Yêu Giả Cưới Thật

Chương 39: Ống tốt hơn so với anh



Edit: Cat

Thời điểm chạng vạng, Lan Uyển rất yên tĩnh. Cánh cổng cao bên ngoài sân in từng mảng lớn mơ hồ. Ở giữa hình ảnh mờ ảo kia, mộtbóng dáng đang đứng lặng đó, ngơ ngác, thật lâu sau cũng không di động nửa bước.

Lăng Cận Dương hai tay nắm chặt, sợ sệt đứng tại chỗ. Anh lấy một điếu thuốc ra đưa lên môi. Cái bật lửa Ligne bằng bạch kim trong tay phản xạ ra những ánh sáng trắng xóa.

Bật mạnh vào cái bật lửa, một tiếng đinh vang lên, ánh lửa lóe lên, có thể thấy rõ khớp xương ở ngón tay anh đang run rẩy không chút sức lực.

Khuôn mặt tuấn tú của Lăng Cận Dương co chặt lại, đôi môi mím chặt, anh vứt điếu thuốc một bên xuống đất, đưa chân giẫm lên hung hăng nghiền nát.

Trước mắt hiện ra cặp mắt trống rỗng yên lặng, đáy mắt đau thương của cô làm cho anh không thở nổi, loại tư vị đau đớn này từng trận từng trận tràn vào tim phổi anh.

Một lát sau, ở bên ngoài biệt thự sáng đèn xe, một chiếc xe BMWs màu đen đi vào, Tống Đào dừng xe nhanh chóng bước vào bên trong. Anh liếc mắt một cái nhìn thấy người đứng ở hành lang, động tác càng cấp bách thêm.

“Lăng thiếu——” Tống Đào mang túi cấp cứu trong tay theo đi tới bên người anh hỏi: “Tình huống bên trong rất nghiêm trọng sao?”

Hai tròng mắt sáng ngời của Lăng Cận Dương chìm xuống, miệng khó khăn nói ra từng chữ: “Cô ấy giống như ba năm trước.”

“Đừng lo lắng.” Tống Đào đưa tay đè bở vai của anh lại, giọng an ủi: “Tôi vào xem.”

Người vừa đến là bác sĩ kiệt xuất của thành phố này, ba năm trước đây anh ta từng tiến hành hướng dẫn cho Đồng Niệm một khóa ngắn hạn. Khi nói chuyện, hai người bước nhanh vào phòng khách.

Giữa phòng khách rộng mở, đèn thủy tinh treo trên trần phát ra ánh sáng chói mắt, chiếu sáng khắp bốn phía. Lăng Cận Dương mang theo người đàn ông bên cạnh đi lên lầu, lúc đi qua nhà ăn khóe mắt anh đảo qua cái gì đó, đột nhiên dừng lại động tác.

Người hầu đã chuẩn bị cơm chiều xong, tất cả đều đã lui xuống. Lúc này giữa bàn ăn chỉ một bóng dáng đang ngồi đó. Người ngồi trước bàn ăn cầm đũa trong tay, vẻ mặt an bình đang chậm rãi ăn cơm.

Tiếng bước chân bỗng vang lên, quấy nhiễu đến người đang ăn, Đồng Niệm cười ngẩng đầu, ánh mắt dừng ở người đàn ông đối diện, đồng tiễn sáng quắt không có chút gì dị thường. “Bác sĩ Tống, đã lâu không gặp.”

Thần thái nói chuyện của cô không có gì bất đồng, hơn nữa đôi mắt kia rất sáng. Tống Đào nhíu mi nhìn người đàn ông bên cạnh, thần sắc đầy ý vị thâm trường.

“Đồng Niệm——”

Nhìn bộ dạng êm đẹp của cô, Lăng Cận Dương nhăn mày, hai tay bên người nắm chặt, đáy lòng cuồn cuộn lửa giận.

“Đừng ầm ĩ.” Đồng Niệm quét mắt nhìn anh một cái, thản nhiên nói, bưng chén cơm lên tiếp tục ăn. “Đừng làm phiền em đang ăn cơm.”

Tống Đào nghe vậy hoàn toàn hiểu được, anh đè sự nổi giận của người kia lại, giọng nói mang ý cười: “Để tôi nói chuyện với cô ấy một chút.”

Cố gắng áp chế tức giận trong lòng xuống, mặt Lăng Cận Dương âm trầm, xoay người đi tới phòng khách ngồi xuống. Anh đưa tay mở cổ áo sơ mi, lồng ngực to lớn còn đang phập phồng.

Nha đầu chết tiệt kia, dám lừa anh? Sao cô dám giở trò đùa này chứ?!

Nửa ngày, bác sĩ Tống cười đi tới bên cạnh anh ngồi xuống, trong lòng đã có đáp án.

“Thế nào?” Lăng Cận Dương đưa tay lấy gạt tàn thuốc, quay đầu nhìn anh ta.

Tống Đào nhếch môi một cái, cười nói: “Lăng thiếu, đừng lo lắng quá, Đồng tiểu thư tốt lắm!”

Dừng lại, anh bổ sung thêm: “Vài năm nay trạng thái của cô ấy tốt hơn rồi.”

Nghe được lời của anh ta nói, tâm tình phiền muộn của Lăng Cận Dương dần bình tĩnh lại, anh nhẹ nhàng thở ra, mày túc nhíu nhíu. Tiễn Tống Đào xong, anh xoay người trở về nhà ăn kéo ghế ra ngồi xuống.

“Em cố ý sao?”

Đồng Niệm nắm đôi đũa, tiếp tục gắp rau, ăn cơm, biểu tình không có gì.

Lửa giận cũng tiêu tán bớt, nhưng nhìn thấy thái độ của cô như vậy, lần thứ hai lại bốc cháy lên. Lăng Cận Dương nhăn mày, đưa tay giật đôi đũa trong tay cô lớn tiếng chất vấn: “Nói chuyện!”

Không khí chợt lạnh lẽo vài phần, sắc mặt Đồng Niệm như thường, cô đem cơm nuốt xuống, chậm rãi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, hỏi: “Anh muốn em nói gì?”

Lăng Cận Dương ngẩng người, biểu tình càng khó coi thêm, sắc mặt lo lắng của anh hiện lên, ánh mắt đầy hàn ý.

Giằng covài giây, Đồng Niệm cúi đầu đẩy chén cơm mình ra, vẻ mặt lạnh lùng: “Như thế nào, anh chột dạ à?”

Cô nhẹ nhàng hỏi lại, giống như cái búa tạ hung hăng đập vào ngực anh. Lăng Cận Dương ngẩng đầu, đã thấy chỗ sâu trong đáy mắt cô nổi lên một tầng sương mù.

Đồng Niệm cắn chặt môi, cố nuốt lệ vào trong, cô ngẩng đầu gằn từng chữ: “Nếu ba năm trước đây, tôi có thể sống thêm lần nữa thì từ nay về sau, tôi sẽ sống thật tốt! Nhất định sống tốt hơn anh!”

Ngón tay trên bàn chậm mở ra, nội liễm Lăng Cận Dương trầm lại, anh nhìn về phía cô, đã thấy cô nhắm mắt xoay người rời đi.

Ở giữa cầu thang hình cầu, bóng dáng cô hiu quạnh, đang ngẩng cao đầu lộ ra cái cổ mảnh khảnh. Lăng Cận Dương gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng cô, anh mím môi đôi mắt lại tịch mịch thêm.

Sáng sớm hôm sau, An Hân mở mắt ra không lâu đã nhận được điện thoại của Đồng Niệm.

Sau khi thả di động ra, trên mặt cô còn vẻ phức tạp, kinh ngạc và còn mang theo vẻ mất mác.

Nhưng cô rất nhanh cười đứng lên, đối với Đồng Niệm trong lòng cô đã sớm chuẩn bị mọi thứ. Vô luận thủ đoạn thế nào, phương cách nào, cũng sẽ tận sức đuổi địch nhân đi, không để ai uy hiếp mình.

Ăn mặc chỉnh tề xong, ngồi trước bàn trang điểm tinh tế hóa trang cho mình xong, khuôn mặt hoàn mỹ hiện ra, cô vừa lòng gật đầu lúc này mới đi ra ngoài.

Đi vào quán cà phê đã hẹn trước, so với thời gian hẹn còn sớm, An Hân ngồi xuống khóe miệng dâng lên ý cười. Thói quen làm việc của cô là nắm quyền chủ động, không có nắm chắc chuyện tình, cô chưa bao giờ làm thế.

Lát sau, Đồng Niệm đẩy cửa đi vào, ngồi xuống chỗ đối diện.

Hương thơm Cà phê Blue Mountain xông vào mũi, ngón tay Đồng Niệm khẽ vuốt cái ly, hương vị kia làm hứng khởi tinh thần. Chỉ tiếc cô không uống cà phê.

“Thất vọng không?” Đẩy cái ly trước mặt ra, Đồng Niệm cười hỏi cô ta.

An Hân biến sắc, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh: “Cô đang nói cái gì, cái gì thất vọng?”

Cô ghét nhất bị người ta sắp đặt, Đồng Niệm mở màn hình di động, đem đoạn hội thoại ngày hôm qua phát lên, đưa tới gần cô ta: “Nếu tôi giao cái này cho Lăng Cận Dương thì cô nói sẽ như thế nào đây?”

An Hân nắm chặt ly cà phê, nhìn chằm chằm mặt của cô, ánh mắt lạnh lùng: “Cô dám?!”

“Ừ?” Đồng Niệm nhún nhún vai, ngón tay dừng ở màn hình, đáy mắt nổi lên ý cười: “Chúng ta thử xem….”Dứt lời, ngón tay cô khinh hoạt, phát đoạn âm thanh.

“Từ từ!” An Hân rốt cuộc cũng thiếu kiên nhẫn, đưa tay chế trụ cổ tay Đồng Niệm lại, mặt cười trắng bệch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.