Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 46: Hắn giận dữ



Diệp Hân Đồng mang theo một nụ cười vui vẻ về phòng, cảm giác ngọt ngào như lơ lửng trên mây, cô rất muốn nói với Tiểu Khả và mọi người xung quanh là cô và Vũ Văn Thành yêu nhau.

Mở cửa ra lại thấy Mặc Tử Hiên ngồi trên ghế salon trong phòng.

Diệp Hân Đồng lùi lại nhìn vị trí xem có đúng phòng mình không. Cô không đi nhầm mà.

“Sao anh lại ở trong phòng tôi?” Diệp Hân Đồng đi vào hét lên.

Nhưng lại gần thấy mu bàn tay anh có vài vết máu tụ.

Anh ta gặp sự cố gì sao?

“Tay anh sao thế?” Diệp Hân Đồng cầm lọ cồn i-ốt vẫn chưa dùng hết định lau sạch tay cho anh.

Mặc Tử Hiên hất tay cô ra.

“Cô mới nhân tình ngọt ngào trên bờ cát có nghĩ đến sự an nguy của tôi không?” Mặc Tử Hiên tức giận hỏi.

Cái gì chứ? Chẳng phải anh ném tôi trên bờ cát. Mà, sao hắn lại biết cô và Vũ Văn Thành ngọt ngào nhỉ? Hắn quay lại tìm mình sao?

Diệp Hân Đồng nhét cồn i-ốt vào tay anh “Ai bảo anh bỏ đi?”

Cô đi về phía nhà tắm, mở vòi hoa sen rửa tay.

Phụ nữ luôn luôn quan tâm nịnh nọt, dùng mọi thủ đoạn chỉ để phục vụ mình cả đêm. Anh thật hoài nghi Diệp Hân Đồng có phải là phụ nữ hay không?

Mặc Tử Hiên đứng lên, đi theo vào phòng tắm, đứng ở cửa nhìn cô rửa tay, lau mặt, đôi môi đỏ tươi của cô vừa bị Vũ Văn Thành hôn.

“Nếu thiên đường của cô bị kẻ khác vấy bẩn, cô có thể bình tĩnh được như vậy không?” Mặc Tử Hiên nhìnvô định vào khuôn mặt chẳng chút áy náy của cô. Lúc trở lại biệt thự anh tức giận đấm lên tường, nhưng lúc nhìn cô thấy vết thương của anh mà chẳng sao cả anh càng mất bình tĩnh.

“Vấy bẩn? Không phải là tình cảm nam nữ sâu đậm sao? Nếu đó là vấy bẩn thì anh làm vấy bẩn bao nhiêu quán rượu rồi?” Diệp Hân Đồng tâm tình đang tốt, không so đo với anh như bình thường.

“Nếu tôi nói, người cha vĩ đại của cô đã từng mang tội giết người, cảm giác của cô sẽ thế nào?”

Mặt Diệp Hân Đồng nháy mắt trở nên thất sắc, ba là người cô tôn kính nhất “Có nhiều câu đừng nên nói nhảm, thật xin lỗi, tôi đã hiểu ý Thiên đường của anh. Tôi muốn đi ngủ.”

Cô ra lệnh đuổi khách.

Mặc Tử Hiên cười lạnh “Cô có biết cha mình trước khi làm hộ vệ cho Vũ Văn gia đã làm gì không?”

“Cảnh sát”. Cô khẳng định.

Mặc Tử Hiên cười khẩy.

Anh ta biết rõ cha mình sao? Diệp Hân Đồng hồ nghi nhìn Mặc Tử Hiên.

“Cô về hỏi mẹ mình, có lẽ sẽ biết đáp án.” Mặc Tử Hiên nói xong, vẫn không đi ra khỏi phòng cô.

“Anh biết tôi?” Diệp Hân Đồng càng kinh ngạc.

“Nếu không, cô cho rằng với chức danh hèn mọn của mình có tư cách gì giúp tôi?”

“Tại sao?”

“Tại sao ư? Diệp Tuyền không nói gì với cô cả sao?” Mặc Tử Hiên từng bước đến gần cô. Diệp Hân Đồng không lùi lại, bởi vì Diệp Tuyền là mẹ cô, cô kinh ngạc sao Mặc Tử Hiên lại biết cả mẹ mình?

“Anh nói mẹ tôi sẽ nói mọi chuyện cho tôi, nhưng rốt cuộc là chuyện gì?” Diệp Hân Đồng ngửa đầu nhìn anh.

Mặc Tử Hiên nhếch miệng “Sao? Vũ Văn Thành cô cũng có thể hỏi. Tôi muốn xem, cô sẽ chọn thế nào?”

Diệp Hân Đồng càng lúc càng không hiểu anh đang nói gì.

“Chọn cái gì?” Diệp Hân Đồng hỏi.

Mặc Tử Hiên vuốt ve khuôn mặt cô, Diệp Hân Đồng nghiêng đầu tránh đi, động tác này chọc giận Mặc Tử Hiên vốn tâm trạng đã không tốt.

Anh thô lỗ giữ chặt khuôn mặt cô, “Để cho hắn hôn là quá rồi, cấm cô để cho hắn đụng vào, nếu không, cô và hắn đều thảm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.