Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 143: Cô thật là ti tiện



Vũ Văn Thành bị trói trên giường, gầm lên như con thú bị thương

“Đinh Đinh Đang, cô thả tôi ra”

Ánh mắt Đinh Đinh Đang ua oán, uất ức.

Cô từng bước tiến đến bên giường, nhìn ánh mắt oán hận của Vũ Văn Thành.

Ngồi xổm xuống, ngón tay dịu dàng xoa xoa trên gương mặt anh, Vũ Văn Thành ngoảnh đi.

“Đừng có làm bộ với tôi, càng khiến tôi ghét cô” Vũ Văn Thành không một chút nể tình.

Đinh Đinh Đang tức giận đứng lên “Vũ Văn Thành, trong lòng Diệp Hân Đồng chỉ có Mặc Tử Hiên, bây giờ cô ấy đã đi tìm Mặc Tử Hiên rồi, điều đó có nghĩa là gì không phải anh không biết, cái đồ con lợn ngu ngốc, đầu óc đần độn này.” (Ha ha, chửi người yêu hay quá.)

“Tôi đã nói rõ ràng với cô là tôi không thích cô, rât ghét cô rồi, cô làm như vậy chẳng phải còn hơn cả ngu xuẩn, càng bị coi thường” Vũ Văn Thành không hề yếu thế, trong mắt chẳng có nổi một điểm thương tiếc.

Tức giận anh, lục phủ ngũ tạng Đinh Đinh Đang đều sắp nổ tung.

Cô bước nhanh tới hộc tủ, mở ra, lấy băng dính bên trong.

“Tôi để cho anh nói, để cho anh nói” Đinh Đinh Đang tức giận dính mồm Vũ Văn Thành lại.

“Ư, ư, ư” Vũ Văn Thành không nói được chỉ có thể nhìn chằm chặp Đinh Đinh Đang.

Ánh mắt anh như lửa đổ thêm dầu.

“Vũ Văn Thành, tôi đã nói với anh, được bản tiểu thư coi trọng là vinh hạnh của anh, đừng có không biết tốt xấu”

Vũ Văn Thành không nói được đành ngoảnh mặt đi chỗ khác, muốn chứng tỏ anh không vui, nhưng trong lòng chỉ nhớ đến Diệp Hân Đồng, tim đau như cắt.”

Đinh Đinh Đang vặn mặt anh sang “Nhìn tôi, tôi muốn anh nhìn tôi”

Đinh Đinh Đang rất gan lỳ, chỉ thích anh, rõ ràng rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng cố chỉ thích mỗi Vũ Văn Thành.

Ánh mắt Vũ Văn Thành khinh thường, còn mang theo chút phẫn hận, ánh mắt kia, như ngàn vạn mũi tên đâm vào trái tim Đinh Đinh Đang.

Đinh Đinh Đang chịu rất nhiều đả kích.

“Không thích tôi sao? Được lắm, để xem cuối cùng anh có thích tôi hay không?” Đinh Đinh Đang đứng lên, đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ, trong nháy mắt, căn phòng trở nên mờ ảo.

Vũ Văn Thành không hiểu nhìn Đinh Đinh Đang.

Đinh Đinh Đang đến trước cửa sổ, mở chiếc đèn nhỏ trên tủ đầu giường, trong phòng phủ ánh đèn vàng.

Trong phút chốc, Đinh Đinh Đang cởi áo ra, làn da trắng như tuyết, vòng eo mảnh khảnh như cành liễu, mềm mại như không xương.

Vũ Văn Thành nhíu mày, ánh mắt càng thêm sắc nhọn.

Đinh Đinh Đang không chút sợ hãi, cũng không lùi bước. Tay cô luồn ra sau lưng, cởi áo lót. Khuôn ngực hoàn mỹ phơi bày trước mặt Vũ Văn Thành.

Vũ Văn Thành giật mình, quay đi, duy nhất không đổi là vẻ khinh thường trên mặt.

“Vũ Văn Thành, chẳng phải anh là Liễu Hạ Huệ sao? Nếu hôm nay không được như ý, Đinh Đinh Đang tôi thề ngày mai sẽ làm ni cô, làm bạn với đèn hương cô đơn đến già.” Đinh Đinh Đang tức giận ngồi lên giường Vũ Văn Thành.

Mặt Vũ Văn Thành vẫn lạnh như băng, ngoảnh đi không nhìn cô.

Đinh Đinh Đang quaymặt anh lại, hôn lên trán anh.

Vũ Văn Thành cau mày, không có chút cảm xúc, căm tức nhìn cô.

Đinh Đinh Đang nhắm mắt lại, tiếp tục hôn xuống, nhắm mắt lại sẽ không nhìn thấy sự bài xích của Vũ Văn Thành, trong lòng cô cũng không cảm thấy khó qua.

Đinh Đinh Đang hôn lên cổ Vũ Văn Thành, Vũ Văn Thành lắc lư cơ thể bắt đầu phản kháng, sự phản kháng của anh chỉ càng châm ngòi cho ý chí chiến đấu của Đinh Đinh Đang.

Đinh Đinh Đang dùng hai chân khó khăn kẹp lại thân thể anh, khẽ hôn xuống.

Tay cô run rẩy cởi quần áo anh, giữ chặt ngực anh, cởi vòng quanh.

“Ư ư ư” Vũ Văn Thành giãy giụa giận dữ hét lên.

Đinh Đinh Đang trợn mắt nhìn Vũ Văn Thành.

“Không chịu nổi sao? Vũ Văn Thành, anh là người đàn ông của em, anh chỉ có thể là người đàn ông của em, tốt nhất anh nên nhớ”

Nếu ánh mắt có thể giết chết người, lúc này Đinh Đinh Đang đã bị Vũ Văn Thành giết trămngàn lần, Vũ Văn Thành nắm chặt quả đấm, hận không thoát khoải cái dây thừng trên tay.

“Đừng có trừng mắt với em như vậy, muốn hận cứ hận đi, so với bị anh lãng quên như nước trôi, em tình nguyện khiến nah vĩnh viễn nhớ đến em.” Đinh Đinh Đang tức giận cởi quần anh.

Vũ Văn Thành giãy giụa như một con thú bị thương. Anh cong người, nhảy lung tung, cố gắng không để Đinh Đinh Đang được như ý.

Đinh Đinh Đang nổi trận lôi đình dùng chân kẹp Vũ Văn Thành lại, nhanh chóng cởi quần anh ra, ngay cả quần lót cũng cởi.

Một khắc kia, mặt cô cũng ửng đỏ.

“ư ư ư” Vũ Văn Thành điên cuồng hét lên, hận không thể cắn lưỡi tự sat.

Đinh Đinh Đang cắn cắn môi, ánh mắt mơ màng, cô đè thân thể Vũ Văn Thành lại “Cần thiết phải quyết liệt như thế sao? Đinh Đinh Đang em coi trọng là vinh hạnh của anh, ngược lại em thật muốn xem anh có phải là Liễu Hạ Huệ không?”

Đinh Đinh Đang nói xong, tay ngọc mềm mại đặt lên một vị trí nào đó của anh, xoa nắn.

Vũ Văn Thành nắm chặt nắm đấm, ánh mắt chán ghét, vẻ mặt phẫn hận.

Đinh Đinh Đang trực tiếp bỏ qua, vúi đầu, hôn lên, triển miên vừa dịu dàng che chở lại hài hước.

Không thể phủ nhận, Vũ Văn Thành không có cảm giác, nhưng đệ đệ của anh rất có cảm giác lưu luyến miệng của cô.

Có một số việc, không phải lý trí hay tình cảm có thể khống chế, vẫn còn có tình người và sinh lý.

Đến một mức độ bình thường nào đó, Đinh Đinh Đang lộ ra khuôn mặt tươi cười, cô không kịp chờ đợi ngồi lên.

“A” Đau đớn khiến cô dừng lại một chút, co rúm người lại.

Vũ Văn Thành kinh ngạc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, cô lại là xử nữ, màu máu đỏ lưu lại trên bộ phận nào đó của anh.

“Mẹ nó, không phải nói là rất sảng khoái sao? Ngân Hồ lừa ta” Đinh Đinh Đang đau không nhúc nhích được.

“Ư ư ư” Vũ Văn Thành ý bảo cô xuống.

Nhưng cô sao có thể từ bỏ giữa chừng như vậy.

Đinh Đinh Đang lại ngồi dậy.

“Đau quá” Thân thể đau đớn không chịu nổi, đột nhiên Đinh Đinh Đang mặt đầy nước mắt.

Ánh mắt điềm đạm đáng yêu của cô khiến đôi mắt phẫn hận của Vũ Văn Thành thoáng qua một tia thương tiếc, nhưng đều là do cô gieo gió gặt bão, sự thương hại nhanh chóng được thay thế bằng sự chán ghét.

Đinh Đinh Đang cắn răng tiếp tục.

Thân thể đau đớn sắp chết lặng, bắp thịt trên đùi cũng đau nhức không ngồi nổi. Lúc này, căn bản cũng chẳng có khoái cảm gì, Đinh Đinh Đang hận không khiến anh nhanh đạt tới cao trào, nếu không, cô sợ mình không thể kiên trì nổi nữa.

Rốt cuộc, cô cảm thấy thân thể anh run rẩy, Đinh Đinh Đang mệt phờ nằm thở trên người anh.

Vũ Văn Thành cau chặt chân mày quay măt qua chỗ khác.

Rất lâu, chỗ kín của Đinh Đinh Đang thật đau đớn, cô nằm sấp trên ngực Vũ Văn Thành “Nghe đây, bây giờ anh đã là người của em, về sau, trong lòng không thể có Diệp Hân Đồng nữa” (Phục em Đang chết đi được, ha ha)

Vũ Văn Thành sắc bén nhìn cô chằm chằm.

Sắc mặt Đinh Đinh Đang đỏ ửng,trong khí phách lại có sự ngượng ngùng, cô kéo băng dính trên miệng anh ra.

“Cô, thật, ti tiện” Vũ Văn Thành nghiến răng nghiến lợi.

“Bốp” Đinh Đinh Đang không chút khách khí cho anh một cái tát. “Anh kia, rõ ràng vừa rồi chẳng phải anh rất sảng khoái sao? Nếu không thoải mái đã không bắn ra, Vũ Văn Thành, anh thật là khó chịu”

Vũ Văn Thành lạnh lùng nở nụ cười châm chọc “Đinh Đinh Đang, cô nghe đây, tôi căn bản không thích cô, kể cả phụ nữ khắp thiên hạ chết hết, tôi cũng không thích cô, kỹ xảo của cô không bằng một ngón tay của Diệp Hân Đồng, chẳng bằng 1/10 Đề Na. Chỉ có thể dùng một từ để hình dung về cô, ti tiện”

“Bốp” Đinh Đinh Đang tức giận lại tát thêm một cái nữa. Hắn có biết để vừa rồi khiến hắn thoải mái cô đã đau thế nào không? Vũ Văn Thành hết lần này đến lần khác khiến cô tổn thương, hắn quả thật là quá đáng.

“Cô không chỉ ti tiện, còn chẳng biết xấu hổ, mau thả tôi ra” Vũ Văn Thành hung tợn nói.

“Xem ra, một mình tôi không thỏa mãn được anh, tôi lại muốn cho anh biết một chút thế nào mới thực sự là ti tiện.” Đinh Đinh Đang bước xuống khỏi giường, cô cầm điện thoại lên gọi cho Ngân Hồ.

“Này, cô chẳng phải rất thích Vũ Văn Thành sao? Tôi cho cô cơ hội, kêu thêm mấy tỉ muôi nữa, tùy các cô hành hạ Vũ Văn Thành.” Đinh Đinh Đang thở phì phò. (Ha ha, em Thành bị hấp diêm tập thể, chết cười).

“Chị bị sao vậy?” Ngân Hồ hơi kinh ngạc, tại sao Đinh Đinh Đang lại nói như vậy với bảo bối Vũ Văn Thành mà cô luôn trân quý “Nói cho chị biết, Vũ Văn Thành đã gặp Mặc Tử Hiên rồi”

Đinh Đinh Đang nở một nụ cười, chen vào lời của Ngân Hồ “Diệp Hân Đồng gặp Mặc Tử Hiên, bọn họ bay giờ khẳng định đang ôm chặt lấy nhau mà tâm sự rồi”

Đinh Đinh Đang liếc nhìn Vũ Văn Thành, cô cố ý nói cho anh nghe, anh khiến cô khổ sở, cô cũng không để cho anh được dễ chịu.

“Không phải, cô ấy gặp Mặc Tử Hiên nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn Vũ Văn Thành, bây giờ đang về biệt thự” Ngân Hồ lo lắng thay cho Đinh Đinh Đang.

“Cái gì? Diệp Hân Đồng lựa chọn Vũ Văn Thành, bây giờ đang về” Đinh Đinh Đang không thể tin được nhắc lại.

Vũ Văn Thành đột nhiên cảm thấy an ủi, nhưng nghĩ đến tình cảnh bản thân, anh liều mạng giãy giụa.

Đinh Đinh Đang cúp điện thoại, cô tức giận đến bên cạnh Vũ Văn Thành, ngồi xổm xuống, trên mặt mang theo âm hiểm từ địa ngục tới.

“Anh nghe thấy Diệp Hân Đồng trở lại tìm anh, trong lòng rất sung sướng sao?”

Vũ Văn Thành lại giãy giụa “Mau buông tôi ra”

“Tôi không chỉ không thả anh ra, mà còn để Diệp Hân Đồng đi vào bắt gặp tình trạng của chúng ta, xem cô ta nghĩ thế nào. Vụ hôn phu của cô ta lúc cô vừa đi đã reo mầm mống trong bụng người khác. Hay là cô có thể chịu được khi tận mắt thấy người đàn ông của mình cùng người phụ nữ khác điên loan đảo phượng?”

“Đinh Đinh Đang cô buông tôi ra, nếu cô làm vậy, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, tôi thề sẽ khiến cô cả đời sống không bằng chết” Vũ Văn Thành hung tợn cảnh cáo.

“Vậy sao? Tôi còn sợ anh sẽ bỏ qua tôi, cả đời sống không bằng chết, tôi chờ” Trong ánh mắt của Đinh Đinh Đang lóe lên sự âm hiểm giảo hoạt.

“Cô…” Vũ Văn Thành thật không biết phải nói gì với cô cho phải, chỉ thấy Đinh Đinh Đang đem quần áo của mình và của cô ném trên mặt đất.

Quần lót, áo lót

Cô cởi váy xuống, hoàn toàn lồ lộ trước mặt anh.

Vũ Văn Thành nhìn đi chỗ khác.

Đinh Đinh Đang mở một chai rượu đỏ, cô từng bước đến trước mặt Vũ Văn Thành, đổ rượu lên người anh, lên người mình.

Vũ Văn Thành kinh ngạc nhìn Đinh Đinh Đang, nửa điểm ham muốn cũng không có “Rốt cuộc cô định làm gì?”

Vũ Văn Thành tức giận quát.

Đinh Đinh Đang nở một nụ cười tự tin, âm hiểm.

“Một lúc nữa anh sẽ biết, tôi ân ái” Đinh Đinh Đang chạy đến cửa phòng, mở khóa.

“Cạch” Gian phòng đột nhiên vang lên một tiếng,trong mắt Đinh Đinh Đang thoáng qua một tia giảo hoạt, cô cởi dây thừng trên chân tay Vũ Văn Thành.

Được thả ra, động tác đầu tiên của Vũ Văn Thành là nhảy xuống khỏi giường.

Đinh Đinh Đang nhào đến bên ngươi anh, kêu lên “A, a,… Vũ Văn Thành, anh thật tuyệt, vào sâu nữa đi”

Giọng cô cao vút, kích thích, người không biết sẽ tưởng họ đang…

Đúng lúc này, Diệp Hân Đồng mở cửa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.