Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 120-2: Chỉ là đùa giỡn



Lão Kim cầm cái hộp gõ cửa phòngMặc Tử Hiên.

Mặc Tử Hiên mở cửa, nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của lão Kim.

Lão Kim đi vào, khóa cửa lại.

“Đây là cái gì?” Mặc Tử Hiên hỏi.

“Có một người đưa tới, kèm theo một phong thư” Trong đó đại khái nói đây là bí mật kho báu. Đây là cái hộp Diệp Tuyền tự tay giao cho Vũ Văn Thành.” Lão Kim nghiêm túc nói.

Mặc Tử Hiên lập tức cầm phong thư trong tay Lão Kim. Thư được in bằng tiếng Hàn, không nhìn ra bút tích.

Nhìn xong, vẻ mặt Mặc Tử Hiên hết sức phức tạp.

“Không ngờ, ngay từ đầu chúng ta đã đi sai một nước cờ, không phải khiến Diệp Hân Đồng yêu Điện hạ là có thể lấy được bí mật kho báu, cũng may, bí mật này rốt cuộc cũng rơi vào tay chúng ta. ĐIện hạ, chúng tanên quay lại quỹ đạo của chúng ta, tôi đã đồng ý với cậu không làm tổn thương Diệp Hân Đồng, cậu cũng nên để cô ấy trở về với cuộc sống của mình, dù sao cậu và cô ấy thuộc hai thế giới khác nhau.” Lão Kim nghiêm túc nói.

Mặc Tử Hiên cầm bức thư, ánh mắt lóe lên.

“Sau khi tìm được kho báu, tôi tự nhiên sẽ để chúng ta về đúng vị trí cũ.” Anh không vì tìm được bí mật kho báu mà cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn có cảm giác đau khổ vì biệt ly.

Hôm nay trở về, anh lại phát hiện Diệp Hân Đồng ngủ trong nước mắt, nhất định là vì chờ anh quá mệt mỏi, sau khi biết anh an toàn mới không chịu được nữa mà ngủ.

“Thiếu gia, bây giờ chúng ta không sử dụng được cô ấy, khách sạn cậu cũng đã bồi thường, cậu không còn nợ cô ấy cái gì. Đợi tìm được kho báu rồi, chúng ta trở về còn một cuộc chiến khốc liệt, không thể phân tâm nữa.” Lão Kim nói những lời thấm thía.

“Xem trong hộp có gì đã rồi nói sau” Mặc Tử Hiên cầm cái hộp, cái khóa trên hộp đã không còn, rõ ràng trước đó đã bị mở.

Trong lòng Mặc Tử Hiên âm thanh kháng nghị. Nếu đây thực sự là bí mật kho báu, vậy thì, quan hệ của anh với Diệp Hân Đồng cũng sẽ kết thúc, Diệp Hân Đồng không còn giá trị lợi dùng, anh không còn lý do để giữ cô bên cạnh.

Mặc Tử Hiên nhắm mắt lại, mở hộp ra, trong đó để một thứ giấy tờ đã cũ kỹ.

Mặc Tử Hiên kinh ngạc nhìn về phía Lão Kim.

“Trong tài liệu viết, vòi phun nước trước cửa biệt thự chính là cửa vào biệt thự, trước rằm, khi trăng lên đến vị trí nhất định sẽ xuất hiện một bản đồ, bản đồ này chỉ tồn tại 3s, trong vòng 3s này phải tra chìa khóa vào, đường vào kho báu sẽ được mở ra. Chìa khóa kho báu chính là hình vẽ màu bạch kim trên Hồng sắc Yên Nhiên, khi các hình vẽ này được ghép lại với nhau chính là chìa khóa.

Sau khi tiến vào, cửa ải đầu tiên là máu của phụ thân cậu Mặc Ngôn Thông. Thiếu gia là trực hệ (có huyết thống), có thể trực tiếp sử dụng, cái thứ hai là của Đinh Tứ Khuê, và cái thứ ba là Diệp Thiểu Hoa. Nếu sai lầm, bộ phận này sẽ bị hủy, tất cả những người đi vào sẽ không thể sống sót đi ra, máu của họ hiện đang được một người trong một tổ chức cơ mật tối cao của quốc gia bảo quản, nghe nói người đó là bạn của Diệp Thiểu Hoa, bây giờ đang làm gián điệp ở một nước nào đó. Nói đi nói lại, bây giờ chúng ta chỉ thiếu máu của Đinh Tứ Khuê, những thứ khác đã có.”

Mặc Tử Hiên như thể nghĩ ra cái gì, tỏ ra may mắn “Nếu muốn dùng máu của Diệp Hân Đồng, tôi phải giữ cô ấy lại đến khi tìm được Đinh Tứ Khuê”

“Thiếu gia, cái này không cần thiết, chỉ cần lấy máu của cô ấy, giữ là được rồi. Cô ấy đối với chúng ta bây giờ không còn giá trị sử dụng.”

Sắc mặt lão Kim lạnh như băng.

“Không cần nói, cứ làm theo lời tôi”

Lão Kim đột nhiên quỳ xống, vô cùng trầm trọng, nghiêm túc.

“Nếu điện hạ cứ khư khư cố chấp, kẻ già thần đây chỉ có thể khiến Diệp Hân Đồng biến mất một thời gian, hoặc vĩnh viễn biến mất, kể cả phải hi sinh thần cũng không tiếc. Hi vọng Điện hạ ổn định vị trí xong có thể nhớ đến, ban cho thần một danh hiệu”

Mặc Tử Hiên rất đau lòng, nhíu mày nhìn Lão Kim “Nhất định phải ép ta như vậy sao?”

“Thanh Quân Trắc có thể vì quân vương mà đặt quốc sự lên trên hết, thần có làm gì cũng chỉ một lòng mong Điện hạ lên ngôi thuận lợi, ổn định địa vị, thế thì sai chỗ nào”

Lòng Mặc Tử Hiên mềm nhũn vì nghĩ đến những gì lão Kim đã bỏ ra vì anh.

“Tôi chỉ cầu xin một tháng, sau một tháng sẽ rời khỏi cô ấy, được không?” Mặc Tử Hiên kìm nén tức giận, rối rắm, nói hết sức dịu dàng.

“Thêm một tháng đến lúc chia lìa chỉ càng thêm đau thương. Sau khi tìm được kho báu, những người Điện hạ phải đối phó càng thêm hung hiểm, chỉ đi nhầm một nước, thua cả ván bài, thua không chỉ tính mạng Điện hạ, cựu thần, Cổ Phi mà cả những nghị viên giúp đỡ chúng ta, những người trong quân đội, Lee Yul sẽ không nhân từ như Điện hạ, từ lần ám sát trước có thể nhìn ra, từ cổ chí kim, Lã Bất Vi, Lý Thế Dân, Ung Chính thậm chí là Võ Tắc Thiên, người nào đoạt được ngôi vị, Điện hạ cân nhắc.”

Mặc Tử Hiên nhíu mày, tiêu hóa những lời của lão Kim, những câu hắn nói cũng có lý.

Mặc Tử Hiên đỡ lão Kim dậy, cau mày, ánh mắt thâm thúy “Tôi biết rõ phải làm gì rồi”

“Nếu thiếu gia không đành lòng, cứ để lão Kim rat ay” Lão Kim cuối cùng cũng có chút vui mừng.

“Không cần, sự tình của ta chính ta sẽ xử lý, sẽ không dây dưa dài dòng, yên tâm.”

Nhưng nói ra những lời này, lòngMặc Tử Hiên như có đá tảng đè nặng, suy nghĩ cũng rất phức tạp.

Anh nhắm mắt lại, im lặng, trầm tư.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.