtrừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ: “Anh không nên uy hiếp tôi?”

“Anh đương nhiên là có!”

Nắm cằm tinh xảo của cô, Lăng Cận Dương nhìn cô, đón nhận sự phẫn hận sâu trong đáy mắt của cô, anh nói thẳng: “Ở trong lòng em, anh vốn là như thế không phải sao?”

Đôi mắt thâm thúy xẹt qua một tia khác thường, loại ánh mắt này Đồng Niệm chưa bao giờ gặp qua, cô kinh ngạc thất thần, như có ảo giác, cô mơ hồ cảm nhận được sự bi thương.

Đẩy tay anh ra, Đồng Niệm đè lửa giận trong lòng mình xuống, không muốn cãi cọ cùng anh.

Lăng Cận Dương nới cổ áo sơ mi ra, giọng châm chọc: “Em không phải muốn nếm thử, chút tư vị được bay đi sao?” Thế nào, phong cảnh bên ngoài có phải là tốt đẹp như em nghĩ?!”

“Không công bằng…” Đồng Niệm ngửa đầu theo dõi anh, giọng điệu thong dong. Cho dù chuyện nhà họ Đồng không liên quan tới anh nhưng màn so đo này không công bằng.

“Công bằng?” Lăng Cận Dương nhíu mi nhìn cô, khóe mắt nổi lên cuồng quyến: “Trên đời này nào có nhiều công bằng như vậy.”

Đồng Niệm liếc mắt nhìn anh, đang muốn mở miệng lại nghe anh hỏi: “Có chỗ dựa vững chắc là Vi Kỳ Hạo, tựa hồ em có chút biến hóa.”

Ngực hung hăng thắt chặt, cô nói: “Anh ta không có liên quan ở đây!”

Lúc cô nói lời này, đôi mi thanh tú nhăn lại mặt kích động. Lăng Cận Dương nhìn vẻ mặt của cô, sâu kín cười nói: “Gấp cái gì, anh không nghĩ sẽ làm gì cậu ta.”

Đồng Niệm nhịn bối rối trong lòng, bình tĩnh nhìn anh, âm thanh lạnh lùng: “Anh, không được động vào anh ta.”

Khiêu khích như vậy làm cho sắc mặt Lăng Cận Dương khó coi, anh một phen chế trụ phía sau cô, đem nửa người cô kéo qua, chóp mũi để trên mặt cô, anh nói nhỏ: “Không ai là anh không động được.”

Đồng Niệm bị anh kiềm chặt, chóp mũi hai người gần nhau, hô hấp dây dưa một chỗ. Ở giữa cặp đồng tiễn kia một mảnh tinh khiết, sáng người, có thể thấy vẻ mặt dữ tợn của anh, cô cúi đầu cười, khóe miệng cười nhạo: “Đúng vậy, tôi sao lại quên, anh không ai là không động được.”

Trái tim co rút lại, sắc mặt Lăng Cận Dương thay đổi, khuôn mặt tuấn tú chợt lóe lên nỗi cô đơn rồi biến mất.

Dần dần buông lỏng cổ của cô ra, Lăng Cận Dương cong môi, ánh mắt không sóng không gió, nhìn không ra đang vui hay giận. Anh bình tĩnh làm cho người ta hoài nghi sự tức giận vừa rồi chỉ là ảo giác.

“Muốn ăn cái gì?” Anh cười hỏi, chuyển đề tài.

Ngực Đồng Niệm còn phập phồng, cả người lâm vào cảm xúc khó hiểu, rất khó tự kiềm chế. Mặt cô tái nhợt, theo không kịp suy nghĩ của anh.

Người đàn ông cũng không chú ý, khởi động xe, rời khỏi bờ sông.

Bánh xe lướt trên mặt đất sàn sạt, càng chói tai hơn, Đồng Niệm cau mày, lớn tiếng quát: “Dừng xe, tôi phải xuống xe!”

Tựa hồ sớm đoán được cô sẽ như thế, Lăng Cận Dương không chớp mắt, hai tay nắm chặt tay lái, gia tăng tốc độ.

Đồng Niệm tức điên, đưa tay đẩy cửa xe, chỉ nghe “xoạt” một tiếng, người đàn ông đúng lúc khóa lại. Lửa giận trong lòng vì động tác của anh càng sâu hơn, cô cắn răng một cái, lần thứ hai nhào tới chỗ tay lái.

“Em muốn chết hả?” Lăng Cận Dương đè cô đang lộn xộn, sắc mặt lo lặng.

Đồng Niệm giương nanh múa vuốt, không nhịn được nữa: “Tôi phải xuống xe, anh mau dừng xe lại——"

Lúc này đây, Lăng Cận Dương thực sự tức giận, anh bình tĩnh đưa xe đi vào đường cao tốc, gọi xong một cuộc gọi sau đó để di động bên cạnh.

“Xì ——" Xe phanh lại, dừng ven đường. Dòng xe trên đường cao tốc vẫn đang chạy chỉ có xe bọn họ dừng lại.

Phát giác có điều không thích hợp, sắc mặt Đồng Niệm sợ hãi, cô cố nghĩ, xoay người vượt qua, hai tay sờ chỗ khóa xe. Cũng không nghĩ bên hông cô bị anh đè lại không thể cử động.

Lúc này vị trí hai người là nữ trên nam dưới.

Đồng Niệm ngồi trên người anh, bên hông bị anh ôm chặt, cô xấu hổ.

Khẽ vuốt hai má cô, Lăng Cận Dương nhíu mày, khóe miệng cười tà ác: “Biết lúc trước vì sao anh mua cái xe này không?”

Đồng Niệm giật mình, thấy lạnh người, ngón tay người đàn ông đang di chuyển, cô không kịp hô lên đã ngã vào người anh, mà anh lại đang thấp giọng nói bên tai cô.

“Ghế ngồi rộng, thích hợp xe chấn——"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.