Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 55-56: Động một cái



Bị đánh không sợ, đáng sợ là biết rõ sẽ bị đánh lại không được đánh trả, thời gian chờ đợi quả là lúc chịu đựng khó khăn nhất.

Mặc Tử Hiên chạy một vòng quanh Diệp Hân Đồng, phả hơi thở nam tính mãnh liệt vào bốn phía quanh cô. Diệp Hân Đồng căng thẳng nhắm chặt mắt.

“Để phòng cô hối hận, tôi muốn trói cô lại trước.” Mặc Tử Hiên tựa mặt trên vai, dường như muốn thổi vào tai cô, ngứa chết đi.

Diệp Hân Đồng mở mắt “Không cần, tôi sẽ không tránh.”

“Tránh?” Mặc Tử Hiên dường như từ trong ánh mắt trong suốt của cô đoán được cái động mà cô nghĩ và động của anh không cùng một nghĩa.

Dê đã vào miệng cọp, anh dễ dàng bỏ qua sao?

Anh nở một nụ cười “Thế cũng chưa chắc, nếu cô né tránh, cú đấm vừa rồi tôi hỏi ai?”

“Anh…” Cô đã nói không tránh là không tránh, làm cảnh sát mấy ai không trải qua thương tử, huống hồ chỉ là quả đấm, hắn quả thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Thôi. “Anh trói thì trói đi.”

Diệp Hân Đồng đứng nghiêm, chờ đợi anh trừng phạt.

Mặc Tử Hiên kép vài sợi mây trên tường xuống. Cô bị trói từ trước ra sau, đặc biệt hai tay không thể nhúc nhích.

“Choáng anh, trói tôi chặt như thế, tôi quân tử nhất ngôn, nói không tránh là không tránh.” Diệp Hân Đồng lắc người một cái, chặt quá.

“Miệng cũng phải bịt lại, tôi sợ cô rên rỉ to quá.” Mặc Tử Hiên lại tìm đồ vật.

“Này, cái đó không cần. Tôi đảm bảo sẽ không kêu.”

Mặc Tử Hiên quay đầu lại ma mãnh nhìn cô, cái nụ cười đó khiến Diệp Hân Đồng không rét mà run, cô có cảm giác rơi vào bẫy của thợ săn.

Mặc Tử Hiên tìm một vòng, không phát hiện được cái gì thích hợp, cởi áo sơ mi của mình, gian tà đi về phía Diệp Hân Đồng.

“Này, đã bảo không cần rồi, tôi có thể hộc máu làm dơ áo sơ mi đắt tiền của anh thì không hay.” Diệp Hân Đồng chạy ra sau.

Mặc Tử Hiên hối hận, đáng lẽ lúc nãy phải trói cả chân cô lại.

Anh bước vài bước kéo Diệp Hân Đồng lại.

“Thật sự không cần, kỳ lắm, tôi đảm bảo không trốn cũng không kêu. Đổi lại, nếu tôi chạy hay kêu, anh có thể nói với lãnh đạo của tôi biết, tôi sẽ không bất tín như vậy đâu. Ưm ưm, ô.”

Mặc Tử Hiên thực sự không nghe cô giải thích, nhét áo sơ mi vào miệng khiến cô không nói được nữa.

Thôi, Diệp Hân Đồng cũng chẳng thèm so đo với anh, cô đứng im, nhắm mắt lại, chờ một đấm của anh, chết sớm siêu sinh sớm.

Cô cảm thấy Mặc Tử Hiên vòng ra sau lưng, thân thể nóng bỏng của anh dán chặt vào cô, trong đầu Diệp Hân Đồng sinh ra một cảm giác quái dị, kể cả anh muốn đánh cô từ sau lưng, cũng không cần thiết phải dựa sát vào thế chứ.

Diệp Hân Đồng mở mắt tiến lên hai bước.

Mặc Tử Hiên nhanh chóng ôm lấy cô. Hơi thở nặng nề phả vào tai cô “Tôi không thể tin được cô lại tự nhiên dễ dàng đồng ý như vậy.”

Anh vừa nói vừa vòng tay ra ngực cô, dùng một lực thích hợp xoa nắn.

Diệp Hân Đồng dùng bả vai chống cự, hắn làm gì đây.

“Tôi đảm bảo, để tôi động vào, cô sẽ sướng chết thôi.” Vừa dứt lời, môi anh đặt lên đầu cô, tay lại tiếp tục động tác vừa rồi.

Diệp Hân Đồng đột nhiên hiểu dụng ý của anh.

Choáng quá, cô cứ tưởng anh muốn đánh cô.

“Ưm ưm ưm” Diệp Hân Đồng nóng nảy muốn giải thích.

Tay Mặc Tử Hiên giữ chặt cằm cô, vặn đầu lại, Diệp Hân Đồng ra sức lắc, dùng ánh mắt để nói với anh, cô không có ý đó.

Mặc Tử Hiên ra vẻ không thấy, môi anh đặt lên trán, lên mặt cô.

“ưm ưm ưm” Diệp Hân Đồng không nói ra lời, chỉ có thể lo lắng suông.

Mặc Tử Hiên nở một nụ cười đắc ý, tay trượt xuống mông cô, ôm cô đặt lên giường.

Diệp Hân Đồng liều mạng lắc đầu, anh bỏ qua. Đứng trên giường khéo léo kéo cởi chiếc áo lót cũng bị trói bởi dây mây ra.

“ưm ưm ưm” Diệp Hân Đồng lại không nói được, nóng nảy muốn ngăn lại, cô đập đầu vào thành giường, mặc kệ gáy bị thương, hi vọng anh sẽ phát hiện ra sự khác thường.

Mặc Tử Hiên lấy tay chặn đầu cô lại, Diệp Hân Đồng thoáng một tia mừng rỡ, anh nên hiểu cô có lời muốn nói.

Nhưng mà, anh chỉ đỡ cô ngồi dậy, tiếp tục cởi nút áo lót.

Diệp Hân Đồng tức muốn chết rồi, mắt trào ra những giọt nước nóng bỏng, nhìn Mặc Tử Hiên mãnh liệt lắc đầu.

Mặc Tử Hiên nhẹ nhàng đặt cô xuống, kéo áo lót của cô lên.

Bộ ngực tuyệt đẹp của cô lộ ra, Diệp Hân Đồng lúng túng nhắm mắt lại.

Xong đời.

Môi Mặc Tử Hiên đặt xuống, một cảm giác kỳ lạ từ bụng cô lan ra, khiến toàn thân tê dại, cô không kìm hãm được run rẩy, môi anh tiếp tục đi xuống, đến rốn, dùng kỹ năng thuần thục của đầu lưỡi kích thích thần kinh phụ nữ, khiến cho lục phủ ngũ tạng của cô đều muốn co rút.

Diệp Hân Đồng ngửa mặt lên trời, tiếng ưm ưm biết thành huhu, nước mắt đọc lại trên mặt, cảm giác lạ lẫm này làm cô rất sợ, không biết phản ứng của thân thể như thế là sao?

Tay Mặc Tử Hiên sờ vào cúc quần jean của cô. Cô xấu hổ sắp chết rồi.

Đột nhiên, cô nhớ ra, chân mình không bị trói, vửa rồi cô quá căng thẳng nóng nảy rồi, nắm lấy thời cô, cô nhấc chân lên.

“Bịch” Đạp ngay vào cằm Mặc Tử Hiên.

Một phát khiến anh lăn xuống giường.

Lúc này, cô chẳng còn để ý gì đến nặng nhẹ.

“Bộp.” Mặc Tử Hiên văng khỏi giường đập đầu vào cái vỏ trai.

Diệp Hân Đồng lập tức nhảy xuống giường, dây mây theo trọng lực rơi xuống, Diệp Hân Đồng không để ý tới Mặc Tử Hiên đang ôm bụng co quắp trên đất.

Cô nhìn bốn phía, không có gì để cắt dây, chiếc tay áo buộc miệng lủng lẳng trước mắt. Diệp Hân Đồng ngồi xổm xuống, vất vả dùng chân giẫm lên tay áo, đứng dậy, chiếc áo sơ mị bị kéo ra khỏi miệng.

Lập tức phát điện, cô quát lên với Mặc Tử Hiên còn đang nằm dưới đất: “Tôi nói là cho anh đấm một phát, không phải là muốn anh làm bẩn tôi.”

Mặc Tử Hiên ngẩng đầu, trán bị thương.

Diệp Hân Đồng sửng sốt, bộ dạng của anh xem ra còn thảm hơn cô.

Mặc Tử Hiên một tay ôm bụng, một tay vẫy Diệp Hân Đồng “Mau gọi bác sĩ.”

Anh nói rất thương tâm, trên khuôn mặt tái nhợt lấm tấm mồ hôi. Mặc dù vừa rồi cô còn muốn cắt anh thành tám khúc, nhưng nhìn tình trạng thảm hại này của anh, mọi giận dữ của cô biến mất.

“Anh trói tôi thế này, tôi gọi làm sao được.” Diệp Hân Đồng yếu ớt nói. Cô ra ngoài với bộ dạng này, mọi người nhìn thấy sẽ cười chết cô.

Mặc Tử Hiên vất vả ngồi dậy, vẫy vẫy tay về phía Diệp Hân Đồng.

Cô do dự có nên tới hay không.

“Tới đây, tôi cởi cho cô, tôi còn chờ cô cứu mạng.” Mặc Tử Hiên hơi thở yếu ớt.

“Ừm” Diệp Hân Đồng chạy tới, ngồi xổm xuống.

Mặc Tử Hiên run rẩy cởi dây cho Diệp Hân Đồng. Vừa cởi vừa nói “Cái người phụ nữ này hung ác quá đi, rõ ràng cô đồng ý cho tôi động vào.”

Diệp Hân Đồng cũng uất ức “Tôi tưởng anh bảo động là đánh tôi một cái. Xin lỗi nhé…, ai bảo anh ác trước.”

Dây được cởi ra. Diệp Hân Đồng lập tức mặc áo lót vào, lại ngồi xổm xuống nhìn Mặc Tử Hiên sắc mặt tái mét “Lần này có thể tha thứ cho tôi không, tất cả chỉ là hiểu lầm.”

“Cứu tôi trước đã. Khụ khụ.” Mặc Tử Hiên co quắp lại vì đau đớn.

“À” Diệp Hân Đồng lập tức chạy ra khỏi hang động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.