Yêu Gỉả, Thích Thật: Điện Hạ, Người Thật Là Hư

Chương 58: Hoạt động đặc biệt (2)



Diệp Hân Đồng liếc anh, rõ ràng là chiêu khích bác, cô sẽ không bị lừa đâu.

Cô nở một nụ cười giả dối, lát nữa sẽ cho anh ta lăn xuống “Vậy anh chờ xem.”

Mặc Tử Hiên cười đắc ý “Vô về nghỉ ngơi một chút, hai giờ đến hồ bơi trước, tôi muốn thấy cô làm cả thế giới kinh ngạc đến đâu.”

Kể cả kinh ngạc cô cũng không cho anh được như ý.

Hai giờ chiều, mặt trời trên cao rực rỡ.

Ngoài hồ bơi có rất nhiều mỹ nữ hấp dẫn, ngực to ngực bé, xuân hạ thu đông, lẳng lơ loại nào cũng có.

Ở giữa đám đông, Mặc Tử Hiên liếc thấy Diệp Hân Đồng ăn mặc khác hẳn, cô mặc một chiếc áo phông, cột dưới chân ngực lại, trông vừa gợi cảm vừa đáng yêu, nhưng giữa đám bikini trông cô yếu kém hơn hẳn.

Cô nở một nụ cười rực rỡ đến bên cạnh Mặc Tử Hiên, tay chống eo “Đã thấy chưa, không có bụng”

Mặc Tử Hiên bất đắc dĩ cười “Sớm biết thế này, tôi sẽ nói cô không có ngực, may ra lúc này mới nhìn được chút đầu.”

“Anh đừng có mơ mộng hão huyền đi”

Lúc này, một MC mặc bộ thằng hề ra sân, trông rất vui mắt, một chiếc áo màu xanh, hồng, vàng, một cái quần hoa bãi biển. Mũi dính nửa quả cầu đỏ, bộ dạng cực khôi hài.

“Các tiên sinh, nữ sĩ, bây giờ sẽ chơi một trò chơi. Xin mời 10 nam và 10 nữ xuống nước. Mỗi cặp sẽ phối hợp đưa 3 quả bóng từ đấu này tới đầu kia, nhưng không được dùng tay. Cặp nào chiến thắng sẽ được thưởng một bữa tỗi do đầu bếp cao cấp nhất chuẩn bị.” Chú hề phổ biến.

Vài người lục tục nhảy vào nước.

“Ùm ùm”

Đằng xa, Vũ Văn Thành nhảy vào trong nước, mặc một bộ đồ lặn rất đẹp, bơi gần bờ. Thân thể tráng kiện, ngũ quan hoàn mỹ của anh lập tức khiến cho nhiều cô gái ái mộ.

Nhưng, bộ mặt lạnh lùng kia cũng khiến nhiều cô sợ hãi lùi bước. Như thể quanh anh có một khối băng, có người liếc măt, không ai đến gần.

“Chơi đi.” Mặc Tử Hiên nói bên tai Diệp Hân Đồng.

“Tôi không muốn, anh muốn thì tự chơi đi, tôi ở trên bờ bảo vệ anh.” Diệp Hân Đồng cự tuyệt thẳng thừng, ánh mắt vô thức liếc về phía Vũ Văn Thành.

“Tại sao cô không chơi luôn? Biết đâu cô lại rút thăm cùng cặp với Vũ Văn Thành.”

Diệp Hân Đồng hơi đỏ mặt “Tôi không muốn”

Vừa dứt lời, cô bị đẩy lưng một cái, ngã tùm xuống hồ.

“Ùm… ùm” Nước chảy đầy mũi Diệp Hân Đồng, không thở được, cô đang định quay lại mắng Mặc Tử Hiên, thì anh cũng nhảy ùm vào, nước bắt tung tóe lên người cô.

Cô một tay vuốt mặt, quay về phía Mặc Tử Hiên đang trồi dưới nước lên quát “Tôi không mặc đồ bơi, anh đẩy tôi xuống làm gì?”

Mặc Tử Hiên đưa tay đến, cười hì hì, kề mặt vào tai cô “Bời vì tôi muốn cùng cô chơi một trò chơi.”

Diệp Hân Đồng hất tay anh, bơi về phía bờ “Tôi không có hứng thú”

Cô vừa đặt tay lên thành bể chuẩn bị nhảy lên, MC đã đem một quả bóng đỏ đến trước mặt cô, Diệp Hân Đồng ngẩng đầu nhiền khuôn mặt tươi cười mà cái miệng rộng đang toét ra của anh ta, tự nhiên không thể chống cự, đành cầm lấy quả bóng

MC nháy mắt một cái với Mặc Tử Hiên.

Kết quả rõ ràng cô và anh ta cùng một số.

Diệp Hân Đồng liếc Mặc Tử Hiên, hắn nghĩ thắng rồi, cô không để cho hắn đắc ý, dù sao cô cũng chẳng hứng thú gì với bữa tiệc đó, lúc này cô rất muốn biết ai cùng cặp với Vũ Văn Thành.

Liếc mắt qua, lòng cô ỉu xìu, cô gái kia đúng là một báu vật nhân gian, bộ ngực đồ sộ cùng làn da trắng nõn, khuôn mặt thiên sứ, vóc người như ma quỷ, đợt chút, hình như quen quen.

Ngất, đây chẳng phải cô gái đã vào phòng Mặc Tử Hiên hôm đó?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.