Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 127: Có dám đánh cược không



Cửa phòng Diệp Hân Đồng lần nữa bị đẩy ra, cuộc đối thoại giữa bọn họ bị cắt đứt.

Đinh Đinh Đang lại đi vào, thấy Diệp Hân Đồng đang nói chuyện với Mặc Tử Hiên thì rất kinh ngạc, nhưng lại cảm thấy thật vui vẻ vì việc đã thành.

“Tỷ tỷ, mau ra đây xem chút, Vũ Văn Thành đang gây gổ với anh trai, có vẻ không xong rồi.” Đinh Đinh Đang nói.

Diệp Hân Đồng lập tức xông ra.

“Anh, bọn họ thực sự lừa gạt hại anh thì sao? Anh xem Đề Na ra dấu tay nhiều như vậy, cô ta làm ám hiệu với đối phương, lật tẩy quân bài của anh.” Vũ Văn Thành nói với Vũ Văn Quốc.

“Lừa gạt, vậy tôi hi vọng họ lừa gạt nhiều hơn, bây giờ anh đang thắng năm trăm vạn rồi, không giúp một tay thì đừng quấy rồi. Tiền của cậu tôi sẽ trả lại.” Vũ Văn Quốc nói xong nhét chi phiếu 10 triệu vào túi Vũ Văn Thành.

“Anh, đừng chơi với họ nữa, ba nói lần này thật sự sẽ đưa anh ra nước ngoài đấy” Vũ Văn Thành ra sức giải thích.

“Đó chẳng phải là chuyện chú nên vui sao? Tôi đi, Vũ Văn gia tất cả đều thuộc về chú, chú từ nhỏ đến lớn cái gì cũng tốt, tôi cái gì cũng kém, lão già luôn lấy cậu ra để so sánh với tôi, so sánh cái quái gì, tôi cũng không cần phải học hành làm gì, bị lão cha già chối bỏ trước thời gian, đường tôi tôi đi, đường chú chú đi, không ai phải xía vào ai, tôi cũng không muốn nhìn tấm mặt mo của cha sống qua ngày.” Vũ Văn Quốc hùng hổ nói, xem ra anh rất có thành kiến với Vũ Văn Thành.

Diệp Hân Đồng nhìn hai an hem Vũ Văn Thành, tướng mạo Vũ Văn Quốc là tập hợp những khuyết điểm của cha mẹ trong khi Vũ Văn Thành lại thừa hưởng toàn ưu điểm, trong cuộc sống, Vũ Văn Quốc cũng thừa kế những điều xấu còn Vũ Văn Thành lại toàn điểm tốt, hai anh em quả thật một trời một vực.

Vũ Văn Thành bị anh trai nói một câu không nói nên lời, không phải vì anh cam chịu mà anh không biết diễn đạt thế nào, có lẽ đây là khuyết điểm duy nhất của anh (Nói thật mấy chương này, mình chả thấy anh Thành này thể hiện được sự thông minh kiệt xuất nào, haizz)

Diệp Hân Đồng đến bên cạnh Vũ Văn Thành, dịu dàng nhìn anh.

“Sếp, anh cãi nhau với người khác, đến đứa trẻ 3 tuổi anh cũng nói không lại, đi thôi…, rất nhiều người đang nhìn kìa.” Diệp Hân Đồng mỉm cười trêu đùa.

Vũ Văn Thành không muốn làm náo loạn, theo Diệp Hân Đồng về.

Mặc Tử Hiên nhìn những ám hiệu ngầm giữa bọn họ, tim từng đợt đau đớn.

Vũ Văn Thành vào phòng Diệp Hân Đồng vừa nghỉ lúc trước, nhíu chặt mày.

“Không ngờ Mặc Tử Hiên lại ra đòn như vậy, tiểu tử này quả nhiên ngoan độc” Vũ Văn Thành rối rắm nói.

Diệp Hân Đồng dịu dàng cười, giúp anh cởi áo vest treo lên.

Vũ Văn Thành thấy Diệp Hân Đồng dịu dàng như thế, cũng trở nên mềm mại, nhu tình hỏi “Bụng em còn đau không?”

“Không đau nữa”

“Muốn đến bệnh viện kiểm tra một chút không?” Vũ Văn Thành quan tâm.

“Không cần, lúc trước tâm trạng em quá căng thẳng, bây giờ tốt rồi. Đề cho anh trai anh đi đi, lòng dạ Mặc Tử Hiên lộ rõ trên mặt, chỉ cần chúng ta không để ý đến, tự nhiên hắn sẽ cảm thấy không còn ý nghĩa, chờ khi anh ta tìm được kho báu còn phải vội vàn ổn định quyền hành trong nước. Nhưng đảng phái đối địch đối phó không kịp sẽ không còn ý định đối phó với những người bình dân như chúng ta.

“Nhưng mà, anh lo là anh trai cứ khăng khăng làm vậy, cha anh sẽ thực sự tước quyền hành của anh ấy.” Vũ Văn Thành lo lắng.

“Đổi lại cách nhìn, bây giờ có bao nhiêu người không những kiếm tiền cho bản thân còn phải trả nợ cho gia đình, có câu, khi bị đói lạc đà cũng thành ngựa, ba anh có tuyệt tình đến đâu cũng vẫn quan tâm đến anh trai anh, còn nữa, tính cách của anh trai anh, kể cả anh bảo vệ được anh ấy lúc này, cũng không thể bảo vệ anh ấy cả đời. Anh đến thất bại đến một lúc nhất định, sẽ biết đường hối cải. Khi đó, anh kéo anh ấy lên là được.” Diệp Hân Đồng phân tích.

“Nhưng mà, anh trai ra nước ngoài với cái tính cách đó, anh sợ anh ấy không chịu nổi càng cực đoan hơn,” Vũ Văn Thành vẫn băn khoăn.

“Không thể biết trước ngày mai ra sao, anh lo lắng chuyện của tương lai thế nào cũng vô ích. Sếp, bình thường anh xử án rất khôn khéo, thế nào khi gặp phải chuyện của bản thân mình lại trở nên hồ đồ như vậy?” Diệp Hân Đồng nũng nịu trêu trọc (Câu này vớt vát cho em Thành, nhưng mình vẫn thấy khó chấp nhận).

“Anh đối với người nhà cũng hồ đồ như đối với em, mọi người chính là vết thương trí mạng của anh” Vũ Văn Thành cảm thán rồi nói tiếp “Em nghỉ ngơi đi, anh sang phòng bên”

Vũ Văn Thành nói em là vết thương trí mạng của anh, theo tính cách trầm lặng của anh, có thể nói đây là những lời tâm huyết.

Diệp Hân Đồng bước nhanh theo sau, ôm lấy lưng Vũ Văn Thành.

“Vũ Văn Thành, ở lại đây đi”

Cả người Vũ Văn Thành cứng ngắc, hô hấp trở nên dồn dập “Có thật là được không?”

“Dù sao tháng sau chúng ta cũng kết hôn rồi, có gì mà không thể. Hơn nữa, anh ở lại đây, mọi người mới không nói chuyện linh tinh về đứa con trong bụng em chẳng phải sao?” Diệp Hân Đồng áp má vào lưng anh, nghe tiếng tim anh đập thình thịch.

Vũ Văn Thành xoay người lại nhìn khuôn mặt ửng hồng của Diệp Hân Đồng.

“Anh có thể hôn em không?” (Bó tay =)), lần thứ 2 rồi đấy)

Diệp Hân Đồng sửng sốt, cô hơi bài xích. Nhưng nghĩ đến những gì Vũ Văn Thành hi sinh vì cô, đối tốt với cô, cô không thể cự tuyệt, hơn nữa, chính cô yêu cầu anh ở lại.

Diệp Hân Đồng nhắm mắt lại, hơi nâng mặt lên.

Cô có thể cảm thấy hơi thở Vũ Văn Thành mỗi lúc một gần, cô lại kích động muốn chạy trốn.

Nhưng chân không thể nhúc nhích.

Phải, cô không thể chạy, cô muốn quên Mặc Tử Hiên, quên hoàn toàn.

Vũ Văn Thành chạm vào môi cô, hôn dịu dàng.

Diệp Hân Đồng vẫn nhắm chặt mắt, hôn đáp lại.

Hơi thở trong phòng trở nên mập mờ, nặng nề.

Cửa phòng đột nhiên bị đấy ra, Mặc Tử Hiên bắt gặp cảnh này, tức giận đỏ cả mắt. Anh cảm giác ruột gan phèo phổi đều nổi giận, tức đến nỗi không nói được gì, tay run rẩy, chân không thể cất bước.

Anh hít vào, thở ra, hít vào, lại thở ra.

Ánhmắt anh nhìn Diệp Hân Đồng chằm chằm như sói đói, Diệp Hân Đồng lại nhắm mắt đáp trả, sử dụng kỹ thuật hôn anh dạy cô để lấy lòng Vũ Văn Thành.

Bây giờ cô ấy học được cách lấy hơi rồi sao? Hai bọn họ hôn lâu như vậy rồi, định hôn đến trời đất mù mịt chắc, anh thật muốn xem họ sẽ hôn đến khi nào.

Mặc Tử Hiên thu tay trên nắm đấm cửa lại, đút vào túi, lạnh lùng nhìn hai người.

Rất lâu sau, Vũ Văn Thành không nỡ buông Diệp Hân Đồng ra, nhìn đôi môi sưng đỏ của cô, anh không tự chủ đỏ mặt.

Diệp Hân Đồng rốt cuộc mở mắt, nhưng vừa mở đã thấy Mặc Tử Hiên đứng ở cửa.

Diệp Hân Đồng lạnh nhạt nhìn anh.

Vũ Văn Thành cảm thấy ánh mắt củaDiệp Hân Đồng, quay đầu lại, thấy ngay khuôn mặt lạnh lùng gian ác của Mặc Tử Hiên.

“Không được sự đồng ý mà tự tiện xông vào phòng người khác thật mất lịch sự” Vũ Văn Thành chẳng thích gì Mặc Tử Hiên, không cần phải giữ ý.

“Đây là thuyền của tôi, ai là chủ nhân đã rõ ràng, tôi có thể vào bất kỳ phòng nào tôi muốn, anh có ý kiến gì không?”Giọng Mặc Tử Hiên cũng chẳng tốt lành gì.

“Anh tìm tôi có chuyện gì?” Vũ Văn Thành bất đắc dĩ.

“Tôi không tìm anh” Mặc Tử Hiên nói thẳng. Ánh mắt anh sắc bén nhìn Diệp Hân Đồng, “Vừa rồi không phải em nói trước khi kết hôn sẽlên giường 1 lần với anh hay sao, anh đáp ứng em. Hai ngày không được, anhchỉ có thể cho em một lúc thôi”

Diệp Hân Đồng nhíu mày “Cái gì?”

Cô nói thế khi nào, cái tên Mặc Tử Hiên cũng quá vô lại “Xin lỗi, một giờ tôi cũng không muốn ở cạnh anh, anh có thể ra ngoài”

Diệp Hân Đồng trực tiếp cự tuyệt.

“Chẳng phải vừa rồi em còn ôm tôi cầu xin hãy cho em một cơ hội sao? Có thêm Vũ Văn Thành ở đây, em đã thay đổi rồi, không cần phải vậy, tôi cũng không hi vọng gì ở một cô gái họ Dương hoa.” Mặc Tử Hiên ăn nói lung tung.

“Cái gì?” Diệp Hân Đồng nhíu chặt mày, tại sao hắn có thể nói láo không chớp mắt như vậy, quả là vô liêm sỉ.

“Không cần phải dùng kế ly gián, tôi hết sức tin tưởng Diệp Hân Đồng, cô ấy không làm những chuyện như vậy, Mặc Tử Hiên, anh cũng thật nhàm chán.” Vũ Văn Thành châm chọc cười.

Diệp Hân Đồng nhìn Vũ Văn Thành, cô khoác tay lên khuỷu tay anh “Anh còn chuyện gì nữa không? Chúng tôi muốn ngủ”

“Các người ngủ cùng nhau?” Mặc Tử Hiên trợn mắt, không thể bình tĩnh.

Anh thừa nhận lúc này hoàn toàn không có lý trí.

“Nếu không phải anh đi vào, thì đã lên giường rồi, kết quả này anh hài lòng chưa, mau đi ra đi, gian phòng này không hoan nghênh anh” Diệp Hân Đồng thản nhiên nói.

Mặc Tử Hiên nắm chặt nắm đấm. Anh giơ ngón tay về phía Vũ Văn Thành “Anh ra ngoài, chúng ta đánh cuộc, nếu anh thắng, tôi bỏ qua cho cả nhà anh, bỏ qua cho anh trai anh, nếu anh thua, đừng cưới cô ấy.”

“Tôi không đặt những chuyện như vậy vào trò cá cược, tôi đặt cược sự thành tâm thành ý của mình” Vũ Văn Thành thâm tình nói.

“Thành ý là gì, tôi sẽ đánh cược với thành ý của anh” Mặc Tử Hiên rút súng lục từ trong túi ra.

“Desert Eagle, đây là chiếc điện thoại di động tôi thích nhất, để một viên đạn, nếu người chêt không phải anh thì là tôi, anh dám đánh cuộc với tôi không?” Mặc Tử Hiên hoàn toàn không muốn đếm xỉa gì nữa rồi.

Anh không ngờ Diệp Hân Đồng lại quan trọng với mình như vâyh, nếu có thể lường trước tình huống hôm nay, anh nhất định sẽ không nghe theo lời Lão Kim buông cô ra.

Vũ Văn Thành bị anh lôi kéo có vẻ kích động, đang muốn tiến lên cầm lấy cây súng.

Diệp Hân Đồng kéo tay anh lại.

“Chúng tôi vì sao phải đánh cuộc với anh? Chẳng việc gì phải cá cược với loại cuồng mệnh như anh, anh muốn làm gì thì làm.” Diệp Hân Đồng vẫn thản nhiên như cũ.

“Nếu chán ghét tôi như vậy, để tôi biến mất chẳng phải tốt sai, Diệp Hân Đồng, chẳng phải em luôn muốn thoát khỏi sự dây dưa với tôi sao, một viên đạn giải quyết tất cả.” Mặc Tử Hiên đau lòng nói với Diệp Hân Đồng.

Lòng cô đau đớn, nhưng đau đến mấy cô cũng không muốn tin lời anh.

“Biến mất cũng có khả năng là người tôi yêu, chúng tôi không muốn cá cược gì với anh, anh cho rằng có thể đối phó được với Vũ Văn gia, vậy thì đi đối phó đi, tùy anh.” Diệp Hân Đồng xoay người, nhìn Vũ Văn Thành, dịu dàng nói: “Đừng chấp nhặt với anh ta, những kẻ không thông minh luôn muốn kéo người khác xuống cùng trình độ với mình, sau đó dùng kinh nghiệm nhiều năm để thuyết phục người ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.