Yêu Giả Cưới Thật

Chương 49: Hạt quỳ



Edit: Cat

Nhận được cảnh cáo của mẹ, Vi Kỳ Hạo quét mắt qua nhìn cha và anh cả, thấy vẻ mặt xanh mét của cha, lại thấy anh cả ra khẩu ngữ với mình, anh mặc niệm ra hai chữ là nhận sai.

Nhưng tính cách Vi Kỳ Hạo như thế, anh làm việc không giải thích nhiều. Tật xấu này từ nhỏ đã có chỉ cần nhận thức đó là chuyện cần làm thì vô luận đúng hay sai anh cũng sẽ làm. Cho dù là sai, anh cũng sẽ nhận phạt không bao giờ giải thích!

Khóe mắt Vi Minh Xa nhíu lại, thấy anh không chút hối lỗi, lập tức đứng lên, cất bước hướng về phía lầu: “Theo cha lên lầu.”

Từ Lỵ quýnh lên, đi lên trước mặt che cho đứa con, một lòng giữ gìn: “Minh Xa, sự tình không phải còn chưa rõ ràng sao? Nếu Lưu Tranh đúng thì Hạo Hạo của chúng ta đã không ra tay nặng như vậy!”

“Bà còn che chở cho nó?” Vi Minh Xa xoay người trừng mắt nhìn vợ, thần tình tàn khốc: “Nó chút nữa là đem người ta đánh cho chết rồi.”

Từ Lỵ kéo đứa con đến bên người, ngữ khi nhẹ nhàng bang quơ: “Nào có nghiêm trọng như ông nói, không phải chỉ chấn động não thôi sao?”

“Câm mồm!”

Vi Minh Xa giận không kềm được, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Con hư tại mẹ, nó như thế này đều là do bà dung túng đấy!”

Vừanghe lời này, Từ Lỵ giận tái mặt: “Trong nhà nó là nhỏ nhất, tôi không thương nó thì thương ai?”

Mắt thấy cha mẹ cãi nhau, Vi Kỳ Hạo vội vàng kéo mẹ mình, thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng quản, đây là chuyện của con.”

Vi Kỳ Hoa tiến lên giữ chặt mẹ mình, cũng dùng ánh mắt ý bảo bà không cần đổ thêm dầu vào lửa. Vi Kỳ Hạo đã xoay người theo cha lên thư phòng.

Từ Lỵ thấy bọn họ lên lầu, trái tim nhắc nhở, cha con nhà này như nước với lửa, hai người tính tình giống nhau.

Kéo mẹ mình đến sofa ngồi xuống, Vi Kỳ Hao vội vàng an ủi bà: “Mẹ, trước mặt cha mà mẹ bảo vệ tiểu Hạo, cha càng tức giận hơn. Hơn nữa chuyện lần này là do tiểu Hạo không đúng, mẹ không thấy được tối hôm qua con không cản thì nó sẽ đánh chết người!”

Ánh mắt Từ Lỵ trầm trầm, quay đầu lại hỏi người con cả: “Hạo Hạo xúc động như vậy là vì phụ nữ sao?”

Nghe vậy, ánh mắt Vi Kỳ Hoa lóe lóe, thật cũng khó khẳng định: “Cũng có đồn đãi một ít, nhưng con không thấy người.”

Từ Lỵ bĩu môi, nghĩ thầm rằng tám phần là do phụ nữ, người này chính là thủ phạm!

Giữa thư phòng, Vi Minh Xa nhìn đứa con trai đối diện, sắc mặt khó coi tới cực điểm: “Mấy năm nay con gây sự chưa đủ sao? Hiện tại còn muốn ồn ào gây tai nạn chết người?”

Mặt Vi Kỳ Hạo bình tĩnh, bộ dạng không hối cãi: “Nó đáng đánh!”

“Quỳ xuống ——”

Vi Minh Xa thấy anh không chịu nhận sai, ngực tức giận cuồn cuộn: “Quỳ gối ở nơi này cho cha, không được ăn cơm!”

Nghe cha quát lớn, Vi Kỳ Hạo không nói hai lời, bùm một tiếng, đầu gối rắn chắc quỳ trên sàn nhà, thân thể thẳng tắp.

Thấy anh quật cường, cha Vi nghiêm mặt đi ra ngoài, đem cửa phòng đóng lại không cho ai tới gần.

......

Nhận được điện thoại của chủ tịch, đáy lòng Đồng Niệm hiện lên điều gì, đi vào văn phòng trên đỉnh.

Lăng Trọng một thân mặt tây trang, thần thái sáng láng, Đồng Niệm lần đầu tiên thấy bộ dạng ông như vậy, không khỏi có chút thất thần: “Chủ tịch.”

Nhìn thấy cô, đáy mắt Lăng Trọng tràn ra ý cười: “Thế nào, công việc có quen không con?”

“Dạ tốt.”

Mỉm cười đi đến bên cạnh cô, vẻ mặt Lăng Trọng ôn hòa: “Chủ quản của con nói, thái độ làm việc của con không tồi, phải tiếp tục cố gắng!”

“Vâng.” Đồng Niệm không ngừng gật đầu, giọng nói có chút cẩn thận.

Lăng Trọng mím môi cười cười, giọng điệu trầm tĩnh lại: “Cuối tuần về nhà ăn cơm, ba tự mình xuống bếp.”

Đồng Niệm không nghĩ tới ông lại chuyển đề tài, trong lòng ngẩn ra. Bất quá cô không thể cự tuyệt được, đành phải gật đầu đáp ứng.

Trở lại vịnh Thuyên, Đồng Niệm giải quyết cơm chiều sau đó cho Rella ăn no rồi thoải mái ngồi xem TV ở sofa. Nhớ tới cuối tuần phải về ăn cơm, đầu lại đau.

Càng nghĩ, cô cầm lấy di động gọi cho Vi Kỳ Hạo.

Giữa thư phòng u ám, không có bật đèn, Vi Kỳ Hạo quỳ gối trên mặt đất, hai đầu gối đều tê, ê ẩm nhưng anh không dám đứng lên, quỳ thẳng tắp.

Di động trong túi quần rung lên, anh lấy ra nhìn thấy người gọi đến, khuôn mặt yên lặng bỗng cười rộ lên: “Có việc hả?”

“Vi Kỳ Hạo, cuối tuần anh có thời gian không?

“Chuyện gì?”

“Ách...... Tôi nghĩ muốn mời anh ăn cơm.”

“Ăn cơm?”

“Được rồi, tôi nói thật vậy, anh có thể giúp tôi về nhà họ Lăng ăn cơm?”

Mày kiếm Vi Kỳ Hạo ngả ngớn, nhếch môi cúi đầu cười, thanh âm không tự giác mà ôn nhu: “Cố vậy, mấy giờ?” Anh hạ giogj, vẻ mặt u sầu lúc nãy đã bay hết.

Ngắt điện thoại xong, Vi Kỳ Hạo ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm tranh chữ trên tường, cắn môi cười cười.

Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc.

Tới gần thời điểm tan tầm, cấp trên giao cho Đồng Niệm nhiệm vụ khẩn cấp, thẩm tra đối chiếu dự toán của một bản kế hoạch. Tuy rằng trước kia có học qua một ít kiến thức về phương diện này nhưng khi làm thực tế, luôn cảm thấy gặp khó khăn nhiều hơn.

Đồng nghiệp xung quanh đã tan làm hết, Đồng Niệm như trước vẫn ngồi ở đó, cố chấp không chịu rời đi, cô không thể để cho mình gục ngã trước khó khăn. Vô số lần tính toán theo công thức nhưng cuối cùng lại có khác biệt, trong nhất thời cô không tìm ra được vấn đề chỗ nào, chỉ có thể ngồi tính đi tính lại, vẫn miệt mài đến khuya.

Văn phòng tổng giám đốc tầng cao nhất, người đàn ông xem xong tài liệu PPT, chỉ ra những điểm sơ hở, sau đó giao cho phòng thị trường làm lại.

Đưa tay xoa xoa bên thái dương, Lăng Cận Dương thở phào, tắt máy tính đi, đứng dậy cầm áo khoác bước ra khỏi văn phòng.

Từ lúc tiếp quản vị trí tổng giám đốc Lăng thị, vài năm nay anh thường tăng ca đến đêm khuya. Mỗi một quyết sách của công ty đều trực tiếp ảnh hưởng đến ngàn vạn người, anh lúc nào cũng phải thanh tỉnh đầu óc, có sự nhạy bén, đây là hai điều quan trọng trong kinh doanh. Chưa từng có người nào bình thường sinh ra đã có quyền lực cả, nắm quyền sinh sát trong tay, sau lưng luôn chứa nhiều vất vả và đau khổ.

Đi vào thang máy, Lăng Cận Dương bấm nút xuống dưới dất, hai tròng mắt nhìn chằm chằm nút đỏ thang máy đang chạy. Đột nhiệt anh đưa tay đè nút lầu 8, thang máy đinh một tiếng dừng lại.

Đèn tường ở hành lang còn bật, hiển nhiên có người đang tăng ca.

Mày kiếm Lăng Cận Dương nhíu lại, anh bước chân đi tới, đi thẳng đến phòng làm việc. Xa xa thấy đèn bàn đang sáng, anh dừng lại một chút rồi cuối cùng cũng bước qua đó.

Chỗ làm việc u ám, chỉ có ánh đèn trên bàn đang sáng, mặt bàn không lớn, bốn phía đầy những bản nháp tính toán theo công thức, giữa đống giấy A4 lộn xộn đó, Đồng Niệm đang ghé vào mặt bàn, vẻ mặt nặng nề ngủ thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.