Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 100-2: Em yêu anh (2)



Mặc Tử Hiên thấy đèn đột tắt rồi đột nhiên sáng lại.

Anh đang tìm dấu vết Diệp Hân Đồng để lại dưới mặt đất, ở ngay một cửa động tìm thấy một chiếc vòng tai của cô.

Do dự một giây anh đi vào.

Anh cảnh giác nhìn lên tường, Diệp Hân Đồng đã vào đây, dấu vết để lại đều rất mới, anh đi theo hướng của cô, thấy một bộ xương khổ dưới đất.

Nhíu chặt mày, quan sát tấm bản đồ để lại, anh nhắm mắt, ghi nhớ lại trong đầu.

Anh đi theo quỹ đạo bản đồ vạch ra, vừa đi vừa quan sát dấu hiệu trên tường, cũng nhìn thấy những mũi tên trên đất, thấy hơi lửa trên các vách tường, càng đi anh càng thấy kinh hồn bạt vía, càng đi càng lo lắng cho sự an nguy của Diệp Hân Đồng.

Rốt cuộc đi hơn 1 tiếng đồng hồ, anh nhìn thấy Diệp Hân Đồng đang nằm dưới đất.

“Diệp Hân Đồng” Mặc Tử Hiên kêu lên chạy tới, vỗ vỗ lên mặt Diệp Hân Đồng.

Diệp Hân Đồng yếu ớt tỉnh lại thấy ngay khuôn mặt ân cần của Mặc Tử Hiên.

“Làm sao anh tìm được tôi?” Cô cười nhạt tỉnh lại, thấy trước mặt vẫn còn năm cửa động, nụ cười ngưng bặt.

“Thì ra vẫn chưa ra khỏi mê cung” Diệp Hân Đồng nói với vẻ mất mát.

Mặc Tử Hiên lập tức ôm cô vào ngực, không nói bất cứ cái gì chỉ ôm cô thật chặt.

“Sao vậy? Anh cũng không đi ra ngoài à? Không cần gấp, chỉ không có phần thưởng mà thôi, chúng ta nhận thua, sẽ có người dẫn chúng ta ra ngoài.” Diệp Hân Đồng mỉm cười nhưng trong lòng cảm thấy chua xót.

Thực ra cô cũng cảm thấy, mê cung này không phải là trò chơi đơn giản.

“Yên tâm, anh sẽ dẫn em đi.” Mặc Tử Hiên ôm chặt lấy cô cam kết.

Lần này, cô cũng không từ chối bộ ngực của anh, an tĩnh nằm im trên đó.

“Cảm ơn anh đã tìm thấy tôi.” Diệp Hân Đồng chua chát nói.

Mặc Tử Hiên nhìn tình trạng thảm hại của cô, nắm chặt quả đấm “Cảm ơn em đã không bị thương.”

Diệp Hân Đồng mở tấm bản đồ trong tay “Không có bản đồ, chúng ta đi thế nào?”

Mặc Tử Hiên hít sâu một hơi, buông cô ra, nhặt cục đá trên mặt đất, ném vào cửa động.

“Cộp, cộp cộp” Tiếng động vang rất xa.

Diệp Hân Đồng mệt mỏi dựa tường đứng lên.

“Nghe có vẻ không khác nhau lắm”

Sắc mặt Mặc Tử Hiên nặng nề: “Em chọn một cái, chúng ta đi theo hướng em chọn.”

Diệp Hân Đồng quan sát lại các cửa động, từng cái cửa không có khác biệt mấy, chỉ là treeb mỗi cửa có những vết khắc khác nhau.

Cô bồi hồi đứng trước từng cái cửa “Trên 5 cửa này đều có những vết khắc khác nhau, đếm thử cửa số 2 số 3 có vẻ nhiều nhất. 1, 2, 3…” Diệp Hân Đồng tỉ mỉ đếm từng cái “Ởcửa thứ 3 có sáu vết khắc, thứ 2 có 5. Anh chọn một đi.”

Mặc Tử Hiên cũng liếc mắt nhìn, dắt tay Diệp Hân Đồng đi về phía cửa thứ 3.

Trước cửa là một đường rộng, nhưng càng đi vào sâu đường càng hẹp, địa thế đi xuống, càng lúc càng ngoằn nghoèo.

Mặc Tử Hiên đang dẫn đường phía trước đột nhiên dừng lại.

“Sao vậy?” Diệp Hân Đồng hỏi.

“Ở đây có một cái hỗ sâu chừng 3.2m, để anh nhảy xuống.” Mặc Tử Hiên bỏ cây đuốc xuống, ước chừng độ cao.

“Ừm, được”

Mặc Tử Hiên nhảy xuống, vươn tay: “Nhảy xuống đi, anh đỡ em”

“Không cần, độ cao này không có vấn đề gì” Diệp Hân Đồng phóng khoáng nói.

“Đừng cậy mạnh, rất cao, anh đỡ em.” Mặc Tử Hiên cứng rắn nói.

Diệp Hân Đồng do dự một chút, nhảy xuống, Mặc Tử Hiên thuận lợi đón được.

Anh dịu dàng nhìn mặt cô, không buông ra.

“Thả tôi xuống đi.” Diệp Hân Đồng giãy giụa muốn xuống.

“Để cho anh ôm một chút được không? Nếu không quay lại tìm, anh sợ là sẽ thật sự mất em.” Anh dịu dàng nói.

Diệp Hân Đồng rung động trong lòng.

Vốn đã thể muốn phủi sạch quan hệ với anh, nhưng lúc này tim lại đập loạn vì anh.

“Buông ra đi…, anh lúc nào cũng không quên mập mờ với phụ nữ xung quanh.” Diệp Hân Đồng nói như oán trách.

“Anh nói thật, anh yêu em, không phải giả dối, không phải mập mờ, không phải lời ngon tiếng ngọt, là thực sự yêu em.” Mặc Tử Hiên buông Diệp Hân Đồng ra.

“Làm ơn đi, con người này, thời điểm này anh nói tôi chẳng có chút cảm giác nào, anh thật không hiểu chuyện, phải tìm đường ra ngoài quan trọng hơn.” Diệp Hân Đồng lựa chọn không tin.

“Không phải anh không hiểu chuyện, mà sợ nếu không nói ra sẽ không còn cơ hội.” Mặc Tử Hiên sầu não nói.

“Không đâu, chỉ là một trò chơi thôi, mất thời gian tìm một chút, sẽ ra ngoài.” Diệp Hân Đồng tự an ủi.

Cô nói xong muốn đi vào bên trong.

Mặc Tử Hiên lại kéo lấy cô.

“Anh hỏi em một câu, hãy thành thật trả lời, anh không muốn chết mà không nhắm mắt.” Mặc Tử Hiên nghiêm túc nói.

“Cái gì?” Lòng Diệp Hân Đồng cũng vô thức trở nên trầm trọng.

“Anh và Lee Yul, rốt cuộc em thích ai?”

Diệp Hân Đồng cười bất đắc dĩ, hắn lại đem vấn đề rối rắm này vào đây, thật không cần thiết.

“Đều quý như bạn bè thôi. Không có ai đặc biệt.”

Mặc Tử Hiên lo lắng kéo tay Diệp Hân Đồng.

Tay cầm đuốc hướng về đằng trước.

Diệp Hân Đồng kinh ngạc, trên mặt đất đầy những bộ xương khô.

“Tại sao đều chết ở đây?” Diệp Hân Đồng nghi ngờ hỏi Mặc Tử Hiên.

Mặc Tử Hiên nhíu chặt mày, dường như cũng đang suy tư điều gì.

Trong mắt anh lần đầu tiên xuất hiện cảm giác bi ai “Có khả năng chúng ta bước thêm một bước nữa sẽ chết, vậy em đã muốn nói sự thật cho anh biết hay chưa?”

Diệp Hân Đồng hơi sợ, cô ngẩng đầu nhìn Mặc Tử Hiên, tròng mắt anh phức tạp sâu hun hút.

“Vậy em hỏi anh, anh thật sự thích em ư? So với Kim Lệ Châu, anh thích ai hơn?”

“Em” Anh trả lời dứt khoát.

“Nếu so với ngôi vị hoàng đế”

“Vị trí kia anh không thể không làm” Anh cũng trả lời không do dự.

Diệp Hân Đồng do dự, cô cúi đầu hỏi: “Vì sao lại thích em? Em không ưu tú, mọi mặt đều không bằng Kim Lệ Châu.”

“Anh không biết, chỉ cần thấy em mặc quần áo Lee Yul tặng, anh ghen tức đến sắp phát điên rồi, chỉ biết là vô cùng muốn gặp em, muốn ngày ngày được ôm em, yêu em, khát vọng em, gặp em thấy lòng mình vui vẻ, chỉ muốn cả đời chiếm giữ em, còn em thì sao? Cho anh một câu trả lời chân thật đi, anh biết là đối với anh, em cũng không phải không có cảm giác.”

“Em yêu anh” Diệp Hân Đồng cướp lời anh.

Cô nhìn anh nghiêm túc “Nhưng em lại không thể yêu anh, không thể mơ ước chồng của người khác. Kể cả phải đau lòng, cũng sẽ không làm những chuyện thương tổn đến người phụ nữ khác.”

Mặc Tử Hiên ôm chặt cô.

“Ôm chặt lấy anh” Mặc Tử Hiên thâm tình nói.

Diệp Hân Đồng buông thõng tay, không nói gì.

“Sau một khắc, chúng ta có thể sẽ chết, anh không phải chồng người khác, không thể mở rộng lòng mình một lần sao?” Mặc Tử Hiên bất đắc dĩ nói.

Diệp Hân Đồng nhắm mắt lại, vươn tay, cũng ôm anh thật chặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.