Yêu Giả Cưới Thật

Chương 8: Hầu hạ anh



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cảnh trong phòng tao nhã, hai cánh cửa mở ra, một ngọn đèn mờ ảo ở hành lang, thảm màu đỏ diễm lệ tinh xảo, một nhóm người đang diễn tấu, tiếng đàn vi ô lông trầm thấp vang lên, từng giai điệu tuyệt vời đủ khiến người ta mê say.

Cái khay đựng thức ăn màu vàng sang trọng như hoàng thất Anh quốc, Đồng Niệm đưa mắt nhìn chén đĩa sang trọng kia, cô cầm lấy dao nĩa, bắt đầu cắt miếng thịt bò trước mặt mình.

Dao nĩa lướt qua khay sứ phát ra âm thanh vang vọng dễ nghe, Đồng Niệm cúi đầu trên mặt không có biểu tình gì, thành thục cắt thịt bò, một dao lại một dao, mười đầu ngón tay dùng sức, ngón tay đều trắng bệch, mang theo ý tứ kiên quyết ngoan tuyệt.

Miếng thịt bò như người đàn ông đối diện, động tác của cô cắt cắt không chút lưu tình nào.

Thấy cô đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt bò, ánh mắt lo lắng, Lăng Cận Dương thản nhiên nhàn nhạt nhếch môi, động tác của anh thong dong, ăn uống thật tốt, thịt bò tươi Mỹ mới nhập khẩu rất hấp dẫn, anh bưng ly rượu lên uống một ngụm, hai mắt đầy vẻ vui thích.

Ngón tay cô bắt đầu đau, Đồng Niệm buông dao nĩa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cặp mắt ở đối diện, ý cười rất chói mắt, làm cho cô càng tức giận hơn, trừng mắt nhìn anh, nhưng anh vẫn không nhúc nhích.

Người đàn ông đối diện, cử chỉ cao quy, dao nĩa trong tay anh chạm vào nhau không phát ra tiếng vang, mà bộ dạng ăn uống của anh lại tao nhã, nghiễm nhiên là dáng dấp bậc vương tử.

Nhưng ở phíasau anh, có bao nhiêu thứ xấu xí chỉ có một mình cô biết được.

Tuy rằng không có ngẩn đầu nhưng Lăng Cận Dương biết ánh mắt của cô đang nhìn anh, anh cũng không giận mà lại mỉm cười, nhìn cô bằng ánh mắt phúc hắc, cười hỏi: “Nếu em thật muốn ăn, anh sẽ thỏa mãn em có được không?!”

Nghe giọng điệu mờ ám của anh, Đồng Niệm tự nhiên hiểu được những lời này có nghĩa gì, cô cũng lười phản ứng lại anh, cúi đầu không thèm nhìn đến sắc mặt ghê tởm đáng ghét kia.

Sớm ở chung với cô nên đã quen Lăng Cận Dương nhìn cô xấu hổ cúi đầu, liền cười gọi phục vụ tới, thấp giọng phân phó vài câu.

Không bao lâu sau, người phục vụ bưng một phần bánh pudding mâm xôi lên, một phần kem ly, cung kính đặt ở trước mặt cô.

Ngay cả người đàn ông đối diện làm cho cô chán, nhưng cô cũng không muốn bạc đãi dạ dày của mình, sắc mặt Đồng Niệm như thường cầm lấy thìa bắt đầu ăn.

Một bữa tối không mấy tốt đẹp cũng kết thúc, Đồng Niệm như trút được gánh nặng, tiêu sái ra khỏi hội sở, cũng không để ý một chiếc xe Benz SLR McLaren màu bạc đậu ở bên đường.

Thấy bọn họ đi tới, người lái xe vội đưa chìa khóa rồi lái chiếc xe màu đen ban đầu đi.

Lăng Cận Dương ấn chìa khóa xe, mở cửa xe ngồi vào, quay đầu nhìn Đồng Niệm đang ngây ngốc, môi mỏng khẽ mở: “Lên xe.”

Trong lòng không muốn, Đồng Niệm máy móc làm theo lời anh, mở cửa ngồi vào xe, mắt thấy anh đã đưa chân đạp ga, ‘oanh’ một tiếng chiếc xe đã chạy đi.

Dưới bóng đêm mờ mịt, môt thứ hình màu bạc lướt qua như tinh linh ban đêm, trong xe người đàn ông một tay đưa lên phía cửa kính xe, tay kia thì nắm lái, ngón tay thon dài khẽ chọc, cặp mắt thâm thúy nhìn chằm chằm phía trước, từ đầu đến cuối không có nhìn qua người bên cạnh.

Anh trầm mặc, Đồng Niệm tự nhiên cũng không thèm mở miệng nói chuyện, cô nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa, trong lòng biết anh đang đi hướng đến bờ sông.

Xe chạy đến bờ sông đột nhiên dừng lại, Lăng Cận Dương mở mui xe phía trên, rồi sau đó tắt động cơ.

Màn đêm buông xuống bờ sông, lúc này thật sự yên tĩnh, dọc theo bờ sông cảnh đèn sáng đang xen nhau, uốn lượn mà ngân nga. Nước sông không ngừng đánh vào bờ, lăn tăn dao động.

Trong xe rất im lặng, hai tròng mắt người đàn ông nhìn thẳng, chằm chú nhìn vào nước sông đang chảy xuôi, không nói một lời. Khuôn mặt tuấn tú của anh giấu trong bóng tối, sắc thái sâu thẳm trong mắt làm cho người ta không thể nhìn ra.

Lẳng lặng ngồi yên thật lâu, sau đó cổ Đồng Niệm đau mới nhịn không được quay lại nhìn anh, tuy rằng khoảng cách giữa bọn họ rất gần nhưng cô vẫn không thể nhìn thấy đáy mắt anh, chỉ cảm thấy nơi đó đen kịt, một mảnh hờ hững.

Cô không rõ, vì cái gì anh lại đến bờ sông, không nói gì lại rất trầm tư.

Tựa hồ ánh mắt của cô tác động đến anh, Lăng Cận Dương bỗng nhiên lấy lại tinh thần, bất ngờ không kịp phòng bị đã tiến đến đáy mắt cô, cặp mắt sáng kia vẫn còn chút buồn bã chưa kịp tan đi.

“Muốn vè nhà?” Anh nhìn cô hỏi, chỉ thấy cô cúi đầu, tránh ánh mắt của anh, nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy cô cố ý trốn tránh, Lăng Cận Dương không nói gì, anh thu tâm tình của mình vào đáy lòng, khởi động xe rời đi.

Trở lại Lan Uyển trời đã vào đêm, người hầu còn chờ cửa, nói là lão gia đã đi ngủ trước. Đồng Niệm cúi đầu đi thẳng ra phía căn phòng nhỏ của cô ở sau nhà, cô mở cửa phòng, không biết ở phía sau còn một bóng dáng đang đi theo mình.

Mắt thấy anh đi vào, Đồng Niệm nhíu mi, thấp giọng nói: “Anh đi nhầm phòng.”

Phòng của anh ở cách vách.

Vẻ mặt cô như con mèo nhỏ, Lăng Cận Dương mỉm cười nói: “Thật nhỏ mọn, nơi nào lại không phải?” Khi nói chuyển anh đẩy cô ra, hiên ngang tiêu sái bước vào.

Anh nói một câu nhất thời làm cho Đồng Niệm chán nản, cô cắn môi đóng cửa lại.

Phía sau truyền đến một cỗ nhiệt, là nhiệt độ cơ thể quen thuộc, Đồng Niệm giận dữ xoay người, chỉ thấy miệng anh cười tà ác.

“Hầu hạ anh!”

Người đàn ông trước mặt, mở rộng hai cánh tay, ngưỡng cằm từ trên cao nhìn xuống cô, trong mắt anh ý tứ rõ ràng, bảo cô đến cởi áo cho anh.

Nhịn lửa giận đang xông lên, Đồng Niệm không muốn chọc anh, thầm nghĩ mau mau làm cho xong việc, cô cúi đầu, chăm chú nhìn vào quần áo anh, cởi bỏ từng cút áo.

Ngón tay ấm của cô lơ đãng ma xát với ngực anh, Lăng Cận Dương hơi nheo mắt lại, thần sắc lại thay đổi, đột nhiên ôm cô, trong lúc cô còn không kịp hô lên, cúi đầu chặn môi cô, ôm cô đi vào trong phòng tắm.

Thời điểm đi ra khỏi phòng tắm, toàn thân Đồng Niệm như muốn hư, không có khí lực để giãy dụa. Bị đặt ở trên giường lớn mềm mại, đôi chân mày thanh tú dần giãn ra, không nghĩ người kia lại còn muốn nằm xuống.

“Còn không đi?” Đồng Niệm mở mắt trừng trừng nhìn người đàn ông bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng.

Lăng Cận Dương nhíu mi cười, anh đem cô ôm vào trong ngực, giam cầm lưng cô, cô không thể giãy dụa: “Yên tâm, đêm nay không làm, cùng nhau ngủ đi em.”

Bị anh đặt trong lồng ngực, Đồng Niệm không thể động đậy, ban đêm như vậy cô đã trải qua nhiều, nếu anh muốn tích cực thì cả đêm cô không thể nào ngủ được. Thấy anh không có động tác gì cô cũng chậm chạpnhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau mở mắt dậy, vị trí bên cạnh đã trống, cô cười lạnh rời giường, như thường lệ đi rửa mặt. Lúc đến phòng ăn, không nhìn thấy Lăng Trọng đâu, nghe nói là sáng sớm đi làm rồi.

Bữa sáng trên bàn chỉ có hai người, Đồng Niệm không muốn ăn, uống hết ly sữa liền đứng đậy đi đến trường.

Lái xe mở cửa, lại không phải là chiếc xe cô hay đi, Đồng Niệm cắn chặt răng ngồi vào chiếc xe màu bạc đó. Khóe mắt cô đảo đến người đàn ông đang ngồi cạnh, tư vị trong lòng rất hỗn loạn.

Cửa kính xe hơi kéo xuống, gió mát thổi qua hai má rất thoải mái. Người đàn ông dừng xe ở phía ngoài học viện, Đồng Niệm đang muốn mở cửa xe bước xuông lai nghe thấy anh mở miệng: “Đồng Niệm!”

Nháy mắt Lăng Cận Dương đã thay đổi anh liếc xéo co, môi mỏng nhếch lên, đáy mắt toàn vẻ lo lắng: “Không nên động tâm tư!”

Đáy lòng đột nhiên căng thẳng, Đồng Niệm chậm rãi nắm tay, buổi sáng ngày hôm qua cô có đề cập với Lăng Trọng, nhanh như vậy anh đã nghe được chuyện này, quả nhiên đối với cô có đủ quan tâm.

Đồng Niệm bình tĩnh xuống xe, đáy lòng dâng lên sự toan tính, cô mới đứng vững gót chân, xe bên cạnh đã vội đi, chỉ còn lại mình cô một thân dính bụi đất.

cảm ơn một số bạn đã đọc và để lại bình luận nhiệt tình về truyện :D

Sau chương này mình sẽ post truyện k đều hàng ngày nữa, một tuần vài ba chương thôi vì nghĩ truyện cũng dài nên thôi cứ từ từ mần, sau này đợi tương tác giữa lượt post và bình luận cao mình sẽ cho lên đều hơn :D

Tại hơi 'bịn bịn' tí xíu, hố mình làm là phải nhộn nhịp mới thích, chứ hẩm hiu thì mình cứ tà tà v, đợi vào gay cấn mình sẽ bùng chái =)))

Chúc buổi tối vui vẻ nhé:D



_________________

Hạt Cát

Ổ của một con lười, hơi điêng, có chút cứng đầu http://thugian.nhacthugian.top/

Truyện đang edit:

Thực hoan giả yêu

Truyện đã edit:

1/Yêu Hận Triền Miên

2/Bà xã, anh vô cùng cưng chiều em

3/Bay qua năm tháng

Truyện đã type:

Quãng thời gian trong hồi ức


Xem thông tin cá nhân 9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hatcathatcat về bài viết trên: Annaxinh, Huogmi, Hạ San, Little Ruby, Ly Na Tran, ngô thị huyền, ta là Mẹ Mìn, traiothiem, vmai Share(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});TUYỂN EDITOR cho diễn đàn! TUYỂN EDITOR cho diễn đàn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.