Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 30: Là xử nữ (trinh nữ) sao



Đôi mắt dịu dàng chuyển động của Diệp Hân Đồng bị phủ một tầng sắc thái mơ hồ, cô rất cảm động Vũ Văn Thành đã nói với người khác như vậy, bọn họ biết nhau mấy chục năm, lần nào cũng chỉ đỏ mặt tía tai, anh ta lúc nào cũng cao cao tại thượng, cô bị chọc tức đến nỗi phổi cũng muốn nổ tung, lần này, cô cảm thấy khác hẳn, tình nghĩa đồng học vào lúc mấu chốt cũng khác với người xa lạ.

Diệp Hân Đồng đứng thẳng lưng “Tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh”

“Đồ ngốc” Cô có biết kỳ vọng của anh là cái gì không? Vũ Văn Thành xoay người, nhíu chặt mày nhường chỗ.

Mặc Tử Hiên ôm eo Diệp Hân Đồng bước đi.

Gian phòng của bọn họ rất lớn, trang hoàng theo phong cách Châu Âu, chiếc đèn bàn chiffon hình nón cụt phát ra ánh sàng mờ ảo, mùi nến thơm hương táo tản mát mê người.

Diệp Hân Đồng đá văng giầy cao gót, nâng chân lên nhìn, quả nhiên tàn phá, gót chân xước đỏ, còn hơi bị sưng.

“Vũ Văn Thành thích cô à?” Mặc Tử Hiên tựa cửa, nheo mắt hỏi. Ánh mắt mang theo một luồng khí lạnh như bị ngời khác chọc tức.

“Thần kinh” Diệp Hân Đồng chân không giẫm trên tấm thảm mềm mại đi về phía phòng tắm.

Lúc đi ngang qua Mặc Tử Hiên, bị anh tóm lại, đôi tay bị 1 tay anh giữ đằng sau lưng.

Tối nay cô chưa ăn gì, xuống máy bay có bao nhiêu trong bụng cũng đã nôn hết, vừa đói vừa mệt mỏi lại phải đứng với anh một đêm, căn bản cũng không còn sức giãy giụa.

“Buông tôi ra.” Cô gào lên, hơi sức cũng như sắp hết.

“Cô thích hắn ư?” Mặt anh áp vào cô, nắm tay cô hạ thấp khiến cô không thể không ngửa lên nhìn anh.

“Anh làm gì thế?” Anh có lúc ma mị giống như đa số các công tử phong lưu, nhưng cũng có lúc lạnh lùng khiến cô phát sợ, như lúc này.

Mặc Tử Hiên cúi đầu giữ lại môi cô. Ngoài dự liệu, Diệp Hân Đồng trợn to hai mắt, hắn lại uống say ư?

“ô, ô” Lưỡi Mặc Tử Hiên chặn miệng khiến cô không thể phát ra âm thanh.

Kế tốt nhất bây giờ, là cắn.

Diệp Hân Đồng nhắm mắt lại, ra sức cắn.

“A!” trong phòng phát ra tiếng gào khóc thảm thiết của anh, buông tay Diệp Hân Đồng, anh dùng ngón cái xoa xoa đầu lưỡi, dính một chút máu.

“Đáng đời!” Diệp Hân Đồng lườm một cái, xoay người đi vào phòng tắm.

Anh xông lại chặn đứng như mãnh thú, đè cô ra mặt đất, hung ác như ma quỷ từ địa ngục tới.

Cô chọc giận anh rồi sao.

Tay anh túm lấy đôi tay cô đang giãy giụa bên thân người.

“Biết phụ nữ dùng để làm gì không?” Anh nói một cách ma mãnh, trên mặt lại khồng hề cười.

“Mặc Tử Hiên, anh buông tôi ra.” Diệp Hân Đồng tiếp tục giãy giụa, trong lòng có chút sợ hãi, cô nhớ lại vụ tấn công trong rừng cây đêm đó, bị trói bất lực không làm sao nhúc nhích, phần cực đại nóng bỏng của đàn ông ra vào thân thể cô đến tê liệt, trong lòng buồn khổ mà vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chẳng lẽ Mặc Tử Hiên là một kẻ thô bạo?

Diệp Hân Đồng càng giãy giụa kịch liệt, nhưng sức của cô không làm sao thoát nổi.

Anh lạnh lùng nhìn trừng trừng cô đang giãy giụa, như thỏ bị tóm tai, có cố gắng cũng vô dụng, anh hưởng thụ cảm giác bất lực của cô.

Đột nhiên anh cười một cách ma mãnh: “Cô là xử nữ sao?” Xử nữ? Diệp Hân Đồng ngừng giãy giụa, ba ngày trước cô vẫn còn, mấy ngày nay lại bị cưỡng gian hai lần không giải thích nổi, tháng này cô bị sao quả tạ chiếu rồi.

“Tôi phải hay không mắc mớ gì tới anh, buông tôi ra.” Cô tiếp tục giãy giụa.

GIãy giụa nhiều quá, váy bị co lên trên, bắp đùi trắng như tuyết lộ ra, thỉnh thoảng còn ẩn hiện màu đen của chiếc quần lót. Anh vốn khống động lòng, nhưng bởi vì *** mà trở nên tà ác, sắc thái đôi mắt cũng trở nên hắc ám.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.