Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 112-2: Làm cho em thích mới thôi



Tiểu thuyết đã nói, một người khi đã yêu, thông minh cũng biến thành ngu ngốc, mà cô lại vốn không phải người thông minh, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cô không thể bỏ được anh.

“Anh biết là em đói bụng, anh sẽ cho em ăn no” Mặc Tử Hiên nói xong hôn lên môi cô, dùng bộ phận nào đó đã sớm bành trướng ma sát lên bụng cô.

Diệp Hân Đồng cảm thấy đại não thiếu chất, cô hung hăn hôn lại, tay càng ngày càng không còn sức. Anh phóng túng, cô mê đắm.

“Ngồi lên” Mặc Tử Hiên thâm tình nhìn cô, ánh mắt thâm thúy khiên cô trầm mê, không thể cự tuyệt.

Diệp Hân Đồng lật người, ngồi lên.

“A” Cô rên lên.

“Anh yêu em, rất rất thích em. Anh biết rõ em lo lắng gì? Có anh ở đây, sẽ không có kẻ nào ở Hàn cung dám bắt nạt em, em muốn đi đâu cũng được, chỉ cần em nhớ phương hướng trọng tâm của mình, trở lại bên anh.” Mặc Tử Hiên chặn lại eo cô nói.

Giây phút đó, Diệp Hân Đồng hoàn toàn bị anh cảm phục, cô thật sự muốn đi theo anh.

Mặc Tử Hiên khẽ nâng tay, cô phối hợp ngồi xuống.

Cô xúc động nhìn vẻ mặt thỏa mãn của anh, từng chút ghi tạc trong lòng, vô cùng ngọt ngào, lúc này mọi hoài nghi, lo lắng, bàng hoàng đếu biến mất.

Cô là một cô gái ngốc, không dễ dàng yêu, nhưng một khi đã yêu càng ngu ngốc hơn.

Mỗi tiếng gầm nhẹ của Mặc Tử Hiên đều gợn lên trong lòng cô từng đợt sóng, cô mệt mỏi nằm trên người anh.

Mặc Tử Hiên vuốt ve cơ thể đầm đìa mồ hôi của cô, ngón tay phe phẩy chóp mũi cũng đổ mồ hôi của cô.

“XIn lỗi em, biết là ngày mai em tranh tài, vẫn muốn em, nếu không, anh trì hoãn cuộc tỉ thí này, dù sao sau này còn nhiều cơ hội” Mặc Tử Hiên dịu dàng nói.

“Ừ” Diệp Hân Đồng nằm trên ngực, nghe nhịp đập trái tim anh.

Cô không còn là người bị tuyên án tử hình nữa, có thể cho cô không thèm nghi ngờ suy nghĩ gì nữa. Lần này cô không muốn dùng đến lý trí, triệt để phóng túng.

“Này, dậy đi thôi” Mặc Tử Hiên cười đẩy đẩy Diệp Hân Đồng.

“Hả?” Diệp Hân Đồng ngẩng đầu, mặt mệt mỏi.

“Em thế này, anh lái xe sao được? Anh sợ bảo bối của anh sẽ đói chết, em muốn ăn gì?” Mặc Tử Hiên tâm trạng vui vẻ.

“À” Diệp Hân Đồng lúng túng lật người xuống. “Chúng ta về trước đã, em muốn tắm.”

Mặc Tử Hiên ngẫm nghĩ, mắt lóe lên một tia giảo hoạt, lên lái xe.

Hai phút sau đã đến khách sạn.

Diệp Hân Đồng nghi ngờ nhìn anh.

“Chỗ này là tiện thể dừng chân ăn cơm luôn. Tắm rửa xong là có cơm ăn, ở đây có người giúp mình, không cần chờ.”

Mặc Tử Hiên xuống xe, dắt cô xuống.

Nước dịu dàng chảy quanh thân thể cô, Diệp Hân Đồng nằm trong bồn tắm, tiêu hóa tất cả lời nói của Mặc Tử Hiên.

Anh nói, chỉ cần tìm thấy kho báu, giao cho Kim Thụy Tường, anh sẽ không phải cưới Kim Lệ Châu nữa.

Anh nói, Lý trí vương truyền ngôi cho anh với điều kiện phải tìm ra bảo tàng.

Anh nói, có cách để lên ngôi hoàng đế.

Anh nói, anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào trong Hàn cung bắt nạt cô, cô muốn đi đâu cũng được, chỉ cần nhớ phương hướng trong tim, trở lại bên cạnh anh là được.

Cô vô cùng cảm động, nhưng vẫn có chỗ không nghĩ ra.

Diệp Hân Đồng cảm thấy vẫn phiền não, rõ ràng đã không muốn nghĩ gì.

Cô nhắm mắt lại, buồn bực trượt xuống bồn tắm.

Nghe tiếng nước ùng ục bên tai, hơi thở mỗi lúc một ít đi.

Nếu có thể không nghĩ gì nữa thì tôt, sẽ không còn phiền não khổ sở nữa.

Sắp không thở nổi nữa, Diệp Hân Đồng ra ngoài, lau mặt đầy nước, mở mắt.

Thấy Mặc Tử Hiên không biết đã vào từ lúc nào, đứng trước bồn tắm.

Theo bản năng, Diệp Hân Đồng ôm lấy ngực mình.

Mặc Tử Hiên bị động tác của cô chọc cười, ngồi cạnh cô trong bồn tắm, thâm thúy nhìn: “Vừa rồi em nghĩ gì vậy?”

“Không có gì, bây giờ cái gì cũng không muốn nghĩ, vì nghĩ nhiều lại nhức đầu.” Cô liếc anh một cái, dõng dạc nói.

“Em biết anh thích em nhất ở điểm nào không?” Mặc Tử Hiên lấy tay vẩy nước.

“Gì? Vì em xinh đẹp? Dáng đẹp? Thông minh đáng yêu?” Diệp Hân Đồng vô sỉ khoác lác.

Mặc Tử Hiên làm bộ như muốn ói “Da mặt em thật dày, ta không thấy em có tài, cũng không thấy em xinh đẹp, càng không thấy em thông minh gì cả.”

Anh càng nói, mặt Diệp Hân Đồng càng xị xuống, cô nheo mắt lại, cô cái gì cũng dở, anh thich làm gì? Chẳng lẽ đùa cô?

Mặc Tử Hiên đột nhiên cười, tay rất cưng chiều đẩy một chút đầu cô “Nhìn bộ dàng em này, anh thích nhất là em nhanh quên, đơn thuần không thích nghĩ những chuyện phức tạp. Trên thế giới này nếu toàn những người như em thì…”

“Thì sao? Thế giới sẽ trở nên hoàn mỹ?” Diệp Hân Đồng lại hớn hở nói.

“Sai, nếu toàn người như vậy, thế giới không thể tiến bộ được, đều thành thế giới yếu kém cả” Mặc Tử Hiên cười hì hì.

“Anh nói gì?” Diệp Hân Đồng tức giận chồm lên.

Mặc Tử Hiên ôm thân thể ươn ướt của cô “Nhưng vì là vật hiếm nên mới quý, trong lòng anh em là quý giá nhất”

“Cái gì? Em là đồ vật à?” Diệp Hân Đồng muốn đẩy anh ra.

“Là quý giá nhất, quý giá nhất” Mặc Tử Hiên thật thích ôm cô.

Diệp Hân Đồng dần dần lộ ra khuôn mặt tươi cười.

“Thì ra trong mắt anh, khuyết điểm lớn nhất của em lại trở thành ưu điểm lớn nhất”. Diệp Hân Đồng ngọt ngào nói.

“Trong mắt tình nhân có Tây Thi. Truyền thuyết chẳng nói, yêu một người không phải vì ưu điểm cuả họ, nếu chỉ vì ưu điểm mà yêu thì tình yêu sẽ nhanh chóng kết thúc vì những khuyết điểm ẩn núp, khuyết điểm này qua đi, nhiều khuyết điểm khác lại xuất hiện, đó là nguyên nhân nhiều người yêu nhau chia tay. Anh rất muốn biết, em yêu anh vì cái gì?”

Mặc Tử Hiên buông Diệp Hân Đồng ra, thâm tình nhìn cô.

“Anh đoán xem?” Diệp Hân Đồng nghịch ngợm.

“Đẹp trai? Phóng khoáng? Đáng yêu? Kỹ thuật tốt? Hay là nhiều tiền?” Mặc Tử Hiên nghi ngờ hỏi.

Diệp Hân Đồng nhìn cái khuôn mặt kia, lắc đầu thất vọng.

“Lúc này em đột nhiên phát hiện, anh chẳng có điểm nào hấp dẫn em, không hiểu sao em lại thích anh? Có lẽ là ảo giác?” Diệp Hân Đồng nhíu mày.

“Đó là vì anh không có khuyết điểm”

“Bây giờ em sẽ xác định lại tình cảm với anh” Diệp Hân Đồng nói xong đứng lên. Cô quay người lại, ánh mắt Mặc Tử Hiên trở nên khác thường.

Trong mắt anh có chút mơ màng, đừng lên, chậm rãi nói “Vậy anh sẽ không ngừng làm, đến khi nào em thích mới thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.